Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 119: Ma Ảnh Phục Sinh: Cận Vệ Tiên Môn
Bóng hình cao gầy, u buồn của Cố Trường Minh dần khuất vào màn đêm, như một linh hồn lạc lối vừa hoàn thành sứ mệnh của mình, để lại phía sau Thái Huyền Tiên Tông đang run rẩy trong sự hồi phục. Ánh bình minh le lói nơi chân trời, xé toạc màn đêm tối tăm, nhưng không thể xua đi hết sự lạnh lẽo và tàn tạ còn vương lại trên mảnh đất linh thiêng này. Từng cơn gió lạnh buốt mang theo hơi ẩm mịt mù của Ma khí vừa tan đi, phả vào những vết nứt trên các cột đá chạm trổ tinh xảo, trên những mái ngói lưu ly vốn dĩ sáng ngời giờ đã ám bụi khói và chút tàn tích của sự hủy diệt. Tiếng reo hò chiến thắng đã lắng xuống, chỉ còn lại những âm thanh trầm đục của sự mệt mỏi, của những bước chân nặng nề đang di chuyển giữa đống đổ nát.
Trên Sân Luyện Võ rộng lớn, giờ đã biến thành một bãi chiến trường lấm lem bùn đất và dấu vết pháp thuật, các đệ tử Thái Huyền Tiên Tông đang cẩn trọng thu dọn. Từng người, từng người một, khuôn mặt họ đều hằn lên vẻ kiệt sức tột độ, đôi mắt trũng sâu vì thức trắng đêm. Chiếc áo đạo bào vốn thanh tịnh giờ rách nát, lấm lem máu và bụi bẩn, nhưng ánh lên trong đôi mắt mỏi mệt ấy vẫn là một tia kiên cường không chịu khuất phục. Họ di chuyển chậm rãi, cẩn thận đỡ lấy những thương binh đang rên rỉ, đưa họ về phía các y sư đang miệt mài chữa trị. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi khét của linh lực bị thiêu đốt và mùi hôi thối đặc trưng của Ma khí, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu, khiến lồng ngực mỗi người như bị đè nén.
Ma khí không biến mất hoàn toàn. Nó như một lớp sương mù vô hình, lẩn khuất trong từng ngóc ngách của Thái Huyền Tiên Tông, len lỏi vào từng kẽ đá, từng khe hở của trận pháp. Dù không còn là sự bùng nổ dữ dội như khi "Bóng đen khổng lồ" hoành hành, nhưng sự hiện diện dai dẳng của nó vẫn khiến các đệ tử cảm thấy khó chịu, linh lực trong cơ thể như bị rút cạn, đầu óc quay cuồng. Một số người thậm chí còn ho sặc sụa, cảm thấy ngực nóng ran như bị thiêu đốt, đó là di chứng của việc Ma khí đã ăn mòn vào cơ thể họ trong trận chiến vừa qua.
Liễu Thanh Hoan, dù đã trải qua một trận chiến sinh tử và đạt được đột phá, cũng không thoát khỏi sự mệt mỏi. Vóc dáng nhỏ nhắn của nàng giờ đây càng thêm gầy guộc dưới lớp y phục trắng ngà lấm lem. Đôi mắt to tròn, đen láy vốn luôn ánh lên sự hoạt bát, giờ đây trũng sâu, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ kiên định đến đáng sợ. Nàng không nghỉ ngơi, mà đi khắp các khu vực phòng thủ, kiểm tra lại từng điểm yếu của trận pháp mà "Bóng đen khổng lồ" đã cố gắng phá vỡ. Tay nàng khẽ chạm vào những vết nứt trên bia đá trận nhãn, cảm nhận dòng linh lực đang chảy yếu ớt, như một mạch máu bị thương đang cố gắng tự chữa lành. Nàng biết, trận pháp này đã chịu một đả kích quá lớn, cần thời gian dài để phục hồi hoàn toàn.
"Chúng ta đã đẩy lùi được nó, nhưng Ma khí... nó vẫn còn đây, thậm chí còn đậm đặc hơn." Giọng nàng khẽ thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính mình, như đang tự nhắc nhở về thực tế tàn khốc. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận luồng Ma khí đang quẩn quanh, không còn là sự hỗn loạn vô tri, mà là một sự hiện diện âm ỉ, như đang thăm dò, chờ đợi thời cơ. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai, gánh nặng của trách nhiệm, của sự sống còn của toàn bộ Tiên Tông. Sự đột phá của nàng, tuy vĩ đại, nhưng chỉ mới là bước khởi đầu. Cuộc chiến này, nàng hiểu, còn lâu mới kết thúc.
