Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 101: Ám Ảnh Cổ Bí Cảnh: Thử Thách Sinh Tử Của Thế Hệ Mới

Mặt hồ trong vắt bỗng dậy sóng, như thể bị một bàn tay vô hình khuấy động từ sâu thẳm. Tiếng gầm thét dữ dội vang lên, không còn là lời cảnh báo hay thách thức, mà mang theo một sự giận dữ nguyên thủy, một nỗi đau âm ỉ bị chọc tức. Đó là Long Tượng, linh thú khổng lồ với thân hình tựa ngọn núi nhỏ, da cứng như thép, phủ đầy vảy xanh sẫm, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn đèn lồng khổng lồ đang trừng trừng nhìn những kẻ xâm nhập. Hắn, Cố Trường Minh, từ trong góc khuất của hang động, chứng kiến từng khoảnh khắc, từng tia lửa điện xẹt qua không khí căng như dây đàn. Trái tim vốn đã chai sạn tưởng chừng không còn rung động, nay lại bị xiết chặt đến khó thở. Long Tượng gầm lên một tiếng nữa, lần này không phải chỉ là tiếng gầm uy hiếp, mà là một tiếng gào thét của linh hồn bị xiềng xích, bị Ma khí thao túng suốt hàng thiên niên kỷ. Mùi tử khí nồng nặc và Ma khí tanh tưởi hòa quyện trong không khí ẩm lạnh, khiến mọi giác quan đều trở nên nặng nề.

“Khốn kiếp! Sức mạnh của nó vượt quá dự đoán!” Tần Vũ hét lên, gân xanh nổi trên trán. Thanh kiếm Hám Thiên trong tay hắn vung lên như một tia chớp bạc, kiếm quang sáng rực xé toang màn đêm ẩm ướt trong hang động, chém thẳng vào chiếc vòi khổng lồ đang lao tới. Hắn đã dốc toàn lực, nhưng Long Tượng chỉ khẽ vung vòi, một luồng khí tức cổ xưa cuộn trào, dễ dàng hất văng Tần Vũ trở lại. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn lảo đảo, chân phải cà xuống đất, tạo thành một rãnh sâu. Cánh tay cầm kiếm tê dại, cảm giác như vừa va chạm với một ngọn núi sắt. Sự kiêu ngạo của hắn bị thử thách đến cực điểm. Hắn vốn tin vào sức mạnh tuyệt đối của mình, nhưng trước Long Tượng này, hắn chỉ cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến. Đôi mắt sắc bén của Tần Vũ ánh lên vẻ quyết liệt, nhưng cũng pha lẫn sự kinh ngạc sâu sắc. "Một con quái vật... mạnh đến vậy sao?" Hắn lẩm bẩm, bàn tay run run siết chặt chuôi kiếm.

Liễu Thanh Hoan, với đôi mắt to tròn đen láy, quét một lượt qua Long Tượng. Nàng không lao vào tấn công, mà tập trung cảm nhận. Nàng biết, Long Tượng không phải là Ma vật thuần túy. Nó mang trong mình linh khí hùng hậu, nhưng lại bị Ma khí bao phủ, làm lu mờ linh trí. “Đừng đối đầu trực diện! Nó không hoàn toàn là Ma vật, có thể có cách khác!” Nàng hét lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong hang động, nhưng lại chứa đựng một sự khẩn cấp hiếm thấy. Nàng bắt đầu vận chuyển công pháp tinh thần, một luồng ý niệm vô hình lan tỏa, cố gắng thâm nhập vào tâm trí hỗn loạn của Long Tượng, tìm kiếm một tia sáng, một dấu vết của linh trí bị phong ấn. Nàng không ngừng quan sát, cố gắng nắm bắt quy luật chuyển động, cách thức Ma khí vận hành quanh Long Tượng. Mùi rêu phong ẩm mục của hang động cổ xưa trở nên khó chịu hơn khi nàng cố gắng tập trung mọi giác quan.

