Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 417: Rời đi

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, khiến nó cảm nhận được không khí xung quanh lạnh giá, buốt đến tận đỉnh đầu.

Nguy hiểm!

Đó là những gì mà nó nghĩ đến khi nhìn thấy thảm cảnh phía sau lưng. Đôi mắt hoang mang nhìn về phía tên nhân loại đang bình thản trôi nổi, nội tâm nó càng thêm sợ hãi.

Đây là một quái vật... Chạy mau!

Tuy nó có chút giống zombie, đều điên cuồng, không sợ đau đớn, nhưng có một điều mà nó có, còn zombie không thể có, đó là sợ chết.

Cái mạng này của nó chỉ có một, nếu để chết ở đây thì thực sự không cam tâm. Vậy nên, không suy nghĩ nhiều, sau khi biết bản thân không thể đánh lại tên con người đó, nó lập tức quay đầu bỏ chạy.

“Thế mà chạy rồi?”

Thắng đứng trên cao nhìn xuống, kinh ngạc nhìn tên ác nhân đang điên cuồng bỏ lại đồng bọn mà chạy đi.

Đối phương dù sao cũng là cấp Tông sơ kỳ, tuy không sở hữu pháp tắc nhưng cũng khó dây dưa.

Hắn hiện chỉ có cấp Linh đỉnh phong, kém đối phương hẳn hai đại cảnh giới. Việc lập tức tiêu diệt không phải là không thể, chỉ e sẽ có chút vướng víu nếu đối phương liều mạng chống trả.

Nhưng nhìn tên ác nhân đó lựa chọn chạy trốn, Thắng thật sự ngạc nhiên.

Chậc...

Hắn nâng tay, tích tụ pháp tắc hệ Phong.

Đối phương bỏ chạy là việc của đối phương, còn có giữ được mạng sống hay không lại là nằm ở hắn.

Đó là ác nhân, không phải nhân loại. Thả đi chẳng khác nào làm hại đồng bào.

Khối cầu vừa hình thành, hắn liền phóng mạnh về phía ác nhân đang tháo chạy phía trước.

Phong cầu xé gió, cuồng bạo bay đi.

Mỗi nơi phong cầu đi qua, từng đoàn thịt máu văng tung tóe, vết máu kéo dài từ căn biệt thự cho đến tận sau lưng ác nhân, vẫn còn tiếp diễn.

Chạy phía trước, ác nhân nghe được phía sau tiếng xé gió, tiếng xé rách da thịt cùng những tiếng gào thét thê thảm. Tim nó thắt lại, nó biết tên nhân loại kia không định để nó rời khỏi nơi này. Nhưng nếu ở lại chiến đấu, nó biết mình cũng không thể thắng, chỉ có cái chết nhanh hơn mà thôi.

Cắn răng, nó dốc toàn bộ năng lượng, dồn hết sức lực vào đôi chân, lao vút đi.

Phong cầu sắp bắt kịp mục tiêu thì bị đám khói bụi do ác nhân bật tốc che phủ. Đến khi các tia phong nhận xé toạc màn bụi đất, bóng dáng ác nhân đã biến mất, chỉ còn lại lũ zombie đang lộn xộn hỗn loạn, đen đủi hứng trọn phong cầu thay cho nó.

Phong cầu nổ tung, một trận cuồng phong dữ dội bùng phát, càn quét cả khu vực, nghiền nát toàn bộ lũ zombie.

Thắng ngẩng đầu lên nhìn, thấy bóng dáng tên ác nhân kia đã xa xa tít tắp.

Trận cuồng phong vừa rồi tuy có vài tia phong nhận chém trúng ác nhân, nhưng phần lớn lại vô tình đẩy nhanh tốc độ di chuyển của nó.

“Quả là ác nhân, con cưng của tân thời đại. Tuy bị biến đổi nhưng vẫn giữ được trí tuệ của nhân loại, còn biết sử dụng lực đẩy của trận cuồng phong làm tiếp lực cho bản thân chạy trốn.”

Thắng âm thầm thán phục cùng ghen ghét.

Nếu nhân loại cũng có thể trở nên mạnh mẽ như chúng, thì thế giới đã không đến nỗi tàn tạ như thế này.

Đáng tiếc, tân thời đại, con cưng của thế giới này cũng đã đến lúc đổi thay.

Hắn nhún vai, định sử dụng không gian pháp tắc để tiếp tục đuổi theo tiêu diệt ác nhân, nhưng phát hiện năng lượng linh hồn cùng oán niệm của đám zombie vừa chết lại nhanh chóng tiêu tan, giống như bị thiên địa nơi đây cắn nuốt vậy. Nếu không nhanh chóng đoạt lấy, toàn bộ năng lượng ở đây sẽ chẳng còn chút nào cho hắn.

“Tha mày một mạng vậy.” Hắn lẩm bẩm, sau đó chầm chậm hạ xuống sân thượng, bắt đầu ngồi xuống hấp thu năng lượng linh hồn cùng oán ni���m của đám zombie.

