Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau Khi Ly Hôn, Ta Thư Kế Tài Sản Trong Game (Dịch) - Chương 238: Natasha đến từ dân tộc chiến đấu

Dương Hạo chỉ chỉ tất đen trên tranh hỏi: "Ông xác định Đường Bá Hổ từng nhìn thấy tất đen?"

"A..." Chủ tiệm ngẩn người, tiếp đó vỗ đầu một cái: "Móa, bảo sao cứ thấy bức tranh này sai sai!"

"Đại ca, 100 thôi! 100 được không?"

Vừa rồi chủ tiệm còn hét giá hơn 1 triệu, trong nháy mắt liền biến thành 100, giá tiền biến động cũng quá kinh khủng.

Dương Hạo cạn lời, khoát tay cái 'tranh mỹ nữ' và tranh 'tam anh chiến Lữ Bố' từng rất hot ở trên mạng kia đều cmn là cùng một series, điểm nhấn chính là chọc cười.

Nếu như hắn tặng bức tranh này cho Quan Vi Dân, chỉ sợ ông sẽ tức đến phun máu.

"Đại ca, vừa nhìn đã biết đại ca là người biết nhìn hàng. Chỗ tôi còn có hàng thật, đi theo tôi."

Chủ tiệm còn không chịu từ bỏ, kéo Dương Hạo đến một gian phòng khác, tiếp đó lấy ra một bức tranh đã đóng khung ở trong ngăn tủ: "Đại ca, ngài xem đi, Hùng Sư Đồ của Cao Kỳ Phong, tuyệt đối là hàng thật."

"Nhưng khi đến tay tôi thì trục và viền đều hỏng, tôi đành làm khung ảnh lồng kính, bảo tồn bức tranh này."

Dương Hạo không nghiên cứu tranh chữ gì cả, cũng không biết Cao Kỳ Phong là ai, nhưng Hỏa Nhãn Kim Tinh đã phán đoán đây là hàng thật.

"Bao nhiêu tiền?" Dương Hạo hỏi.

"3. 6 triệu!"

Chủ tiệm hét giá, tiếp đá cười ha ha nói: "Gần đây có mấy người đến xem, có người ra giá 3. 5 triệu mà tôi còn chưa bán."

"Tranh của Cao Kỳ Phong đang lên giá, nếu như là phòng đấu giá, có thể bán được 4,5 triệu đấy..."

Chủ tiệm bắt đầu tâng bốc lên tận trời, Dương Hạo thì yên lặng lên mạng tìm hiểu về Cao Kỳ Phong.

Thì ra là một họa sĩ thời dân quốc, là một trong 'Lĩnh Nam tam kiệt', một trong người sáng lập 'Lĩnh Nam vẽ phái'.

Tranh của vị này, có một bức từng bán hơn 20 triệu, rẻ nhất cũng hơn 2 triệu.

Như vậy xem ra, giá tiền 3. 6 triệu này cũng không tính là bất hợp lý, tuy nhiên Dương Hạo biết là tuyệt đối còn có thể mặc cả.

Nhưng mặc cả không phải tính cách của cha hack, tiền này tuyệt đối sẽ tính vào tiêu phí của nhiệm vụ bạn trai tạm thời.

"Đại ca, nếu đại ca thích thật, tôi liền bán cho ngài với giá 3. 5 triệu, coi như chúng ta kết bạn."

Thấy Dương Hạo nửa ngày không nói gì, chủ tiệm trực tiếp giảm 100000.

Dương Hạo có chút cạn lời, trong lòng đang oán thầm: Tên này cmn có thể bình tĩnh một chút không, đừng hạ giá nhanh như vậy chứ!

"Đại ca..."

"Dừng! Tôi mua..."

Chủ tiệm đang định mở miệng, Dương Hạo trực tiếp kêu dừng, sợ đối phương lại chủ động hạ giá.

"Mua??"

Chủ tiệm lập tức sáng mắt lên, bức tranh này đúng là có người trả giá, nhưng cao nhất chỉ có có 2. 8 triệu.

Giá cả trong nội tâm của chủ tiệm là 3 triệu.

Mà bây giờ, lại có thể bán được 3. 5 triệu.

Chủ tiệm tự nhiên hưng phấn không thôi.

Dương Hạo quặm mặt hỏi: "3. 6 triệu đúng không? Chuyển khoản đi!"

"A? Đúng đúng đúng, 3. 6 triệu!!"

Chủ tiệm đầu tiên là hơi giật mình, tiếp đó vội vàng gật đầu.

Trong lòng lại nghĩ, không ngờ vị đại ca này không nghe thấy mình chủ động hạ giá!

Hay lắm!

Kiếm được thêm 100 ngàn!

Đêm nay nhất định phải đi Hồng Lãng Mạn chơi!

Ừm, hôm nay phải gọi 5 người!!

Chủ tiệm vui sướng không thôi, đây chính là 100 ngàn đấy!

Không phải con số nhỏ.

Dương Hạo cũng thầm vui mừng: Cũng may mình nhanh trí, bằng không tên này còn giảm giá nữa!

100 ngàn đấy!

Không thể lãng phí đúng không!

Giao dịch kết thúc trong vui sướng.

Trước khi đi, Dương Hạo lại liếc nhìn 'tranh mỹ nữ' trên tường: "Ông chủ, tặng tôi bức này đi."

"Không có vấn đề."

Chủ tiệm sảng khoái tặng bức 'tranh mỹ nữ' này cho Dương Hạo, còn cho vào một chiếc túi lụa màu vàng, trông rất cao cấp.

Người ta là khách hàng lớn, tặng chút quà nhỏ là không có vấn đề.

"Anh Dương đi thong thả! Có hàng tốt tôi sẽ liên hệ với ngài!"

Chủ tiệm mỉm cười vẫy tay tạm biệt.

Chạng vạng tối.

Biết con gái sẽ dẫn bạn trai Dương Hạo về nhà ăn cơm, Quan Vi Dân trở về nhà sớm hơn.

Ông là bác sĩ chủ nhiệm, đại đa số thời gian đề có quyền tự chủ tan tầm, không có việc thì có thể về sớm.

Lúc này, Từ Diễm Phân đang bận rộn trong bếp, sau lần gặp mặt trước, bà rất hài lòng với Dương Hạo.

Mặc dù hơi nhiều tuổi, còn có một cô con gái, nhưng người ta có nhiều tiền nha!

Hơn nữa ngoại hình cũng tốt, nhìn qua nhân phẩm cũng không tệ.

Còn cả phòng cưới rộng 688m2 kia nữa, vô cùng sang chảnh, con gái tìm một người như vậy, ít nhất đời này áo cơm không lo, không cần quan tâm đến tiền nữa.

"Lão Quan, hôm nay ông uống ít thôi, đừng để tiểu Hạo uống nhiều quá." Từ Diễm Phân vừa thái đồ ăn, vừa mở miệng căn dặn.

"BIết rồi, tôi tự biết."

"Huống hồ tửu lượng của tiểu Hạo cũng không tệ, lần trước hình như cũng không uống nhiều, dù tôi có uống hết mình, cũng chưa chắc thắng được người ta." Quan Vi Dân lấy hai cái ly rượu xinh đẹp trong tủ rượu, bắt đầu rửa sạch.

"Gần đây Manh Manh đi làm và tan tầm đúng giờ, tôi còn tưởng hai đứa chia tay nữa."

"Cũng may là giờ mang người về rồi." Từ Diễm Phân cười tủm tỉm nói xong, sau khi về hưu thì ba vẫn ngóng trông con gái kết hôn sớm một chút, sinh cho bà một đứa cháu ngoại, bằng không ở nhà quá nhàm chán.

"Manh Manh còn nhỏ, dù sao cũng không vội." Quan Vi Dân nói.

"Manh Manh không vội, nhưng một người đàn ông như tiểu Hạo, có không biết bao nhiêu cô bé nhìn chằm chằm kìa! Không cẩn thận sẽ bị người khác cướp mất!"

Quan Vi Dân khẽ lắc đầu: "Là của mình, thì không ai cướp được."

Khi hai vợ chồng nói chuyện, chợt có người bấm chuông cửa.

"Về sớm vậy. Tôi còn chưa kịp làm cơm nữa! Ông mau đi mở cửa đi!" Từ Diễm Phân vừa thúc giục vừa lau tay, cũng đi ra ngoài phòng bếp.

"Manh Manh có thể tự mở mà!"

Quan Vi Dân lẩm bẩm, nhưng vẫn đi mở cửa.

Kết quả người đứng ngoài không phải con gái và 'con rể', mà là hàng xóm Trịnh Quang Vinh và một người đàn ông khoảng 30 tuổi.

Trịnh Quang Vinh cười ha ha nói: "Lão Quan! Tôi nghe thấy tiếng, liền biết ông trở về."

"Lão Trịnh, ông đây là?"

Quan Vi Dân nghi hoặc nhìn vị hàng xóm và người trẻ tuổi kia một chút.

"Đây là cháu trai tôi, Tiểu Hải, vừa ở nước ngoài về. Nó mang cho tôi bức tranh, để ông hỗ trợ thưởng thức."

Trịnh Quang Vinh nói xong lại quơ quơ quyển trục trong tay, tiếp đó lại chỉ người đàn ông bên cạnh, giới thiệu: "Đúng rồi, cháu tôi, Trịnh Tiểu Hải, lúc trước vẫn làm việc ở Pháp, gần đây mới về nước phát triển."

"Chào chú Quan." Trịnh Tiểu Hải mặc đồ tây lễ phép chào hỏi.

"Ừm, chào cậu! Mời vào."

Người ta đã đến cửa, Quan Vi Dân cũng không tiện chặn người ngoài cửa, chỉ có thể mời hai người vào nhà nói chuyện.

Dù sao thưởng thức tranh cũng rất nhanh thôi.

"Là lão Trịnh đến."

Từ Diễm Phân vốn định nghênh đón 'con rể', không ngờ lại là hàng xóm Trịnh Quang Vinh và một thanh niên xa lạ.

"Diễm Phân, đây là cháu tôi, Tiểu Hải, với từ Pháp về."

"Độc thân!" Trịnh Quang Vinh còn cố tình nhấn mạnh hai chữ độc thân.

Nếu như là ngày trước, Từ Diễm Phân sẽ cảm thấy hứng thú, dù sao vị này cũng là du học sinh trở về, điều kiện có lẽ không kém.

Song bây giờ đã khác xưa, bà đã có con rể rồi.

"Chào dì, nghe chú ba nói thì dì thích đánh đàn. Cháu có một bản nhạc mang về từ Pháp, tặng cho dì."

Trịnh Tiểu Hải nở nụ cười lịch sự, tiếp đó đưa cho Từ Diễm Phân một bản nhạc.

"Cảm ơn. Đến chơi còn mang quà làm gì."

Từ Diễm Phân thuận tay cầm lấy, lại khách khí một câu.

"Lão Quan, ông tiếp khách trước đi, tôi còn đang bận." Từ Diễm Phân đặt bản nhạc qua một bên, tiếp đó lại trở về phòng bếp.

Trước mắt bà thật sự không có hứng thú gì với vị du học sinh trở về này.

"Lão Trịnh, chúng ta vào phòng sách xem tranh..."

Quan Vi Dân mời chú cháu Trịnh Quang Vinh và Trịnh Tiểu Hải vào phòng sách.

Sau khi vào phòng sách, Trịnh Tiểu Hải bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Chú Quan, Manh Manh không ở nhà sao?"

"Cậu biết Manh Manh nhà tôi?" Quan Vi Dân hơi kinh ngạc nhìn Trịnh Tiểu Hải.

"Cháu là bạn cấp ba của Phùng Lệ Na, đã biết Manh Manh từ trước." Trịnh Tiểu Hải cười nói.

"Ra vậy." Quan Vi Dân gật đầu: "Manh Manh cũng sắp tan làm rồi, chắc khoảng trước 6 giờ sẽ về!'

"6 giờ sao?"

Trịnh Tiểu Hải nâng tay lên, quét mắt nhìn chiếc Rolex trên cổ tay, lúc này mới 5:15.

"Chú Quan, Manh Manh đang làm ở bệnh viện số 2 đúng không? Cháu đang định đến gần đó lấy đồ, có thể tiện đường đón Manh Manh luôn."

Trịnh Tiểu Hải chủ động xin đi giết giặc, năm ngoái hắn đến nhà chú ba thì gặp Quan Manh Manh ở thang máy hai lần, tiếp đó liền chú ý đến thiếu nữ có dáng người khủng bố này.

Lần này về nước phát triển, hắn lập tức muốn xây dựng liên hệ với thiếu nữ đã khắc sâu trong lòng mình kia.

Tuy nhiên, lời nói tiếp theo của Quan Vi Dân lại làm ảo tưởng tươi đẹp của hắn tan thành bọt nước: "Không cần, bạn trai Manh Manh đón rồi."

Chương 227: Là hàng thật hay hàng giả?

"Bạn trai?"

Trịnh Tiểu Hải còn nghĩ gặp mặt phải thể hiện thật tốt, lập tức thất vọng không thôi.

Trịnh Quang Vinh cũng hơi giật mình: "Manh Manh có bạn trai rồi?"

Hôm nay cháu trai mang không ít lễ vật đến thăm ông, bao gồm cả bức tranh này.

Trong lúc nói chuyện, cháu trai uyển chuyển nói muốn làm quen với Quan Manh Manh, Trịnh Quang Vinh lập tức hiểu ý cháu trai, lập tức cam đoan dẫn cháu trai đi gặp người.

Mà bây giờ lại biết được tin Quan Manh Manh đã có bạn trai.

"Lão Quan, Manh Manh có bạn trai từ lúc nào vậy, sao tôi không nghe thấy ông nhắc đến?" Trịnh Quang Vinh hơi buồn bực hỏi.

"Cũng không lâu, khoảng 1 tháng."

Quan Vi Dân nhớ lại thời gian gặp mặt Dương Hạo, nhưng thật ra là chưa được một tháng, nhưng ông cũng không thể nói thế được.

Mà nghe thấy Quan Manh Manh mới hẹn hò được một tháng, Trịnh Tiểu Hải lại thấy có hi vọng.

Dù sao mới hẹn hò thôi, tình cảm còn chưa sâu đậm.

Mà bây giờ, dưới tình hình xã hội bây giờ, một người đàn ông du học về và ưu tú như mình, muốn cướp người từ tay bạn trai đối phương là không khó lắm.

"Chú Quan, thưởng thức tranh thôi! Chú ba nói ngài cực kỳ am hiểu tranh động vật." Trịnh Tiểu Hải chuyển đề tài đến bức tranh trong tay chú ba mình.

"Đúng đúng, xem tranh."

Trịnh Quang Vinh bày bức tranh ra, đây là một bức 'mãnh hộ hạ sơn đồ', tác giả tên Từ Ninh, là một họa sĩ đương đại tương đối trẻ tuổi, không có tiếng tăm gì, nhưng vẫn có chút trình độ.

Quan Vi Dân lấy kính lúp trong ngăn kéo, cẩn thận quan sát bức tranh này, tiếp đó gật đầu nói: "Không tệ, rất có khí thế. Có thể thấy vị họa sẽ trẻ tuổi này rất có tiềm lực!"

Trịnh Quang Vinh cười hắc hắc: "Lão Quan, vẫn là ông có ánh mắt, vị họa sĩ trẻ này đã mở triển lãm tranh ở Pháp, cháu tôi mua bức tranh này 100000 đấy."

"Dựa theo tình hình phát triển của họa sĩ này, không lâu sau giá trị của bức tranh này sẽ tăng gấp bội, nếu như phát triển tốt, tăng vài lần cũng là có thể."

Quan Vi Dân hơi hâm mộ gật đầu, tuy ông là kẻ cực kỳ thích tranh và chữ, nhưng tài lực có hạn, nên chỉ sưu tầm một ít tác phẩm không đáng tiền, bức tranh đắt nhất cũng chỉ hơn 30000, mà còn giữ như bảo bối!

"Chú Quan, thật ra cháu cũng quen vị họa sĩ này. Có thể mua với giá khá hữu nghị, nếu chú thích tranh của anh ta, quay đầu cháu sẽ tặng chú một bức." Trịnh Tiểu Hải cười ha ha nói.

"Vậy không tốt lắm đâu! Tranh đắt như vậy..." Quan Vi Dân lắc đầu.

Trịnh Quang Vinh thì lại nói: "Lão Quan, ông tốt xấu gì cũng có chuẩn con rể rồi, tên nhóc kia cũng phải hiểu ý chứ!"

Quan Vi Dân xua tay: "Bạn trai của Manh Manh cũng không biết tôi thích mấy thứ này."

"Chính là không chú ý. Hỏi Manh Manh một chút chẳng phải sẽ biết sao!"

Hiểu ý của cháu trai, Trịnh Quang Vinh bắt đầu phá đám.

Nếu bố vợ ngứa mắt con rể, vậy cách chia tay không xa.

Trịnh Tiểu Hải mỉm cười đứng bên cạnh, yên lặng cho chú ba mình một like, có mấy lời hắn không dám nói, nhưng chú ba nói thì không có vấn đề.

"Dù sao cũng mới hẹn hò không lâu."

Thật ra Quan Vi Dân căn bản không nghĩ đến chuyện 'con rể' tặng tranh cho mình, nhưng Trịnh Quang Vinh vừa nói vậy, trong lòng khó tránh khỏi có chút chờ mong.

Nếu con rể tương lai có thể tặng mình một bức tranh vừa ý, vậy cũng xem như là hết lòng quan tâm.

Lúc này, giọng của Từ Diễm Phân truyền vào từ bên ngoài: "Vi Dân, mau ra đây, Manh Manh và tiểu Hạo về rồi!!"

"Về rồi à! Hôm nay tan làm sớm thế."

Quan Vi Dân tiến ra ngoài đón.

