Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 90: Đạo thống

Có lẽ tiểu huynh đệ mới gia nhập Bá Thể tông nên chưa rõ. Hai người đang giao đấu trên lôi đài đều là đệ tử tâm đắc của Đại trưởng lão Minh Vương. Vì một chút xích mích nhỏ mà họ đã nảy sinh tranh chấp, cuối cùng hẹn nhau lên lôi đài phân định thắng bại.

Tiểu huynh đệ thấy người khôi ngô tuấn tú kia không?

Thắng nhìn theo hướng tay của thú nhân, về phía hai thân ảnh vạm vỡ đang đứng giữa sàn đấu.

"?"

Rõ ràng cả hai trông đều giống nhau, chẳng có điểm nào gọi là khôi ngô tuấn tú! Thắng thầm nghĩ, gu thẩm mỹ của thú nhân quả là kỳ lạ! Dù không biết thú nhân này chỉ ai, nhưng Thắng vẫn gật đầu ra vẻ đã hiểu.

Chẳng màng đến thái độ của Thắng, thú nhân vẫn nhiệt tình kể lại câu chuyện cho hắn nghe, như thể hoàn thành một trách nhiệm của mình.

"Người được gọi là khôi ngô tuấn tú ấy tên Tiểu Mi, còn đối thủ của hắn, kẻ đang khoác bộ da thú kia, chính là Tiểu Hùng. Hai kẻ này từ trước đã có xích mích, nhưng phải đến khi Tiểu Mi cướp mất đạo lữ của Tiểu Hùng, thì mâu thuẫn mới trở nên không đội trời chung, sống chết không ngừng!

Đáng lẽ mọi chuyện đã êm xuôi, nhưng không hiểu sao, một kẻ ác ôn nào đó lại đi trộm mất tấm da thú đắt tiền của Tiểu Mi, khiến hắn tức điên lên.

Vừa hay, Tiểu Hùng lại mua một tấm da thú cùng loại. Thế là thù cũ nợ mới, Tiểu Mi không ngần ngại xông vào đánh Tiểu Hùng.

Cả hai nhân cơ hội này để dứt điểm ân oán với đối phương!"

Nghe thú nhân kể xong, Thắng bất giác giật mình thon thót.

Hắn nhớ lại, mới chỉ vài phút trước đây thôi, nhưng hẳn là tương đương với mấy ngày trong không gian này, hắn đã lẻn vào nhà một thú nhân lấy trộm tấm da thú. Chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế sao?

"Haizzz, bình thường đệ tử Bá Thể tông rất đề cao võ đức, sẽ không vì mấy chuyện vặt vãnh này mà đánh nhau đâu.

Hai kẻ này từng là đệ tử của Yêu Vương, nên bản tính hung hãn đã ngấm vào máu rồi! Đúng là một con sâu làm rầu nồi canh, làm ô uế cả tông môn!"

Thú nhân lắc đầu ngao ngán, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lên lôi đài, sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc kịch tính nào.

"Yêu Vương?" Lần trước khi đặt chân vào tiểu thế giới, Thắng tuy có nghe phong phanh về ba tộc lớn, nhưng chưa nắm rõ tình hình cụ thể. Hắn thầm nghĩ, Yêu Vương hẳn là một đồ đệ nào đó của Yêu Tiên, bởi theo những gì Thắng biết, Yêu Tiên không hề có tâm cơ tranh đoạt, chắc chắn nàng sẽ không xưng vương đâu.

"Yêu Vương mà vị đại ca đây nhắc tới là ai?" Thắng cẩn thận hướng thú nhân dò hỏi.

"Chính là vị nữ tử mang danh Yêu Tiên đó! Nàng cũng là người đứng ngang hàng với Bá Thể tông chủ! Nghe nói cả hai đều là học trò của Đạo Tổ, nhưng Yêu Vương lại có dã tâm cực lớn, hiện tại lãnh thổ Yêu tộc đã sắp xâm lấn đến Quỷ giới rồi.

Nếu không phải nơi đây có Bá Thể tông chủ, Đan Tiên Thần Vương cùng Binh Tiên Thánh Khí tọa trấn, e rằng đã sớm bị Yêu tộc nuốt chửng rồi!"

Nghe thú nhân giải thích, Thắng thật sự không dám tin. Yêu Tiên, người vốn yểu điệu thục nữ, hiền lành đến vậy, mà nay lại trở thành một Yêu Vương với dã tâm nuốt chửng các thế lực khác. Hắn thầm nghĩ, trong những năm qua, mọi người đã thay đổi quá nhiều!

"Binh Tiên Thánh Khí mà huynh đệ nói tới là ai?" Bá Thể tông chủ và Đan Tiên Thần Vương, vừa nghe Thắng đã đoán được là ai, chỉ có Binh Tiên Thánh Khí là hắn nghe có chút lạ lẫm.

"À! Chắc tiểu huynh đệ tu luyện trong núi sâu nên không nắm rõ thế sự rồi! Binh Tiên Thánh Khí chính là Kim Tiên đại nhân đó!"

"A! Đánh nhau rồi!"

Theo tiếng kinh hô của thú nhân, mọi người cũng dồn dập đổ dồn ánh mắt lên lôi đài, Thắng cũng không ngoại lệ.

Trên lôi đài, hai thân hình to lớn lao vào nhau. Những tiếng va chạm vang rền phát ra từ hai khối thân thể đồ sộ, sức mạnh khủng bố khiến sàn đấu bị trấn nát, lõm sâu thành từng hố.