Không xa Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ đang đứng giữa một vũng Ma khí đậm đặc, cố gắng dùng Thanh Tâm Châu để thanh lọc không khí. Hắn vẫn giữ vẻ cương nghị, nhưng những đường nét mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt điển trai, góc cạnh. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ từ Thanh Tâm Châu tỏa ra, cuốn lấy những luồng khói đen đặc quánh, dần dần hóa giải chúng thành hư vô. Tuy nhiên, tốc độ thanh lọc chậm hơn hẳn so với những lần trước. Tần Vũ nhíu mày, cảm nhận sự kháng cự của Ma khí. Nó không còn là thứ Ma khí đơn thuần chỉ biết hủy diệt, mà như có một ý thức, một sự "thích nghi" kỳ lạ.
"Thanh Tâm Châu đang cố gắng thanh lọc, nhưng tốc độ lan tràn của Ma khí dường như đã biến đổi... mạnh hơn trước," hắn nói, giọng khàn đặc vì kiệt sức, nhưng vẫn đầy vẻ tự tin. Hắn cảm nhận một cách rõ ràng hơn ai hết sự thay đổi này, bởi chính hắn vừa hấp thụ một phần Ma khí của "Bóng đen khổng lồ" vào cơ thể mình, dù được Thanh Tâm Châu bảo vệ. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, vừa quen thuộc vừa xa lạ, đang lẩn khuất trong kinh mạch. Đó là sức mạnh mới, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi, khiến hắn không khỏi bất an. Liệu hắn có đang đi đúng đường, hay đang tự đặt mình vào một hiểm nguy khôn lường? Câu hỏi đó lởn vởn trong tâm trí hắn, nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ nó đi. Giờ đây, không phải lúc để do dự.
Trưởng lão Thái Huyền, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt đầy nếp nhăn, chậm rãi bước đến gần Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ. Dù đã lớn tuổi, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng quắc, ánh lên sự lo lắng và cả niềm tự hào. Ông nhìn quanh, thấy cảnh tượng hoang tàn, thấy những đệ tử kiệt sức, nhưng cũng thấy được sự kiên cường và tinh thần đoàn kết của họ. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu.
"Một chiến thắng vĩ đại, các con," ông nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy nghi. "Nhờ có các con, Thái Huyền Tiên Tông mới giữ được. Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Ma khí của 'Hậu Thiên Kiếp' đã thay đổi, chúng ta cần một phương pháp mới để đối phó."
Ông nhìn Liễu Thanh Hoan, rồi đến Tần Vũ, ánh mắt đầy tin tưởng. Ông đã chứng kiến sự đột phá của họ, chứng kiến cách họ phối hợp ăn ý, tạo ra kỳ tích. Thế hệ trẻ này, khác với những gì ông từng biết, họ không chỉ biết tu luyện theo lối mòn, mà còn có khả năng sáng tạo, thích nghi. Điều đó khiến ông vừa mừng vừa lo. Mừng vì Tiên Tông có người kế tục, lo vì gánh nặng trên vai họ quá lớn, và bản chất của Ma khí đã trở nên khó lường hơn bao giờ hết.
Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên cũng đã tề tựu. Kỷ Vô Nguyệt, với dáng người cao ráo, mạnh mẽ, đôi mắt phượng sắc sảo, đang trầm ngâm quan sát Ma khí. Nàng đã chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây, thay vì sự mệt mỏi, nàng lại cảm thấy một sự tò mò. Ma khí này, nó không giống với những gì nàng được học trong sách vở. Lâm Uyên, dù vóc dáng nhỏ nhắn, nhưng toát lên vẻ hoạt bát, kiên cường. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn sự ngây thơ như trước, mà thay vào đó là sự nghiêm túc, tập trung. Nàng nhìn Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, rồi nhìn các đệ tử khác, trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt. Họ đã làm được, và họ sẽ tiếp tục làm được.
Cả nhóm tụ lại, ánh mắt giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, giữa sự mệt mỏi và hoang tàn, một tia lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Họ đã thắng một trận chiến, nhưng cuộc chiến lớn hơn chỉ mới bắt đầu. Họ hiểu rằng, để đối phó với mối đe dọa biến đổi này, họ không thể lặp lại những gì đã cũ. Họ phải tìm ra con đường riêng của mình, một con đường mà không ai có thể chỉ dẫn, ngoài chính bản thân họ. Không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm, nhưng trong lòng mỗi người, một sự quyết tâm âm ỉ đang bùng cháy, một ý chí kiên cường để đối mặt với tương lai đầy bất trắc.
