Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 8: Nhất Nam công

Ánh mặt trời gay gắt phủ xuống thềm lục địa cổ đại. Thay vì tiếng chim thánh thót, những tiếng gào thét vang vọng khắp không gian báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu.

Thắng mở đôi mắt còn ngái ngủ, chớp chớp nhìn quanh. Mọi chuyện diễn ra ngày hôm qua cứ như thể một giấc mơ, quá nhanh đến mức Thắng vẫn còn ngỡ đó không phải sự thật.

Nhưng khi mọi việc đã rõ ràng, hắn đành chấp nhận thực tại nghiệt ngã này. Điều cần thiết bây giờ là phải lạc quan, cố gắng sống sót để còn cơ hội trở về.

Sau một đêm nghỉ ngơi trong hố đất, Thắng đã phần nào hồi phục.

Ban đầu, hắn không dám nhắm mắt vì sợ rằng khi nhắm rồi sẽ không thể mở ra được nữa. Nơi đây quá nguy hiểm, nhỡ đâu đang ngủ lại bị thứ gì đó nhảy xuống, tiện thể nuốt chửng thì sao? Bởi vậy, suốt đêm hắn cố căng mắt đề phòng.

Nghị lực con người có hạn. Khi cơ thể đã kiệt sức và mệt mỏi cùng cực, nó sẽ tự động đưa bạn vào trạng thái nghỉ ngơi. Thắng cũng vậy, vết thương quá nặng cùng việc mất máu để chữa trị khiến cả thể chất lẫn tinh thần hắn mệt mỏi rã rời, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Mới vừa rồi, những tiếng gào rú to lớn bên trên miệng hố đã đánh thức Thắng.

Tỉnh dậy, hắn có chút thất vọng khi biết mình không nằm mơ, nhưng cũng may mắn vì các bộ phận trên cơ thể vẫn còn nguyên vẹn.

Lục tìm trong ba lô, Thắng thấy một thanh sô cô la. Hắn quyết định dùng nó cho bữa sáng, dù không thể no bụng nhưng cũng đủ duy trì chút năng lượng cho đến trưa.

Tình hình hiện tại không mấy khả quan. Thắng không biết mình đang ở đâu, thuộc khu vực nào, và nơi này có những hung thú gì. Tuy nhiên, hôm qua quan sát, hắn thấy có một đàn Troodon đang quanh quẩn phía trên. Bởi vậy, không thể vội vàng di chuyển lung tung được.

Troodon là một chi khủng long nhỏ, dài khoảng 2,4m, có móng vuốt, di chuyển khá nhanh và thức ăn chủ yếu là thịt. Nếu Thắng ngoi lên bây giờ, hắn hoàn toàn có thể trở thành bữa ăn cho chúng.

Chẳng rõ vì lý do gì mà chúng không mò xuống cái hố này, nhưng đó cũng là một phần may mắn của Thắng.

Sau khi ăn xong, nghỉ ngơi chờ thức ăn tiêu hóa, Thắng liền mở ba lô ra kiểm tra đồ đạc.

Bên trong có một con dao quân dụng đa năng, một túi lương khô cỡ nhỡ, ba thanh sô cô la, một chiếc đèn pin, la bàn và một vài vật dụng khác.

Số lương khô này nếu chế biến thành cháo có thể đủ sống trong khoảng một tháng. Hiện tại, Thắng chủ yếu ăn sô cô la để bổ sung năng lượng và hồi phục cơ thể. Nhìn thấy còn vài thanh trong ba lô, Thắng tặc lưỡi.

“Biết vậy chuẩn bị hẳn gói sô cô la lớn, số này vẫn chưa đủ mình hồi phục hoàn toàn.��

“Thôi! Biết đủ là được rồi.”

Tự nhủ trong lòng, Thắng mở ngăn ngoài ba lô ra kiểm tra hộp thuốc cá nhân. Bên trong có hai vỉ kháng sinh và chút băng gạc để băng bó vết thương.

