Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 114: Hậu Thiên Kiếp: Nguy Cơ Bùng Nổ và Khát Vọng Trưởng Thành
Tiếng rống thảm thiết của Ma thú thượng cổ vẫn còn vang vọng đâu đó trong màng nhĩ, như một dư âm kinh hoàng của trận chiến sinh tử vừa qua. Thân hình khổng lồ của nó đã đổ sụp, hóa thành một ngọn đồi xương cốt và bụi bặm giữa quảng trường đổ nát. Ma khí cuồn cuộn trên người nó giờ đây chỉ còn là những làn khói mỏng manh, luyến tiếc bay lượn trước khi hoàn toàn tan biến vào không khí u ám của bí cảnh. Nhóm Liễu Thanh Hoan, kiệt sức và bầm dập, đã chiến thắng. Họ đứng đó, giữa đống đổ nát, dưới bầu trời xám xịt, cảm nhận sự sống sót đầy xương máu của mình.
Liễu Thanh Hoan gượng dậy, nàng nhổ một búng máu từ khóe miệng, cảm nhận vị tanh nồng trên đầu lưỡi. Cơ thể nàng đau nhức như vừa bị xe cán qua, linh lực cạn kiệt đến mức mỗi hơi thở cũng trở nên nặng nhọc. Nàng nhìn Tần Vũ, người đang nằm bẹp dưới đất, đôi mắt đỏ ngầu giờ đã trở lại màu đen tuyền, nhưng sự mệt mỏi và kiệt quệ hiện rõ trên khuôn mặt điển trai. Thanh kiếm đen kịt của anh ta nằm lăn lóc bên cạnh, Ma khí đã hoàn toàn rút đi, để lại một vỏ bọc trống rỗng. Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, và Bạch Hạc Tiên Tử cũng không khá hơn, họ ngồi tựa vào những tảng đá đổ nát, thở dốc, ánh mắt vẫn còn giữ lại nỗi kinh hoàng của trận chiến. Nhưng trong sự mệt mỏi tột độ ấy, một tia sáng mới đã bùng lên trong lòng mỗi người: họ đã làm được. Họ đã vượt qua.
Bạch Hạc Tiên Tử khẽ niệm một câu "Thiện tai!", giọng nói yếu ớt nhưng đầy lòng biết ơn. Nàng cố gắng gượng dậy, dùng linh lực còn sót lại để kiểm tra vết thương cho Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ. Kỷ Vô Nguyệt xoa xoa cánh tay bị trật khớp, ánh mắt kiên định nhìn Liễu Thanh Hoan, gật đầu thay cho lời khen ngợi. Lâm Uyên, dù nhỏ bé nhất, cũng cố gắng vỗ vỗ lưng Tần Vũ, khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem bụi bẩn nhưng ánh lên sự ngưỡng mộ.
"Chúng ta... chúng ta đã thắng," Lâm Uyên thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy.
Liễu Thanh Hoan gật đầu. Nàng nhìn quanh, những tàn tích của nền văn minh cổ đại giờ đây càng thêm hoang tàn sau trận chiến. Nhưng Ma thú đã chết, và sự tĩnh lặng dần trở lại, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ đâu đó trong lòng đất. Nàng cảm nhận được một luồng linh khí vô cùng tinh thuần đang lan tỏa từ phía sâu trong quảng trường, nơi Ma thú vừa gục ngã. Có lẽ, đây chính là cơ duyên mà Cố Trường Minh đã ám chỉ.
Sau một hồi nghỉ ngơi ngắn ngủi, khi những cơn đau nhức tạm thời lắng xuống và một chút linh lực phục hồi, Liễu Thanh Hoan dẫn cả nhóm tiến về phía nguồn linh khí tinh thuần ấy. Họ đi qua đống xương cốt khổng lồ của Ma thú, cảm nhận một luồng năng lượng lạ lẫm còn sót lại, không còn mang vẻ hung tàn của Ma khí mà thay vào đó là sự trầm mặc cổ xưa.