***
Trong khi Thái Huyền Tiên Tông đang vật lộn với những di chứng và mối đe dọa tiềm tàng, trên một đỉnh núi ẩn khuất thuộc Long Tuyền Sơn Mạch, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đang đứng giữa màn mây mù dày đặc. Gió lớn rít qua những vách đá sắc nhọn, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương, cuốn lấy vạt áo choàng màu tối của hắn, khiến bóng hình hắn càng thêm cô độc và u buồn. Từ vị trí này, tầm nhìn xuống Thái Huyền Tiên Tông bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc và những ngọn núi trùng điệp, nhưng điều đó không ngăn được Cố Trường Minh cảm nhận mọi thứ.
Hắn đứng yên, đôi mắt hổ phách sâu thẳm khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một bản giao hưởng vô hình của linh khí và Ma khí đang cuộn xoáy trong không gian. Không khí xung quanh hắn dường như cũng trở nên khác biệt, một sự pha trộn tinh tế của linh khí thuần khiết từ linh mạch ngầm và những luồng Ma khí âm ỉ, nặng nề đang lan tỏa. Hắn không cần nhìn, hắn cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự hoang tàn của Tiên Tông, sự kiệt sức của các đệ tử, và quan trọng hơn cả, hắn cảm nhận được sự biến đổi tinh vi trong bản chất của Ma khí.
"Không ngờ Ma khí lại có thể thích nghi nhanh đến vậy..." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong tiếng gió rít, mang theo một nỗi mệt mỏi đã ngấm sâu vào xương tủy, nhưng cũng ẩn chứa sự suy tư sâu xa. Hắn mở mắt, đôi mắt như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc, như thể có thể nhìn thẳng vào linh mạch của đại lục. "Nó không còn là thứ Ma khí thuần túy của Ma Chủ kiếp trước nữa. Nó đã biến thành một phần của 'Hậu Thiên Kiếp', mục nát từ bên trong."
Kiếp trước, Cố Trường Minh đã đối mặt với Ma Chủ, một thực thể tàn bạo, thuần túy hủy diệt, với Ma khí mạnh mẽ nhưng tương đối... đơn giản trong bản chất. Nó là một sức mạnh thô bạo, đối đầu trực diện. Nhưng giờ đây, trong thời đại "Hậu Thiên Kiếp" này, Ma khí không chỉ là tàn dư của một cuộc chiến. Nó đã trải qua hàng ngàn năm, tương tác với linh khí của thế giới, với những tàn dư của các chủng tộc cổ xưa, với cả oán niệm của những linh hồn bị hủy diệt. Nó đã *tiến hóa*. Nó không còn chỉ biết hủy diệt, mà còn biết *thích nghi*, biết *biến đổi*, thậm chí còn mang một trí tuệ sơ khai, xảo quyệt hơn. Nó như một loài sinh vật ký sinh, dần dần đồng hóa với môi trường, trở nên khó lường hơn, nguy hiểm hơn gấp bội.
Hắn nhớ lại những kiến thức cổ xưa, những bí mật mà chỉ có anh mới nắm giữ về "kết cấu" của Ma khí trong "Hậu Thiên Kiếp". Đó không phải là một khối năng lượng đồng nhất, mà là một mạng lưới phức tạp, có khả năng tự tái tạo và biến đổi hình thái. Chính vì vậy, việc thanh lọc đơn thuần sẽ không còn hiệu quả triệt để. Cố Trường Minh nhếch môi, một nụ cười nhạt, vô cùng mờ nhạt, pha lẫn sự châm biếm và bi quan. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã gánh vác số phận của cả thế giới, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự phản bội và mất mát. Giờ đây, việc chứng kiến Ma khí biến đổi chỉ càng khẳng định nỗi bi quan trong hắn về một vòng lặp không hồi kết.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, nhưng đôi mắt phượng nàng lại chứa đựng sự lo lắng không thể che giấu. Nàng đã đi cùng Cố Trường Minh đủ lâu để hiểu được chiều sâu trong suy nghĩ của hắn, đủ lâu để cảm nhận được gánh nặng vô hình mà hắn đang mang. Nàng nhìn về phía hắn, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.
