(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 71: Tu Thiền
Uhm
Thắng mệt mỏi tỉnh giấc, cơ thể vẫn còn ê ẩm, đau nhức không ngớt.
Vừa mở mắt, hắn vội nhìn xuống chân để kiểm tra tình trạng. Chỉ khi thấy cơ thể đã lành lặn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi ấy, Thắng mới bình tâm đưa mắt đánh giá xung quanh.
Hắn đang ở trong một ngôi nhà bằng đá. Tuy thô sơ, giản dị nhưng lại mang đến cảm giác kiên cố, bền bỉ lạ thường. Không những thế, không khí nơi đây cũng thoáng đãng, không hề bí bách.
Bên tay trái, cách đó không xa là một cánh cửa đá, nơi ánh sáng chói chang từ bên ngoài hắt vào.
Với cơ thể yếu ớt, không còn chút sức lực nào, hắn cố gắng dịch chuyển về phía cánh cửa, muốn biết tình hình bên ngoài ra sao.
Ánh sáng từ vòm trời rọi xuống khiến thị giác của Thắng nhất thời không thích ứng được, hắn hơi nhíu mắt lại.
“Đạo tổ!!!”
“Cha!!!”
Hàng loạt âm thanh quen thuộc vang lên, khiến tâm trạng nặng trĩu của Thắng cũng theo đó mà thả lỏng.
Khi thị giác đã quen với ánh sáng, hắn thấy chúng tiên đang tề tựu. Trên mặt ai nấy đều lộ vẻ vui sướng, phấn khích khi thấy Thắng bình an vô sự.
“Cuộc chiến...”
“Đều đã chiến thắng, thưa Đạo tổ!” Thấy Đạo tổ vừa nhắc tới trận chiến, Đan tiên lập tức hiểu ý, nhanh nhảu trả lời.
“Vậy sao? Thế tình hình tộc đàn Tam Giác Long thì sao?” Mối nguy từ lũ Velociraptor đã được loại bỏ, hiện tại Thắng khá quan tâm đến tình trạng của cả đàn.
“Cái này... theo thống kê thì đã chết hơn phân nửa, chỉ còn khoảng chục đầu Tam Giác Long mà thôi!” Tiểu Yêu tiên đứng bên cạnh báo cáo. Dù sao đây cũng là tộc đàn được Đạo tổ tin tưởng giao phó cho nàng dạy cách tu tiên, nên sau khi kết thúc cuộc chiến, nàng đã tức tốc đi kiểm tra tình hình.
“Là vậy sao?” Dù đã đoán trước kết quả, nhưng khi nghe Yêu tiên xác nhận, hắn vẫn có chút chạnh lòng.
Sau khi trò chuyện cùng chúng tiên một lát, Thắng đề nghị giải tán. Bởi tinh thần lực đã hao hụt nghiêm trọng, hắn không thể đưa chúng tiên vào không gian riêng được nữa, nên lúc này mọi người mới tự do ở lại nơi đây.
Theo lời kể của chúng tiên, hắn đã ngủ li bì ba ngày ba đêm, và đây là sáng ngày thứ tư hắn mới tỉnh giấc.
Trong khoảng thời gian này, một số sự kiện đã xảy ra, liên quan đến Minh Vương và chúng tiên.
Sự kiện thứ nhất: Minh Vương sau khi tiến vào tộc địa, phát hiện vợ mình vẫn còn sống, nó vô cùng vui mừng. Nhưng khi tìm kiếm cha mình, nó mới hay tin người đã hy sinh trong trận chiến ngăn chặn lũ Velociraptor.
Bị cơn tức giận che mờ lý trí, ngay trong đêm th��� nhất, nó đã âm thầm một mình rời đi, tìm kiếm con Velociraptor đầu đàn để báo thù.