"Tiểu Hải, thể hiện cho tốt. Vừa rồi cháu cũng nghe thấy rồi đấy, Manh Manh mới hẹn hò một tháng thôi, cháu vẫn còn cơ hội."

"Huống hồ, điều kiện của bạn trai Manh Manh nhất định không bằng cháu!" Trịnh Quang Vinh nói nhỏ.

"Vâng, cháu có lòng tin."

Trịnh Tiểu Hải tràn đầy tự tin gật đầu một cái, tiếp đó hai chú cháu cũng đi ra khỏi phòng sách.

Lúc này, Dương Hạo vừa thay dép xong, mà khung ảnh lồng kính trong tay hắn lại hấp dẫn ánh mắt của Quan Vi Dân và chú cháu Trịnh Quang Vinh.

Quan Vi Dân hơi hoảng hốt.

Vừa rồi Trịnh Quang Vinh còn nói người 'con rể' này của mình không có lòng đây!

Kết quả người ta ôm một bức tranh đến thật.

Không quan tâm có đáng tiền hay không.

Chỉ cần có lòng là được!

"Chú Quan, nghe Manh Manh nói chú thích tranh. Cháu cũng không hiểu thứ này lắm, chú xem có thích bức tranh này không?"

Dương Hạo vừa nói vừa giơ khung ảnh lên cho Quan Vi Dân xem.

Bức Hùng Sư Đồ này khá tp, kích thước là 50cm x 70cm.

"Tốt! Tràn đầy khí thế, xứng đáng là Hùng Sư Đồ!!"

Tác phẩm của danh gia dù sao cũng sẽ làm cho người ta hai mắt tỏa sáng, nhất là đối với kẻ yêu thích tranh như Quan Vi Dân màn ói, nhìn thấy một tác phẩm ưu tú, cảm giác này đúng là không diễn tả bằng lời được.

"Tiểu Hạo, cháu đừng nâng! Mau cầm vào phòng sách đi!" Quan Vi Dân mặt đầy nụ cười nói.

"Vâng!"

Dương Hạo lập tức cầm bức Hùng Sư Đồ đi vào phòng sách.

"Lão Trịnh, mau thu tranh của ông lại."

Lúc này, trên bàn sách vẫn là bức 'mãnh hổ hạ sơn đồ' của Trịnh Quang Vinh.

Tuy không quá tình nguyện, nhưng Trịnh Quang Vinh cũng không tiện nói gì, dù sao đây cũng là địa bàn của người ta, ông không thể làm gì khác hơn là cuộn bức tranh cháu trai tặng lại.

Đương nhiên, ông cũng rất tò mò người con rể nà ycuar Quan Vi Dân sẽ tặng tranh thế nào.

Vừa rồi quá vội vàng, nhưng nhìn qua cũng được.

Giới tranh này nước rất sâu, chuyên gia cũng có lúc bị lừa, càng chưa nói đến những kẻ yêu thích như họ, rất nhiều tranh nhìn như không tệ, nhưng thật ra đều là tác phẩm mô phỏng.

"Đúng rồi, lão Trịnh, đây là bạn trai của Manh Manh."

"Tiểu Hạo, đây là lão Trịnh bên cạnh, đây là cháu ông ấy, hai người họ đến thưởng thức tranh."

Quan Vi Dân vừa giới thiệu, đồng thời còn giải thích qua một chút vì sao Trịnh Quang Vinh và Trịnh Tiểu Hải lại ở nhà mình.

Thật ra Trịnh Quang Vinh thì còn đỡ, nhưng Trịnh Tiểu Hải ở trong nhà mình, thì ông sợ 'con rể' hiểu lầm.

"Chào chú Trịnh."

Dương Hạo khách khí một câu, lại gật đầu với Trịnh Tiểu Hải, xem như chào hỏi.

"Xin chào, Trịnh Tiểu Hải! Thạc sĩ tốt nghiệp đại học Sorbonne, mới từ Pháp về, sau này sẽ phát triển trong nước, mời chiếu cố nhiều hơn!"

Thật ra Dương Hạo cũng không định giới thiệu gì, dù sao cũng chỉ là người qua đường.

Kết quả đối phương lại chủ động trang bức về bối cảnh du học và trình độ học vấn.

Đây cmn hiển nhiên không phải là người qua đường bình thường nha!

Lại thêm tên này giới thiệu xong thì ánh mắt luôn vô thức nhìn về phía Quan Manh Manh.

Mục đích đã quá rõ ràng.

Sau khi biết ý đồ của đối phương, Dương Hạo cũng báo tên của mình: "Dương Hạo."

"Bạn trai của Manh Manh!"

Hắn không trang bức về trình độ và bối cảnh du học của mình như Trịnh Tiểu Hải, chỉ nói cái thân phận 'bạn trai của Manh Manh' mà thôi.

Nhưng đối với Trịnh Tiểu Hải mà nói, đây là tuyệt sát!

Quả nhiên, khóe miệng của Trịnh Tiểu Hải run rẩy vài cái.

Hắn lại quét mắt nhìn Dương Hạo, thầm mắng: Âm hiểm thật!!

Khoe khoang đúng không!

Ông đây cho anh vui vẻ mấy ngày!

Sẽ có lúc cho anh khóc!!

Trịnh Tiểu Hải nhìn về phía Quan Manh Manh, mặt lộ nụ cười phong độ: "Quan tiểu thư, xin chào, tôi và chị họ Phùng Lệ Na của cô là bạn cấp ba, lúc trước chúng ta từng gặp mặt."

"Ồ, xin chào." Quan Manh Manh khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.

Bây giờ nàng chỉ chú ý đến Dương Hạo, căn bản không để ý đến người qua đường Trịnh Tiểu Hải này.

Chủ yếu là đối phương không có gì hấp dẫn người khác cả, dáng người không cao không thấp, hình thể không béo không gầy, lớn lên không đẹp không xấu, thuộc về loại ném trong đám người thì sẽ biến mất, không nhớ ra được.

Lúc này, Trịnh Quang Vinh bỗng nhiên kêu lên: "Tranh này lại là của Cao Kỳ Phong? Là hàng thật hay là hàng giả?"

Ông là hội viên của hiệp hội tranh chữ Giang Thành, tình ra thì chuyên nghiệp hơn Quan Vi Dân một chút, bởi vì lúc trước Quan Vi Dân cũng từng xin vào hiệp hội tranh chữ, nhưng không được thông qua.

Bởi vì muốn gia nhập hiệp hội tranh chữ Giang Thành, hoặc là người hành nghề, hoặc là người sưu tầm.

Mà Quan Vi Dân đi theo con đường người sưu tầm, nhưng các món đồ sưu tầm của ông lại không có giá trị gì đáng nói, cho nên bên hiệp hội tranh chữ Giang Thành không tán thành thân phận người sưu tầm của ông.

Chương 228: Đều tránh ra, con rể muốn trang bức

Tiếng kêu này của Trịnh Quang Vinh lập tức hấp dẫn sự chú ý của Trịnh Tiểu Hải, thật ra tên này cũng không hiểu tranh, càng không biết Cao Kỳ Phong là ai, lập tức tò mò hỏi: "Chú ba, Cao Kỳ Phong là ai vậy?"

"Một đại họa sĩ thời dân quốc, một trong 'Lĩnh Nam tam kiệt', một trong những người sáng lập 'Lĩnh Nam vẽ phái'!"

Trịnh Quang Vinh tự nhiên biết đại họa sĩ Cao Kỳ Phong, sau khi trả lời xong, ông cũng lấy kính lúp trong túi ra, bắt đầu nghiêm túc quan sát tranh.

Người nghiêm túc còn có Quan Vi Dân, ông tất nhiên cũng biết Cao Kỳ Phong.

Nhưng gần đây, tranh của Cao Kỳ Phong càng ngày càng đắt, nếu như bức Hùng Sư Đồ này mà là hàng thật, vậy phải mấy triệu!

Trịnh Tiểu Hải thì yên lặng lên mạng tìm hiểu về Cao Kỳ Phong, lại tìm hiểu giá cả về các bức tranh của Cao Kỳ Phong, tiếp đó cả người liền choáng váng.

Một phòng đấu giá nào đó công khai thông tin, tháng 5 năm ngoái, một bức 'tùng hạc duyên niên' của Cao Kỳ Phong bán được 4. 2 triệu!

Hàng giả!

Tuyệt đối là hàng giả!

Nào có con rể đến nhà lại tặng tranh mấy triệu chứ!!

Trịnh Tiểu Hải nghĩ như vậy, miệng thì lại nói: "Hiện giờ thị trường tranh chữ nước rất sâu, khắp nơi đều là hàng giả. Muốn mua hàng thật, vẫn phải tìm họa sĩ đương đại..."

Tuy Trịnh Tiểu Hải không nói thẳng bức Hùng Sư Đồ của Dương Hạo là hàng dỏm, nhưng cũng mờ mịt biểu đạt ý của mình.

Nhưng lúc này không ai để ý đến hắn, bởi vì Quan Vi Dân và Trịnh Quang Vinh đều tập trung xem tranh.

Quan Manh Manh thì giật nhẹ góc áo của Dương Hạo, tiếp đó nhón chân lên, nói nhỏ: "Tranh của anh sẽ không giống như quan hệ của chúng ta chứ?"

Bởi vì quan hệ của hai người là giả nha.

Cho nên Quan Manh Manh muốn trêu chọc, tranh này có phải giả hay không.

Dương Hạo gật đầu cười: "Ừm, giống quan hệ của chúng ta!"

Hắn có ý là tranh là thật, cho nên chúng ta cũng là thật!

Nhưng bây giờ, Quan Manh Manh còn chưa thể hiểu được ý của hắn, chỉ tưởng Dương Hạo thừa nhận tranh là giả.

Quan Manh Manh cũng không quan tâm chuyện này lắm, nàng biết tranh chữ cực kỳ đốt tiền, người thường là không chơi nổi.

Cho nên, đào đâu ra nhiều hàng thật như vậy chứ!

Đơn giản chính là mô phỏng mà thôi.

Thế nhưng, cha mình lại xem rất nghiêm túc.

Chú Trình cũng rất nghiêm túc.

Một lát sau, hai người đều thu hồi kính lúp của mình.

"Lão Trịnh, ông thấy thế nào?"

Quan Vi Dân vội vàng trưng cấu ý kiến của hàng xóm.

"Có vẻ như là hàng thật... Nhưng mà... đây là tranh của Cao Kỳ Phong đấy!!"

"Nếu là hàng thật, bức tranh này phải mấy triệu đấy!!" Trịnh Quang Vinh nói xong, vô thức nhìn Dương Hạo một chút.

Đối phương có vẻ rất tuấn tú lịch sự, nhưng không giống người vừa ra tay đã tặng bức tranh mấy triệu!

Huống hồ vị này còn chưa phải là con rể thật, chỉ là bạn trai mà thôi.

"Tôi cũng cảm thấy là hàng thật."

Quan Vi Dân gật gù, tiếp đó nhìn về phía Dương Hạo: "Tiểu Hạo, cháu mua bức tranh này bao nhiêu tiền? Mua ở đâu?"

"Mua ở chợ đồ cổ."

Dương Hạo báo địa chỉ mình mua tranh, tiếp đó hỏi: "Chú Quan, bức tranh này có vấn đề gì sao?"

"Có vấn đề! Giống hệt hàng thật." Quan Vi Dân cau mày nói.

Nghe vậy, Dương Hạo không khỏi bật cười: "Chú Quan, cháu tặng chú chính là hàng thật mà!! Không thể nào tặng hàng giả được..."

"A?? Bức tranh này là hàng thật??"

Quan Vi Dân trực tiếp choáng váng, kinh ngạc nhìn vị 'chuẩn con rể' này, đồng thời không biết nói gì cho phải.

Trịnh Quang Vinh thì mặt mũi tràn đầy khiếp sợ nói: "Tiểu Dương, cậu mua bao nhiêu tiền?"

Quan Vi Dân cũng tò mò vấn đề này, vừa rồi ông đã hỏi, chỉ là Dương Hạo không trả lời, chỉ nói mua ở chợ đồ cổ.

Lại gặp phải vấn đề này, Dương Hạo cũng không tránh né, hắn thản nhiên nói: "Thật ra bao nhiêu tiền cũng không quan trọng, quan trọng là chú thích là được."

"Nếu như chú thích, vậy 3. 6 triệu này cũng đáng giá!"

Hít!!

Bao nhiêu cơ??

3. 6 triệu!!!!

Dương Hạo dứt lời, trong phòng sắc lập tức lặng ngắt như tờ.

Bao gồm cả Quan Manh Manh, bốn người đều khiếp sợ không thôi.

Sửng sốt chốc lát, Quan Manh Manh lại giật giật góc áo của Dương Hạo, nói nhỏ: "Anh vừa nói tranh này là giả cơ mà?"

"Anh không nói vậy mà!"

Dương Hạo nhún vai, hắn đang chờ lời tiếp theo đây.

Trong ánh mắt nghi hoặc của Quan Manh Manh, hắn mới công bố đáp án: "Em hỏi tranh này có phải giống quan hệ của chúng ta không."

"Câu trả lời của anh là: Giống như chúng ta."

"Cho nên, anh có nói nó là hàng giả sao?"

"A?"

Quan Manh Manh dù sao cũng là sinh viên tài cao của trường y, lập tức hiểu ý của Dương Hạo.

Tranh là thật!

Cho nên, quan hệ của họ cũng là thật!

Quan Manh Manh mặt đỏ ửng.

Lúc này, Trịnh Tiểu Hải vẫn luôn giả bộ phong độ, cuối cùng không nhịn được mà mở miệng: "Anh xác định mua bức tranh này với giá 3. 6 triệu??"

"Cái này có gì không thể xác định?"

Dương Hạo nghi ngờ vị quý ông phong độ này một chút.

"Một vụ giao dịch lớn như vậy, chắc là có bằng chứng nhỉ?"

"Đương nhiên, có biên liên của tiệm, cũng có lịch sử chuyển khoản."

Dương Hạo cũng không phải người thích đánh mặt, hắn chỉ thỉnh thoảng trang bức một chút mà thôi, nhưng quý ông trước mặt này có chút đáng ghét rồi.

Thế là Dương Hạo trực tiếp lấy biên lai và lịch sử chuyển khoản ra, vung lên mặt đối phương.

Mà Quan Vi Dân và Trịnh Quang Vinh tự nhiên cũng tò mò xông đến.

Tiếp đó người liền nhìn thấy chứng cứ hoàn toàn xác thực, bức tranh này 3. 6 triệu, không thể sai được!

"Chuyện này... Dĩ nhiên lại tiêu 3. 6 triệu thật!!"

Ba người đều khiếp sợ không thôi.

Trịnh Tiểu Hải vốn còn định vạch trần bộ mặt thật của Bức Vương Dương Hạo, lúc này cũng trố mắt ngoác mồm.

Hẹn hò một tháng, liền tặng cha bạn gái một bức tranh 3. 6 triệu!

Quả thực là làm người ta nghẹt thở!

Gia đình nào mới dám xài tiền như vậy chứ!

Hoặc là nói Quan Manh Manh có chỗ nào hơn người, để tên này muốn dừng mà không được, thần hồn điên đảo rồi.

"Lão Quan, vậy mà ông lại có một bức danh họa 3. 6 triệu!!"

"Xin thư mời của hiệp hội, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao!"

Lấy lại tinh thần, Trịnh Quang Vinh cảm khái một câu.

"A đúng rồi! Nếu không có gì bất ngờ, người bán tranh chắc cũng chia sẻ trong nhóm wechat hiệp hội tranh chữ Giang Thành!"

Trịnh Quang Vinh nói xong liền mở nhóm wechat 'hiệp hội tranh chữ Giang Thành' ra xem.

Kết quả ông còn không cần tìm kiếm, lúc này có một ID tên 'chưởng quỹ văn phẩm Hiên Hồ' đang trò chuyện với hội trưởng, nói đã bán được bức Hùng Sư Đồ, còn khoe khoang nói bán được 3. 6 triệu!!

Hoàn mỹ rồi!

Bức Hùng Sư Đồ trên bàn, quả nhiên là tranh thật của Cao Kỳ Phong!!

Trịnh Quang Vinh cho Quan Vi Dân xem tin nhắn trên wechat, tiếp đó Quan Vi Dân lập tức ôm bức Hùng Sư Đồ trên bàn lên, yêu quý sờ lấy lồng kính, nói: "Tranh này không thể để ở phòng sách được, tôi muốn treo trong phòng ngủ!"

"Ừm, treo trên đầu giường đi, bỏ ảnh cưới xuống, sau đó treo bức Hùng Sư Đồ này lên."

"Quan Vi Dân!!"

"Ông muốn làm gì?"

Lúc này, Từ Diễm Phân vừa hay bưng đĩa trái cây đi vào phòng sách, thấy Quan Vi Dân muốn bỏ ảnh cưới để trao Hùng Sư Đồ gì gì đó, bà tự nhiên không đồng ý.

Quan Vi Dân nghiêm túc nói: "Tôi muốn treo bức tranh Hùng Sư Đồ trị giá 3. 6 triệu này ở đầu giường phòng ngủ!"

"Một bức tranh mà thôi, để ở phòng sách là được!"

"Khoan đã... Giá trị bao nhiêu cơ???"

Chương 229: Kinh tế nghiền ép, căn bản không đánh được!

Từ Diễm Phân bắt đầu chú ý đến bức tranh kia.

Về sau mới phản ứng lại, bức tranh không phải trọng điểm.

Trọng điểm là giá trị 3. 6 triệu!

Một bức tranh 3. 6 triệu!

Đây chẳng phải còn đắt hơn căn nhà họ đang ở sao??

"Tiểu Hạo tặng tôi bức tranh, 3. 6 triệu đấy!"

"Phải treo ở đầu giường, sớm tối nhìn thấy mới yên tâm!"

Quan Vi Dân ôm lấy tranh, như nhặt được bảo bối.