"Anh đang nói về những 'Ma khí biến thể' sao?" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng vang lên, nhưng ẩn chứa một sự kiên định. Nàng khẽ siết lấy tay hắn, truyền cho hắn chút hơi ấm giữa không khí lạnh lẽo. "Chúng ta có thể làm gì?"
Cố Trường Minh không đáp ngay. Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, ánh mắt sâu thẳm như hổ phách, như muốn nói lên hàng vạn điều. Hắn thấy được sự lo lắng trong đó, nhưng cũng thấy được một tia hy vọng, một niềm tin không lay chuyển. Nàng tin vào hắn, tin vào khả năng của hắn, như kiếp trước nàng đã từng. Nhưng hắn không thể, và không muốn, trở lại con đường cũ.
"Chỉ có thể dựa vào chính họ..." Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ mệt mỏi. "Những người của thời đại này, tìm ra con đường của riêng mình." Hắn liếc nhìn về phía Thái Huyền Tiên Tông, nơi mây mù vẫn chưa tan hoàn toàn, nơi hắn cảm nhận được sự kiên cường của thế hệ trẻ. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Câu nói này không phải là một lời trách móc, mà là một sự thật cay đắng mà hắn đã phải học được bằng chính máu xương của mình.
Trong tâm trí hắn, những cụm từ đặc trưng lại lướt qua: *Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên.* Nhưng sự bình yên đó, hắn biết, là một thứ xa xỉ. Tia hy vọng mong manh mà Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ đã nhen nhóm trong hắn không đủ để xóa đi nỗi bi quan về quy mô thực sự của "Hậu Thiên Kiếp". Một "Bóng đen khổng lồ" bị tiêu diệt chỉ là một giọt nước giữa đại dương. Sẽ có những Ma vật, Ma tướng mạnh hơn, xảo quyệt hơn xuất hiện. Hắn vẫn còn những bí mật và kiến thức về "kết cấu" Ma khí của "Hậu Thiên Kiếp" mà hắn chưa tiết lộ, những tri thức mà chỉ có hắn, người đã sống sót qua tận cùng của bi kịch, mới nắm giữ. Vai trò của hắn sẽ tiếp tục là người "chỉ điểm" gián tiếp, người đứng sau bức màn, đẩy họ đi trên con đường mà hắn đã biết rõ.
Cố Trường Minh khẽ nhếch môi, lần này là một nụ cười gần như không thể nhận ra, một tia sáng thoáng qua trong đôi mắt u buồn của hắn. Hắn không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu đã đến lúc rời đi. Hắn quay lưng bước đi, bóng hình cao gầy, u buồn của hắn dần khuất vào màn mây mù dày đặc, như một hồn ma lướt qua thế gian. Phía sau hắn, Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo hắn, rồi nhìn về phía Thái Huyền Tiên Tông, nơi một điểm cụ thể trong phòng tuyến đang lấp lánh một thứ ánh sáng mờ ám, không thuộc về linh khí thuần túy. Nàng không biết, đó là nơi mà một Ma khí biến thể đang hình thành, một mối đe dọa mới mà Cố Trường Minh đã "nhìn thấy" trước cả khi nó xuất hiện. Hắn đã đưa ra "chỉ điểm" gián tiếp của mình, giờ đây, phần còn lại phụ thuộc vào những người của thời đại này.
***
Chiều tối cùng ngày, bầu trời Thái Huyền Tiên Tông tối sầm lại, những đám mây đen kịt vần vũ như một điềm báo chẳng lành. Gió lớn gào thét, cuốn theo những chiếc lá khô và bụi đất, tạo nên một bản hòa tấu ghê rợn. Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt hơn bao giờ hết, tựa như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực mọi người. Tại Hậu Sơn Cấm Địa, nơi linh mạch của Thái Huyền Tiên Tông tọa lạc, được bảo vệ bởi những trận pháp cổ xưa nhất, sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm. Nơi đây vốn dĩ là khu vực thanh tịnh, linh khí dồi dào nhất, nhưng giờ đây, một luồng khí lạnh lẽo, mục nát đang len lỏi, phá vỡ sự cân bằng vốn có.
"Cái gì thế kia?!"