Bạch Hạc Tiên Tử cũng không hề chậm trễ. Nàng tiến lên, đôi mắt phượng thanh khiết lấp lánh sự nhân ái. Nàng không dùng công kích, mà triệu hồi những sợi dây leo linh lực xanh biếc, không phải để trói buộc hay tấn công, mà để thăm dò, để tạo ra một tấm màn chắn tạm thời, bảo vệ Tần Vũ khi hắn bị đẩy lùi. “Thiện tai!” Nàng khẽ niệm, linh lực hệ Mộc thuần khiết lan tỏa, bao bọc lấy một phần cơ thể Long Tượng, cố gắng thanh tẩy một chút Ma khí đang bao phủ nó. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu bên trong Long Tượng, như một con thú bị thương, không ngừng gầm gừ để bảo vệ lãnh thổ của mình. Nàng tin rằng, nếu có thể làm dịu đi sự cuồng bạo của Ma khí, linh trí của nó sẽ có cơ hội phục hồi.

Cố Trường Minh, tựa lưng vào một phiến đá lạnh lẽo, nhìn cảnh tượng trước mắt. Mỗi cú vung vẩy của Long Tượng, mỗi tiếng hét của Tần Vũ, mỗi ánh mắt lo lắng của Liễu Thanh Hoan, mỗi sợi linh lực của Bạch Hạc Tiên Tử, đều như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim hắn. Hắn nhớ lại những lần mình đã phải đối mặt với những sinh vật bị Ma khí thao túng, những lần hắn đã phải ra tay để chấm dứt sự đau khổ của chúng. Nỗi sợ hãi thất bại và sự ám ảnh về quá khứ cứ bám riết lấy hắn, như một lớp sương mù lạnh lẽo không ngừng bao phủ tâm hồn. "Long Tượng... linh tính của nó bị che mờ bởi Ma khí, nhưng vẫn còn đó một tia sáng... bọn trẻ phải tự mình tìm ra." Hắn lẩm bẩm trong tâm trí, giọng nói trầm thấp, đầy mệt mỏi. Lòng hắn như lửa đốt, nhưng hắn kiềm chế. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, và muốn những người trẻ này tự mình viết nên câu chuyện của họ, không phải dựa dẫm vào cái bóng mệt mỏi của hắn. Áp lực từ những người xung quanh, những kẻ tôn sùng hắn như một vị thần, hay những người yêu hắn, đều không thể lay chuyển quyết tâm này của hắn.

Tần Vũ, sau khi lấy lại thăng bằng, lao lên một lần nữa. Lần này, hắn không chỉ đơn thuần vung kiếm. “Kiếm Khí Ngự Lôi!” Hắn gầm lên, thanh Hám Thiên kiếm tụ lực, một dòng điện sáng chói như tia sét giáng xuống từ thiên không, bao phủ lấy thân kiếm. Hắn không chém vào Long Tượng, mà nhắm vào lớp Ma khí đen kịt đang cuộn xoáy quanh cơ thể nó. Kiếm khí cương mãnh của hắn không chỉ có sức mạnh vật lý, mà còn mang theo ý chí kiên định, có thể phần nào xé toạc lớp Ma khí bên ngoài. Tiếng kim loại va chạm với thứ gì đó vô hình vang lên, kèm theo tiếng gầm đau đớn hơn từ Long Tượng. Lớp Ma khí quanh nó có vẻ mỏng đi một chút.

Chớp lấy thời cơ, Liễu Thanh Hoan tăng cường công pháp tinh thần của mình. Nàng nhận ra Long Tượng đang canh giữ một 'khóa ấn' Ma khí cổ xưa, nằm sâu bên trong bí cảnh, và chính sự hiện diện của khóa ấn này đã kích động nó. Nàng điều khiển ý niệm của mình như những sợi tơ mỏng, len lỏi qua lớp phòng ngự Ma khí của Long Tượng, cố gắng tìm đến linh hồn đang bị giam cầm bên trong. Nàng muốn nói với nó rằng họ không phải kẻ thù, họ đến để giải thoát. Bạch Hạc Tiên Tử, nhận thấy hiệu quả từ kiếm khí của Tần Vũ, cũng phối hợp. Nàng vung tay, những sợi dây leo linh mộc màu xanh biếc dày đặc hơn, không tấn công, mà bao phủ lấy Long Tượng như một chiếc lưới mềm mại, từ từ thanh tẩy những luồng Ma khí đang bốc lên từ da thịt nó. Mùi tanh tưởi của Ma khí dịu đi một chút, thay vào đó là mùi hương thanh mát của cỏ cây.