"A?" Từ Diễm Phân kinh ngạc nhìn về phía Dương Hạo: "Tiểu Hạo, bức tranh này 3. 6 triệu thật á?"

Dương Hạo cười nói: "Bao nhiêu tiền cũng không quan trọng, quan trọng là chú thích là được."

"Thích, cực kỳ thích!"

Quan Vi Dân vẫn luôn nghiêm túc, lúc này lại nở nụ cười đầy mặt, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo như lúc ở bệnh viện.

"Lão Quan, ông để xuống thưởng thức một chút đi! Còn chưa xem xong mà!"

Trịnh Quang Vinh nhìn bức tranh trong ngực Quan Vi Dân với hai mắt sáng rực.

Ngoại trừ viện bảo tàng, ông còn chưa từng nhìn thấy bức tranh đắt tiền nào, hơn nữa còn là tiếp xúc gần, cơ hội hiếm thấy nha.

"Được, vậy chúng ta cùng thưởng thức."

Niềm vui của những người thích tranh chữ không chỉ bắt nguồn từ sưu tầm, mà còn ở chia sẻ với bạn bè.

Trong wechat của Quan Vi Dân cũng có không ít nhóm sưu tầm, bình thường mọi người có thứ gì tốt thì sẽ chia sẻ vào nhóm.

Sau khi đặt bức tranh này lên bàn, Quan Vi Dân liền không kịp chờ đợi, chụp ảnh rồi chia sẻ vào nhóm.

Bình thường ông không có cảm giác tồn tại gì trong nhóm, dù sao ông cũng không có thứ gì đáng giá, nhưng bây giờ đã khác xưa, một bức tranh 3. 6 triệu, đã đủ để ông trở thành chúa tể một phương ở trong nhóm.

Quả nhiên, sau khi chia sẻ tranh, trong nhóm lập tức bùng nổ, dù sao nhóm sưu tầm của ông cũng không phải nhóm cao cấp gì, mọi người bình thường chỉ chia sẻ vài món đồ từ mấy ngàn đến mấy trăm ngàn là cùng, rất ít khi vượt quá một triệu.

Nhưng Quan Vi Dân lại chia sẻ một bức tranh mấy triệu!

"Đây là hàng thật hay hàng giả? Có vị đại lão nào biết không?"

"Tranh của Cao Kỳ Phong, với kích thước này thì phải mấy triệu đấy!"

"Lão Quan, bức tranh này của ông là bức ở văn phẩm Hiên Hồ đúng không?"

"Tuần trước tôi và bạn từng đi xem bức tranh này, ra giá 2. 8 triệu mà ông chủ Hồ không bán."

"2. 8 triệu không bán, vậy chẳng phải hơn 3 triệu rồi sao?"

"Lão Quan, lúc nào rảnh rỗi, có thể qua nhà thưởng thức không??"

"..."

Vòng tròn tranh chữ Giang Thành rất nhỏ, văn phẩm Hiên Hồ có một bức tranh của Cao Kỳ Phong, chuyện này đã truyền ra khắp vòng tròn, còn có mấy người ra giá, nhưng không mua được.

Cho nên rất ít người nghi ngờ bức tranh của Quan Vi Dân là hàng giả, mọi người đều hâm mộ và tán thưởng, còn có người cầu xin đến nhà thưởng thức giám định.

Nhìn tin nhắn trong nhóm, lòng hư vinh của Quan Vi Dân lập tức được thỏa mãn.

Mà lúc này, Trịnh Tiểu Hải bị coi là không khí lại thấy buồn bực.

Vừa rồi hắn còn đang nghĩ, chẳng mấy chốc sẽ cướp được Quan Manh Manh!

Kết quả bạn trai người ta tặng một bức tranh cũng hơn 3 triệu rồi!

Chỉ sợ giá trị con người phải hơn trăm triệu!

Mà loại du học sinh trở về như hắn, thật ra đã qua thời đại có tiếng nhất rồi.

Nếu là mấy năm trước, có một du học sinh trở về tìm việc làm, nhất định sẽ là bánh trái thơm ngon trên thị trường, nhưng theo kinh tế phát triển, nhận thức của mọi người tăng cao.

Du học sinh trở về đã không phải là điểm cộng, trừ phi là những trường học danh tiếng, bằng không sẽ bị người ta coi là đjai học chim trĩ, chọn một đại học ở nước ngoài, lăn lộn vài năm trở về, còn không đáng tin bằng mấy sinh viên tốt nghiệp đại học hàng đầu trong nước.

Bởi vậy, tình cảnh của du học sinh trở về khá lúng túng, họ còn tưởng rằng mình rất trâu bò, nhưng trên thực tế các HR của xí nghiệp lớn đều lười nhìn bọn họ.

Trịnh Tiểu Hải mới về nước không lâu, còn chưa tiếp xúc với các HR của xí nghiệp lớn, nên còn nghĩ mình là thượng đẳng.

Chờ hắn tiếp xúc với các xí nghiệp xong thì sẽ phát hiện, thật ra tình huống của hắn còn không thể so được với Quan Manh Manh.

"Tiểu Hạo, cái này quá tốn kém rồi..."

Từ Diễm Phân bình thường không phản đối Quan Vi Dân sưu tầm tranh chữ, nhưng 3. 6 triệu một bức tranh thì đã vượt qua nhận thức và phạm vi chịu đựng của bà.

Gia đình mình thế nào chứ?

Treo một bức tranh 3. 6 triệu trong nhà, có lẽ sau này bà không dám ra khỏi cửa nữa.

Chẳng may bị trộm thì làm sao bây giờ.

"Dì, vẫn là câu nói đó! Tiền không quan trọng, vui vẻ là được rồi."

Dương Hạo cười ha ha nói một câu, nếu như người khác nói lời này, tuyệt đối sẽ có người cảm thấy đang trang bức.

Nhưng Dương Hạo nói ra, lại không có cảm giác không hài hòa nào.

Lúc này, điện thoại của Dương Hạo chợt vang lên.

Là một số lạ, hắn liếc nhìn thời gian, chắc là người đưa đàn piano.

"Dương tiên sinh, chúng tôi đã đưa đàn đến, hiện giờ đang ở cổng tiểu khu, nhưng bảo vệ không cho vào, cần chủ nhà lên tiếng."

Nghe máy, quả nhiên là người đưa piano.

Bởi vì Dương Hạo không cố kỵ Từ Diễm Phân, nên bà cũng nghe thấy âm thanh trong điện thoại, Dương Hạo dứt khoát đưa điện thoại cho bà: "Dì, cháu mua cho dì một chiếc đàn piano, hiện giờ đã đưa đến, dì nói với bảo vệ một câu đi."

"A, được."

Mặc dù hơi giật mình, nhưng Từ Diễm Phân vẫn vội vàng điều chỉnh trạng thái, nhận lấy điện thoại.

Sau khi nói chuyện với bảo vệ, đối phương liền cho vào.

Trả điện thoại cho Dương Hạo, Từ Diễm Phân còn khách khí nói: "Tiểu Hạo, sao còn mua đàn nữa! Bức tranh này đã quá tốn kém rồi!"

Sau khi về hưu, bình thường bà cũng đánh đàn, đi ra quảng trường múa, mà chiếc đàn trong nhà đã dùng mười mấy năm rồi, khi đó mua chiếc piano khá rẻ, mười mấy năm trôi qua, âm điệu đã kém hơn rất nhiều, lúc trước bà cũng muốn đổi một chiếc đàn, nhưng đàn tốt rất đắt, mà bà lại tiếc tiền.

Không ngờ hôm nay 'chuẩn con rể' Dương Hạo này lại tặng cho bà một chiếc piano, món quà này quả thực chọc trúng chỗ ngứa.

"Dì, cháu nhớ nhà mình có phòng đàn đúng không?"

Dương Hạo lần đầu đến nhà Quan Manh Manh thì đã chú ý đến kết cấu nơi này, xem như một gia đình bậc trung, căn nhà này hơn 140m2, bốn phòng, hai phòng ngủ, một phòng sách và một phòng đàn, thỏa mãn sở thích của hai ông bà.

"Có phòng đàn, đối diện phòng sách."

Từ Diễm Phân chỉ chỉ gian phòng đối diện.

Dương Hạo đi qua, mở cửa nhìn một chút, phòng đàn khoảng 12m2, có thể để một chiếc piano tam giác, chỉ là sẽ có vẻ hơi chật chội.

Nhưng nếu muốn để chiếc piano tam giác kia, nhất định phải khiêng chiếc piano cũ này ra.

"Chú em, qua phụ một tay! Chuyển chiếc đàn này ra phòng khách."

Dương Hạo đứng ở cửa, vẫy vẫy tay với Trịnh Tiểu Hải.

Có sẵn nhân lực, không dùng thì phí.

"A, được..."

Trịnh Tiểu Hải không ngờ mình chỉ xem náo nhiệt, còn bị bắt làm tráng đinh.

Nhưng Dương Hạo đã mở miệng, hắn cũng chỉ có thể vén tay áo, phối hợp với Dương Hạo khiêng chiếc piano ra ngoài.

Từ Diễm Phân nghi ngờ nói: "Tiểu Hạo, phòng đàn chắc có thể để hai chiếc piano mà?"

"Dì, cháu mua piano tam giác."

"A? Piano tam giác!!"

Từ Diễm Phân khiếp sợ, là một người thích piano, bà rất am hiểu, piano tam giác đắt hơn piano vuông (đứng) rất nhiều, piano tam giác bình thường cũng phải hơn trăm ngàn, có đẳng cấp một chút thì phải mấy trăm ngàn, thậm chí hơn triệu.

Từ Diễm Phân tiến lại gần con gái, hỏi nhỏ: "Manh Manh, con nói cho tiểu Hạo biết là mẹ thích đánh đàn à?"

"Vâng, lúc ăn trưa Dương đại ca đã hỏi sở thích của cha và mẹ. Nhưng con cũng không biết anh ấy sẽ mua tranh và mua đàn piano..."

Thật ra Quan Manh Manh cũng rất khiếp sợ, nàng không ngờ vị 'bạn trai tạm thời' này lại dốc hết vốn liếng để nịnh nọt cha mẹ mình như vậy.

Hiển nhiên là đã không muốn chỉ làm bạn trai tạm thời nữa rồi.

Chắc là muốn tuyên bố chính thức!

Hơn nữa, sau ngày hôm nay, cha mẹ nàng tuyệt đối sẽ bị thu mua.

Tranh 3. 6 triệu đấy!

Có lẽ đàn piano cũng không rẽ!

Lễ hỏi nhà người khác cũng không nhiều như vậy đâu.

"Lão Quan, con rể ông làm gì vậy? Quá giàu rồi!"

Trịnh Quang Vinh vốn đang thưởng thức tranh, cũng bị chuyện đàn piano hấp dẫn, tò mò hỏi Quan Vi Dân một câu.

"Dường như là tổng tài của tập đoàn lớn nào đó."

Lần đầu Dương Hạo đến Quan gia, thật ra còn chưa phải tổng tài của Nghiệp báo Giang Thành.

Về sau Quan Manh Manh biết tin từ Phùng Lệ Na, rồi mới tiết lộ cho cha mẹ.

"Thì ra là tổng tài, bảo sao lại nhiều tiền như vậy! Lão Quan, sau này Manh Manh nhà ông được hưởng phúc rồi." Trịnh Quang Vinh nói một câu, cũng không nhắc đến chuyện của cháu trai nữa.

Nói dễ nghe thì gọi là du học sinh về nước phát triển, nhưng cuối cùng vẫn là người làm thuê.

Con rể của người ta là tổng tài tập đoàn lớn, chính là người làm chủ.

Cháu trai mình chỉ là người làm thuê, hoàn toàn không so được.

Chương 230: Say rượu

Dương Hạo và Trịnh Tiểu Hải khiêng chiếc piano cũ kỹ, đặt tạm ở trong góc phòng khách.

Mà lúc này, mấy nhân viên đưa đàn cũng đến.

Hiện giờ, chiếc piano tam giác đã được chia nhỏ, mấy người mang đàn vào phòng đàn, rồi mắt bắt đầu lắp ráp.

Mà đàn tuy chưa lắp xong, nhưng Từ Diễm Phân đã nhận ra logo trên đó.

Steinway!

Nhãn hiệu piano đỉnh cấp trên thế giới.

Một chiếc Steinway nhập khẩu cũng phải hơn 300 ngàn!

Từ Diễm Phân tuy cực kỳ xúc động, nhưng miệng vẫn khách khí: "Tiểu Hạo, không cần thiết mua Steinway! Rất đắt!"

"Steinway rất đắt sao?"

Trịnh Quang Vinh cũng không hiểu đàn, thấy Từ Diễm Phân nói như vậy, ông cũng tò mò hỏi một câu.

"Ông, Steinway xem như là một trong những loại đàn piano đắt nhất."

Không chờ Từ Diễm Phân nói chuyện, một nhân viên đang lắp đàn đã lên tiếng, thần thái còn có chút tự hào.

Phụ trách đưa đàn và lắp ráp cũng là nhân viên của Steinway, cũng có một loại cảm giác hãnh diện.

Trịnh Quang Vinh lại hỏi: "Đắt cỡ nào?"

"Không nói đến chiếc đàn khác. Chỉ nói chiếc đàn này thôi, đây là phiên bản số lượng có hạn trên toàn câu, giá bán 3. 19 triệu!!"

Lúc nói đến giá, nhân viên còn cố ý đề cao âm điệu.

Mà sau khi nghe thấy con số này, tất cả mọi người ở đây đều ngơ ngác.

3. 19 triệu??

Một chiếc piano mà lại tận 3. 19 triệu!!

Trịnh Quang Vinh há hốc miệng, để lộ cái răng vàng khè.

Trịnh Tiểu Hải cũng khiếp sợ không thôi, hắn tất nhiên biết Steinway, nhưng không ngờ vị bạn trai này của Quan Manh Manh lại dốc hết vốn liếng như vậy.

Vừa tặng một bức tranh 3. 6 triệu, giờ lại tặng một chiếc đàn piano 3. 19 triệu!

Chỉ đến nhà chơi đã tặng quà trị quá 6. 79 triệu!!

Cái này ... còn để người khác chơi thế nào?cmn!

Kinh tế nghiền ép!!

Ván này không đánh nổi, căn bản là không đánh nổi!!

Trịnh Tiểu Hải chỉ biết âm thầm cảm khái.

Từ Diễm Phân trợn mắt há hốc mồm nhìn Dương Hạo, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.

Bà hít sâu một hơi, yên tĩnh một lúc lâu mới hỏi: "Tiểu Hạo, chiếc đàn này 3. 19 triệu thật sao?"

"Dì, dì lại vậy rồi, cháu đã nói tiền không quan trọng, dì thích là được mà."

Dương Hạo vẫn dùng lý do thoái thác đó.

Có điều, đây cũng là chấp nhận việc chiếc đàn này trị giá 3. 19 triệu.

Từ Diễm Phân liếc nhìn chiếc piano sắp được lắp xong, nhịn không được mà đi qua sờ lên, đây không phải là piano nha!

Trong mắt bà, quả thực chính là từng chồng giấy đỏ!

Bà nằm mơ cũng không ngờ có một ngày mình lại sở hữu một chiếc đàn trị giá 3. 19 triệu!

Quan Vi Dân nhìn vị 'con rể' này một chút, lại nhìn con gái mình một chút, hai người qua lại chưa được một tháng, mà đã tặng quà quý giá như vậy!

Chẳng lẽ là gạo nấu thành cơm rồi?

Nhưng thời đại này, người trẻ tuổi yêu đương và phát sinh quan hệ cũng là chuyện rất bình thường.

Quan Vi Dân cũng không phải người cổ hủ, chỉ là cảm thấy hoa tươi mình che chở hai mươi mấy năm lại bị người đào đi, trong lòng hơi vắng vẻ.

Hết cách rồi, nuôi con gái là cần trải qua thời khắc như vậy.

Cũng may con gái của mình không bị 'tóc vàng' lừa đì, bằng không thì quá bực mình.

Đúng lúc này, điện thoại của Quan Manh Manh chợt vang lên.

Là chị họ Phùng Lệ Na.

"Chị Na Na."

"Manh Manh, em xuống nhà. Quà của Dương tổng nhà em đến rồi." Giọng của Phùng Lệ Na truyền ra.

"A? Còn có quà??"

Quan Manh Manh kêu lên một tiếng, tiếp đó mờ mịt nhìn về phía Dương Hạo bên cạnh.

Tiếng kêu này của nàng cũng hấp dẫn tất cả mọi người, ánh mắt của mọi người đều rơi lên người Dương Hạo.

"Vậy thì đi xuống xem một chút đi." Dương Hạo cười nhún vai.

"Há, được!"

Quan Manh Manh mặt đầy ngây ngốc cúp máy, trông rất đáng yêu, nàng không ngờ Dương Hạo tặng quà cho cha mẹ mình xong, lại còn chuẩn bị quà cho mình.

"Quà cho Manh Manh à, vậy chúng ta cũng đi góp vui thôi."

Trịnh Quang Vinh bây giờ hoàn toàn là ôm tâm lý hóng hớt, muốn xem vị con rể của Quan gia này sẽ tặng thứ gì.

"Chú ba, cháu cũng đi. Đằng nào xe cháu cũng ở bên ngoài!" Trịnh Tiểu Hải nói.

Thế là một đoàn người cùng đi xuống lầu, ra khỏi tiểu khu.

Lúc này, Phùng Lệ Na đang đứng ở ven đường, bên cạnh nàng là một chiếc Panamera màu đỏ mới tinh.

"Manh Manh! Dì, chú!"

Phùng Lệ Na không ngờ tất cả đều đi ra, hơn nữa hình như còn có người lạ.

Hả?

Trịnh Tiểu Hải, bạn học cấp ba?

"Chị Na, đã lâu không gặp nha!"

