Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 117: Huyết Đao Thanh Tâm: Liên Thủ Phá Ma
Ma vật khổng lồ gầm lên một tiếng vang trời, tựa như lời tuyên bố nghiền nát mọi hy vọng. Âm thanh cuồng bạo ấy xé toạc màng nhĩ, chấn động cả không gian, khiến những phiến đá nứt toác, đất đai rung chuyển dữ dội. Nó vươn những xúc tu đen sì, to lớn như cột đình, đập mạnh xuống những trận pháp phòng ngự đã lung lay của Thái Huyền Tiên Tông. Từng đòn giáng xuống, Ma khí cuồn cuộn như sóng thần, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của pháp trận. Tiếng pháp trận vỡ vụn loảng xoảng, tiếng la hét tuyệt vọng của các đệ tử hòa lẫn trong tiếng gầm rú khát máu của Ma vật, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn với hương lưu huỳnh và Ma khí hôi thối đặc quánh, khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt đến khó thở. Từng cơn gió lạnh buốt mang theo hơi ẩm của Ma khí, tựa như những lưỡi dao vô hình cứa vào da thịt, làm tê liệt ý chí chiến đấu. Ánh sáng pháp khí chớp tắt trong màn đêm đen kịt, giống như những đốm lửa leo lét sắp bị dập tắt giữa bão tố. Những kiến trúc cổ kính của Thái Huyền Tiên Tông, từng sừng sững uy nghiêm, giờ đây chỉ còn là những đống đổ nát ngổn ngang, chìm trong bóng tối và Ma khí.
"Không thể nào! Nó... nó không chết!" Liễu Thanh Hoan thốt lên, giọng nói khản đặc vì khói bụi và Ma khí, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên cường và quyết đoán. Nàng vừa dứt lời, Ma vật khổng lồ lại tung ra một đòn quét ngang, xé toạc một mảng lớn tường thành, cuốn phăng hàng chục đệ tử Thái Huyền đang cố gắng chống đỡ. "Ma khí của nó đang co rút lại, nhưng mạnh hơn!" Nàng cảm nhận rõ ràng sự biến đổi trong cấu trúc Ma khí của đối thủ, không hề suy yếu mà trái lại, đang tập trung sức mạnh cho một đợt bùng nổ còn khủng khiếp hơn. Cổ pháp thanh khiết mà nàng vừa thi triển, dù đã làm suy yếu Ma vật một phần, nhưng dường như chỉ kích thích sự cuồng bạo tiềm ẩn của nó.
Tần Vũ đứng cạnh nàng, Thanh Tâm Châu trên tay rực sáng như một ngôi sao nhỏ trong màn đêm Ma khí, nhưng sắc mặt anh cũng trắng bệch. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng kinh hoàng đang dâng trào từ sâu bên trong Ma vật khổng lồ. "Nguy rồi! Nó đang dồn lực… ta cảm thấy một nguồn năng lượng khổng lồ sắp bùng nổ!" Giọng anh trầm xuống, không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn sự căng thẳng tột độ. Anh hiểu rằng, nếu đòn này được tung ra, Thái Huyền Tiên Tông sẽ không còn gì. Ngay cả Thanh Tâm Châu cũng khó lòng chống đỡ được sự bùng nổ Ma khí quy mô lớn đến vậy. Cảm giác Ma khí cuồn cuộn, hung bạo từ Ma vật khổng lồ không giống bất cứ Ma vật nào anh từng đối mặt. Nó mang một sự nguyên thủy, một bản năng hủy diệt thuần túy, tựa hồ là một phần của chính Ma vực, không phải là một sinh vật thông thường.
Những đệ tử Thái Huyền, những người đã kiệt sức sau trận chiến dài, đang dần mất đi ý chí. Một vài người đã gục ngã, Ma khí ăn mòn linh lực, biến họ thành những cái xác khô héo hoặc những Ma vật cấp thấp, đôi mắt đỏ ngầu vô tri. Các Trưởng lão, tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu vẻ mệt mỏi, vẫn kiên cường đứng vững, nhưng pháp lực đã cạn kiệt, trận pháp phòng ngự chỉ còn là những mảnh vụn. Trưởng lão Thái Huyền, người đứng đầu phòng tuyến, ho khan một tiếng, khóe miệng rỉ máu. Ông nhìn về phía nhóm Liễu Thanh Hoan, ánh mắt vừa lo lắng vừa chất chứa một tia hy vọng mỏng manh. Ông biết, số phận của Thái Huyền, và có lẽ là cả Tiên Nguyên, giờ đây đang nằm trong tay những đứa trẻ này.