Sự kiện thứ hai liên quan đến chúng tiên. Bao gồm Đan tiên, Bá thể tiên cùng huynh đệ Quỷ, Ma, họ vậy mà đều thành công đốn ngộ pháp tắc nơi đây, giúp một tia pháp tắc không hoàn chỉnh trong người được gia cố đáng kể.
Thế nhưng, đen đủi cho huynh đệ Quỷ, Ma, vì bị ảnh hưởng từ pháp tắc tu luyện của Quỷ Giới do Thắng truyền pháp từ trước, nên khi đốn ngộ pháp tắc nơi đây đã gây ra tình trạng phản vệ. Điều này dẫn tới lôi kiếp từ trên trời giáng xuống, khiến cả hai từ Thánh thể tụt xuống chỉ còn Tiên thể.
Trong khi đó, Bá thể tiên khi thấy lôi kiếp xuất hiện, lại liều mình lao tới chịu đựng cùng. Nhờ vậy, y thành công đột phá nhục thân lên cấp Thánh thể đỉnh phong, ngang với Quân chủ, khiến huynh đệ Quỷ, Ma chỉ biết ngửa mặt lên trời chửi đổng không ngừng.
Sau đó không còn sự kiện lớn nào nữa, chỉ có việc tiểu Thổ đã dựng lên những căn nhà đá để mọi người có không gian sinh sống, cùng ở với đàn Tam Giác Long.
Bỏ qua nh��ng suy nghĩ đang vẩn vơ trong đầu, Thắng một mình lững thững đi qua những gian nhà lớn nhỏ, thầm nghĩ: "Đây đều là tác phẩm của tiểu Thổ làm ra trong ba ngày vừa rồi, thật sự quá kỳ công!"
Đưa mắt nhìn xa, Thắng thấy một núi thây chất đống, tất cả đều là của Velociraptor. Thi thoảng, hắn cũng thấy vài xác của tộc đàn Tam Giác Long, hẳn là nạn nhân của lũ Velociraptor tàn ác.
Tâm trạng Thắng bỗng trở nên u buồn. Dù sao, hắn cũng đã sống với đàn Tam Giác Long này một thời gian, tuy không quá dài nhưng cũng chẳng hề ngắn ngủi.
Trong vô thức, hắn đã coi chúng như người thân thứ hai tại mảnh Đại Hoang Cổ Địa này. Khi thấy thảm trạng của tộc đàn, hắn thật sự có chút không cam tâm, rất muốn cầm theo cây thương đi chặt đầu con Velociraptor đầu đàn.
Nhưng với tình trạng cơ thể hiện tại, việc truy đuổi một đầu hung thú cấp Quân chủ quả thật không khác gì dâng mỡ lên miệng mèo.
Cái cảm giác bất lực cứ thế bao trùm, một cảm giác mà hắn chỉ trải qua khi mới tới thế giới này, sống chết cầu sinh. Mãi đến khi có Bạo Vương và bản thân tấn cấp Sư, cảm giác đó mới biến mất, nhưng giờ đây nó lại quay lại.
Bấy lâu nay, hắn đã quá tự tin, quên mất rằng nơi đây tồn tại đủ loại quái vật, mỗi phút mỗi giây đều ẩn chứa hung hiểm. Chẳng qua là hắn may mắn, chưa từng gặp phải quái vật chân chính mà thôi.
“Mình... thật sự yếu kém!” Thắng nắm chặt đôi bàn tay. Chưa bao giờ hắn cảm thấy thất vọng về bản thân như lúc này.
Qua trận càn quét vừa rồi của lũ Velociraptor, Thắng nhận ra một điều: đừng bao giờ thỏa mãn với sức mạnh hiện tại. Hãy luôn cảm thấy chưa đủ, mà điên cuồng tăng tiến sức mạnh tự thân. Chỉ có vậy mới có thể bảo vệ được những gì mình yêu quý, cũng như tính mạng của chính mình.