Sự phối hợp ăn ý của ba người, mỗi người một phương pháp, cuối cùng đã tạo ra hiệu quả bất ngờ. Kiếm khí của Tần Vũ phá vỡ lớp vỏ Ma khí bên ngoài, linh thuật của Liễu Thanh Hoan trấn áp sự cuồng bạo bên trong, và linh lực hệ Mộc của Bạch Hạc Tiên Tử thanh tẩy. Long Tượng gầm lên một tiếng cuối cùng, không còn là tiếng gầm giận dữ, mà là một tiếng rên rỉ yếu ớt, như một sự giải thoát. Đôi mắt đỏ rực của nó dần dịu lại, chuyển sang màu vàng hổ phách trầm lắng, đầy mệt mỏi. Nó từ từ hạ thấp thân mình khổng lồ, dùng đầu mũi khẽ đẩy một phiến đá khổng lồ ở phía cuối hồ nước. Một lối đi sâu hun hút hiện ra, tối tăm và bí ẩn, ẩn chứa vô số bí mật ngàn năm. Nó quay đầu lại, nhìn ba người trẻ tuổi với một ánh mắt khó hiểu, như một lời cảm ơn, hay một lời cảnh báo, rồi lại chìm xuống làn nước, biến mất như chưa từng xuất hiện. Tiếng gầm thét dữ dội đã được thay thế bằng sự tĩnh lặng đến rợn người của hang động cổ xưa.

Cố Trường Minh khẽ thở phào. Một nỗi lo lắng vô hình vừa được gỡ bỏ, nhưng ngay lập tức, một nỗi lo khác lại dâng lên. Hắn biết, cánh cửa vừa mở ra không phải là kết thúc của thử thách, mà là khởi đầu của một hành trình còn gian nan hơn rất nhiều. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn chỉ có thể đứng nhìn những người trẻ này bước vào vực thẳm của số phận, tự mình tìm kiếm ánh sáng. Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng vẫn luôn dõi theo Cố Trường Minh. Nàng khẽ nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một chút hơi ấm, một sự an ủi không lời. Nàng hiểu gánh nặng trong lòng hắn, và nàng tin rằng, những hạt giống hắn gieo đã bắt đầu nảy mầm.

***

Lối đi mà Long Tượng vừa hé lộ dẫn xuống một hành lang dốc, tối tăm và ẩm ướt, nơi ánh sáng từ bên ngoài không thể xuyên thấu. Ngay khi bước qua phiến đá khổng lồ, một màn sương mù đen kịt, nồng nặc Ma khí, ập đến bao phủ lấy ba người. Không khí trở nên lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi tử khí đặc trưng của sự mục nát và mục ruỗng, hòa lẫn với mùi độc dược khó chịu, khiến họ phải nín thở. Tiếng bước chân của họ trên nền đất ẩm ướt vang lên rợn người, như tiếng vọng từ một thế giới khác.

“Cẩn thận! Ma khí ở đây còn nồng đậm hơn bên ngoài!” Tần Vũ lên tiếng cảnh báo, giọng nói vang dội nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng. Hắn vươn tay ra trước, kiếm khí bao phủ, cố gắng xua tan màn sương mù dày đặc. Thế nhưng, Ma khí ở đây dường như có sinh mệnh, nó cuộn xoáy như những linh hồn than khóc, không ngừng vây lấy họ, nuốt chửng ánh sáng từ ngọn đèn nhỏ mà Bạch Hạc Tiên Tử đang cầm. Ánh mắt hắn sắc bén, quét một vòng quanh không gian mờ ảo, cố gắng nắm bắt mọi biến động. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể căng lên, báo hiệu một nguy hiểm chết người đang cận kề.