Kỷ Vô Nguyệt vẫn kiên cường bảo vệ Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, trường kiếm trong tay vung lên thành những đường kiếm sắc lẹm, chém bay những Ma vật biến dị đang lao tới như thiêu thân. Nàng thở hổn hển, nhưng ánh mắt phượng vẫn đầy quyết liệt, mạnh mẽ, không chút sợ hãi. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sức mạnh của một tu sĩ chân chính, một ý chí không khuất phục. Lâm Uyên, dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng cũng đang ra sức chiến đấu. Đôi song kiếm trong tay nàng múa lượn, tạo thành một vòng bảo hộ cho đồng đội. Nàng cắn chặt môi, mồ hôi ướt đẫm mái tóc, nhưng đôi mắt to tròn long lanh vẫn ánh lên sự kiên cường. Nỗi sợ hãi đã bị sự quyết tâm lấn át. "Chúng ta sẽ làm được!" Nàng lại thốt lên, như thể tự trấn an bản thân và đồng đội.
Bạch Hạc Tiên Tử, dù pháp lực đã hao tổn quá nửa, vẫn không ngừng niệm chú, tạo ra những lớp màng bảo vệ yếu ớt và trị liệu cho những đệ tử bị thương. Bạch y của nàng đã lấm lem vết máu và bụi bẩn, mái tóc dài buông xõa cũng đã rối bời, nhưng thần thái thanh khiết vẫn không hề suy suyển. "Thiện tai!" Nàng thốt lên, giọng nói mang theo sự mệt mỏi nhưng vẫn đầy từ bi, cố gắng kéo dài thời gian để nhóm Liễu Thanh Hoan có thể hành động. Nàng biết, cơ hội cuối cùng đang ở đây.
Ma vật khổng lồ rống lên một tiếng nữa, lần này âm thanh không còn là sự giận dữ đơn thuần, mà là sự bùng nổ của năng lượng bị kìm nén. Toàn thân nó bắt đầu co rút, Ma khí đặc quánh xoáy vào bên trong, tạo thành một luồng khí đen khổng lồ, chuẩn bị phóng thích. Cảm giác áp lực từ luồng năng lượng này khiến tất cả mọi người đều ngạt thở, không khí xung quanh dường như bị hút cạn. Mặt đất nứt nẻ, những phiến đá lớn bị nghiền nát thành bột mịn. Cả Thái Huyền Tiên Tông dường như đang oằn mình chịu đựng sức ép khủng khiếp này. Đây chính là đòn hủy diệt mà Tần Vũ đã cảm nhận được.
Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ trao đổi ánh mắt. Không cần lời nói, họ đã hiểu ý nhau. Đây không phải lúc để do dự. Đây là cơ hội duy nhất, là canh bạc tất tay. Ma vật khổng lồ đã lộ ra "kẽ hở" mà họ tìm kiếm, một sự bất ổn định trong luồng Ma khí đang co rút để tập trung sức mạnh. Nó là một điểm yếu chết người, nhưng cũng là một cái bẫy nguy hiểm. Liễu Thanh Hoan hít sâu một hơi, toàn thân nàng phát ra một luồng sáng xanh biếc rực rỡ, cổ pháp trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn. Từng đường vân pháp trận cổ xưa hiện lên quanh nàng, lấp lánh trong màn đêm Ma khí, tựa như những vì tinh tú cổ xưa, rực rỡ và thuần khiết. Nàng biết, nàng phải mở ra một con đường, một con đường mà chỉ Tần Vũ mới có thể đi qua.