Xác định được tham vọng và mục tiêu của bản thân, Thắng thoát ra khỏi trạng thái vô hồn, thất vọng. Đôi mắt hắn tràn đầy sự kiên định và ý chí, hướng về phía trung tâm mà bước tới.
Hắn muốn tìm tiểu Thổ, nhờ cô bé chế tạo một không gian đá rộng lớn để làm nơi tịnh tu, bế quan.
Lần này, hắn sẽ không tu luyện thể thuật hay thần hồn, mà quy���t định tu luyện môn thiền định của Thiền phái Trúc Lâm, dựa vào kinh nghiệm cả đời của Đạo Viên đại sư.
Theo kiến giải của Đạo Viên đại sư, thiền định gồm ba đại cảnh giới: Dục Giới, Sắc Giới và Vô Sắc Giới.
Vì Thắng đã tiếp nhận truyền thừa từ Đạo Viên đại sư, nên vô tình thoát khỏi Dục Giới, nhẹ nhàng tiến vào Sắc Giới mà không tốn chút công sức nào.
Sắc Giới lại được chia làm bốn tầng thiền: Sơ Thiền, Nhị Thiền, Tam Thiền và Tứ Thiền.
Sơ Thiền là trạng thái tâm trở nên thanh tịnh, các lậu bất tịnh lắng đọng, thân trí được khai sáng một nửa, thân thể cũng theo đó nhẹ nhàng như mây khói.
Đệ Nhị Thiền là trạng thái định tâm sinh ra hỷ lạc, từ đó loại bỏ mọi dục lạc, đau khổ nơi thế gian.
Còn Đệ Tam Thiền là trạng thái thoát ly khỏi hỷ lạc của Nhị Thiền, loại bỏ hoàn toàn tham hỷ trong tâm, sinh ra đại trí tuệ. Hành giả sẽ từ đó mà thức tỉnh thần thông.
Cuối cùng là Đệ Tứ Thiền, trạng thái xả bỏ tất cả mọi thứ, tâm thái trở về không. Thần thông cũng chẳng còn cần thiết, từ đó mà tu dưỡng được công đức.
Hiện tại, Thắng đã bất giác đặt chân vào Sơ Thiền. Chỉ cần chăm chỉ, Tứ Thiền sẽ là điều nằm trong tầm tay.
Thế nhưng, mục tiêu của hắn không đặt cao đến vậy. Cái hắn cần lúc này chỉ là tiến vào Tam Thiền mà thôi. Chỉ cần đạt đến Tam Thiền, hắn sẽ có được đại trí tuệ, tăng khả năng đốn ngộ pháp tắc của bản thân. Nếu may mắn, hắn còn có thể thức tỉnh một trong Ngũ Thông, những thần thông của nhà Phật.
Nguyên nhân lần này hắn tu thiền định là vì cảm thấy bản thân còn quá ít lá bài tẩy. Hắn muốn nâng cao khả năng cảm ngộ của mình để có thể đốn ngộ thêm nhiều pháp tắc, nhờ đó có thêm đa dạng chiêu thức, không còn bị đơn điệu, dập khuôn.
Chính vì bản thân chỉ có Pháp tắc Không gian cùng Thương Long Ý Cảnh là có thể công kích, nên hắn mới không thể xoay chuyển tình thế, khiến bản thân rơi vào thế bị động, bị con Velociraptor đầu đàn đè lên đánh.
Tuy nhiên, điều này cũng không thể đổ lỗi do quá ít thủ đoạn. Bởi lẽ, việc hắn lấy cấp Sư đỉnh phong đối đầu với một đầu cấp Quân chủ sơ kỳ đã là điều quá sức rồi. Dù không thể chiến thắng hoàn toàn, nhưng vẫn khiến đối phương phải chịu trọng thương, cũng tính là một thành tựu bá đạo.
Văn bản này được chuyển ngữ và giữ bản quyền bởi truyen.free, với sự tận tâm đặt từng con chữ.