**Cảnh 1:**
Bên trong một không gian bí mật được che giấu kỹ lưỡng trong lòng bí cảnh U Minh Cổ Địa. Ánh sáng yếu ớt từ những viên đá phát sáng tự nhiên soi chiếu một tấm bia đá cổ kính, trên đó khắc họa những ký tự và hình vẽ phức tạp mà Liễu Thanh Hoan chưa từng thấy bao giờ. Chúng uốn lượn như rồng bay phượng múa, ẩn chứa một triết lý sâu xa về sự chuyển hóa và cân bằng. Không khí ở đây trong lành đến lạ, không còn mùi tử khí nồng nặc hay sự ẩm ướt khó chịu của Ma khí. Thay vào đó, một mùi hương thanh khiết, tựa như cỏ cây linh dược ngàn năm tuổi, nhẹ nhàng vuốt ve khứu giác, xoa dịu những mệt mỏi còn sót lại trong tâm trí. Một luồng linh khí thuần khiết đến khó tin đang cuộn trào từ trung tâm căn phòng, tạo thành một lốc xoáy nhỏ bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo và tử khí đã bám rễ sâu vào nơi đây. Tiếng linh khí luân chuyển êm đềm, tựa như tiếng suối chảy, mang lại một cảm giác bình yên hiếm có sau những hỗn loạn vừa trải qua.
Liễu Thanh Hoan chăm chú nghiên cứu tấm bia, đôi mắt nàng lấp lánh sự hiểu biết, như thể những ký tự cổ xưa kia đang tự động khắc sâu vào linh hồn nàng. Nàng chạm tay vào bề mặt tấm bia, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá và sự ấm áp của linh khí đang tuôn trào từ đó. Những hình vẽ trên bia đá không chỉ là những biểu tượng đơn thuần, mà chúng còn chứa đựng những tri thức về sự biến đổi của linh khí và Ma khí, về cách mà những sinh vật sống từng chống lại sự ăn mòn của Hậu Thiên Kiếp. Trí óc nàng như được mở rộng, một dòng thông tin khổng lồ tuôn chảy, lấp đầy những khoảng trống mà nàng chưa từng nghĩ tới.
"Đây là 'Thanh Hóa Cổ Quyết'... một bộ pháp môn thanh lọc Ma khí và chuyển hóa thành linh khí tinh thuần. Nó có lẽ là truyền thừa của một vị Tiên nhân sau 'Hậu Thiên Kiếp'!", Liễu Thanh Hoan thì thầm, giọng nàng vẫn còn khản đặc, nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc và vui mừng khôn xiết. Nàng quay sang nhìn Tần Vũ, người đang ngồi xếp bằng bên cạnh, tay nắm chặt một viên ngọc châu màu xanh thẳm đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Viên ngọc này không chỉ phát ra ánh sáng mà còn có những gợn sóng năng lượng vô hình, như một trái tim đang đập, nhịp nhàng ổn định Ma khí hỗn loạn trong cơ thể anh.
Tần Vũ mở mắt, ánh mắt anh thanh tĩnh hơn hẳn so với vẻ hung bạo lúc nãy. Anh nhìn viên ngọc trong tay, cảm nhận sự bình ổn đang lan tỏa khắp kinh mạch. "Viên Thanh Tâm Châu này... nó thực sự có thể kiềm chế Ma khí của ta, thậm chí còn giúp ta điều khiển nó tốt hơn. Cảm giác như... nó đang giúp ta tìm lại chính mình, thay vì bị Ma khí nuốt chửng." Anh nói, giọng trầm thấp, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là sự chân thành và một chút bối rối. Anh ngẩng đầu nhìn Liễu Thanh Hoan, trong ánh mắt anh là sự biết ơn sâu sắc. "Ta nợ ngươi một mạng, Liễu Thanh Hoan, và cả quyết định của ngươi trong trận chiến vừa rồi. Nếu không có ngươi... ta đã không thể trở lại."
Liễu Thanh Hoan khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ. "Chúng ta là đồng đội, Tần Vũ. Quan trọng là chúng ta đã cùng nhau vượt qua." Nàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào tấm bia đá, những ký tự cổ xưa như phát sáng dưới đầu ngón tay nàng. "Bộ Thanh Hóa Cổ Quyết này không chỉ là một pháp quyết tu luyện. Nó còn chứa đựng những tri thức về cách Ma khí lan rộng, cách nó biến dị sinh vật, và cách mà những người đi trước đã tìm mọi cách để đối phó với nó. Có lẽ, đây chính là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về Hậu Thiên Kiếp."
Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, và Bạch Hạc Tiên Tử cũng đã tìm thấy những cơ duyên nhỏ của riêng mình. Bạch Hạc Tiên Tử tìm thấy một quyển trục cổ, bên trong ghi chép lại những phương pháp luyện đan và chữa trị vết thương do Ma khí. Kỷ Vô Nguyệt tìm được một bộ công pháp luyện thể cường thân, giúp tăng cường khả năng kháng cự Ma khí. Còn Lâm Uyên, với bản tính hoạt bát, lại tìm thấy một chiếc vòng tay cổ xưa, khi đeo vào, nó phát ra ánh sáng ấm áp, giúp bảo vệ tâm trí khỏi sự xâm nhập của Ma khí. Họ đã nghỉ ngơi, trị thương, đồng thời hấp thụ và tìm hiểu về những cơ duyên vừa thu hoạch, cảm nhận sức mạnh mới đang dần chảy tràn trong cơ thể.
Trong khi đó, ở một vị trí ẩn mình trên đỉnh một vách đá cao, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đang lặng lẽ quan sát toàn bộ. Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào vai Cố Trường Minh, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng nhưng cũng không khỏi tự hào. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể hắn, nhưng cũng thấy một sự tĩnh lặng hiếm có.
"Họ đã tìm thấy cơ duyên mà ngươi đã sắp đặt, Trường Minh," Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, giọng nàng dịu dàng như gió thoảng.
Cố Trường Minh không đáp, hắn chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhìn chằm chằm vào nhóm người đang hấp thụ truyền thừa. Hắn đã thấy quá nhiều người sa ngã trước Ma khí, thấy quá nhiều anh hùng biến chất. Nhưng những đứa trẻ này... chúng đã vượt qua. Hắn thấy Liễu Thanh Hoan, dù thân thể nhỏ bé, nhưng ánh mắt kiên định và trí tuệ sáng ngời. Hắn thấy Tần Vũ, từ một kẻ kiêu ngạo, giờ đây đã biết khiêm tốn và biết ơn, và quan trọng hơn, đã bắt đầu kiểm soát được sức mạnh Ma khí đáng sợ trong cơ thể mình.
"Thanh Hóa Cổ Quyết... Thanh Tâm Châu..." Cố Trường Minh lẩm bẩm, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. "Quả nhiên, lịch sử không bao giờ lặp lại chính xác. Những con đường mới luôn được mở ra, miễn là có người dám bước đi." Hắn nhớ về kiếp trước, khi Ma khí bùng phát, những pháp môn thanh lọc hầu như đã thất truyền, hoặc không đủ mạnh để chống lại sự ăn mòn khủng khiếp. Nhưng giờ đây, những đứa trẻ này lại tìm thấy chúng, ngay trong lòng U Minh Cổ Địa, nơi Ma khí từng hoành hành dữ dội nhất. Điều này không phải là một sự trùng hợp, mà là một sự sắp đặt, một cơ hội mà hắn đã gián tiếp tạo ra.
Nhưng sự hài lòng của Cố Trường Minh chỉ kéo dài trong chốc lát. Cái giá phải trả cho những cơ duyên này là gì? Hắn biết rõ. Mỗi lần thế giới đứng trên bờ vực diệt vong, những anh hùng mới sẽ xuất hiện, những truyền thừa cổ xưa sẽ được tìm thấy. Nhưng liệu những truyền thừa đó có đủ để cứu vớt thế giới hay không, hay chúng chỉ là những ngọn nến le lói trước cơn bão lớn hơn? Hắn đã từng là ngọn nến ấy, và hắn đã từng bị dập tắt.
Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, nàng đang nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng. Hắn siết nhẹ tay nàng, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng vô vàn ý nghĩa. Hắn không muốn nàng lo lắng, nhưng hắn cũng không thể che giấu được sự mệt mỏi và nỗi ám ảnh vẫn còn vương vấn trong tâm hồn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có lẽ là một thứ xa xỉ trong cái thế giới đang dần bị Ma khí ăn mòn này.
Khi nhóm Liễu Thanh Hoan đã hấp thụ xong những cơ duyên của mình, họ đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới chảy tràn trong kinh mạch. Vết thương đã lành, linh lực đã được phục hồi, và quan trọng hơn, tâm trí của họ đã được gột rửa, trở nên sáng suốt và kiên định hơn bao giờ hết. Liễu Thanh Hoan nắm chặt Thanh Hóa Cổ Quyết trong tay, cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự. Nàng nhìn về phía lối ra của bí cảnh, nơi ánh sáng yếu ớt của thế giới bên ngoài đang mời gọi. Họ đã tìm thấy thứ họ cần, đã trưởng thành hơn, nhưng hành trình còn chưa kết thúc. Những bí mật của Hậu Thiên Kiếp, của Ma khí, vẫn còn đó, chờ đợi họ khám phá.