Khi Phùng Lệ Na đang nghĩ có phải đối phương không, thì Trịnh Tiểu Hải chủ động chào hỏi, còn dùng cách xưng hô như thời cấp ba.

"Là cậu thật à! Tôi còn tưởng nhầm người!" Phùng Lệ Na cười đáp lại, tò mò hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"

"Chú ba tôi là hàng xóm của chú Quan, tôi đến nhà chú chơi, vừa hay gặp được."

Trịnh Tiểu Hải giải thích một câu, ánh mắt tự nhiên rơi vào chiếc Panamera sau lưng Phùng Lệ Na, hắn biết Phùng Lệ Na là bán Porsche.

Tự nhiên cũng đoán được, chiếc xe này quá nửa là quà Dương Hạo tặng Quan Manh Manh.

"Hạo ca, quà đến rồi, mời kiểm hàng..."

Chào hỏi bạn học cũ xong, Phùng Lệ Na vội vàng cười nói, lúc trước Dương Hạo mua xe ở chỗ nàng, đều là nhân viên đi giao xe, nhưng hôm nay là tặng cho em họ Quan Manh Manh, nên nàng mới tự lái đến.

"Dĩ nhiên lại là một chiếc xe! Còn là Porsche!!"

Trịnh Quang Vinh đi theo hóng hớt cũng nhịn không được mà kêu lên.

Tranh và đàn piano tuy đều rất quý giá, nhưng dù sao cũng là thứ bày trong nhà, mà xe này thì khác, lái ra ngoài là tượng trưng cho thân phận.

Một cô bé còn trẻ như Quan Manh Manh mà lái Panamera, mặc kệ đi đến đâu cũng là tiêu điểm.

Quan Vi Dân và Từ Diễm Phân liếc nhau một cái, con gái bây giờ vẫn lái chiếc 'Ora Ballet Cat' kia, thay cho đi bộ thì không có vấn đề, nhưng đương nhiên là không thể so sánh với chiếc Porsche này rồi.

Hoàn toàn không cùng cấp bậc!

Nhìn chiếc Panamera ở ven đường, Quan Manh Manh không khỏi nhớ đến cảnh mình đến cửa hàng tìm chị họ.

Khi đó nàng nói mình thích chiếc xe này, không ngờ Dương Hạo lại mua nó và tặng cho mình!

Mà nếu không có gì bất ngờ, chắc là chị họ đã tiết lộ.

Quan Manh Manh quay đầu nhìn về phía Dương Hạo, tâm trạng rất phức tạp.

Đối với loại bạn trai tạm thời 'vô nhân tính' này, nàng cũng không biết nên làm gì!

Mà lúc này, nói cảm ơn hoặc từ chối gì đó, hiển nhiên là không thích hợp.

"Nhìn xem có thích không."

Dương Hạo mỉm cười gật đầu với Quan Manh Manh.

"Thích!"

"Tất nhiên là thích!"

Quan Manh Manh trả lời mà không thèm suy nghĩ.

Nàng cũng không phải loại già mồm, thích thì nói là thích!

Nhận món quà cuối cùng, mọi người cùng quay trở về nhà.

Trịnh Quang Vinh hóng hớt xong thì về nhà, mà Trịnh Tiểu Hải nhìn chiếc Panamera Dương Hạo tặng xong thì liền leo lên chiếc BMW Series 3 của mình, tràn đầy không cam lòng mà rời đi.

Nhưng hắn đã sờ soạng trong xã hội vài năm, nên cũng biết mình và vị bác sĩ Quan này đã không có duyên phận gì rồi.

Đối thủ quá mạnh.

Hoàn toàn không có cơ hội!

Hắn vừa mới so sánh một chút, ngoại trừ tuổi tác ra thì mình không còn ưu thế gì.

Nhưng đàn ông khác với phụ nữ, hơn kém mấy tuổi hầu như chẳng có ai để ý, nhất là khi có địa vị và tài phú gia trì thêm.

Sau nhiều niềm vui bất ngờ, bữa cơm này cuối cùng vẫn bắt đầu.

"Tiểu Hạo, nếm thử tay nghề của dì đi! Thích ăn thì thường xuyên đến chơi."

Từ Diễm Phân cười tủm tỉm gắp đồ ăn cho 'chuẩn con rể' Dương Hạo.

"Hạo ca, hôm nay nên uống nhiều một chút!"

Phùng Lệ Na cũng ở lại ăn chực, tửu lượng của nàng rất tốt, chuẩn bị uống một trận với vị khách hàng lớn này.

"Đúng, hôm nay phải uống vui vẻ."

"Nếu như uống quá nhiều thì ngủ lại, cũng không phải không có chỗ ngủ."

Quan Vi Dân cũng giơ chén rượu lên, hôm nay ông rất vui sướng.

Nhận được bức tranh kia chỉ là một phương diện, chủ yếu là quà của Dương Hạo rất có lòng, cũng không tiếc dùng tiền.

Xem như là bác sĩ chủ nhiệm của một bệnh viện lớn, ông cũng tiếp xúc với không ít kẻ có tiền.

Nhưng giàu có và hào phóng là hai chuyện khác nhau, có một số kẻ có tiền, cho vợ dùng tiền mà còn tính toán chi li, ví dụ như Vương xx, đi ra ngoài thì ngồi khoang thương gia, mà vợ đi ra ngoài lại ngồi khoang phổ thông, bạn cũng có thể nó là khổ hạnh, nhưng nói cho cùng vẫn là keo kiệt!

Hôm nay Dương Hạo cũng rất vui vẻ, tặng quà xong, không chỉ kiếm được hảo cảm, còn kiếm được 8 triệu.

Hắn cảm thấy càng ngày càng gần với việc biến bạn gái tạm thời thành NPC.

Quan Manh Manh vốn đã có hảo cảm với hắn, lại thêm việc hôm nay.

Thử hỏi có cô bé nào chịu nổi??

Cho nên, hôm nay có thể thử làm bản thân quá chén.

Tục ngữ nói rất hay: Anh không say, em không say, là không có cơ hội đánh bài!

Nhưng chiến thuật này là không thể dùng linh tinh, ví dụ như khi trên bàn rượu toàn là đàn ông, thì phải biết bảo vệ bản thân.

Bằng không sau khi tỉnh rượu, Châu Kiệt Luân sẽ hát tặng bạn một hài "đài hoa cúc".

Xã hội hiểm ác a!

Đàn ông ra ngoài là phải biết bảo vệ bản thân!

Nhưng trường hợp như hôm nay thì tuyệt đối không có vấn đề, huống chi tửu lượng của Quan Vi Dân còn không bằng Dương Hạo, uống một lát đã say trước rồi.

Mà thấy vị lão đồng chí này say gục, Dương Hạo cũng gục xuống theo.

"Chuyện này..."

Thấy hai người đều gục, Từ Diễm Phân lập tức ngẩn người, bà nhìn con gái một chút, lại nhìn cháu gái: "Làm sao bây giờ?"

"Đơn giản."

Phùng Lệ Na cũng hơi say say, nói: "Dì, dì vịn chú về phòng ngủ đi."

"Cháu giúp Manh Manh vịn anh Hạo về phòng ngủ của Manh Manh, xem ra hôm nay không về được rồi."

Chương 231: NPC số 4 online

"A?"

Nghe thấy đề nghị này, mắt Quan Manh Manh lập tức trợn tròn.

"Cũng không thể để anh Hạo ngủ sô pha đúng không! Em có thể về nhà chị." Phùng Lệ Na lại cho Quan Manh Manh một lựa chọn.

"Na Na nói đúng. Cũng không thể để tiểu Hạo ngủ ở ghế sô pha được." Từ Diễm Phân cảm thấy cháu gái nói có lý: "Manh Manh, dìu tiểu Hạo về phòng con trước đi."

"Được rồi."

Quan Manh Manh vẫn còn hơi sửng sốt, nàng căn bản không nghĩ đến việc Dương Hạo sẽ ngủ lại, mà lại là ngủ trong phòng mình.

Tuy phòng nàng cũng không có bí mật gì, nhưng ngoại trừ cha ra, thì còn chưa có người đàn ông nào đi vào.

"Anh Hạo, dìu anh vào phòng Manh Manh, phối hợp một chút."

Phùng Lệ Na đã xem thấu tất cả, vỗ vỗ vai của Dương Hạo, người sau quả nhiên rất phối hợp, hai cô gái thuận lợi đỡ hắn tiến vào phòng Quan Manh Manh.

Sau khi đỡ người lên giường, Phùng Lệ Na còn nói thêm: "Manh Manh, chị nghe nói người uống say dễ bị nghẹt thở, rất nguy hiểm, cho nên, em tốt nhất nên ở lại chiếu cố anh Hạo đi."

"A, em biết rồi."

Thật ra Quan Manh Manh cũng không muốn chạy, dù sao bỏ Dương Hạo ở nhà một mình cũng không hay lắm.

Chẳng qua là Quan Manh Manh vẫn cực kỳ rầu rĩ, Dương Hạo ngủ giường của nàng, vậy nàng ngủ ở đâu?

Chẳng lẽ muốn ngủ chung?

"Manh Manh, vậy em chăm sóc anh Hạo, chị về đây."

Phùng Lệ Na miệng nói như vậy, lại vẫy vẫy tay với Quan Manh Manh, ra hiệu nàng ra ngoài với mình.

Quan Manh Manh hiểu ý, tiễn Phùng Lệ Na ra thang máy.

"Manh Manh, có đôi khi vẫn phải chủ động một chút. Anh Hạo là người trọng tình cảm, nếu đến với nhau, em sẽ không lỗ." Phùng Lệ Na căn dặn.

Nàng biết Dương Hạo có những người phụ nữ khác, nhưng nàng cũng biết Dương Hạo sẽ không bạc đãi người phụ nữ của mình, cho nên em họ đi theo Dương Hạo, ngoại trừ không chiếm được một phần tình cảm hoàn chỉnh ra, thì cái gì cũng có.

Mà cuộc đời này không có gì là hoàn mỹ, huống hồ em họ còn trẻ, dù hai ba năm sau làm lại từ đầu cũng không có vấn đề.

Quan Manh Manh gật gù, cũng hiểu đại khái ý của chị họ.

Về đến nhà, nàng không lập tức trở về phòng mình, mà đi uống chén rượu, coi như thêm can đảm.

Chờ khi nàng về phòng ngủ, Dương Hạo nằm trên giường như đã ngủ say, hít thở đều đều.

Nàng thận trọng tiến tới, giúp Dương Hạo cởi áo sơ mi và quần.

Dù sao mặc áo sơ mi và quần ngủ thì rất khó chịu.

Nhưng bây giờ trời đã ấm, sau khi bở áo sơ mi và quần, Dương Hạo chỉ còn lại một chiếc quần lót.

Thân thể của đàn ông và thứ phồng lên kia đập vào mắt, Quan Manh Manh chỉ cảm thấy mặt mũi nóng bừng.

Đương nhiên, cái này cũng có liên quan đến việc nàng uống rượu.

Phòng ngủ của Quan Manh Manh còn có một phòng quần áo khoảng mấy mét vuông, nàng đi vào trong phòng thay đồ ngủ, mà khi chọn đồ ngủ, vị bác sĩ Quan này lại rầu rĩ rất lâu, nàng có rất nhiều loại đồ ngủ, có loại bảo thủ, cũng có loại sexy.

Nàng do dự mãi, cuối cùng vẫn chọn loại sau.

Trở lại phòng, nàng cẩn thận nằm xuống một bên giường, tiếp đó thuận tay tắt đèn.

Lúc này, nội tâm của bác sĩ Quan rất rầu rĩ, nàng có chút chờ mong sẽ phát sinh gì đó, nhưng lại hơi sợ.

Dù sao đây cũng là một lĩnh vực mà nàng không biết, tuy nàng học y nên rất rõ ràng với cấu tạo cơ thể người, nhưng đối với việc hai người kết hợp thì nàng hoàn toàn không nghiên cứu sâu.

Khi nàng đang suy nghĩ lung tung, một bàn tay to lớn bỗng nhiên đặt lên bụng nàng.

Trong nháy mắt, tựa như có dòng điện lan tràn toàn thân, làm toàn bộ cơ thể nàng cứng đờ.

Lúc này, giọng nói của Dương Hạo chợt vang lên bên tai nàng: "Nên làm nghĩa vụ của bạn gái rồi nhỉ?"

"A? Dương đại ca, anh uống say rồi cơ mà?"

Quan Manh Manh cảm thấy giọng nói của đối phương bây giờ không giống như say rượu.

Nhưng Dương Hạo căn bản không trả lời vấn đề này, mà trực tiếp ôm vị bác sĩ Quan có dáng người nhỏ nhắn nhưng lại có lồi có lõm này vào ngực, nói nhỏ bên tai nàng: "Là bạn gái, ôm một cái cũng có thể chứ?"

Lúc này, Quan Manh Manh chỉ thấy cơ thể vô lực, không có sức chống cự.

Nhưng nội tâm của vị bác sĩ Quan này lại đang oán thầm: Anh đã ra tay rồi, còn trưng cầu ý kiến làm gì?

Đúng là dân chủ!!

Hơn nữa, ôm thì ôm đi.

Vì sao còn cầm súng dí vào người ta?

Cũng không phải không cho ôm mà.

Một lát sau, giọng nói của Dương Hạo lại vang lên trong bóng tối.

"Là bạn gái, hôn hôn cũng có thể chứ?"

Ô ô...

Lại một lát sau.

Giọng nói của Dương Hạo lại vang lên trong bóng tối lần nữa.

"Anh chỉ tuần tra ngoài cửa, sẽ không cho vào."

Lại qua một lúc lâu.

Đinh!

Kiểm tra thấy kí chủ và Quan Manh Manh có phát sinh quan hệ thân mật.

Tiến vào trình tự xử lý người có quan hệ thân mật.

Tên: Quan Manh Manh.

Tuổi: 22.

Tố chất tổng hợp: 93 điểm.

Quan Manh Manh phù hợp với điều kiện chuyển hóa NPC.

Có chuyển hóa không?

Hả?

Tận 93 điểm?

Nghe thấy âm thanh của cha hack, Dương Hạo hơi ngẩn người.

Tôn Tâm Di mới 92 điểm thôi, theo Dương Hạo thì Quan Manh Manh có lẽ không vượt qua được Di Bảo mới đúng, nhiều nhất là bằng điểm.

Dù sao Di Bảo cũng cao 1m7, chân dài hơn mạng, so với Quan Manh Manh 1m62 thì có ưu thế rất lớn.

Nhưng 'tâm hồn' của bác sĩ Quan lại cực kỳ to lớn, hơn Tôn Tâm Di là chắc.

Không đúng!

Chắc là do tuổi tác!!

Tôn Tâm Di và Mạnh Ngọc Ngọc đều 24 tuổi.

Mà Quan Manh Manh là 22 tuổi.

Dựa theo kinh nghiệm từ Vu Cửu Cửu, vượt qua 30 tuổi sẽ trừ điểm.

Cho nên, nhỏ tuổi rất có thể sẽ được cộng điểm.

Không sai, như vậy có thể giải thích vì sao Quan Manh Manh lại hơn Tôn Tâm Di 1 điểm!

Có điều... !

Tuổi tác càng nhỏ, điểm số càng cao!

Đây là một tín hiệu rất nguy hiểm a!

Cha hack muốn làm gì??

Ông đây không phải loại người chỉ thích các em gái trẻ tuổi nha!!

Nghĩ đến đây, Dương Hạo vội vàng chuyển hóa NPC.

Đinh!

Chuyển hóa thành công!

NPC số 4 Quan Manh Manh chính thức online!

Ban thưởng NPC số 4: Tài chính riêng: 1000000000 NDT!

Chú thích: NPC cần lớn hơn hoặc bằng 18 tuổi, dưới 25 tuổi, mỗi một tuổi được cộng 1 điểm.

Quả nhiên, nhỏ tuổi là có điểm cộng!

Quan Manh Manh nhỏ hơn Tôn Tâm Di 2 tuổi, cho nên được cộng 2 điểm, vậy mới trở thành NPC có điểm số cao nhất hiện giờ.

Mà Quan Manh Manh chỉ nhiều hơn một điểm, lại có tài chính riêng gấp đôi Tôn Tâm Di.

Dựa theo suy luận này, nếu là NPC 94 điểm, tài chính tiên sẽ là 2 tỷ!

Vừa nghĩ đến con số 2 tỷ, Dương Hạo liền tê cả da đầu.

Đừng nói là 2 tỷ, Vương Tuyết Như chỉ có 100 triệu mà vẫn không xài hết kìa!

Đinh!

Kiểm tra thấy NPC số 4 vẫn còn trong trắng.

Khen thưởng thêm: Điểm thuộc tính x20, thẻ kỹ năng x1.

Âm thanh của cha hack lại vang lên lần nữa.

Nice!!

Manh Bảo uy vũ!!

20 điểm thuộc tính, quá ngon!

Trước mắt, năng lực thận của Dương Hạo là 91 điểm, có thể trực tiếp tăng lên 100 điểm rồi.

Dựa theo cách nói của cha hack, bất kỳ trị số nào lên đến 100 điểm, thì sẽ xuất hiện chất biến!

Cái này có thể thử một lần!

Chương 232: Người trẻ tuổi, không biết tiết chế!

Dương Hạo triệu hồi trang chủ, liếc nhìn các hạng trị số.

Khỏe mạnh 81, trí lực 85, võ lực 70, năng lực thận 91!

Hả?

Võ lực lại tăng lên 5 điểm?

Dương Hạo nhờ mình chưa từng tăng điểm vào võ lực, dù sao dưới hoàn cảnh xã hội bây giờ, võ lực cũng không có tác dụng gì quá lớn, tăng các trị số khác có lời hơn.

Nhưng mà nó lại tự tăng lên!

Dương Hạo suy tư một lát, quá nửa là do mình sở hữu Vô Ảnh Chỉ.