Thắng cảm thấy mình vẫn còn may mắn chán khi đã chuẩn bị nhiều thứ như vậy trong ba lô. Nếu Đạt và Tuấn biết ba lô của hắn có lắm đồ đến thế, kiểu gì cũng cười phá lên: “Đi chùa mà cũng mang lắm đồ thế hả bạn tôi? Haha!!!”

Gạt bỏ những suy nghĩ vớ vẩn, Thắng hiểu rằng mình cần phải mạnh mẽ hơn để tồn tại ở nơi hung hiểm này. Chỉ có sống sót mới có thể trở về nhà, vì vậy, hắn nhất định phải tìm cách để trở nên mạnh hơn.

Lục tìm trong kho tàng ký ức từ các kiếp sống, Thắng nhận ra chỉ có kiếp sống Dạ Minh với công pháp Tạo Giới pháp là có tiềm năng giúp hắn trở về.

Không suy nghĩ nhiều, Thắng lập tức chọn Tạo Giới pháp làm môn tu luyện chính. Kiếp trước, Dạ Minh muốn học công pháp này phải tự hủy tu vi, rồi mới có thể tu luyện và thấu hiểu pháp tắc thôn phệ. Còn Thắng thì về cơ bản chưa từng tu luyện môn công pháp nào. Trước đây ở Địa Cầu, hắn chỉ luyện chút nội công Nhất Nam, vốn là loại cơ bản giúp rèn luyện cơ thể nên không đáng nhắc tới.

Hắn tiến vào trạng thái nhập định, tìm hiểu tri thức và kiến giải mà cổ nhân để lại.

Môn công pháp này sử dụng quỷ khí của bản thân, kết hợp pháp tắc không gian gây ra một vụ nổ lớn tại đan điền, từ đó sinh ra không gian lưu trữ. Nó khá giống cách khai mở đan điền ở Địa Cầu, cũng kích hoạt các mạch vị để mở đan điền của chính mình. Tuy nhiên, điểm khác biệt là nó khai sinh ra một không gian song song rồi phát nổ dữ dội. Cả hai hòa làm một, tạo ra một không gian rộng lớn tựa như chiếc nhẫn không gian, có thể thu nạp quỷ lực. Đan điền ở Ma giới của Dạ Minh được gọi là Quỷ Môn.

Nhưng điểm trừ là nó không thể dung nạp vật sống. Sau này, Dạ Minh đã kích hoạt pháp tắc thôn phệ gia trì vào đó, nuốt chửng các pháp tắc khác, bao gồm cả pháp tắc sinh mệnh, từ đó tạo nên một tiểu thế giới có thể chứa vật sống.

Tuy nhiên, những pháp tắc hắn thôn phệ chỉ ở mức độ thấp, nên tiểu thế giới đó cũng không hề mạnh mẽ. Việc thúc đẩy pháp tắc chủ yếu dựa vào thôn phệ và không gian do vị tiền bối kia để lại.

Thấu hiểu được điều này, Thắng nhận ra mình hoàn toàn có thể nâng cấp Tạo Giới pháp. Ít nhiều gì thì giờ đây, hắn cũng đã được hưởng sẵn pháp tắc của Dạ Minh và vị tiền bối kia (là không gian và thôn phệ). Chỉ cần sau khi nắm bắt được pháp tắc thôn phệ, hắn sẽ dùng nó để thôn phệ các pháp tắc khác, lấy đó làm cơ sở để tự giác ngộ, củng cố pháp tắc của chính mình. Khi đó, mọi thứ sẽ hoàn hảo.

Nhưng trước tiên, hắn cần phải tu luyện để tạo ra quỷ khí nhằm khai mở đan điền. Sau đó, hắn sẽ cảm nhận pháp tắc mà vị tiền bối để lại để kích thích khai mở không gian.

Nghe thì dễ nhưng làm mới khó. Muốn thu thập quỷ khí cần nhiều yếu tố, chủ yếu phải có một nơi như Ma giới (thế giới cũ của Dạ Minh) mới có thể hấp thu được. Thế nhưng, Thắng ngồi một lúc lâu mà không cảm nhận được bất kỳ quỷ khí nào tại đây cả.