**Cảnh 2:**
Sau khi thu hoạch và hồi phục, nhóm quyết định rời bí cảnh. Họ đi qua những hành lang đá ẩm ướt, tiếng bước chân vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Càng tiến gần đến lối ra, không khí càng trở nên nặng nề và ngột ngạt. Một mùi tử khí nồng nặc, pha l���n mùi lưu huỳnh và kim loại rỉ sét, xộc thẳng vào khứu giác, khiến họ phải nhăn mặt. Tiếng gió rít thê lương từ bên ngoài vọng vào, không còn là tiếng gió bình thường, mà như tiếng gào khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Từng luồng Ma khí ẩm ướt, lạnh buốt xương, bắt đầu luồn lách qua khe đá, mang theo cảm giác ngứa ran khó chịu trên da thịt.
Khi họ bước chân ra khỏi lối ra, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ, khiến tất cả đều sững sờ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Vùng đất U Minh Cổ Địa, vốn đã u ám và hoang tàn, giờ đây đã biến thành một địa ngục trần gian thực sự. Bầu trời bị che phủ hoàn toàn bởi một lớp Ma khí đen kịt dày đặc, cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ đang quấn lấy nhau, không một tia sáng nào có thể lọt qua. Thậm chí, những tia sét màu đen thỉnh thoảng lại xé toạc màn đêm nhân tạo ấy, chiếu rọi một cách quỷ dị xuống cảnh vật đổ nát bên dưới.
Ma khí không còn chỉ là sương mù hay những làn khói mỏng manh. Nó đã trở thành những cơn lốc xoáy khổng lồ, cao ngút trời, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Cây cối xung quanh, vốn đã khô héo, giờ đây đã biến dạng hoàn toàn, cành lá vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu của quỷ dữ, thân cây nứt nẻ, chảy ra một chất dịch đen kịt ghê tởm. Đá núi bị ăn mòn, tạo thành những hố sâu hun hút và những vết nứt khổng lồ trên mặt đất, như thể chính địa mạch cũng đang rỉ máu.
Và khắp nơi, là những sinh vật quái dị bị Ma khí biến dị. Chúng không còn giữ được hình dạng ban đầu, mà biến thành những khối thịt lở loét, những bộ xương di động, hay những con côn trùng khổng lồ với đôi mắt đỏ rực. Chúng gào rú thê lương, tiếng gầm gừ vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng gió rít và tiếng sấm đen, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Không khí nặng trĩu đến mức mỗi hơi thở cũng trở nên khó khăn, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực. Từng luồng Ma khí nồng nặc đập vào mặt, mang theo cảm giác ngột ngạt và chết chóc, như muốn ăn mòn cả linh hồn.
Tần Vũ, với sức mạnh Ma khí trong người, cảm nhận được sự bùng nổ này rõ ràng hơn ai hết. Một cảm giác quen thuộc, nhưng cũng đáng sợ hơn gấp bội. Ma khí bên ngoài cuồng bạo hơn rất nhiều so với những gì anh đã đối mặt trong bí cảnh. Anh gầm lên, tiếng gầm của anh mang theo cả sự tức giận và kinh ngạc, kiếm chỉ về phía trước, vào cơn bão Ma khí đang nuốt chửng mọi thứ. "Ma khí... nó đã bùng phát mạnh mẽ hơn gấp bội! Chuyện gì đã xảy ra khi chúng ta ở trong đó?!" Cơ thể anh run rẩy, một phần vì sự cuồng bạo của Ma khí bên ngoài đang cộng hưởng với Ma khí trong người anh, một phần vì sự tức giận khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. Thanh Tâm Châu trong tay anh khẽ rung lên, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn đang trỗi dậy.
Liễu Thanh Hoan sắc mặt tái nhợt, đôi môi nàng mím chặt. Nàng đã lường trước được sự nguy hiểm, nhưng không thể ngờ nó lại khủng khiếp đến mức này. Toàn bộ kiến thức mà nàng vừa lĩnh hội từ Thanh Hóa Cổ Quyết như đang gào thét trong đầu nàng, cảnh báo về mức độ hủy diệt của Ma khí khi nó bùng phát không kiểm soát. "Không thể ngờ... Mối đe dọa thực sự đã đến rồi. Đây không chỉ là một bí cảnh nữa... đây là cả thế giới đang bị ăn mòn." Giọng nàng vẫn kiên định, nhưng ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc.