Việc đuổi giết đối phương quá mất thời gian, trong khi đó năng lượng oán niệm cùng linh hồn tiêu tan còn nhanh hơn cả tiền lương bay khỏi ví. Lượng năng lượng này tuy không nhiều, nhưng với một kẻ “nghèo” như hắn... thì chẳng thể chê vào đâu được!

Tận dụng được chừng nào thì tận dụng, tiết kiệm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, không nên phí phạm hay bỏ phí.

Đám zombie do tên ác nhân kia kéo tới thật sự rất đông, phải lên đến năm sáu trăm con, gần như là toàn bộ hộ dân tại vùng quanh đây.

Lượng linh hồn lực quy đổi ra tuy không nhiều, nhưng năng lượng oán khí lại vô cùng lớn. Một kẻ “ăn tạp” như hắn, có lý nào lại chê được?

Hắn sử dụng Phệ Hồn Pháp, thôn phệ toàn bộ linh hồn và oán niệm trong hư không, giành giật từng giây từng phút với thiên địa.

Chẳng mất bao lâu, toàn bộ linh hồn cùng oán niệm đều bị hắn thôn phệ sạch, tất cả đều được chuyển vào thức hải, nhờ Wolf xử lý, cung cấp hai thiên hà.

“Nên rời đi rồi...”

Nhìn căn biệt thự một lúc. Đây là nơi hắn tái sinh, cũng là nơi hắn tìm được chân ái cùng kỷ niệm đẹp. Không biết sau này có quay lại không, nên hắn có chút lưu luyến.

Thở dài một hơi, hắn nhẹ nhàng đạp không bay đi, tiêu sái rời khỏi căn biệt thự mà không hề ngoảnh lại.

Trước đây, pháp tắc không gian của hắn mới chỉ ở cấp Cao cấp, lại thêm khả năng thao túng chưa thành thạo, tư duy vận dụng còn rất kém.

Nhưng sau khi tiếp cận với bức tường vô hình kia, hắn liền học được cách chồng chất không gian, gia cố chân không thành một tấm lăng kính tạm thời để đặt chân lên.

Ban đầu còn có chút cứng nhắc, suýt nữa thì ngã dập mặt, nhưng may mắn, chỉ sau vài lần thử nghiệm, hắn đã hoàn toàn nắm giữ được yếu quyết.

Việc liên tục tạo ra những tấm lăng kính chân không ngày càng dễ dàng hơn, tốc độ di chuyển cũng theo đó mà tăng vọt.

Sau một hồi di chuyển kiểu vậy, khả năng thao túng không gian pháp tắc của hắn cũng tăng lên đáng kể. Hiện tại hắn đủ tự tin bắt chước bức tường phong cấm trước kia.

Bây giờ quay lại đối đầu với con độc nhãn trư cấp Tông đỉnh phong kia, hắn dám chắc bản thân có tám phần có thể trấn áp nó mà không cần phải chạy thục mạng như lần trước.

Đi được một hồi, thần hồn hắn lập tức phản đối, khiến hắn phải lập tức xuống lại mặt đất.

“Moá, pháp tắc không gian mạnh lên, nhưng tiêu hao thần hồn cũng kinh khủng!”

Thần hồn hắn hiện tại tuy đã đạt cấp Linh đỉnh phong, nhưng về chất lượng thì đã sánh ngang cấp Tông sơ kỳ. Việc sử dụng các loại pháp tắc cấp Chuẩn sẽ không gặp áp lực, đến pháp tắc cấp Cao cấp thì có chút tiêu hao nhưng không đáng kể.

Nhưng pháp tắc không gian của hắn hiện tại không hẳn là cao cấp bình thường, nó đã tiến vào trạng thái đỉnh cao, có thể nói là bán đại pháp tắc.

Lại thêm việc hắn liên tục dùng kỹ thuật gia cố, chồng chất không gian, khiến thần hồn tiêu hao tăng lên theo hệ số nhân. Dù thần hồn có là cấp Quân chủ cũng sẽ thấy khó chịu, huống hồ hắn mới chỉ ở cấp Linh đỉnh phong.

“Đành phải đi bộ vậy...” Hắn lẩm bẩm, đôi chân nhẹ nhàng rảo bước trên con đường hoang tàn, đổ nát.

“Nơi này... thật hoang tàn.”

Hắn có chút ngậm ngùi.

Ở thế giới cũ, Uông Bí chính là nơi hắn sinh ra và lớn lên, từng giai đoạn phát triển của thành phố đều in đậm trong tâm trí hắn.

Đáng lẽ ra ở giai đoạn này, Uông Bí phải đang phát triển mạnh mẽ, đời sống người dân dần dần đi lên mới phải. Nhưng nhìn cảnh vật xung quanh hoang tàn cùng mùi ẩm mốc, hôi hám nồng nặc, hắn thật không dám tin vào mắt mình.

Dù sao mới chỉ mấy tháng trước, hắn còn cùng Ánh vào trung tâm thành phố để khám thai định kỳ. Lúc đó người qua kẻ lại còn tấp nập, nhưng giờ chỉ còn lại một không gian yên ắng, thi thoảng lại có vài con ruồi bay vo ve, tiếng kêu nhức óc...