Kỹ năng này tuy nói là một loại thủ pháp ma thuật, nhưng cực kỳ thực dụng trong thực chiến, giống như lần trước Dương Hạo dùng Vô Ảnh Chỉ làm tê tay Thẩm Minh Sơn.

Nhưng hiện giờ, công dụng chủ yếu của kỹ năng này vẫn là thăm dò những cấm địa ẩm ướt và có lực hút cực mạnh.

Thiếu phụ xinh đẹp Vương Tuyết Như cực kỳ thích!

Dương Hạo lập tức tăng 9 điểm vào năng lực thận.

Đinh!

Chúc mừng kí chủ, năng lực thận đạt đến 100 điểm!

Kí chủ nhận được một quả thận kim cương bất hoại!

Sau khi tăng lên 100 điểm, âm thanh của cha hack đã vang lên.

Chỉ là... thận kim cương bất hoại là cái quỷ gì?

Cái này không phải là tâm nguyện của Lữ Tử Kiều trong phim Chung Cư Tình Yêu sao?

Dương Hạo nhớ có một tập, Lữ Tử Kiều nói mình thà giảm bớt một phần ba trí thông minh để đổi lấy một quả thận kim cương bất hoại.

Lữ Tử Kiều không toại nguyện, Dương Hạo lại có.

Chú: Người sở hữu thận kim cương bất hoại, chức năng thận vĩnh viễn không suy kiệt, cho đến khi sinh mệnh kết thúc.

Khi Dương Hạo đang nghi hoặc, giải thích đã đến.

A...

Cha hack quá trâu!!

Sửng sốt giây lát, Dương Hạo cũng chỉ có thể hô khẩu hiệu 'hack cha quá trâu'!

Có thận kim cương bất hoại này, có nghĩa dù hắn bị liệt thì cũng không ảnh hưởng đến đánh bài.

Trong đầu Dương Hạo như có một bức tranh.

Hắn 80 nằm trên giường, vẫy vẫy tay với NPC thứ N: Qua đây, tự động đi!

Khá lắm, đây chính là ý nghĩa của sinh mệnh.

"Dương đại ca, anh là tên lừa gạt!"

"Nói chuyện không giữ lời gì cả..."

Lúc này, giọng nói nũng nịu của Quan Manh Manh vang lên bên tai Dương Hạo.

"Anh nói lời giữ lời. Nhưng cậu em nó lại có ý nghĩ của mình, anh cũng cực kỳ bị động..."

Dương Hạo ôm vị NPC mới này vào ngực, trong lòng thì đang oán thầm: Em đã mặc như vậy rồi, nếu anh còn nằm im không động, vậy quả thực là không bằng cầm thú.

"Đồ xấu xa!"

Quan Manh Manh hờn gỗi một tiếng, tiếp đó duỗi tay nhỏ bóp bóp cái tên nhóc đã làm nàng đổ máu kia, coi như trả thù.

"Manh Manh! Chỉ bóp thôi là chưa hết giận, em có thể cắn nó, anh ủng hộ em." Dương Hạo nghiêm trang nói.

"A?"

Quan Manh Manh cong miệng nhỏ, tuy nàng chỉ là bác sĩ thực tập, nhưng vẫn có kiến thức về phương diện này.

Vị Dương đại ca này quá hư!!

"Dương đại ca, em phải đi tắm."

"Ừm, vậy cùng đi thôi!"

Dương Hạo nói xong, trực tiếp bế vị NPC số 4 này vào phòng tắm.

Phòng ngủ chính.

Ngủ một lúc lâu, Quan Vi Dân tỉnh vì buồn tiểu, ông mơ mơ màng màng đi vệ sinh, lúc xả nước xong lại rửa mặt, cũng tỉnh táo hơn chút.

"Uống chén trà cho tỉnh rượu."

Khi trở về phòng ngủ, Từ Diễm Phân liền đưa cho ông chén trà.

Nhấp ngụm trà, Quan Vi Dân hỏi: "Tiểu Hạo về rồi à?"

"Tiểu Hạo cũng uống nhiều, ngủ ở phòng Manh Manh." Từ Diễm Phân nói nhỏ.

"Uống say?" Quan Vi Dân hơi nhíu mày.

"Say rồi, là Na Na và Manh Manh đỡ vào phòng." Từ Diễm Phân nói thật.

Quan Vi Dân lại hỏi: "Vậy Manh Manh đâu?"

"Manh Manh ngủ ở phòng mình chứ đâu." Từ Diễm Phân thở dài: "Con gái lớn rồi, tùy nó đi."

"Nhưng tiểu Hạo say bất tỉnh nhân sự, chắc là cũng không có gì."

Quan Vi Dân không nói tiếp, yên lặng uống hết chén trà, khi 'con rể' Dương Hạo liên tục tặng quà, ông đã suy đoán hai người đã gạo nấu thành cơm, bằng không đối phương cũng không vung tiền như rác như thế.

Nhưng suy đoán là suy đoán, hiện giờ một người đàn ông lại ngủ trong phòng con gái, làm ông vẫn thấy khó chịu.

"Tiểu Hạo uống say thật? Tôi nhớ tửu lượng thắng bé rất tốt mà."

Quan Vi Dân không quá tin chuyện Dương Hạo say.

"Chắc là say rồi, ông uống kém, nhưng Na Na uống rất tốt! Hai đứa uống không ít, cho nên chắc tiểu Hạo vẫn đang ngủ."

Phòng ngủ chính của hai vợ chồng chỉ cách phòng của Mạnh Ngọc Ngọc một phòng đàn, lại thêm lúc nãy Mạnh Ngọc Ngọc cực kỳ kiềm chế, cho nên Từ Diễm Phân không nghe thấy gì.

Quan Vi Dân hít sâu một hơi, cảm khái nói: "Con gái lớn rồi, không giữ được!"

"Sớm muộn gì cũng có một ngày này."

Từ Diễm Phân gật đầu: "Manh Manh thích thì tốt."

"Lại nói, điều kiện của tiểu Hạo cũng rất tốt, chúng ta cũng không tính thua thiệt, cũng không phải tối hám của, nhưng hôm nay tiểu Hạo đã xài hơn 8 triệu đấy."

"Nếu đổi là gia đình bình thường, đã có thể cưới mấy cô vợ rồi..."

Quan Vi Dân gật đầu: "Đúng là phải cân nhắc đến nhân tố kinh tế!"

Từ Diễm Phân biểu thị tán thành: "Chứ sao, người trẻ tuổi bây giờ không có kiên nhẫn, rất nhiều thứ chỉ được ba phút, căn bản không biết rõ hôn nhân là gì."

"Cho nên tỷ lệ ly hôn mới cao như vậy, Manh Manh của chúng ta mà đến với tiểu Hạo, nói không may, coi như sau này chia tay, ít nhất cũng không thua thiệt trên phương diện vật chất."

"Nếu như tìm một người nghèo, mọt khi chia tay, chính là không có gì cả, nói không chừng còn mắc nợ."

Thật ra tư tưởng của người ở tầng lớp như Quan Vi Dân và Từ Diễm Phân hơi vặn vẹo, bởi vì công việc của họ luôn có cơ hội tiếp xúc với rất nhiều người giàu có, cũng thấy nhiều việc đời, nhưng họ lại không có kinh tế để học theo cuộc sống của kẻ có tiền.

Cho nên, trong lòng họ thật ra cũng rất khao khát cuộc sống của kẻ có tiền, cho dù hai người không nguyện ý thừa nhận, nhưng sau khi 'con rể' Dương Hạo xuất hiện, đã cho bọn họ nhìn thấy cơ hội vượt giai tầng.

Có một vị con rể tổng tài, cuộc sống sau này của họ nhất định sẽ tốt hơn nhiều.

"Nghỉ sớm đi! Sáng dậy còn làm bữa sáng. Tôi đi tắm một cái."

Quan Vi Dân đặt chén trà xuống, chuẩn bị đi tắm rửa, nhưng lúc này có âm thanh mà hai người từng trải đều hiểu truyền đến.

Quan Vi Dân bước chân trì trệ, sững sờ tại chỗ.

Ông tỉ mỉ phân biệt một chút, lông mày liền nhíu chặt.

"Bà nói tiểu Hạo say rồi cơ mà??"

Quan Vi Dân mặt đen xì nhìn về phía vợ mình.

"Lúc nãy là say rồi! Không phải ông cũng tỉnh lại rồi sao." Từ Diễm Phân lẩm bẩm.

"Người trẻ tuổi..."

Quan Vi Dân cắn răng, lại nắm chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn buồn bực đi vào phòng tắm.

Nhưng khi ông tắm xong và trở lại phòng ngủ, âm thanh kia vậy mà vẫn chưa biến mất.

Lạch cạch.

Từ Diễm Phân thuận tay tắt đèn ngủ, nghe hơn 20 phút, bà cũng đã có ý nghĩ: "Lão Quan, chúng ta lâu rồi..."

"Không phải đâu, bà..."

Lão Quan không lay chuyển được vợ mình, nhưng nằm ở phía dưới là quật cường cuối cùng của ông.

Mấy phút sau.

Đèn phòng ngủ lại sáng lên, Từ Diễm Phân đi phòng tắm.

Quan Vi Dân châm điếu thuốc.

Trong lòng lại hùng hùng hổ hổ: "Người trẻ tuổi không biết tiết!"

"Chuyện vài phút là xong, vậy mà lại giày vò lâu như vậy..."

Nhưng mà, vị đồng chí lão Quan này không biết là, 'con rể' ông có buff xanh lam, hơn nữa vừa mới thu hoạch được thận kim cương bất hoại, lại thêm đây là chiến dịch thứ hai!

Giờ phút này, tất cả buff đều chất đầy!

Cường độ này dĩ nhiên không phải phàm nhân của thể hiểu được!!

Một lát sau, Từ Diễm Phân quay trở về phòng ngủ, thấy âm thanh kia còn chưa ngừng lại, vị mẹ vợ này cười lắc đầu: "Người trẻ tuổi nha..."

Chương 233: Làm chuyện lớn

Phòng bên cạnh.

Quan Manh Manh cảm giác như mình đã rơi vào trạng thái linh hồn xuất khiếu, đó là một loại cảm giác như thân thể và linh hồn đã tách rời.

Dùng bốn chữ để hình dung là: Dục tiên dục tử!

Lúc ban đầu, nàng còn có thể khắc chế âm thanh, nhưng phía sau, nàng hoàn toàn không thể khống chế được bản thân.

Nhìn hoàn cảnh không thích hợp này, vẫn nhịn không được mà ngâm xướng theo bản tăng.

Hồi lâu sau.

Sóng gió ngừng.

Cơ thể vốn cực kỳ mềm mại của bác sĩ Manh Manh trực tiếp ngã vật ra giường, cơ thể trắng nõn như khoác thêm một tầng mây đỏ.

Ah?

Đây là Thánh Thể gì?

Có một vài phụ nữ, sau khi vui sướng đến cực độ thì thân thể sẽ hiện lên màu sắc ửng hồng, loại tình huống này cũng không hiếm thấy.

Nhưng toàn bộ thân thể đều đỏ lên như Quan Manh Manh thì rất hiếm thấy.

Nghỉ ngơi một lát, Quan Manh Manh thẹn thùng nói: "Dương đại ca, có phải em kêu hơi to rồi không? Cha mẹ em sẽ không nghe thấy chứ?"

"Có lẽ họ ngủ rồi. Dù không ngủ, cũng còn cách một gian phòng mà, không nghe thấy đâu."

Dương Hạo cười an ủi.

Trong lòng thì nghĩ: Không nghe thấy mới là lạ.

Nhưng không thể nói như vậy được.

"A, vậy thì tốt."

Quan Manh Manh thở hắt ra, nếu như bị nghe thấy, nàng đúng là không còn mặt mũi nào gặp người!

Kết thúc vận động trước khi ngủ, Dương Hạo nghiên cứu nhiệm vụ của vị NPC số 4 này.

Nội tâm NPC số 4: Trong nhà quá lúng túng, xem ra phải nói chuyện với cha mẹ về vấn đề dọn ra ở riêng, nếu như có thể thuê một căn nhà ở gần bệnh viện, sau này đi làm cũng thuận tiện hơn, Dương đại ca tìm mình cũng tiện.

Nội dung: Thuê hoặc mua một căn nhà ở gần bệnh viện nhân dân số 2 Giang Thành cho NPC số 4, thỏa mãn nguyện vọng sống một mình của nàng.

Ban thưởng: Gói quà thần bí có giá trị ngang với bất động sản.

Giá trị ngang với bất động sản?

Nói cách khác, nếu như mua một căn nhà 100 triệu thì sẽ có gói quà thần bí trị giá 100 triệu??

Nghĩ đến đây, Dương Hạo còn thấy hơi kích động!

Tài khoản hắn vốn có hơn 100 triệu, nhưng lúc chiều Thái Mỹ Thần đã báo cho Dương Hạo biết, Ngô Chấn Đào báo giá 10% cổ phần trong tay 48 triệu!

Dựa theo giá trị 500 triệu của Nghiệp báo Giang Thành bây giờ, cái giá tiền này coi như đã nhượng bộ một chút, cho nên Dương Hạo đã đồng ý phương án thu mua này.

Cho nên 'một mục tiêu nhỏ' của Dương Hạo còn chưa kịp nóng đã vơi một nửa.

Bởi vậy, lúc này cơ cơ hội nhổ lông dê cha hack, hắn tự nhiên vui vẻ.

Có điều, vấn đề bây giờ là quanh viện số 2 có khu nhà cao cấp hay không, nếu như quanh đó không có khu nhà cao cấp, vậy hắn mừng hụt rồi.

Bởi vì không có khu nhà cao cấp, có nghĩa không có cơ hội cầy tiền.

Nghĩ đến đây, Dương Hạo gửi tin nhắn cho Vương Tú Tú, nói ra yêu cầu của mình.

Thật ra hôm nay Vương Tú Tú đã gửi không ít tin nhắn cho Dương Hạo, đều là thông tin về nguồn nhà, Dương Hạo vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ của Mạnh Trà Trà nha, nên để Vương Tú Tú mau chóng chọn một căn nhà phù hợp yêu cầu của hắn.

Mà Vương Tú Tú cũng rất quan tâm đến vị khách hàng lớn Dương Hạo này, nàng tìm thấy mấy căn nhà phù hợp với yêu cầu của Dương Hạo, liền hỏi thăm vị này khi nào rảnh đi xem nhà.

Nhưng Dương Hạo vẫn luôn bận, chưa kịp trả lời Vương Tú Tú.

Nhưng lúc này, hắn lại gửi 'mệnh lệnh' mới cho cô em môi giới này.

Mà nội dung mệnh lệnh có hai cái.

Một là tìm một căn nhà gần bệnh viện nhân dân số 2.

Một cái khác là: Càng đắt càng tốt, không có giới hạn cao nhất!

Lúc này, Vương Tú Tú vốn đã buồn ngủ, nhưng khi nhìn thấy chỉ thị mới của Dương Hạo thì lập tức phấn chấn!

Càng đắt càng tốt, không có giới hạn cao nhất!

Cái này quả thực là như cho nàng một viên thuốc kích thích tinh thần.

Nàng lập tức ngồi vào máy tính, tìm kiếm nguồn nhà quanh viện số 2.

Hôm sau.

Quan Manh Manh tỉnh ngủ, phát hiện mình bước đi lại hơi khó khăn.

Cũng không phải không thể đi, mà là dáng đi tương đối kỳ quái, hơn nữa người khác sẽ phát hiện nàng trải qua chuyện gì.

Đây đương nhiên là lỗi của Dương Hạo!

Hôm qua hắn mới nhận được thận kim cương bất hoại, lại có thêm buff xanh lam gia trì, thật sự là quá hung hãn.

Quan Manh Manh sợ ánh mắt khác thường của người khác, chỉ có thể nói dối là thân thể không thoải amsi, xin nghỉ bệnh một ngày.

Thấy Dương Hạo đi ra khỏi phòng con gái, Từ Diễm Phân đã chuẩn bị bữa sáng xong liền hỏi: "Tiểu Hạo, sao Manh Manh còn chưa ra?"

"Dì, Manh Manh nói là thấy không khỏe."

Đây là Dương Hạo và Quan Manh Manh thống nhất.

Dù sao đối mặt với cha mẹ cũng là một chuyện khó khăn.

Mà xem như sinh viên trường y, Quan Manh Manh thầm tình toán trong lòng, đại khái nửa ngày là sẽ đỡ hơn nhiều.

Cho nên nàng nằm nửa ngày là ok.

"Bị cảm? Nghiêm trọng không?"

Từ Diễm Phân hơi giật mình, tối qua còn khỏe re, sao tỉnh dậy lại bị cảm rồi.

"Cũng bình thường, không quá nghiêm trọng!" Dương Hạo hơi lúng túng.

"Tiểu Hạo, vậy cháu ăn đi. Dì đi xem Manh Manh một chút."

Từ Diễm Phân nói xong liền đi vào phòng ngủ của con gái.

Mà Dương Hạo cũng không khách khí, trực tiếp đi vào phòng ăn, ngồi xuống đối diện Quan Vi Dân.

Lúc này, vị 'chuẩn bố vợ' đang cúi đầu húp cháo, thấy Dương Hạo ngồi xuống, ông ngước mắt nhìn đối phương một chút, nội tâm vẫn rất phức tạp.

Theo lý thuyết, thời gian dài cũng coi như ưu điểm, nhưng đối với Quan Vi Dân mà nói thì ưu điểm này có hơi nhói lòng.

Dù sao không có so sánh thì không có tổn thương!

Tuy ông đã nhiều tuổi, năng lực hạ xuống là bình thường, thật ra cũng không có gì, nhưng chuyện tối hôm qua vẫn làm ông rất khó chịu.

"Chú Quan, chào buổi sáng. Tối hôm qua uống nhiều quá." Dương Hạo cười ha ha chào hỏi.