Kỷ Vô Nguyệt siết chặt thanh kiếm của mình, đôi mắt sắc bén quét qua cảnh tượng hoang tàn. "Tốc độ lan tràn của Ma khí này... vượt xa mọi ghi chép cổ xưa. Chắc chắn có một thứ gì đó đã kích hoạt nó!" Nàng nói, giọng dứt khoát, nhưng trong ánh mắt nàng cũng hiện lên sự bất an.
Lâm Uyên núp sau lưng Kỷ Vô Nguyệt, khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé trắng bệch vì sợ hãi. Chiếc vòng tay cổ xưa trên cổ tay cô bé phát ra ánh sáng ấm áp, như một điểm tựa tinh thần yếu ớt giữa biển Ma khí đen kịt. "Thật là... đáng sợ quá! Sư tỷ, chúng ta... chúng ta có nên quay lại không?"
Bạch Hạc Tiên Tử lắc đầu, ánh mắt nàng hướng về phía xa xăm, nơi một vài ngọn núi đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại những khe nứt đen ngòm. "Không thể quay lại. Ma khí đã bao trùm toàn bộ khu vực này. Chúng ta chỉ có thể tiến lên." Giọng nàng trầm thấp, mang theo một sự bi tráng.
Nhóm tài năng trẻ bị sốc và choáng váng trước cảnh tượng bên ngoài. Họ đã trải qua những trận chiến kinh hoàng trong bí cảnh, đã đối mặt với cái chết và vượt qua giới hạn của bản thân. Nhưng những gì họ thấy bây giờ còn đáng sợ hơn gấp bội. Nó không còn là một thử thách cá nhân, mà là một mối đe dọa quy mô lớn, nhắm vào sự tồn vong của toàn bộ đại lục. Họ cảnh giác rút vũ khí, chuẩn bị đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ màn Ma khí dày đặc. Mỗi người đều nắm chặt vũ khí của mình, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng, nhưng cũng không thiếu đi sự kiên cường vừa được tôi luyện trong bí cảnh. Họ hiểu rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
**Cảnh 3:**
Trên một gò đá cao hơn, nằm khuất sau một lớp sương mù Ma khí mỏng, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng bên dưới. Gió lạnh buốt xương, không còn là gió từ bí cảnh mà là luồng gió mang theo Ma khí cuồn cuộn, rít lên từng hồi thê lương, như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối. Bầu trời hoàn toàn bị nhuộm đen, không một ánh sao, không một vầng trăng, chỉ có những tia sét đen xé ngang màn đêm, chiếu rọi khuôn mặt phức tạp của Cố Trường Minh. Mùi tử khí, bùn lầy, và sự ngột ngạt của Ma khí dường như đặc quánh trong không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Xung quanh họ, cỏ cây cũng đã bắt đầu khô héo, đá núi rạn nứt, dấu hiệu của sự ăn mòn đang lan rộng đến cả nơi ẩn nấp của hắn.
Khuôn mặt Cố Trường Minh hiện lên sự phức tạp khó tả. Nỗi sợ hãi về quá khứ, về những bi kịch mà hắn đã chứng kiến trong kiếp trước, lại dấy lên như một cơn thủy triều. Hắn đã thấy cảnh tượng này quá nhiều lần, thấy sự khởi đầu của một kết thúc. Linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp, và giờ đây, tất cả dường như đang lặp lại. Hắn cảm nhận được sự cuồng bạo của Ma khí bên dưới, cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong không khí. Hắn đã cố gắng không can thiệp, cố gắng để thế giới tự tìm lấy con đường của mình. Nhưng liệu sự thờ ơ của hắn có phải là đang đẩy chúng vào chỗ chết?
"Ma khí... nó đã lan đến mức này. E rằng một thảm họa lớn sắp xảy ra rồi, Trường Minh," Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng đầy lo lắng, nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh để an ủi hắn. Nàng siết chặt tay Cố Trường Minh, lòng bàn tay nàng lạnh toát, nhưng sức mạnh trong cái nắm tay ấy lại kiên định đến lạ. Nàng biết, hắn đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khủng khiếp. Nàng đã chứng kiến sự mệt mỏi của hắn, sự chai sạn trong linh hồn hắn. Nàng không thể đòi hỏi hắn phải trở lại là vị anh hùng của kiếp trước, nhưng nàng cũng không thể không lo lắng cho những sinh linh vô tội đang đứng trước vực thẳm.