Liễu Thanh Hoan không nói nhiều, nàng tập trung cảm nhận. Đôi mắt nàng quét qua những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá ẩm ướt, cố gắng giải mã chúng. Nàng nhận ra những rung động bất thường trong không khí, những luồng linh lực bị bóp méo bởi Ma khí. “Có trận pháp ẩn! Chúng ta phải tìm cách phá giải hoặc né tránh!” Nàng chỉ ra, giọng nói đầy kiên quyết. Ngay khi lời nàng vừa dứt, một tiếng kẽo kẹt rợn người vang lên. Những bức tường đá hai bên hành lang bất ngờ di chuyển, cố gắng nghiền nát họ. Sau đó là tiếng “rào rào” của những tảng đá khổng lồ từ trần hang động rơi xuống, và tiếng “vù vù” của hàng trăm mũi tên tẩm độc bất ngờ phóng ra từ những lỗ hổng trên vách đá. Tầm nhìn hạn chế trong màn sương mù đen kịt khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Bạch Hạc Tiên Tử phản ứng nhanh chóng. Nàng vung tay, linh lực hệ Mộc thuần khiết tỏa ra như một chiếc ô bảo vệ, thanh tẩy một phần Ma khí xung quanh, giúp tầm nhìn của cả nhóm rõ hơn một chút, đủ để họ có thể né tránh những mũi tên chết người. “Ma vật này... chúng đã chết từ rất lâu rồi, nhưng Ma khí đã biến chúng thành những con rối kinh khủng!” Nàng thốt lên, ánh mắt đầy thương cảm khi nhìn thấy những hình thù quái dị, bị Ma khí cường hóa, lao ra từ bóng tối. Chúng là những b�� xương khô khốc, những xác ướp đã tan rữa, nhưng được Ma khí bơm đầy sức mạnh, gào thét những tiếng ghê rợn, lao vào tấn công không ngừng nghỉ. Mùi máu tươi và mùi Ma khí hòa lẫn, tạo thành một hỗn hợp kinh tởm.

Tần Vũ không chần chừ. Hắn gầm lên một tiếng, thanh Hám Thiên kiếm vung lên thành một đường vòng cung bạc, kiếm quang sáng rực xé tan màn sương mù và cắt đôi những con Ma vật cấp thấp đang lao tới. Máu đen tanh tưởi bắn tung tóe, nhưng chúng không ngừng lao đến. Hắn xoay người, tạo ra một cơn lốc kiếm khí, quét sạch một loạt Ma vật đang bao vây. Tiếng gào thét của Ma vật, tiếng kiếm khí bén nhọn, tiếng đá vỡ vụn, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

Liễu Thanh Hoan, mặc dù không có sức mạnh chiến đấu trực diện như Tần Vũ, nhưng trí tuệ của nàng lại là vũ khí sắc bén nhất. Nàng nhanh chóng nhận ra quy luật của một số cạm bẫy. “Tần Vũ, ba bước sang trái, né tảng đá! Bạch Hạc, che chắn bên phải, có bẫy sập!” Nàng liên tục chỉ dẫn, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng dùng công pháp tinh thần của mình để cảm nhận những điểm yếu của trận pháp, dẫn dắt đồng đội né tránh những nguy hiểm chết người một cách kỳ diệu. Mỗi quyết định của nàng đều chính xác đến từng mili giây, cứu sống cả nhóm khỏi những cái bẫy tưởng chừng không thể thoát.

Cố Trường Minh, từ một góc khuất khác của bí cảnh, nơi hắn đã tìm thấy một vị trí an toàn hơn để quan sát mà không bị phát hiện, theo dõi từng hành động của họ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương của Ma khí, sự ẩm ướt từ sương mù và vách đá, thậm chí cả cảm giác áp lực từ Ma khí nặng nề đang đè ép lên tâm trí. Hắn nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của nhóm trẻ, nhưng cũng thấy được sự kiên cường trong ánh mắt họ. “Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.” Hắn thì thầm, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi. Câu nói này, từng là sự chán chường, nay lại mang theo một chút hy vọng miễn cưỡng. Hắn biết, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng giờ đây, hắn chọn tin tưởng vào họ, tin vào khả năng của thế hệ mới.

Tuy nhiên, nguy hiểm chưa dừng lại. Sau khi vượt qua một đoạn hành lang đầy cạm bẫy, họ bị một bầy Ma vật lớn hơn, với lớp giáp cứng cáp và vũ khí cổ xưa, bao vây. Những con Ma vật này không còn là xương khô yếu ớt, mà là những chiến binh cổ đại bị Ma khí biến chất, đôi mắt chúng đỏ ngầu, phát ra những tiếng gầm gừ kinh hoàng. Tần Vũ phải dốc toàn lực chiến đấu, kiếm khí của hắn không ngừng va chạm với lớp giáp cứng như thép của Ma vật, tạo ra những tiếng keng keng chói tai. Trong lúc chiến đấu ác liệt, một bức tường đá ở cuối hành lang bất ngờ sụp đổ, không phải do bẫy, mà như bị một lực nào đó phá hủy từ bên trong. Một luồng Ma khí cực mạnh, tinh thuần và lạnh lẽo hơn gấp bội, bùng nổ, cuốn theo cả ba người vào một hành lang mới, sâu hơn và tối tăm hơn. Tiếng gào thét của Ma vật, tiếng bước chân vội vã, tất cả chìm trong màn sương mù đen đặc cuộn xoáy.