***
Trên vách đá cao của Hậu Sơn Cấm Địa, gió lạnh rít qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm và mùi tanh tưởi của Ma khí từ chiến trường xa xăm. Mây đen vần vũ, che khuất ánh trăng, khiến đêm càng thêm u tối. Cố Trường Minh đứng lặng lẽ, thân hình cao gầy, cô độc như một bức tượng tạc từ đá. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn nhìn về phía Thái Huyền Tiên Tông đang chìm trong biển lửa và Ma khí, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Mỗi đòn tấn công của Ma vật khổng lồ, mỗi tiếng la hét tuyệt vọng, mỗi tia sáng pháp khí le lói đều được thu vào tầm mắt hắn, như một thước phim bi tráng đang diễn ra trước mắt. Hắn đã thấy vô số lần những cảnh tượng tương tự, những đại chiến hủy diệt, những sinh linh ngã xuống. Trái tim hắn, tưởng chừng đã chai sạn, giờ đây lại dấy lên những gợn sóng nhỏ.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết của nàng giờ đây phủ một tầng lo lắng sâu sắc. Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, linh lực trong cơ thể cũng âm thầm vận chuyển, sẵn sàng hành động nếu Cố Trường Minh ra hiệu. Nàng biết, hắn đang quan sát. Nàng cũng biết, hắn có thể cứu vãn tất cả chỉ bằng một cái phất tay. Nhưng hắn đã chọn không làm vậy. Đó là sự lựa chọn của hắn, một sự lựa chọn đầy đau đớn và giằng xé mà nàng hiểu rõ.
"Trường Minh, Ma vật đó quá mạnh... liệu họ có thể chống đỡ được không?" Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nói nàng nhẹ nhàng như làn gió, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng nhìn thấy sự tuyệt vọng của các Trưởng lão, sự kiệt sức của các đệ tử, và cả sự liều lĩnh của những đứa trẻ đang chiến đấu dưới kia. Nàng sợ hãi viễn cảnh thất bại, viễn cảnh mà hắn đã từng kể cho nàng nghe về kiếp trước.
Cố Trường Minh không quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào chiến trường. Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự thờ ơ lạnh lùng, nhưng Mộ Dung Tuyết biết, đó chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. "Sự trưởng thành cần phải trả giá. Hơn nữa, chúng ta đã thấy những gì họ có thể làm." Hắn nói, nhưng trong sâu thẳm nội tâm, một trận gió lốc đang gào thét. Hắn nhớ lại những lần mình đã ngã xuống, những lần mình đã hy sinh tất cả để rồi nhận lại sự phản bội và mất mát. Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Nhưng nhìn những tia sáng quật cường từ Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, hắn lại thấy một phần của chính mình năm xưa, một phần mà hắn đã cố gắng chôn vùi. Sự kiên cường của họ, sự dũng cảm của họ, đôi khi khiến hắn cảm thấy một chút hy vọng, một chút xót xa.
Trong đầu Cố Trường Minh, vô số ký ức ùa về. Hắn đã từng chiến đấu với những Ma vật tương tự, nhưng ở một quy mô lớn hơn, khủng khiếp hơn nhiều. Hắn biết rõ "kẽ hở" mà Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ đang nhắm tới. Đó là điểm yếu của Ma vật trong giai đoạn 'Hậu Thiên Kiếp', một sự bất ổn trong kết cấu Ma khí khi chúng tập trung năng lượng để phóng thích đòn hủy diệt. Một điểm yếu mà chỉ những tu sĩ có sự nhạy cảm đặc biệt với Ma khí, hoặc những người nắm giữ cổ pháp thanh lọc cao thâm, mới có thể nhận ra và khai thác. "Cái lõi đó... thật sự là một nước đi táo bạo." Hắn thầm nghĩ, giọng điệu mang chút tán thưởng, nhưng cũng đầy bi quan. "Nhưng Tần Vũ, ngươi có dám không?"
Hắn biết, cái giá phải trả cho sự "dám" đó là gì. Dẫn dụ Ma khí vào cơ thể, dù có Thanh Tâm Châu bảo vệ, cũng là một hành động liều lĩnh đến cực điểm. Ma khí không phải là thứ có thể dễ dàng kiểm soát. Nó ăn mòn ý chí, tha hóa linh hồn, biến con người thành một phần của nó. Hắn đã chứng kiến quá nhiều anh hùng sa ngã vì Ma khí. Nhưng hắn cũng nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt Tần Vũ, sự quyết tâm cháy bỏng của Liễu Thanh Hoan. Họ không phải là hắn của kiếp trước, không bị gánh nặng của toàn bộ thế giới đè nặng lên vai. Họ là thế hệ mới, những người sẽ tự định nghĩa con đường của mình.
Một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi tanh nồng của máu và Ma khí, khiến bộ trường bào màu tối của Cố Trường Minh bay phấp phới. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những đám mây đen cuồn cuộn như những con quái vật vô hình. Hắn biết, Ma tộc trong giai đoạn 'Hậu Thiên Kiếp' không chỉ là tàn dư, mà là một mối đe dọa nguyên thủy, quy mô lớn, có khả năng phá hủy các Tiên môn lớn chỉ trong một đêm. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nguyền, một lời nhắc nhở không ngừng về số phận nghiệt ngã. Liệu hắn có thể thực sự 'buông bỏ' khi biết rõ hậu quả? Câu hỏi này cứ xoáy sâu trong tâm trí hắn, một vết thương cũ lại rỉ máu.