Cố Trường Minh thở dài, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự mệt mỏi và bi ai của một người đã thấy quá nhiều. Hắn nhìn về phía nhóm trẻ đang đứng giữa biển Ma khí cuồn cuộn, ánh mắt phức tạp. "Họ đã sẵn sàng hơn bao giờ hết. Thanh Hóa Cổ Quyết, Thanh Tâm Châu... những cơ duyên này đã giúp họ rất nhiều. Nhưng gánh nặng này... liệu họ có thể gánh vác nổi?" Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút hoài nghi, nhưng ẩn sâu trong đó, một tia hy vọng mong manh đã le lói. Hắn nhìn thấy sự kiên cường trong ánh mắt Liễu Thanh Hoan, sự quyết tâm trong cử chỉ của Tần Vũ. Những đứa trẻ này không phải là hắn của kiếp trước. Chúng có con đường của riêng chúng, và có lẽ, chúng sẽ không lặp lại sai lầm của hắn.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn. "Họ không đơn độc, Trường Minh. Và họ cũng không phải là ngươi. Họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình." Nàng tin tưởng vào thế hệ trẻ, và nàng tin tưởng vào hắn, dù hắn có từ chối vai trò anh hùng đi chăng nữa.
Dưới gò đá, nhóm Liễu Thanh Hoan, sau khoảnh khắc choáng váng, đã nhanh chóng lấy lại tinh thần. Họ không cần lời nói, chỉ cần nhìn vào mắt nhau, sự quyết tâm và ý chí chiến đấu đã thắp sáng trong ánh mắt của mỗi người. Họ hiểu rằng, những gì họ đã trải qua trong bí cảnh chỉ là màn dạo đầu, và cuộc chiến thực sự để bảo vệ thế giới này mới chỉ bắt đầu.
Liễu Thanh Hoan nắm chặt Thanh Hóa Cổ Quyết trong tay, nhìn Tần Vũ, ánh mắt nàng truyền đi một thông điệp rõ ràng. "Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta phải hành động. Ngay bây giờ!" Giọng nàng vang lên, không còn là sự yếu ớt của người vừa trải qua trận chiến, mà là sự kiên định của một thủ lĩnh. Nàng biết, có thể sẽ có nhiều mất mát, nhiều hy sinh. Nhưng nàng không thể đứng yên nhìn thế giới bị hủy diệt.
Tần Vũ gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia lửa chiến đấu. Ma khí trong cơ thể anh tuy cuồng bạo, nhưng Thanh Tâm Châu đã giúp anh kiểm soát nó, biến nó thành một sức mạnh có thể sử dụng, chứ không phải là một lưỡi dao hai lưỡi. Anh siết chặt thanh kiếm đen của mình, cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ với Ma khí cuồng bạo bên ngoài. "Chúng ta sẽ chiến đấu."
Kỷ Vô Nguyệt, Bạch Hạc Tiên Tử, và Lâm Uyên cũng đồng loạt gật đầu. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị thay thế bằng sự kiên cường và tinh thần đoàn kết. Họ đã học được cách tin tưởng lẫn nhau, cách chiến đấu cùng nhau, và quan trọng hơn, cách đối mặt với hiểm nguy mà không chùn bước.
Cố Trường Minh nhìn họ, ánh mắt hắn vẫn phức tạp, nhưng một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi hắn. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Hắn thầm nghĩ, không phải là một lời châm biếm, mà là một sự chấp nhận, một sự ủy thác thầm lặng. Hắn đã thấy một thế hệ mới, không dựa vào một cá nhân duy nhất, mà dựa vào sức mạnh của sự đoàn kết và ý chí của chính họ.
Nhóm Liễu Thanh Hoan tụ lại, trao đổi ánh mắt cuối cùng, rồi cùng nhau tiến về phía Ma khí cuồn cuộn. Từng bước chân của họ tuy nhỏ bé, nhưng lại kiên định một cách đáng kinh ngạc, như những ngọn lửa nhỏ đang lao vào cơn bão, sẵn sàng thắp sáng hy vọng giữa màn đêm diệt vong. Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, như những người gác cổng của số phận, nhìn bóng lưng của những anh hùng trẻ tuổi đang dấn thân vào một cuộc chiến mà tương lai của nó vẫn còn là một ẩn số. Ma khí bùng nổ mạnh mẽ, báo hiệu một thảm họa quy mô lớn sắp xảy ra, nhưng giờ đây, đã có những người dám đứng lên, đối mặt với nó, không phải vì bị ép buộc, mà vì họ đã chọn. Và tất cả, đều chỉ mới bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.