***

Hành lang mới sâu trong U Minh Cổ Địa càng ẩm ướt, lạnh lẽo hơn, và dường như đã bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn. Ma khí ở đây không chỉ nồng đậm, mà còn mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở. Hương vị của sự mục nát, của tử khí và Ma khí tinh thuần hơn, đậm đặc hơn, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ngay cả ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn của Bạch Hạc Tiên Tử cũng chỉ có thể chiếu rọi vài bước chân, tạo ra những cái bóng đổ dài, méo mó trên vách đá.

“Cái quái gì thế này?! Sức mạnh của chúng không ngừng tăng lên!” Tần Vũ gầm lên, giọng nói đầy vẻ khó tin. Hắn vừa dứt điểm một con Ma vật hình dạng kỵ sĩ cổ đại, nhưng ngay lập tức, hai con khác mạnh mẽ hơn, mang hình thù của những chiến binh tinh nhuệ với giáo và khiên rỉ sét, lao đến từ bóng tối. Kiếm khí của hắn dù sắc bén đến mấy cũng chỉ có thể để lại những vết xước trên lớp giáp đen kịt của chúng. Hắn cảm thấy áp lực đè nặng lên cánh tay, mỗi cú vung kiếm đều tiêu hao linh lực đáng kể. Hắn đã kiệt sức dần, nhưng ánh mắt vẫn không chút nao núng, chỉ ánh lên vẻ quyết liệt của một chiến binh không bao giờ lùi bước.

Liễu Thanh Hoan, sau khi né tránh một đòn tấn công bất ngờ từ phía trên, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Nàng nhận ra một điều đáng sợ. “Có kẻ đang thao túng! Hắn muốn chúng ta kiệt sức!” Nàng hét lên, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian ẩm ướt. Nàng cảm nhận được những luồng ý niệm vô cùng tinh vi, điều khiển hành vi của Ma vật, khiến chúng trở nên hung hãn và mạnh mẽ hơn hẳn những con Ma vật họ đã đối mặt trước đó. Nàng biết, đây không phải là sự tình cờ, mà là một cái bẫy được giăng sẵn, một cuộc thử nghiệm tàn nhẫn.

Bạch Hạc Tiên Tử, đang cố gắng chữa trị vết thương nhẹ trên cánh tay Tần Vũ bằng linh lực hệ Mộc, cũng nhíu mày. “Ma khí đó… tinh thuần đến đáng sợ, không giống Ma khí bình thường!” Nàng thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. Nàng đã từng tiếp xúc với vô số loại Ma khí, nhưng luồng Ma khí đang bao trùm hành lang này lại mang một sự tinh khiết đến rợn người, như thể được chắt lọc từ hàng ngàn sinh linh. Nó không chỉ làm suy yếu linh lực, mà còn bào mòn ý chí, gieo rắc sự tuyệt vọng.

Trong lúc cả ba đang dốc toàn lực chiến đấu, một Ma vật đặc biệt mạnh mẽ xuất hiện. Đó là một chiến tướng cổ đại, mặc chiến bào rách nát, tay cầm một thanh đại đao đã rỉ sét, nhưng lại phát ra một uy áp kinh hoàng. Ma khí cuộn xoáy quanh nó, khiến nó to lớn hơn, nhanh nhẹn hơn, và sức mạnh cũng vượt xa những con Ma vật khác. Nó gầm lên một tiếng, thanh đại đao vung xuống, tạo ra một luồng gió xoáy đen kịt, nhắm thẳng vào Tần Vũ. Tần Vũ cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của chiến tướng Ma vật quá nhanh, hắn chỉ kịp giơ kiếm đỡ, và bị một luồng xung lực mạnh mẽ đánh văng, va vào vách đá, máu tươi ứa ra từ khóe môi. Cảm giác đau rát lan khắp cơ thể, nhưng hắn không rên một tiếng.