Hắn lại nhìn xuống chiến trường. Ma vật khổng lồ đã co rút đến cực điểm, tạo thành một khối năng lượng đen đặc, rung chuyển dữ dội. Hắn thấy Liễu Thanh Hoan bắt đầu vận chuyển cổ pháp, tạo ra một luồng sáng xanh biếc rực rỡ, đối lập hoàn toàn với màu đen của Ma khí. Và Tần Vũ, với Thanh Tâm Châu rực sáng trên tay, đã sẵn sàng lao vào. Hắn có thể cảm nhận được sự liều lĩnh trong hành động của họ, nhưng cũng là sự dũng cảm tột cùng. "Thiên Cơ Lệnh..." Hắn khẽ thì thầm, một cái tên đã được nhắc đến từ lâu, giờ đây lại hiện lên trong tâm trí hắn. Liệu sự kiện này có phải là khởi đầu cho việc khám phá bí mật của nó? Hắn không biết, nhưng hắn tin, mọi chuyện, đều chỉ mới bắt đầu.
Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự căng thẳng trong người Cố Trường Minh, dù hắn vẫn giữ vẻ thờ ơ. Nàng khẽ đặt tay lên cánh tay hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ cơ thể hắn. "Anh tin vào họ, đúng không?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói đầy sự dịu dàng. Cố Trường Minh không trả lời, chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt càng thêm sắc bén, dõi theo từng động tác của Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ. Hắn tin vào họ, nhưng hắn cũng hiểu rõ nguy hiểm. Sự trưởng thành của thế hệ mới có thể là hy vọng, nhưng con đường đó sẽ được trải bằng máu và nước mắt.
***
Trên Sân Luyện Võ của Thái Huyền Tiên Tông, không khí đặc quánh sự tuyệt vọng và quyết tâm. Ma vật khổng lồ đã co rút lại thành một khối cầu Ma khí khổng lồ, đen kịt như hố đen vũ trụ, rung chuyển dữ dội, chực chờ bùng nổ. Áp lực kinh hoàng từ nó đè nén xuống mọi sinh linh, khiến không gian dường như bị bóp méo. Đất đá nứt toác, những công trình còn sót lại đổ sụp hoàn toàn, bụi bay mù mịt. Tiếng gầm thét trầm đục từ bên trong khối cầu vang vọng, tựa như tiếng kêu của một con quái vật đang bị giam cầm, chuẩn bị phá tan xiềng xích.
Giữa vòng vây của hàng ngàn Ma vật biến dị đang không ngừng lao tới, Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ đứng đối mặt với khối cầu Ma khí khổng lồ, ánh mắt họ giao nhau, không chút do dự. Liễu Thanh Hoan hít sâu một hơi, toàn bộ linh lực trong cơ thể bùng nổ, không chút giữ lại. Nàng vận dụng cổ pháp với uy lực mạnh mẽ hơn bao giờ hết, những đường vân pháp trận cổ xưa không ngừng mở rộng, bao phủ lấy nàng trong một luồng sáng xanh biếc rực rỡ, thanh khiết đến lạ thường. Ánh sáng này không chói lóa, nhưng lại mang một sức mạnh trấn áp Ma khí đáng kinh ngạc, khiến những Ma vật biến dị xung quanh phải lùi lại, gầm gừ trong sợ hãi.
"Kẽ hở ở lõi! Ta sẽ mở đường, ngươi hãy tấn công vào đó! Dùng chính Ma khí của nó!" Liễu Thanh Hoan hô lớn, giọng nói nàng vang vọng, mạnh mẽ đến lạ thường giữa tiếng gầm rú của Ma vật. Nàng biết, lời nói của nàng không chỉ là chỉ dẫn, mà còn là mệnh lệnh, là niềm tin. Nàng đã cảm nhận được một luồng năng lượng xoáy sâu bên trong khối cầu Ma khí, một điểm yếu chết người, nhưng cũng là một nguồn năng lượng khổng lồ. Kẽ hở đó không thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà phải cảm nhận bằng linh giác cực kỳ nhạy bén, hoặc nhờ vào cổ pháp thấu triệt bản chất của Ma khí.