Thật khác xa một trời một vực!

Hắn hít một hơi thật sâu, kiềm nén cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng.

Việc hắn cần làm trước mắt là tìm thấy Ánh.

Vừa rồi điện thoại không gọi được là do mất sóng, nguyên nhân phần lớn hẳn là do bức tường vô hình kia. Hiện tại hắn đã ra ngoài, chắc hẳn đã dùng được rồi.

Mở điện thoại ra kiểm tra, hắn thấy cột sóng vẫn trơ trọi, không hề có bất kỳ thay đổi nào.

Vậy là mất sóng không phải là do bức tường vô hình kia...

“Giờ chỉ có cách tìm người còn sống sót hỏi thôi...”

Hắn thở dài, ném chiếc điện thoại vào vòng không gian.

Các thế giới trong thức hải giờ đây đã có quy luật riêng. Mọi sinh vật lẫn đồ vật đều mang theo nhân quả của chính mình, hắn không muốn vì một chút đồ vật mà làm xáo trộn thế giới bên trong. Vì vậy, việc lựa chọn đặt đồ đạc vào vòng không gian là vô cùng hợp lý.

Sau khi cất chiếc điện thoại, hắn liền đi về phía trước.

Để hạn chế tiêu hao quá nhiều thần hồn, hắn đã thu lại thần thông Thiên Nhãn và Thiên Nhĩ, pháp tắc cũng hạn chế dùng.

Dù sao với thể trạng hiện tại của hắn cũng đủ sức đối phó với đám zombie cấp một. Kết hợp với đôi mắt và đôi tai đã được cường hóa, hắn lại càng không sợ bị zombie tập kích hay gặp nguy hiểm.

Đi trên con đường cái hoang tàn, thi thoảng hắn mới thấy có vài chiếc xe con cùng những vết máu loang lổ. Không giống trên phim ô tô nằm la liệt đầy đường, thực tế lại chỉ lác đác vài cái.

“Hẳn là trước khi tận thế thực sự nuốt chửng thành phố này, người dân đã nghe được tin tức thi nhau rời đi nên mới không có tình trạng ùn tắc lẫn thảm cảnh người chết như rạ giống trên phim...”

Vừa đi, hắn vừa lẩm bẩm.

Cái cảm giác đi một mình trên con đường phố vắng tanh khiến hắn có chút cô đơn cùng lạc lõng.

“Kỳ quái a, đi từ nãy tới giờ vẫn không thấy bóng dáng của một con zombie nào!”

Thật sự kỳ lạ. Lúc hắn từ trong bức tường vô hình kia bước ra liền được một đám zombie tới chào đón, nhưng khi đi vào trung tâm thành phố, hắn lại chẳng thấy có một con nào ngoại trừ đám ruồi vo ve.

“Không lẽ zombie ở thành phố này chỉ có mấy trăm con? Trùng hợp vừa rồi đã bị ta chém giết hết?”

Hắn dở khóc dở cười, cảm giác có chút bịp bợm.

Đây là thành phố Uông Bí, dân số ở đây phải trên trăm ngàn người. Dù cho cư dân có kịp thời bỏ chạy, nhưng cũng chỉ có những kẻ ở tầng lớp cao mới đủ điều kiện phản ứng kịp thời. Dân thường làm sao có thể rời đi nhanh đến vậy?

Không lẽ quân đội đã sơ tán? Cũng có thể, nhưng nghe chừng hơi vô lý.

Đi vào sâu hơn, đến gần cổng bệnh viện Thụy Điển, hắn mới thấy có nhiều xác người và những vết máu loang lổ hơn. Tất cả đều đã thối rữa, để lộ ruột gan phèo phổi và những con giòi bọ lúc nhúc.

Theo đó là những luồng hôi thối, xú khí nồng nặc bốc lên, lan tràn khắp không khí, khiến Thắng vừa đến nơi đã không nhịn được mà bịt mũi lại.

Thật sự quá thối!

Nơi này hẳn là phòng tuyến cuối cùng của dân chúng Uông Bí. Nhìn xác người chất đống cùng máu khô đen kịt nhuốm đậm toàn bộ sân bệnh viện, cũng đủ biết ngày đó kinh khủng tới cỡ nào.

Với thảm cảnh này, khả năng cao những người trốn vào đây hẳn đã chết hết... Khó lòng sống sót được, nhìn cánh cửa lớn bị phá nát thế kia cơ mà.

Nhưng đó là với những người chạy về đây để trốn, còn những người sinh tồn bên ngoài thì chưa chắc.

Thường thì trên phim ảnh, hắn thấy những người sống sót trong tận thế hay tìm đến bệnh viện, phòng khám tư để tìm kiếm thuốc men. Không biết trong đây có người nào đi vào thu thập vật tư hay không, nhưng vẫn mang theo chút hy vọng, hắn bèn mở Thiên Nhãn Thông ra để tìm kiếm.

Thiên Nhãn Thông, khai mở!

Theo đó, một luồng sáng rực từ hai con ngươi hắn phóng ra, bắn thẳng vào tòa bệnh viện lớn trước mặt.

Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free