Ngay trong khoảnh khắc nguy cấp đó, từ một góc tối sâu thẳm của hành lang, nơi ánh sáng không thể chạm tới, một bóng đen gầy gò, mặc y phục đen che kín mặt, xuất hiện. Hắn không nói một lời, chỉ vung tay phóng ra một luồng Ma khí tinh thuần đến đáng sợ, không phải để tấn công nhóm trẻ, mà để ‘hồi sinh’ hoặc ‘thúc đẩy’ chiến tướng Ma vật kia mạnh mẽ hơn gấp bội. Luồng Ma khí đen đặc quấn lấy chiến tướng Ma vật, khiến nó gầm lên một tiếng vang dội, đôi mắt đỏ rực bùng cháy dữ dội hơn, sức mạnh tăng vọt đến mức kinh người. Rồi, bóng đen đó biến mất vào bóng tối nhanh như chớp, như một ảo ảnh, chỉ để lại một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy và một luồng Ma khí tinh thuần lan tỏa khắp hành lang.

Cố Trường Minh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ nơi ẩn nấp, trái tim hắn như ngừng đập. Ánh mắt hắn sắc lạnh, xuyên thấu màn đêm. “Là hắn... Hắc Y Nhân... không ngờ hắn cũng đã xuất hiện sớm như vậy... và hắn đang muốn thử chúng sao?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ suy tư. Hắn nhận ra Ma khí tinh thuần đó, nhận ra cái bóng gầy gò ẩn hiện trong đêm tối. Hắc Y Nhân không phải là một cái tên xa lạ, hắn là một trong những kẻ chủ chốt trong kế hoạch của Ma Chủ ở kiếp trước, một kẻ bí ẩn và tàn nhẫn, luôn ẩn mình trong bóng tối, thao túng mọi thứ từ phía sau. Sự xuất hiện của hắn ở đây, vào thời điểm này, báo hiệu rằng Ma tộc đã có những kế hoạch tinh vi và phức tạp hơn, có thể liên quan đến việc tận dụng các bí cảnh cổ xưa này. Ma khí tinh thuần mà Hắc Y Nhân phóng ra cũng cho thấy hắn nắm giữ một loại Ma khí đặc biệt hoặc có khả năng điều khiển nó ở mức cao hơn Hắc Nha.

Hắc Nha, đang ẩn mình trên một gờ đá cao, cũng chứng kiến hành động của Hắc Y Nhân. Một nụ cười khẩy ranh mãnh hiện lên trên khuôn mặt đen đủi của hắn. Hắn không hề bất ngờ, dường như hắn hiểu rõ mục đích của kẻ đó. “Quạ đen sẽ mang tin đến!” Hắn thì thầm, rồi cũng tan biến vào bóng tối, để lại một tiếng kêu quạ ghê rợn. Hắn biết, màn kịch mới chỉ bắt đầu, và hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội để trục lợi từ tình hình hỗn loạn này.

Nhóm trẻ đối mặt với chiến tướng Ma vật cổ đại được cường hóa. Tần Vũ bị thương nhẹ nhưng vẫn kiên cường, ánh mắt hắn rực lửa. Liễu Thanh Hoan và Bạch Hạc Tiên Tử phải phối hợp ăn ý hơn bao giờ hết, một người dùng linh thuật để làm suy yếu Ma vật, một người dùng linh lực để cầm chân nó, tạo cơ hội cho Tần Vũ phản công. Họ nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử với Ma vật, mà còn là một cuộc chiến với một thế lực bí ẩn, mạnh mẽ hơn, đang thao túng mọi thứ từ phía sau bức màn. Sự sợ hãi và kinh hoàng len lỏi, nhưng họ không lùi bước. Cố Trường Minh chứng kiến tất cả. Hắn hiểu rằng mối nguy hiểm đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát thông thường, nhưng hắn vẫn kiên quyết không lộ diện. Hắn phải tin vào họ, tin vào khả năng của thế hệ mới. Bởi vì mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và giá của sự can thiệp của hắn, có thể còn lớn hơn cả sự hy sinh của họ. Hắn chỉ còn cách quan sát, và cầu mong cho họ có thể tự mình vượt qua thử thách này.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free