"Chào buổi sáng."

Quan Vi Dân mặt lạnh đáp một chữ, trong lòng thì đang oán thầm: Còn dám nói uống nhiều quá?

Dương Hạo tự nhiên phát hiện tâm trạng của vị 'bố vợ' này.

Hôm qua ông còn rất vui vẻ, nhất là khi hắn tặng ông 'Hùng Sư Đồ', lúc ăn cơm cũng cười cười nói nói.

Như vậy vấn đề nằm ở khoảng thời gian ăn cơm xong.

Mà ăn cơm xong thì hắn làm gì??

A, hình như là làm chuyện lớn.

"Chú Quan, chủ tiệm họ Hồ bán bức Hùng Sư Đồ cho cháu mới nhắn tin, nói là bên đó có hàng mới, hẹn cháu đi qua xem!"

"Khi nào chú rảnh, chúng ta cùng đi."

Dương Hạo cũng nói thật, tối hôm qua vị ông chủ họ Hồ kia đã gửi tin nhắn cho hắn, chỉ là Dương Hạo không trả lời mà thôi.

Mà nghe thấy Dương Hạo nói vậy, nội tâm Quan Vi Dân quả nhiên đã biến hóa, ông hắng giọng một cái, tiếp đó nghiêm trang nói: "Ừm, cũng được. Chờ cuối tuần được nghỉ đi!"

"Hoặc là chờ tan tầm."

Quan Vi Dân cảm thấy cuối tuần hơi xa xôi, nên bổ sung thêm một câu.

"Được rồi, chờ hẹn chủ tiệm xong thì cháu sẽ gửi tin cho chú!"

"Ừm được! Tranh thủ ăn sáng thôi, lát nữa sẽ nguội mất."

Vị bác sĩ chủ nhiệm nghiêm nghị và thẳng thắn này cứ thay đổi thái độ như vậy.

Chương 234: Con rể không chỉ có tiền, mà còn có sức!

Trong phòng của Quan Manh Manh.

Từ Diễm Phân đưa tay sờ trán con gái: "Không nóng mà. Manh Manh, con thấy khó chịu ở đâu?"

"Mẹ, mẹ không cần quản! Con là bác sĩ mà."

Lúc này, toàn bộ cơ thể của Quan Manh Manh đều nằm trong chăn, chỉ lộ cái đầu.

Thân thể nàng cũng không khó chịu gì, chủ yếu là xấu hổ.

"Người ta nói bác sĩ không thể tự chữa cho mình, hay là mẹ gọi cha con vào xem cho con nhé."

"Không cần! Để cha đi làm đi!"

Quan Manh Manh vội vàng lắc đầu, tiếp đó lại đỏ mặt nói nhỏ: "Thật ra cũng không có gì, có lẽ chiều là sẽ đỡ hơn."

"Chiều sẽ đỡ hơn??"

Từ Diễm Phân hơi nhướng mày, không khỏi nhớ đến chuyện tối hôm qua, lập tức đoán được tình hình của con gái.

Bà khẽ thở dài, oán giận nói: "Tiểu Hạo cũng thật là, không biết nặng nhẹ!"

"Được rồi, vậy con nghỉ ngơi đi, lát nữa mẹ mang bữa sáng vào cho."

Từ Diễm Phân vừa lắc đầu vừa đi ra khỏi phòng ngủ, nhưng trong lòng lại nghĩ, dường như lúc trẻ mình cũng không có trải qua chuyện như vậy!

Lúc trước còn lo hai người kém nhau nhiều tuổi, phương diện này sẽ không ổn lắm.

Bây giờ xem ra là nghĩ nhiều rồi, con rể này không chỉ có tiền mà còn có sức!...

Trung tâm huấn luyện vũ đạo Ngọc Ngọc.

Mạnh Ngọc Ngọc đứng ngoài cửa, nhìn biển hiệu vừa treo lên, trên mặt nở nụ cười xán lạn.

Nàng chụp tấm cảnh và gửi cho Dương Hạo, xem như báo cáo tiến độ.

"Ngọc Ngọc, nơi này của cậu dễ tìm thật!'

Khi Mạnh Ngọc Ngọc chuẩn bị tán tỉnh nhau với Dương đại ca, lại có một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ truyền đến từ sau lưng.

Nàng xoay người, tiếp đó nhìn thấy bạn đại học Cổ Tiểu Hà.

Hai ngày trước Mạnh Ngọc Ngọc gửi thông báo tìm giáo viên dạy múa trong vòng bạn bè, tiếp đó người bạn cùng lớp này đã liên hệ với nàng.

Thời đại học, quan hệ của hai người không tệ lắm, nhưng sau khi tốt nghiệp thì đường ai nấy đi, liên hệ chỉ giới hạn trong like và bình luận trên vòng bạn bè.

Nhưng lần này, đối phương lại rất chủ động.

Mà đối với Mạnh Trà Trà mà nói, đây cũng là một việc rất có mặt mũi.

"Tiểu Hà, đã lâu không gặp. Cậu cũng không thay đổi gì."

Mạnh Ngọc Ngọc khách khí chào hỏi, tiếp đó mời đối phương vào trong nói chuyện.

Cổ Tiểu Hà nhìn biển hiệu mới tinh bên ngoài, tò mò hỏi: "Ngọc Ngọc, trung tâm là do cậu mở à??"

"Đúng vậy! Bằng không sao lại tên là Ngọc Ngọc chứ!"

Mạnh Ngọc Ngọc đắc ý gật đầu một cái.

"Ngọc Ngọc, cậu quá giỏi rồi! Mới ra làm việc hai năm, dĩ nhiên lại có một trung tâm huấn luyện vũ đạo thuộc về mình rồi." Cổ Tiểu Hà mắt đầy hâm mộ.

"Không phải mình giỏi. Là chồng mình mở cho mình, để mình giết thời gian."

Mạnh Trà Trà cũng không cố kị việc mình dựa vào đàn ông, thậm chí còn cực kỳ tự hào.

Bởi vì nàng hiểu vị bạn học cũ này, đối phương cũng chí chí hướng không khác gì mình, đều muốn tìm đại gia.

Mà bây giờ, nàng đã thành công!

Theo tính cách của tiểu trà trà, tự nhiên phải khoe khoang một chút rồi.

Quả nhiên, Cổ Tiểu Hà nghe thấy Mạnh Ngọc Ngọc nói vậy, lập tức lộ ra vẻ hâm mộ: "Ngọc Ngọc, chồng cậu làm gì mà giỏi như vậy?"

"Anh ấy có quá nhiều sản nghiệm, chốc lát cũng không nói rõ được."

Mạnh Trà Trà nhún vai, tiếp đó lại bổ sung: "Nhưng trung tâm thể hình lúc trước mình làm, anh ấy cũng mua cho mình kinh doanh."

"Cậu có rảnh thì cũng qua tập đi!"

"A? Mình nhớ phòng tập đó rất lớn nha!"

Cổ Tiểu Hà vô cùng ngạc nhiên, khi nhìn thấy Mạnh Ngọc Ngọc đăng thông báo tuyển giáo viên dạy múa, nàng vốn cho rằng Mạnh Ngọc Ngọc là cửa hàng trưởng, hoặc là chỉ đăng thông báo tuyển dụng hộ ai đó mà thôi.

Tuyệt đối không ngờ rằng, Mạnh Ngọc Ngọc chính là chủ nơi này.

Không chỉ như vậy, Mạnh Ngọc Ngọc còn có một trung tâm thể hình cỡ lớn!

Bạn học cũ ngày xưa, dĩ nhiên đã phát triển đến trình độ này, Cổ Tiểu Hà vừa hâm mộ lại vừa thấy chua xót.

Cùng lúc đó, cũng rất tò mò với chồng của vị bạn học cũ này.

Cổ Tiểu Hà lại hâm mộ nói: "Ngọc Ngọc, chồng cậu giàu như vậy, bây giờ nhất định đang ở nhà đẹp nha!"

Nhưng mà, nàng không biết lời nói này lại ghim thẳng vào tim Mạnh Trà Trà.

Mạnh Ngọc Ngọc tự nhiên rất hài lòng với cuộc sống trước mắt, chỉ có một điểm không hoàn mỹ chính là nàng còn đang ở trong nhà thuê, nhất là khi nàng còn hỗ trợ trang trí căn nhà 688m2 ở Tinh Vân Loan.

Trước mắt còn đang trang trí biệt thự ở Giang Trung Hào Đình!

Mỗi ngày đều ra vào các khu nhà cao cấp, tiếp đó lại ở trong nhà thuê, loại cảm giác chênh lệch về tâm lý này vẫn làm cho Mạnh Trà Trà hơi khó chịu.

Mà khi nàng đang định qua loa vấn đề này, Dương Hạo bỗng nhiên gọi đến.

"Chồng..." Nghe máy, Mạnh Ngọc Ngọc mừng rỡ kêu một tiếng.

"Ngọc Ngọc, anh nhờ môi giới tìm mấy căn nhà, vốn muốn đi xem nhà với em, nhưng hai ngày nay hơi bận, em tự đi xem nhà đi, thích căn nào thì mua lại, viết tên em là được, anh sẽ chuyển tiền cho em."

"Đúng rồi, anh đã bảo môi giới add wechat của em, em đồng ý kết bạn đi."

Lúc này Dương Hạo đang trên đường đến Nghiệp báo Giang Thành, về phần nhiệm vụ của Mạnh Trà Trà, để nàng tự làm là được.

"A! Cảm ơn chồng!"

Mạnh Trà Trà mừng sướng không thôi, không ngờ ông chồng tổng tài này của mình lại nhớ đến chuyện mua nhà cho mình.

Nàng lại tán tính vài câu, rồi mới lưu luyến không rời mà cúp máy.

"Ngọc Ngọc, chồng cậu muốn mua nhà cho cậu à!"

Dương Hạo nói không nhỏ, nên Cổ Tiểu Hà ở bên cạnh cũng nghe thấy.

"Đúng vậy nha! Chồng mình cái gì cũng tốt, chỉ là quá bận rộn, không có quá nhiều thời gian." Mạnh Ngọc Ngọc cười tủm tỉm đáp lại một câu.

Tiếp đó vội vàng mở wechat ra xem, quả nhiên có một người mới xin kết bạn với nàng.

Sau khi đồng ý, đối phương lập tức khách khí chào hỏi, tiếp đó liền hỏi Mạnh Ngọc Ngọc khi nào rảnh rỗi để đi xem nhà.

Đối với chuyện mua nhà này, Mạnh Ngọc Ngọc tự nhiên cực kỳ nhiệt tình, thế là hai người hẹn gặp mặt luôn.

"Ngọc Ngọc, cậu muốn đi xem nhà à?"

Mạnh Ngọc Ngọc nhắn cho Vương Tú Tú bằng tin nhắn giọng nói, cũng không tránh Cổ Tiểu Hà, chờ Mạnh Ngọc Ngọc nhắn tin xong, Cổ Tiểu Hà liền mở miệng hỏi một câu.

"Đúng vậy nha! Đi cùng không?"

Mạnh Trà Trà cười tủm tỉm, phát ra lời mời.

Loại chuyện trang bức này, Mạnh Trà Trà cực kỳ nguyện ý làm.

"Được! Mình cũng đang rảnh rỗi."

Cổ Tiểu Hà cũng có ý này, nàng cũng rất tò mò ông chồng kia của Mạnh Ngọc Ngọc sẽ mua căn nhà thế nào cho Mạnh Ngọc Ngọc.

Chương 235: Tiểu Trà Trà

Thế là, hai người đi ra khỏi trung tâm dạy múa.

Mạnh Ngọc Ngọc móc chìa khóa Mercedes và ấn xuống theo thói quen.

Lái chiếc xe này gần một tháng, Mạnh Ngọc Ngọc đã quen với cảnh này rồi, nhưng Cổ Tiểu Hà ở bên cạnh thì vẫn hâm mộ không thôi.

Ngồi vào trong xe, Cổ Tiểu Hà lại hỏi: "Ngọc Ngọc, xe này cũng là chồng cậu mua cho cậu à?"

"Ừm, mua cho mình luyện tay."

Mạnh Trà Trà thuận miệng đáp một câu, chợt ý thức được đây là đang trang bức, nhưng cũng không để ý.

"Mua Mercedes để luyện tập???"

Cổ Tiểu Hà không biết nói gì cho phải, đều tốt nghiệp hai năm, nàng còn không có xe nữa kìa.

Người khác lại dùng Mercedes để luyện tập.

Mạnh Trà Trà rất hài lòng với phản ứng của bạn cũ, lòng hư vinh được thỏa mãn.

"Ngọc Ngọc, chồng cậu đối với cậu thật tốt nha!" Trong giọng nói của Cổ Tiểu Hà tràn đầy thèm muốn.

Nội tâm cũng đố kị không thôi.

Mục tiêu của nàng cũng giống như Mạnh Ngọc Ngọc, nhưng trải qua hai năm cố gắng lại không câu được con cá lớn nào, bên cạnh cũng có không ít liếm chó, nhưng đều là chó thường chứ không có chó quý.

Mạnh Ngọc Ngọc đi theo định vị do Vương Tú Tú gửi tới, Lan Giang Loan.

Tiểu khu này không xa Tinh Vân Loan, cũng đi theo con đường cao cấp, chỉ là không cao cấp bằng Tinh Vân Loan mà thôi.

Chờ Mạnh Ngọc Ngọc dừng xe xong, Cổ Tiểu Hà lại nhịn không được mà kêu lên: "Ngọc Ngọc, chồng cậu lại mua cho cậu nhà ở Lan Giang Loan??"

Nàng biết tiểu khu này, xem như khu nhà cao cấp có tiếng tăm lâu đời ở Giang Thành, tổng cộng có ba kỳ, lúc trước khi kỳ một mở bán thì vẫn chưa có mấy dự án như Tinh Vân Loan và Tân Giang Tả Ngạn, nên đã hấp dẫn không ít đại gia đến mua.

Mà nhà Mạnh Ngọc Ngọc xem là kỳ ba, nên kỳ hạn ngắn hơn không ít.

"Môi giới gửi cho mình mấy địa chỉ, đây là một trong số đó."

Mạnh Ngọc Ngọc tất nhiên cũng biết Lan Giang Loan, hơn nữa trong số các tiểu khu Vương Tú Tú gửi cho nàng, nàng thích nơi này nhất.

Bởi vì nơi này tương đối gần Tinh Vân Loan, sau này dù nàng đến Tinh Vân Loan hay là Dương Hạo chạy đến đây cũng tương đối tiện.

"Mạnh tiểu thư?"

Vương Tú Tú đã chờ ở cổng khu kỳ ba của Lan Giang Loan, Mạnh Ngọc Ngọc và Cổ Tiểu Hà đi đến, nàng lập tức tiến lên nghênh đón.

"Ừm, xin chào." Mạnh Ngọc Ngọc khẽ gật đầu.

"Chào Mạnh tiểu thư, tôi là Vương Tú Tú, ngài gọi tôi Tú Tú là được.

"Nơi này có hai căn nhà đang rao bán, tôi đã hẹn chủ nhà rồi, một căn 268m2, một căn 330m2."

"Chúng ta đi xem căn 330m2 trước."

Vương Tú Tú tự giới thiệu bản thân, đồng thời cũng giới thiệu sơ qua về hai căn nhà.

Lúc nói chuyện, nàng cũng đang đánh giá Mạnh Ngọc Ngọc, nàng cũng có thể đoán được đại khái quan hệ của Dương Hạo và vị Mạnh tiểu thư này.

Dù sao mấy hôm trước nàng mới gặp vị 'chính cung nương nương' của Dương Hạo, mà vị Mạnh tiểu thư này kém hơn chính cung một chút, nhưng vẫn là mỹ nữ cực kỳ hấp dẫn.

Ít nhất thì nàng và người bạn này của Mạnh tiểu thư đều không so được.

"Ừm, làm phiền cô rồi Tú Tú."

Mạnh Ngọc Ngọc khách khí một câu, tiếp đó liền đi theo Vương Tú Tú vào khuôn viên.

Kỳ ba ở Lan Giang Loan vì kỳ hạn giao nhà tương đối ngắn, nên xanh hóa không tệ, cũng không kém hơn Tinh Vân Loan, chỉ có thể nói mỗi bên đều có đặc sắc riêng.

"Ngọc Ngọc, nhà 330m2 ở Lan Giang Loan phải hơn chục triệu đấy!"

Cổ Tiểu Hà đi theo bên cạnh Mạnh Ngọc Ngọc nhỏ giọng cảm khái, nàng vừa mới cố tình lên mạng tìm hiểu về giá nhà của Lan Giang Loan.

Kỳ một và kỳ hai, vì kỳ hạn tương đối dài, nên giá nhà vẫn coi như 'rẻ', rơi vào khoảng 25000 – 35000.

Mà giá nhà kỳ ba lại rơi vào khoảng 35000 – 40000, căn nhà 330m2 chính là khoảng 12 triệu!

Thuộc về khu nhà cao cấp chân chính!

"Gần đây mình còn đang giúp chồng trang trí biệt thự ở Giang Trung Hào Đình kìa!"

Mạnh Ngọc Ngọc không trực tiếp thảo luận giá nhà ở Lan Giang Loan, mà đáp một câu khác.

"Giang Trung Hào Đình????"

Cổ Tiểu Hà khiếp sợ há hốc miệng, đây chính là khu biệt thự đỉnh cấp ở Giang Thành, một căn biệt thự phải hơn 40 50 triệu.

Vừa rồi Cổ Tiểu Hà còn tưởng Mạnh Ngọc Ngọc chỉ kiếm được một vị đại gia bình thường thôi, bây giờ xem gia vị bạn học cũ này của mình kiếm được một vị đại gia không hề bình thường rồi!

"Mạnh tiểu thư, căn nhà này rao bán 12 triệu. Trước mắt đã rao bán hơn 3 tháng, có lẽ vẫn có thể mặc cả..."