Nghĩ mà bực bội. Con đường đã rõ ràng trước mắt mà lại không thể tiến bước. Chỉ cần có quỷ khí là hắn đã có thể tiến gần hơn đến mục tiêu của mình r���i. Đôi khi, chính cánh cửa nhập môn tưởng chừng đơn giản nhưng nếu không thể chạm tới, thì mãi mãi chỉ có thể đứng nhìn.

“Chẳng lẽ mình thật sự sẽ chết ở đây sao???”

Thắng nghiến răng ken két, ánh mắt đầy ai oán nhìn lên trời.

“Nếu là khí bình thường thì tốt biết mấy, sao cứ phải là quỷ khí chứ…” Như chợt nhớ ra điều gì, Thắng vội dừng lại, lẩm bẩm: “Khí công? Luyện khí? Quỷ Môn? Đan điền? Việc mở Quỷ Môn, suy cho cùng, có khác gì mở đan điền đâu? Nếu mình mở đan điền rồi tạo chấn động để khai mở giới, liệu có được không?”

“Liệu nó có thành công? Nếu thất bại chẳng phải đi tong sao? Thôi kệ mẹ nó, giờ chỉ còn cách này thôi. Nếu không thử cũng chết, chi bằng đánh cược một phen!”

Sự đấu tranh nội tâm khiến Thắng tiến thoái lưỡng nan. Nhưng nghĩ đến người nhà, nghĩ đến viễn cảnh bị khủng long ăn thịt, hắn đã đưa ra một quyết định mà sau này, dù có nằm mơ, hắn cũng sẽ cười khanh khách.

Thay đổi tư thế, Thắng không còn ngồi thiền định nữa mà chuyển sang thế tấn, bắt đầu đưa tay, thu tay, thực hiện những động tác kỳ lạ.

Bộ võ Nhất Nam vốn có những tiếng “hống” đặc trưng khi luyện công, từ lúc nạp khí đến lúc xả. Nhưng vì nơi đây đầy rẫy nguy hiểm, Thắng buộc phải đè nén tiếng gầm đó, sợ sẽ đánh động bọn súc vật tìm xuống mà xơi tái hắn.

Vừa mới tìm được đường sống, chưa kịp thành công đã bị ăn thịt thì quả là bất hạnh cùng cực.

Những hơi thở đầu tiên chậm rãi và nặng nề. Dù đã thực hiện bài khí công này rất nhiều lần rồi, nhưng lần này thật sự khác biệt.

Vì cơ thể vẫn còn đau nhức, Thắng có thể cảm nhận rõ từng chút một. Hắn có cảm giác như đang kiểm soát hoàn toàn, hiểu rõ từng ngóc ngách của cơ thể mình. Thật kỳ diệu!

Thắng vô thức bắt đầu bài luyện. “Ép Sơ Nội” là bài khí công nội gia đầu tiên và cũng là duy nhất hắn từng học. Theo tiêu chí "luyện ngàn lần một môn hơn luyện ngàn môn một lần", hắn chỉ tập trung vào phần này trong toàn bộ cổ truyền Nhất Nam.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn có cảm giác như thế này, giống như vừa bất ngờ chạm đến một cảnh giới huyền ảo.

Khí tức từ bên ngoài vốn đang bình lặng, bỗng chốc cuồn cuộn như sóng biển mà ập đến Thắng. Cảm giác này không khác gì một con thú đực bỗng nhiên ngửi thấy mùi hương quyến rũ của con cái mà lao vào vậy.

Lúc này, Thắng không còn biết trời trăng gì nữa. Hơi thở cứ đều đặn, tự nhiên vận chuyển. Khí cứ thế tuôn vào, chạy dọc theo hai đại mạch Nhâm Đốc rồi len lỏi vào các tiểu mạch nhỏ, cuối cùng tụ lại nơi đan điền. Cứ thế, cứ thế cho đến khi đan điền bắt đầu xuất hiện nội lực.

Nếu lúc này mà còn tỉnh táo, chắc chắn Thắng sẽ hét lớn: “Con mẹ nó! Sướng quá, còn sướng hơn cả khi… lên đỉnh nữa!!!”

Từng dòng chữ này đều được trau chuốt tỉ mỉ bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, với mong muốn mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free