Ngay lập tức, Liễu Thanh Hoan triệu hồi một trận pháp cổ xưa chưa từng được ghi chép trong bất kỳ điển tịch hiện đại nào. Đó là một trận pháp được nàng lĩnh ngộ từ bí cảnh, một dấu vết của nền văn minh cổ đại đã từng đối mặt với Ma tộc. Ánh sáng xanh lam từ cổ pháp của nàng bùng nổ, không còn là những đường vân đơn thuần, mà tạo thành một dòng xoáy năng lượng khổng lồ, một "kênh dẫn" tạm thời, thuần khiết đến không ngờ. Kênh dẫn này xoáy thẳng vào trung tâm của khối cầu Ma khí khổng lồ, xuyên qua lớp Ma khí dày đặc, mở ra một con đường thoáng qua, chớp nhoáng, nhưng đủ để Tần Vũ có thể đột phá. Ma vật khổng lồ gầm lên dữ tợn, cố gắng đóng kín kẽ hở, nhưng sức mạnh cổ pháp của Liễu Thanh Hoan đã tạm thời áp chế được nó.
Tần Vũ không chút do dự. Anh nghiến răng, Thanh Tâm Châu trên tay rực sáng như mặt trời nhỏ, tỏa ra ánh sáng trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với màu đen của Ma khí. Toàn thân anh được bao phủ bởi một lớp Ma khí đã được Thanh Tâm Châu thanh lọc, biến anh thành một mũi tên đen tuyền, sắc bén và đầy uy lực. "Hiểu rồi! Để ta xem, cái gọi là 'bất khả chiến bại' của Ma tộc có phải là thật không!" Giọng anh vang dội, đầy quyết tâm và một chút thách thức điên cuồng. Anh lao thẳng vào kênh dẫn do Liễu Thanh Hoan tạo ra, tựa như một chiến thần dũng mãnh, bất chấp hiểm nguy.
Khi Tần Vũ xuyên qua kênh dẫn, anh cảm nhận được một luồng Ma khí cuồn cuộn, hung bạo ập đến từ mọi phía, như muốn xé toạc cơ thể và linh hồn anh. Ma khí đó không chỉ lạnh lẽo, mà còn mang theo một sự ăn mòn khủng khiếp, một sự cám dỗ ghê rợn. Anh cảm thấy như mình đang bơi trong một dòng sông dung nham đen tối, mỗi tế bào trong cơ thể đều bị Ma khí xâm thực. Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến, nhưng Tần Vũ cắn chặt răng, duy trì Thanh Tâm Châu rực sáng. Anh biết, chỉ cần một khoảnh khắc lơ là, anh sẽ bị Ma hóa, trở thành một Ma vật vô tri, một phần của thứ anh đang cố gắng tiêu diệt.
Thanh Tâm Châu trên tay Tần Vũ phát ra những tia sáng mạnh mẽ, tạo thành một lớp bảo hộ vững chắc, đồng thời bắt đầu dẫn dụ Ma khí cuồn cuộn từ Ma vật khổng lồ vào cơ thể anh. Đây là một hành động điên rồ, một canh bạc mà anh phải đặt cược cả sinh mạng và linh hồn. Anh không chỉ đối mặt với nguy cơ bị Ma khí xâm thực, mà còn phải đối mặt với khả năng bị tan biến khi dẫn dụ một lượng Ma khí khổng lồ như vậy. Ma khí cuộn xoáy trong kinh mạch anh, gây ra cảm giác như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc, rồi lại như một dòng lũ dữ dội phá nát mọi thứ trên đường đi.
Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên không ngừng chiến đấu, bảo vệ Liễu Thanh Hoan khỏi những đợt tấn công điên cuồng của Ma vật biến dị. Ánh mắt Kỷ Vô Nguyệt căng thẳng, nàng biết rõ nguy hiểm mà Tần Vũ đang đối mặt. Nàng vung kiếm, kiếm ý sắc bén như một bức tường thép, cố gắng chặn đứng mọi Ma vật đang nhăm nhe tiến đến gần Liễu Thanh Hoan. Lâm Uyên, dù sợ hãi đến tái mặt, vẫn kiên cường, đôi song kiếm của nàng tạo thành những vòng xoáy ánh sáng, đánh bật những Ma vật cấp thấp hơn. Bạch Hạc Tiên Tử cũng dốc toàn lực, niệm chú, tạo ra những lớp màng bảo hộ cuối cùng, và trị liệu cho những đệ tử vẫn còn kiên cường chiến đấu.