Quan sát thêm một lúc, Thắng cảm thấy có chút vô vị, nhàm chán, liền lặng lẽ rời đi.

Trận chiến này thuần túy chỉ dùng man lực, không hề có chút kỹ xảo đánh đấm nào, chẳng có gì hấp dẫn cả.

Về phần nhóm người Bá Thể Tông, Thắng cũng không định chào hỏi. Thấy bọn họ đang vui vẻ theo dõi trận đấu, hắn không muốn làm phiền, liền quay người hướng về các Tiên thất khác xem tình hình ra sao.

Đi qua một không gian khác, Thắng bất ngờ đến một nơi tựa tiên cảnh.

Đây là một đỉnh núi cao ngất, xung quanh mây trắng bồng bềnh. Giữa trung tâm có một ngôi nhà tranh nhỏ bình dị, gần đó là một cây ăn quả lớn sai trĩu, phía dưới thân cây, một con Velociraptor đang được cột chặt.

Trái với đồng loại ăn thịt, con hung thú Velociraptor này lại ăn chay. Thức ăn nó đang nhâm nhi chính là lúa mạch mà Thắng đã đem vào trước đó.

Khi Thắng còn đang đánh giá xung quanh, bỗng từ trong nhà tranh bước ra một thân ảnh nhỏ bé, già nua. Đầu tóc trắng bạc nhưng khuôn mặt lại hồng hào, đẹp lão.

"Đệ tử Thanh Vân xin bái kiến Đạo Tổ!"

Người này không phải ai xa lạ, chính là vị Tiên nhân từ Tạo Khí Mộc diễn hóa mà thành.

Trước đây, hắn luôn cao cao tại thượng, phong hiệu Tiên nhân. Nhưng sau này không rõ vì lý do gì, lại ẩn mình tịnh tu, đổi tên hiệu thành Thanh Vân.

"Ngươi là Tiên nhân đó sao! Mà nay lại thay đổi thành dạng này?" Thắng thực sự có chút tò mò. Kẻ này trước kia vốn háo thắng, thích tranh đoạt, thậm chí còn là một kẻ ghét quỷ ma huynh đệ đến mức muốn giết chết đối phương, thế mà bây giờ lại trở thành một người không tham vọng, ẩn mình tịnh tu, khiến Thắng có chút không thể nhận ra.

"Tiên nhân cũng được, Thanh Vân cũng tốt, tất cả chỉ là một cái xưng hô. Đệ tử không bám chấp vào danh xưng. Sau khi lên đây tịnh tu, đốn ngộ lời dạy của người, đồ nhi như đã hiểu ra vài điều..." Tiên nhân nhẹ nhàng, điềm đạm khẽ nói.

Một bên, Thắng thấy vậy liền gật đầu. Hắn thầm nghĩ, kẻ này quả thật là thiên tài, vậy mà sẵn sàng bỏ lại hư danh, lên núi tịnh tu, đốn ngộ giáo lý nhà Phật mà hắn từng truyền đạo.

"Lần này ta tới đây là để thăm ngươi! Tiện thể, ta có một số điều muốn ngươi tìm hiểu và học tập!" Thắng dùng thần hồn, truy��n vào tâm trí vị Tiên nhân một đoạn tri thức về cách thiền quán, cùng với đó là những kiến giải về Kinh Dịch của bản thân.

Kinh Dịch là một loại triết học có từ thời Phục Hy. Nguồn gốc vốn là một dạng sách bói toán, nhưng sau nhiều thời kỳ, nó được các Nho sĩ sử dụng để truyền tải triết lý sâu sắc, nhằm bảo tồn Nho học qua nhiều giai đoạn chiến tranh loạn lạc.

Trong một lần vô tình lướt TikTok, Thắng đã đăng ký một kênh có tên "Quán Bình An". Cũng từ đây, hắn có thêm chút kiến giải về môn Kinh Dịch này.

Vừa hay thấy Tiên nhân thay đổi, khá phù hợp với trường phái này, nên Thắng tiện tay truyền môn Kinh Dịch cho Tiên nhân. Tuy không hoàn chỉnh, nhưng với số lượng tri thức ít ỏi này vẫn đủ để Tiên nhân tìm được hướng đi đúng. Nếu là thiên tài, Tiên nhân hoàn toàn có thể dựa vào nền tảng cơ bản này mà sáng tạo ra một đạo thống hoàn chỉnh cũng không chừng.

Đó cũng là lý do vì sao Thắng quyết định ban cho Tiên nhân cơ duyên này.

Mục đích thực sự của Thắng là tìm ra một đạo thống riêng biệt, không chỉ để thay ��ổi quy tắc chế định tại tiểu thế giới, mà còn làm tiền đề, đặt nền móng cho nhân loại về sau.

Nhân loại cũng cần phải có đạo thống riêng, không thể cứ mãi đi theo con đường Bá Thể hay Yêu tộc được, như vậy quá bó hẹp. Cho nên, trước khi sáng tạo ra Nhân tộc, Thắng muốn dựng khung đạo thống trước.

Cảm nhận được một luồng tri thức dồi dào, huyền ảo truyền vào toàn bộ đại não, vị Tiên nhân như kẻ khờ khạo, thẫn thờ đứng bất động.

Thấy Tiên nhân đang tiêu hóa những tri thức mình truyền cho, Thắng không tiếp tục ở lại làm phiền đồ đệ này nữa. Hắn cảm nhận hơi thở của Yêu Tiên rồi rời đi.

Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, nơi mọi câu chuyện tìm thấy tiếng nói độc đáo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free