Là môi giới, mục đích hàng đầu của Vương Tú Tú là thúc đẩy giao dịch, cho nên nàng tự nhiên sẽ giúp Mạnh Ngọc Ngọc.

"Ừm, cứ xem trước rồi nói đi."

Mạnh Ngọc Ngọc khẽ gật đầu, là Dương Hạo bảo nàng đi xem nhà, như vậy có lẽ giá cả không phải vấn đề, chủ yếu là nàng có muốn hay không. ...

Nghiệp báo Giang Thành.

Trung tâm hoạt động truyền thông mới.

Lý Mạn Ny vừa mới quay xong một đoạn video.

Nàng hay xuất hiện trong các video ở tài khoản 'quan sát Giang Thành', mà tài khoản này chủ yếu là bình luận thời sự và các tin tức truyền miệng.

Mà bởi vì Lý Mạn Ny xuất hiện trong video, nên cái tài khoản này tăng fan rất nhanh.

Tài khoản mới hoạt động không lâu, đã có 230000+ fan.

Mấu chốt là Lý Mạn Ny còn không dựa vào lộ hàng để kiếm lưu lượng, mấy lần xuất hiện nàng đều mặc âu phục nhỏ như các MC dẫn chương trình.

Nhưng dù vậy, dáng người xinh đẹp vẫn là không thể che giấu, lại thêm một gương mặt không phải bàn, rất dễ hút fan.

Hết cách rồi, đây chính là thời đại nhìn mặt, nhìn dáng người!

Lúc trước Trịnh xxx nào đó dẫn hai trợ lý nhận phỏng vấn, lập tức gia tăng hơn triệu fan.

Từ Văn Thiến nhìn video mới nhất xong, vô thức nhíu mày nói: "Mạn Ny, video này có hiềm nghi gây chiến, có phải nên cẩn thận một chút không?"

"Đó rõ ràng là bẻ cong sự thật, mình thật sự không nhìn được." Lý Mạn Ny nghiêm túc nói: "Huống hồ, việc này không chỉ là bẻ cong sự thật thôi đâu, có lẽ còn có mục đích sâu hơn."

"Tốt nhất là xin phép Dương đại ca đi. ! Dù sao cũng có thể tạo thành một trận chiến dư luận!" Từ Văn Thiến nghiêm túc nói.

Từ Văn Thiến vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc chợt vang lên sau lưng nàng.

"Chuyện gì mà muốn xin chỉ thị của tôi??"

"A? Dương đại ca!"

Từ Văn Thiến quay người, Dương Hạo đứng ở cửa phòng làm việc, hắn đến tìm Mạn Ny, vừa hay nghe thấy hai người đối thoại.

"Dương tổng, đây là video mới của Mạn Thu, anh xem đi!"

Từ Văn Thiến đổi xưng hô, tiếp đó mở video Lý Mạn Ny vừa quay xong.

Dương Hạo nghiêm túc nhìn xem.

Đoạn video này xem như là bình luận tin tức, mà Lý Mạn Ny bình luận một tin nói đến sinh viên tình nguyện mặc Phi Ngư Phục nghênh đón du khách trên trạm xe.

Những sinh viên này chỉ có ý tốt, muốn cống hiến một chút cho sự nghiệp du lịch của quê nhà, nhưng hành động của họ lại bị truyền thông nào đó có hơn chục triệu fan phê bình.

Mà Lý Mạn Ny quay video này để phản bác lại quan điểm của truyền thông có hơn chục triệu fan kia.

Chương 236: Di Bảo báo cáo công tác!

"Có lý có cứ! Video này không có vấn đề!"

Sau khi xem xong, Dương Hạo gật đầu tán thành.

"Dương tổng, đối phương có hơn chục triệu fan, sau khi đăng video rất có thể sẽ tạo thành chiến tranh dư luận." Từ Văn Thiến nhắc nhở.

"Nếu như vậy thì càng tốt! Thứ nhất có thể uốn nắn quan điểm sai lầm của đối phương, thứ hai cũng có thể mượn cơ hội này để gia tăng sức hút cho chúng ta."

Dương Hạo vung tay lên: "Đăng đi!"

"Vâng."

Thấy tổng tài đã lên tiếng, Từ Văn Thiến cũng không nói gì nữa, bắt đầu chỉnh sửa và biên tập lại video.

Sau khi nàng đi ra, trong phòng chỉ còn lại hai người Dương Hạo và Lý Mạn Ny.

"Anh rể, tìm em có chuyện gì sao?"

Lý Mạn Ny rót cho Dương Hạo chén nước.

"Hai ngày nữa Lưu Tử Phong sẽ gia nhập Nghiệp báo Giang Thành, phụ trách bộ phận nhân viên truyền thông mới, đến khi đó em phối hợp với tên đó một chút." Dương Hạo dặn dò.

"Vâng."

Lý Mạn Ny gật đầu, nàng cũng từng gặp Lưu TỬ Phong, cũng coi như quen biết.

"Ừm, có rảnh thì về nhà chơi, Hề Hề rất nhớ em."

Thật ra Dương Hạo cũng không có việc gì, chủ yếu là muốn đến xem cô em vợ khéo léo hiểu lòng người này một chút.

Trước mắt đã có NPC số 4, cho nên tiếp theo phải cố gắng bồi dưỡng NPC số 5.

Mà hắn và cô em vợ này chỉ kém một cơ hội thôi, có thời gian vẫn phải tiếp xúc nhiều một chút.

Lại trò chuyện vài câu, Dương Hạo trở về văn phòng tổng tài.

Trước mắt văn phòng tổng tài đã là năm đóa hoa, vô cùng đẹp mắt.

Sau khi ra khỏi thang máy, bốn người Tôn Tâm Di và Vương Băng Như đều đứng lên chào hỏi.

"Tâm Di, em vào đây một lát."

Mấy ngày rồi Dương Hạo chưa xem vị ma pháp sư này biểu diễn ma pháp hệ thủy, nội tâm hơi ngứa ngáy.

Lại thêm hắn mới thu hoạch được thận kim cương bất hoại, cũng phải cho Di Bảo hưởng thụ một chút.

Từ Nhã Lỵ lẩm bẩm: "Sáng sớm đã bảo Tâm Di vào báo cáo công tác! Quả thật là một tổng tài chuyên nghiệp!"

Mà Vương Băng Như thì ánh mắt phức tạp, nàng cũng không biết có nên nói chuyện của vị 'anh rể' này ở chỗ làm cho chị gái mình biết không.

Nhưng dường như chị gái mình cũng không quan tâm chuyện này, hoặc là nói quan hệ của chị gái và 'anh rể' vốn là quan hệ xxx rồi, sẽ không can thiệp vào đối phương.

Không đúng, không phải quan hệ xxx!

Mà có vẻ như chị gái mình bị vị tổng tài này nuôi, dù sao cũng mở quán cà phê, lại cho 10 triệu tiêu vặt, cho nên càng không có quyền phát biểu.

Văn phòng.

Dương tổng ra hiệu Tôn Tâm Di ngồi lên đùi mình: "Nào, ngồi đây báo cáo công việc đi."

"Dương đại ca, em không có gì để báo cáo." Tôn Tâm Di khẽ thở dài.

"vậy thì báo cáo nghiệp vụ đi. Gần đây có học tập tốt không?" Dương Hạo cười ha ha hỏi.

"Ừm..."

Mặt Tôn Tâm Di đỏ ửng, nhưng vẫn gật đầu một cái, lúc trước Dương Hạo có nói nàng rảnh thì xem một ít phim dạy học của N, tăng cao năng lực nghiệp vụ.

Vị Di Bảo này cực kỳ nghe lời, cố ý nhờ Triệu Doanh Doanh tải mấy bộ phim dạy học để xem, thông minh như nàng cũng học được một vài kỹ thuật.

Thế là, công việc đầu tiên của Dương Hạo trong ngày hôm nay là nghiệm thu thành quả học tập của Di Bảo.

Miệng lưỡi dẻo quẹo!

Cưỡi ngựa ngắm hoa!

Tiết tấu rất tốt!

Quả thực là có tiến bộ!

Dương Hạo yên lặng cho Di Bảo một like, tiếp đó liền ôm vị kỵ sĩ ưu tú này đi vào phòng nghỉ phía sau, bắt đầu thưởng thức ma pháp sau khi thăng cấp.

Hồi lâu sau.

Di Bảo thành thạo thay ga giường mới, lại lao vào tắm qua, tiếp đó thay một đôi tất chân đã chuẩn bị từ trước.

Như vậy sẽ không xuất hiện tình cảnh lúng túng sau khi báo cáo công tác thì tất chân lại biến mất.

Làm hết xong, Tôn Tâm Di mới lên tiếng: "Dương đại ca, Toa Toa nhắn tin cho em, nói là cuối tuần sẽ đến Giang Thành."

"Toa Toa?? Bạn của em à?" Dương Hạo khó hiểu nhìn Tôn Tâm Di.

Tôn Tâm Di cười lắc đầu: "Dương đại ca, anh vậy mà lại quên Toa Toa là ai?"

"A? Anh quen à?" Dương Hạo hỏi vặn lại.

"Tất nhiên." Tôn Tâm Di gật đầu: "Toa Toa là em dâu anh mà!"

"Em dâu?"

Dương Hạo gật mình, thì ra Toa Toa trong miệng Tôn Tâm Di là em dâu Điền Toa Toa.

Lúc trước Dương Bằng cũng nói muốn đến Giang Thành!

"Đại Bằng cũng thật là, vậy mà không nói cho anh biết."

Dương Hạo có chút cạn lời.

"Gửi tin cho em là Toa Toa, không phải Đại Bằng."

"Lần trước em và Toa Toa nói chuyện rất vui vẻ, cho nên cô ấy mới gửi tin nhắn cho em trước." Tôn Tâm Di nói.

Dương Hạo gật đầu, cười trêu: "Vậy người chị dâu như em phải chiêu đãi họ thật tốt nha!"

Nói xong, Dương Hạo lại lấy điện thoại ra, thao tác một phen, Tôn Tâm Di phát hiện tài khoản của mình có thêm 30 triệu.

"Dương đại ca, đây là???"

Tôn Tâm Di hơi mờ mịt, quá nhiều tiền rồi.

"Hai ngày này đi mua nhà đi, lại mua chiếc xe. Toa Toa đến, em làm chị dâu cũng không thể không có nhà không có xe được!"

Trước mắt Di Bảo vẫn là người không nhà không xe, lúc trước Dương Hạo cho nàng 10 triệu, kết quả nàng tiêu hết lên người cha mẹ Dương Hạo.

Dương Hạo vốn định dành chút thời gian đi mua nhà mua xe cho Di Bảo, dù sao Mạnh Trà Trà cũng có nhà rồi, nhà của bác sĩ Quan cũng đang tìm mua rồi.

Cho nên Di Bảo cũng không thể thiếu nhà, đây là tiêu chuẩn.

"Thế nhưng mà... cũng quá nhiều rồi..."

Đối mặt với khoản tiền khổng lồ 30 triệu này, Tôn Tâm Di vẫn mờ mịt không thôi.

"Không nhiều, ngàn vạn lần đừng tiết kiệm!"

"Nhà thì cứ mua theo dự toán 20 triệu đi, bằng không thì quá keo kiệt!"

Dương Hạo nghiêm túc dặn dò, tài chính riêng của Di Bảo là 500 triệu, căn bản là xài không hết.

Dương Hạo lại bổ sung một câu: "Nếu em tiếc không dám tiêu, anh sẽ để Từ Nhã Lỵ đi làm."

"A, để em tự đi đi."

Tôn Tâm Di hiểu rõ bạn thân, nếu Dương Hạo để Từ Nhã Lỵ hỗ trợ, vậy 30 triệu này có thể hết trong vài phút.

Mà Tôn Tâm Di tự tiêu, thì còn có thể tiết kiệm một chút.

"Vậy quyết định thế đi, đi làm việc thôi!"

Dương Hạo nhìn thời gian, Di Bảo đã ở trong phòng hắn hơn một tiếng rồi.

"Ừm."

Tôn Tâm Di sửa sang lại quần áo, rồi mới rời đi.

Nàng đi không lâu, Thái Mỹ Thần liền ôm một chồng tài liệu đi vào.

Vị chủ nhiệm này đã tạo thành ăn ý với tổng tài vung tay đếm tiền Dương Hạo, khi Dương Hạo không đến thì nàng sẽ đại diện tổng tài để xử lý công việc của văn phòng tổng tài, chờ Dương Hạo đến thì lại báo cáo cho hắn.

Dương Hạo lại sử dụng một tấm thẻ học tập như mọi lần, bắt đầu tích lũy kinh nghiệm và học tập từ vị chủ nhiệm Thái này.

Thái Mỹ Thần báo cáo công tác lâu hơn Mạnh Ngọc Ngọc rất nhiều, bất tri bất giác đã đến giữa trưa.

Nhưng Dương Hạo cũng không cảm thấy mệt, vẫn nghiêm túc nghe các loại phân tích của Thái Mỹ Thần.

Mà khi hai người đang nghiêm túc thảo luận, bỗng nhiên có người gõ cửa, được Dương Hạo mời vào xong, Từ Nhã Lỵ mới đi vào văn phòng: "Dương tổng, tài khoản TikTok của chúng ta hot lên rồi!"

"Hử? Sao lại hot lên rồi?"

Dương Hạo và Thái Mỹ Thần tò mò nhìn Từ Nhã Lỵ.

"Ba tiếng trước, chủ nhiệm Lý đăng một video, hiện giờ, video đó đã được hơn 320000+ like!'

Từ Nhã Lỵ vừa nói vừa đưa điện thoại của mình cho hai người xem.

Lúc này, trên màn hình là video mà Dương Hạo đã xem trong văn phòng của Lý Mạn Ny, giống như Từ Nhã Lỵ nói, video này mới tuyên bố ba tiếng, đã có hơn 320000+ like.

Số liệu này không chỉ là hot, quả thực là hot hòn họt!!!

Chương 237: Tiệm lẩu Dương Ký

Thái Mỹ Thần còn chưa xem video này, nàng xem qua một lần, tiếp đó nhịn không được mà tán dương: "Không ngờ chủ nhiệm Lý còn hiểu lịch sử, nói rất hay."

Tài khoản truyền thông có hơn chục triệu fan kia phê bình các sinh viên không có văn hóa, còn nói mặc Phi Ngư Phục thì là Cẩm Y Vệ, căn bản không hiểu biết về lịch sử.

Lý Mạn Ny thì trực tiếp phản bác quan điểm của đối phương, giận dữ mắng mỏ không có văn hóa thật ra chính là đối phương.

Đầu tiên, Phi Ngư Phục không phải trang phục riêng của Cẩm Y vệ, mà là trang phục được ban thưởng của triều Minh, chỉ có công thần mới được ban thưởng Phi Ngư Phục.

Mặt khác, triều Minh là triều đại kháng giặc Oa mạnh nhất, Thích Kế Quang, Lý Như Tùng... rất nhiều danh tướng đều có chiến tích rất tốt trong việc kháng Oa, mà những người này cũng được ban thưởng Phi Ngư Phục.

Cho nên, có vài người không quen nhìn mấy người trẻ tuổi kia mặc Phi Ngư Phục, chỉ sợ là huyết mạch thức tỉnh, cảm nhận được uy hiếp từ Phi Ngư Phục nha!

Lý Mạn Ny quay video này để phản bác đối phương, đồng thời biểu đạt ủng hộ những sinh viên mặc Phi Ngư Phục đón du khách kia.

Dương Hạo mở khu bình luận ra xem một chút, hầu như đều là khen ngợi.

"Đây mới là thái độ nên có của truyền thông."

"Sau này xem tin tức chỉ xem 'quan sát Giang Thành'."

"Mỹ nữ nói đúng..."

"Người đẹp còn chưa tính, lại còn có tài nữa, yêu..."

"Chúng ta cần nhiều truyền thông giống như 'quan sát Giang Thành'."

"Tài khoản hơn 200 ngàn fan lại dám chống đối tài khoản hơn 20 triệu fan, quá trâu..."

"Đây mới là việc mà truyền thông nghiêm chỉnh nên làm! Kèo này tôi ủng hộ 'quan sát Giang Thành'."

"..."...

Xem video xong, Thái Mỹ Thần hưng phấn nói: "Dương tổng, đây là cơ hội tốt, chúng ta phải lợi dụng thật tốt."

"Ừm, đi xử lý việc này đi."

Truyền thông mới của Nghiệp báo Giang Thành tuy phát triển không tệ, nhưng cơ hội này vẫn rất hiếm thấy, hoàn toàn có thể thao tác một phen.

Nhưng loại chuyện này, không cần tổng tài như Dương Hạo đích thân đi làm.

Hắn chỉ muốn làm một tổng tài vung tay đếm tiền mà thôi!

Thái Mỹ Thần và Từ Nhã Lỵ rời khỏi văn phòng.

Dương Hạo thì nghĩ giữa trưa gọi Di Bảo đi ăn đồ giảm cân, bây giờ hắn đã giảm xuống còn 80 kg, thật ra với người cao 1m82, thì cân nặng này đã cực kỳ tiêu chuẩn rồi.

Nhưng cha hack lại có yêu cầu biến thái, bắt giảm xuống còn 75 kg.

Chờ hoàn thành nn này, nhất định phải ăn bù 3 ngày.

Dương Hạo đang suy nghĩ, âm báo wechat liền vang lên không ngừng, đầu tiên là Mạnh Trà Trà nhắn tin, nói là nhìn trúng căn nhà 330m2, giá tiền 10. 88 triệu!

Sau khi xem xong, Dương Hạo trực tiếp chuyển cho Mạnh Trà Trà 12 triệu, tiền thừa coi như tiền tiêu vặt.

Ngoài ra còn có tin nhắn của Từ Mỹ Trúc, nói là tiểm lẩu đã trang trí xong, hỏi thăm Dương Hạo khi nào rảnh thì đến cửa hàng xem một chút.