Liễu Thanh Hoan tập trung toàn bộ tinh thần để duy trì kênh dẫn. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán nàng, đôi mắt nàng nhắm nghiền, chỉ còn lại ánh sáng xanh biếc của cổ pháp bao phủ. Nàng cảm nhận được sự giằng xé bên trong Ma vật khổng lồ, cảm nhận được Ma khí đang bị dẫn dụ, bị khuấy động. Nàng biết, Tần Vũ đang chiến đấu không chỉ với Ma vật, mà còn với chính bản thân mình. Đây là khoảnh khắc quyết định, một sự kết hợp hoàn hảo giữa cổ pháp thanh lọc và khả năng điều khiển Ma khí, giữa trí tuệ và sự dũng cảm.
Bóng đen khổng lồ gầm lên một tiếng đau đớn, không còn là tiếng gầm giận dữ mà là tiếng kêu thảm thiết. Nó cảm nhận được sức mạnh của mình đang bị hút đi, bị khuấy đảo từ bên trong. Ma khí của nó bắt đầu trở nên hỗn loạn, không thể tập trung để bùng nổ đòn hủy diệt nữa. Những xúc tu đen sì của nó quằn quại trong không trung, đập phá lung tung, nhưng không còn định hướng rõ ràng. Ma vật biến dị xung quanh cũng trở nên mất phương hướng, không còn sự chỉ huy. Mùi tanh nồng của Ma khí càng lúc càng nồng nặc, trộn lẫn với một mùi cháy khét kỳ lạ.
Tần Vũ, giữa cơn đau đớn tột cùng, cảm nhận được mình đã chạm đến "lõi" của Ma vật. Đó là một khối Ma khí đặc quánh, là nguồn gốc sức mạnh của nó. Anh không ngần ngại, Thanh Tâm Châu rực sáng, không ngừng dẫn dụ Ma khí từ lõi đó vào cơ thể mình. Anh cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị đẩy đến giới hạn, kinh mạch như muốn vỡ tung. Một tiếng gầm gừ đau đớn thoát ra khỏi cổ họng Tần Vũ, nhưng anh không lùi bước. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng. Anh phải thành công.
Cổ pháp của Liễu Thanh Hoan vẫn rực sáng, duy trì kênh dẫn. Nàng cảm nhận được sự giằng co mãnh liệt giữa Tần Vũ và Ma vật khổng lồ. Nàng thấy Tần Vũ đang dần bị bao phủ bởi Ma khí đen kịt, nhưng Thanh Tâm Châu vẫn kiên cường tỏa sáng, bảo vệ một phần linh hồn anh. Sự kết hợp giữa cổ pháp thanh lọc của nàng và khả năng điều khiển Ma khí của Tần Vũ đang tạo ra một phương pháp mới để đối phó với Ma tộc, một con đường mà không ai từng nghĩ đến. Nhưng con đường đó đầy rẫy hiểm nguy, và cái giá phải trả có thể là sinh mạng của Tần Vũ.
Bóng đen khổng lồ co giật dữ dội. Từ bên trong "lõi" của nó, một luồng sáng xanh biếc và trắng tinh khiết bất ngờ bùng nổ, đối lập hoàn toàn với Ma khí đen kịt. Đó là sự giao tranh giữa Thanh Tâm Châu và cổ pháp của Liễu Thanh Hoan với Ma khí nguyên thủy của Ma vật. Một tiếng nổ lớn vang vọng, chấn động cả Thái Huyền Tiên Tông. Ma vật khổng lồ bắt đầu tan rã, Ma khí đen kịt cuồn cuộn thoát ra, nhưng lần này, nó không còn hung bạo như trước, mà trở nên yếu ớt, hỗn loạn.
Tần Vũ vẫn đứng đó, trong tâm điểm của vụ nổ, toàn thân bị bao phủ bởi Ma khí, nhưng Thanh Tâm Châu vẫn rực sáng trên tay. Anh đã thành công. Nhưng cái giá của sự thành công này là gì? Liễu Thanh Hoan ngã quỵ xuống, cổ pháp tiêu tán, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự mừng rỡ và lo lắng tột cùng, nhìn về phía Tần Vũ, người đang chìm trong màn Ma khí hỗn loạn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.