Từ lúc giao tiệm lẩu cho Từ Mỹ Trúc, Dương Hạo vẫn chưa đi qua lần nào, cho nên sau khi nhận được tin nhắn này, hắn quyết định đi qua xem một chút.

Tuy bây giờ hắn là tổng tài có giá trị con người bằng mấy cái mục tiêu nhỏ, nhưng trong lòng Dương Hạo thì 'tiệm lẩu Dương Ký' vẫn vô cùng quan trọng.

Hắn thấy đây chính là gốc rễ của mình!

Nửa tiếng sau.

Dương Hạo đã đứng trước cửa tiệm lẩu.

"Anh Hạo, anh đến nhanh thật."

Từ Mỹ Trúc đang bận rộn trong tiệm, thấy Dương Hạo đến thì vội vàng ra đón.

"Em gầy."

Dương Hạo quan sát đánh giá vị thuộc hạ trung thành nhất này của mình, so với lần trước, nàng gầy đi trông thấy, xem ra đã tốn không ít công sức vào nơi này.

"Anh Hạo, anh mới là người gầy."

Lần trước gặp mặt, Dương Hạo vẫn còn nặng gần 90kg, bây giờ chỉ có 80kg, nhìn qua cũng thấy gầy hơn nhiều.

"Anh đang giảm cân, em thì khác, vất vả rồi."

Dương Hạo vỗ nhẹ lên vai Từ Mỹ Trúc, nội tâm Từ Mỹ Trúc lập tức cảm thấy ấm áp, nàng cảm thấy công sức gần một tháng qua đều đáng giá.

"Anh Hạo, vào tiệm xem đi!"

Từ Mỹ Trúc đã không kịp chờ đợi, muốn chia sẻ thành quả nỗ lực của mình với Dương Hạo, thật ra trong quá trình sửa chữa, nàng từng muốn báo cáo với Dương Hạo, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, muốn cho Dương Hạo một niềm vui bất ngờ.

Mà Dương Hạo đi theo sau vị thuộc hạ này vào trong, cũng thật sự bất ngờ.

Bởi vì trong 'tiệm lẩu Dương Ký – cửa hàng 6' này, Từ Mỹ Trúc đã dung nhập nguyên tố của cả 5 tiệm trước kia, ví dụ như vật trang trí là giống hệt với cửa hàng số 1, quầy rượu thì thiết kế theo cửa hàng số 2, bàn ghế tầng một thì giống với cửa hàng số 3.

Đối với khách hàng mà nói, đây là một tiệm mới, nhưng đối với Dương Hạo hoặc là các nhân viên cũ của Dương Ký, thì nơi này có bóng dáng của cả năm cửa hàng cũ.

Dương Hạo dừng chân trong đại sảnh lầu một, nhìn một lát, hốc mắt lại hơi đỏ lên.

Không ai có thể hiểu Từ Mỹ Trúc đã tốn nhiều công sức như nào để trang trí nơi này, mà nơi này cũng để cho hắn nhớ lại rất nhiều quá khứ đau xót.

Nghĩ đến tình cảm của mình bây giờ, bỗng nhiên lại có loại cảm giác như làm lại từ đầu một lần nữa.

"Tốt! Rất tốt!"

Dương Hạo hít sâu một hơi, luôn miệng tán dương.

Hắn cảm thấy sau này mà mình có 'phiêu', thì có thể trở lại đây ngồi một chút, nhắc nhở bản thân không nên quên bản tâm, càng không nên quên đau khổ khi thất bại.

Như vậy mới có thể càng quý trọng ngày tháng tốt lành của hiện tại!

"Anh Hạo, ngày mai sẽ treo biển, có thể khai trương bất cứ lúc nào." Từ Mỹ Trúc mở miệng hỏi thăm ý kiến của Dương Hạo: "Anh thấy ngày nào đẹp?"

"Em quyết định đi, sau này chuyện trong tiệm do em quyết định, không cần hỏi anh."

Dương Hạo tin tưởng năng lực quản lý của Từ Mỹ Trúc, quản lý một tiệm lẩu là chuyện quá đơn giản với nàng.

Huống hồ tiệm lẩu này còn có nhiệm vụ phục lợi của cha hack, danh ngạch buôn bán hàng ngày được hoàn trả x2 lần.

Làm thế nào cũng không thua lỗ được.

"Vậy thứ bảy nhé?"

Từ Mỹ Trúc thật ra đã lên kế hoạch rồi, thứ bảy không chỉ là cuối tuần, mà còn là ngày tốt để khai trương trong lịch âm.

"Được, vậy thì thứ bảy."

Dương Hạo gật đầu, hắn biết Từ Mỹ Trúc nhất định đã cân nhắc cẩn thận rồi.

Đinh!

Chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ: Tâm nguyện của Mạnh Ngọc Ngọc.

Ban thưởng: Điểm thuộc tính x5.

Lúc này, âm thanh của cha hack bỗng vang lên.

Hiển nhiên là Mạnh Ngọc Ngọc đã mua nhà xong.

Hiệu suất làm việc của tiểu trà trà thật là cao!

Dương Hạo yên lặng cảm khái, tiếp đó trực tiếp tăng 5 điểm thuộc tính này vào khỏe mạnh.

Lúc trước lấy được 20 điểm từ chỗ Quan Manh Manh, hắn tăng 9 điểm vào năng lực thận, nhận được quả thận kim cương bất hoại, 11 điểm còn lại thì hắn cộng hết vào khỏe mạnh, lại thêm 5 điểm này, điểm khỏe mạnh đã lên đến 97, còn thiếu 3 điểm là trong 100, sinh ra chất biến!

Khá là chờ mong nha!

Chạng vạng tối.

Dương Hạo đi đến cửa nhà trẻ quốc tế Thượng Phẩm.

Gần đây hắn không đi đón Hề Hề, hôm nay rảnh rỗi, vừa hay có thể đi đón áo bông nhỏ về nhà.

Ông chủ như hắn cũng không sử dụng đặc quyền, mà yên lặng đứng chờ ở cửa nhà trẻ.

Mà khi hắn đang chờ Hề Hề tan học, một bóng người quen thuộc đi ra từ trong nhà trẻ.

Nàng tóc vàng mắt xanh, ngũ quan lập thể, không biết là vì vừa dạy học xong hay là vừa tập yoga, nàng mặc một bộ đồ yoga cực kỳ vừa người, phác họa ra đường cong hoàn mỹ, nhất là cặp mông đào mật kia, cực kỳ thu hút ánh mắt.

Thật ra loại hình mông này không quá hữu hảo với đàn ông Châu Á, bởi vì cmn rất dễ lạc đường, căn bản không đến được điểm cuối cùng.

Cũng chỉ có đại lão 419 như Dương Hạo mới có thể chiến một trận!

Mà sự xuất hiện của nàng lập tức hấp dẫn sự chú ý của các phụ huynh, ánh mắt của mấy ông bố đồng thời rơi lên người nàng.

Natasha?

Thật ra Dương Hạo hơi mù mặt vơis người ngoại quốc, nhìn ai cũng thấy giống nhau, nhưng hắn mới gặp vị mỹ nữ của dân tộc chiến đấu này ngày hôm qua, hai người còn add wechat.

Cho nên Dương Hạo nhìn qua là nhận ra đối phương.

Natasha đi đến cửa nhà trẻ, nhận một chùm hoa tươi từ tay một anh chàng shipper, cầm tấm thiệp trong bó hoa lên xem một chút, tiếp đó lại lắc đầu.

Vị mỹ nữ này vốn định trở vào trong, kết quả trong lúc vô tình lại nhìn thấy Dương Hạo trong đám người.

Hai mắt nàng sáng lên, tiếp đó bước nhanh qua chỗ Dương Hạo: "Dương tiên sinh, trùng hợp thật! Anh đến đón con sao?"

Dương Hạo gật đầu: "Con gái tôi học nơi này."

"A, học lớp nào vậy? Nói không chừng còn là học sinh của tôi." Natasha cười hỏi.

"Cô không phải là nhân viên của tiệm đàn sao? Sao lại còn làm giáo viên ở đây??" Dương Hạo tò mò hỏi vặn lại.

"Mỗi ngày tôi sẽ dạy hai tiết học ở đây, thời gian còn lại sẽ đến cửa hàng đàn."

Nhà trẻ quốc tế Thượng Phẩm, mỗi một lớp đều có một giáo viên nước ngoài dạy ngoại ngữ, ngoài ra còn có không ít giáo viên nước ngoài dạy các bộ môn liên quan đến nghệ thuật, Natasha hiển nhiên là loại sau.

Dương Hạo gật đầu: "Con gái tôi học lớp 3, tên là Hề Hề, cô biết không?"

"Ah, anh dĩ nhiên lại là cha của Hề Hề! Tôi cực kỳ thích Hề Hề, con bé cực kỳ đáng yêu!"

Trên mặt Natasha lộ ra vẻ giật mình, nàng cũng biết Hề Hề thật.

Dương Hạo cũng cảm thấy bất ngờ, không ngờ mình và vị mỹ nữ của dân tộc chiến đấu này còn rất có duyên.

"Ba ba, ba đến đón con tan học..."

Lúc này, nhà trẻ đã tan học, Giang Ngọc Kỳ cầm tay nhỏ của Hề Hề đi ra, mà Hề Hề liếc mắt liền nhìn thấy Dương Hạo trong đám người, tiểu nha đầu lập tức nhún nhảy chạy về phía ba ba.

Dương Hạo bế Hề Hề lên, tiếp đó hôn một cái lên khuôn mặt mũm mĩm của tiểu nha đầu, tối hôm qua hắn ngủ ở Quan gia, đã hơn 24 giờ không gặp áo bông nhỏ rồi, rất nhớ.

"A, cô Natasha."

Hề Hề được ba ba ôm trong ngực nhìn thấy Natasha thì nhẹ nhàng quơ quơ tay nhỏ.

Tại nhà trẻ trước, Hề Hề không có cơ hội tiếp xúc với giáo viên nước ngoài, cho nên sau khi đến đây thì nàng rất tò mò với nhóm giáo viên nước ngoài này, thường xuyên sẽ dùng phương thức của mình để trò chuyện với giáo viên nước ngoài.

Cô Natasha xinh đẹp lại tốt tính này là một trong những giáo viên nước ngoài mà Hề Hề thích nhất.

Hề Hề chớp chớp đôi mắt to, tò mò hỏi: "Cô Natasha, cô quen ba ba con ư?"

"Quen chứ, bọn cô là bạn." Natasha cười gật đầu.

"Vậy thì tốt quá! Ba ba, ba có thể mời bạn ba đến nhà chúng ta chơi không?"

Hề Hề cười nhìn ba ba mình, cô bé rất muốn chơi chung với vị giáo viên nước ngoài xinh đẹp này.

Dương Hạo thì không ngờ Hề Hề lại nói một câu như vậy, hắn hơi ngẩn người.

Mà lúc này, Natasha cũng cười lên, nàng nhìn Dương Hạo nói: "Cho nên, anh sẽ mời bạn của mình chứ?"

Đối với người trong nước mà nói, người nước ngoài hoàn toàn chính xác là trực tiếp hơn.

Đương nhiên, đối với loại đại gia như Dương Hạo màn ói, cũng có rất nhiều cô gái trong nước sẽ trực tiếp như vậy.

Cái gọi là thận trọng và e dè, chỉ là do lực hấp dẫn của bạn chưa đủ thôi.

Mà Dương Hạo cũng không ngại giao lưu sâu hơn với vị mỹ nữa của dân tộc chiến đấu này.

Ý nghĩ của hắn cũng cực kỳ trực tiếp.

Đều nói xe nhập khẩu lái rất sướng, Dương Hạo cũng muốn thử xem.

Cho nên hắn vui vẻ mời cô giáo Natasha này về nhà dùng bữa tối.

Tiểu bảo mẫu Giang Ngọc Kỳ thấy 'chủ nhân' nhà mình trò chuyện vui vẻ với gái tây, miệng nàng đã xệ xuống, nhân lúc Natasha quay vào nhà trẻ thay quần áo, vị tiểu bảo mẫu này bắt đầu chế giễu: "Nghe nói ai đó đã có bạn gái."

Dương Hạo lườm tiểu bảo mẫu một chút, cười nói: "Vậy cô đã nghe nói, ai đó không ngại có thêm vài người bạn gái chưa?"

"Hứ!!"

Tiểu bảo mẫu bĩu môi, bế Hề Hề đi: "Hề Hề, chúng ta đi."

Giờ phút này nàng giống một cô vợ nhỏ tức giận, ôm con trở về nhà ngoại.

"Báo cho sư phó Trần, chuẩn bị bữa cơm Tây."

Dương Hạo hô lên với bóng lưng của tiểu bảo mẫu, đoàn đội của vị sư phó Trần này xem như đầu bếp ngự dụng trong nhà Dương Hạo, thường xuyên đến nhà Dương Hạo nấu nướng.

Nếu không phải sư phó Trần là đàn ông, Dương Hạo đã trực tiếp thuê làm đầu bếp riêng rồi.

Lại chờ ở cửa nhà trẻ một lát, Natasha thay quần áo hàng ngày đã xuất hiện trong tầm mắt của Dương Hạo.

Giờ phút này, nàng lại cho người ta cảm nhận khác với lúc trước, áo sơ mi trắng thêm quần Palazzo trông rất thoải mái, nhưng áo ngực lệch vai lại có vẻ hơi gợi cảm.

Dáng người của Natasha cũng không tính là quá đẹp nếu so với gái tây, nhưng chung quy vẫn hợp với thẩm mỹ của người trong nước.

Thấy Hề Hề không ở trong ngực Dương Hạo, Natasha tò mò hỏi một câu: "Hề Hề đâu rồi?"

"Kỳ Kỳ đưa về trước rồi."

"Kỳ Kỳ? Cô Giang sao?"

Natasha cũng nhìn thấy Hề Hề đi ra với Giang Ngọc Kỳ, nhưng nàng không biết quan hệ của hai người.

"Ừm, cô Giang là gia sư của Hề Hề." Dương Hạo nói thật.

"Ra là vậy."

Natasha gật đầu, trên mặt lại lộ ra nụ cười ý vị sâu xa.

Gia sư mà có trực tiếp đưa Hề Hề về nhà, như vậy quan hệ của hai người này tuyệt đối không đơn giản.

Tuy nhiên, Natasha căn bản không quan tâm mấy chuyện này, đối với một người đàn ông mua nổi chiếc đàn piano 3. 19 triệu mà nói, đây căn bản không phải chuyện quan trọng!

"Dương tiên sinh ở gần đây ư?"

Natasha trực tiếp chuyển chủ đề.

"Bên đối diện."

Dương Hạo chỉ chỉ cổng Tinh Vân Loan ở chếch đối diện cổng nhà trẻ.

Natasha gật đầu, trên mặt lộ vẻ quả là thế.

Nàng biết một nửa trẻ con trong nhà trẻ đều ở khu nhà cao cấp Tinh Vân Loan này.

Hai người vừa đi vừa nói, cùng nhau đi vào khuôn viên Tinh Vân Loan.

Natasha cũng là lần đầu tiên tiến vào khu nhà cao cấp gần nhà trẻ này, nàng nhìn ngó chung quanh, cũng không kiêng kị mà lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Natasha chụp xong, thuận miệng hỏi: "Dương tiên sinh mời tôi về nhà, mẹ của Hề Hề sẽ không để ý chứ?"

Mà nghe thấy vấn đề tràn đầy mùi 'trà' này, Dương Hạo không khỏi bật cười.

Trong lòng lại nghĩ, thì ra còn là 'trà ngoại'.

Nhưng trà đạo không cao, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Mạnh Trà Trà.

"Tôi và mẹ Hề Hề đã ly hôn." Dương Hạo đáp.

"A, xin lỗi."

Natasha miệng nói xin lỗi, nhưng đây cũng là một đáp án khiến nàng vui vẻ.

Tuy nàng cũng không quan tâm Dương Hạo có vợ hay không, nhưng có vợ thì chung quy vẫn phiền hơn!

Mà độc thân thì càng dễ dàng hơn.

Dương Hạo đưa Natasha vào cửa.

Tiếp đó, vị trà ngoại này đã khiếp sợ với trình độ xa hoa của nhà Dương Hạo.

Nàng biết người đàn ông này rất giàu có, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này, nhà cứ như cung điện vậy.

Hề Hề về trước một bức, nhiệt tình chạy ra chào hỏi vị giáo viên nước ngoài này: "Cô Natasha, hoan nghênh cô đến nhà con chơi."

"Cám ơn Hề Hề!"

"Đáng tiếc là đi hơi vội, không kịp chuẩn bị quà, lần sau sẽ bù."

Natasha cười đáp một câu, đã nghĩ đến chuyện lần sau lại đến rồi.

"Hề Hề có thể dẫn cô đi tham quan nhà con không?"

Natasha không bảo Dương Hạo dẫn mình đi tham quan, mà chuyển qua Hề Hề.

"Có thể nha. Con đưa cô đi xem phòng con trước."

Hề Hề ngoan ngoãn gật đầu, tiếp đó kéo Natasha đi vào phòng công chúa của mình.

Tiểu nha đầu này suy nghĩ rất đơn giản, chỉ cảm thấy giáo viên nước ngoài rất mới lạ, muốn kết bạn với một người lớn khác biệt.

Thế là bắt đầu từ gian phòng của mình, Hề Hề dẫn Natasha đi tham quan những gian phòng khác trong nhà, bao gồm phòng ngủ chính của ba ba.

Mà vị trà ngoại Natasha này cũng khiếp sợ một lần nữa!

Cảnh sông vô địch ngoài ban công, sô pha là nhãn hiệu cao cấp mà nàng chỉ được nghe nói đến, phòng ngủ chính còn rộng hơn phòng trọ của nàng bây giờ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free