Một tiếng la thất thanh vang lên, xé tan màn đêm tĩnh lặng. Từ sâu trong lòng đất, một luồng Ma khí đen đặc quánh trào lên, xoắn xuýt, biến đổi hình dạng một cách điên cuồng. Nó không còn là những đốm đen lẩn khuất, mà là một thực thể bán vật chất khổng lồ, vô định hình, như một con quái vật được tạo nên từ bóng tối thuần túy. Thân thể nó phập phồng, tỏa ra hơi thở mục rữa và suy yếu, mỗi lần nó di chuyển là một làn sóng Ma khí ăn mòn lan rộng, khiến cỏ cây héo úa, đá núi nứt toác. Nó không gầm gừ, không rống lên, chỉ im lặng trườn bò, nhưng sự hiện diện của nó còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm nào. Nó nhắm thẳng vào trận pháp bảo vệ linh mạch, như thể có một trí tuệ nào đó đang dẫn dắt nó.
"Không thể tin được! Nó biến hóa quá nhanh! Trận pháp không thể chống đỡ!" Một đệ tử Thái Huyền, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, hét lên trong tuyệt vọng. Hắn đã đổ toàn bộ linh lực vào duy trì trận pháp, nhưng các đường vân pháp trận đang run rẩy kịch liệt, ánh sáng bảo vệ mờ dần, như một ngọn nến trước gió. Ma khí biến thể này quá mạnh, quá xảo quyệt. Nó không tấn công thô bạo, mà như một thứ axit ăn mòn, từ từ phá hủy lớp phòng ngự từng chút một.
Một đệ tử khác, tóc tai bù xù, toàn thân lấm lem bụi bẩn, cũng gào lên: "Sư huynh, Ma khí này... nó như có trí tuệ, nó đang tìm cách phá hủy linh mạch!" Hắn cảm nhận được sự ghê rợn từ Ma khí, một cảm giác khác hẳn với "Bóng đen khổng lồ" đêm qua. Thứ này không chỉ là bản năng hủy diệt, nó còn mang theo sự ranh mãnh, sự tính toán.
Các đệ tử phòng thủ đã kiệt sức sau trận chiến trước, giờ lại phải đối mặt với một mối đe dọa mới, đột ngột và khó lường hơn. Trận pháp lung lay, linh lực cạn kiệt, tinh thần dao động. Một số người bắt đầu hoảng loạn, những vết thương cũ tái phát, Ma khí còn sót lại trong cơ thể họ bắt đầu phản ứng, khiến họ cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay rã rời. Họ chiến đấu yếu ớt, chỉ có thể gắng gượng chống đỡ, như những con thuyền nhỏ bé giữa cơn bão táp.
Đúng lúc nguy cấp nhất, một bóng hình nhỏ nhắn nhưng mạnh mẽ lao đến. Liễu Thanh Hoan, dù ánh mắt vẫn còn sự mệt mỏi sâu sắc, nhưng khí chất lại vô cùng kiên định, toát lên vẻ trưởng thành và quyết đoán. Nàng vừa mới nhận được tin báo, không chút do dự lao thẳng đến đây. Nàng nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, nhìn thấy sự tuyệt vọng trên khuôn mặt các đệ tử, nhưng nàng không hoảng sợ. Nàng đã chứng kiến tận cùng của cái chết, đã đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất, và giờ đây, nàng biết mình phải làm gì.
"Tần Vũ, dùng Thanh Tâm Châu trấn áp nó!" Giọng nàng vang lên dứt khoát, xuyên qua tiếng gió và tiếng Ma khí gào thét, như một mệnh lệnh không thể nghi ngờ. Nàng nhanh chóng quan sát, đôi mắt phượng quét qua Ma khí biến thể, tìm kiếm điểm yếu. Kiến thức cổ pháp trong nàng đã thức tỉnh, giúp nàng nhìn thấy được những kết cấu năng lượng phức tạp mà người thường không thể nhận ra. "Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, tập trung hỏa lực vào điểm yếu mà ta vừa chỉ!"
Ngay lập tức, Tần Vũ đã lao đến. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn như một bức tường thép. Thanh Tâm Châu trong tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, nhưng lần này, nó không chỉ đơn thuần là thanh lọc. Tần Vũ đã học được cách "dẫn dụ" Ma khí. Những luồng năng lượng đen pha xanh lam kỳ dị, vừa là Ma khí hắn hấp thụ, vừa là linh lực từ Thanh Tâm Châu, tuôn ra từ tay hắn, cuốn lấy Ma khí biến thể. Hắn không cố gắng tiêu diệt nó hoàn toàn, mà tìm cách "thôn phệ" hoặc "phản phệ" nó, kiểm soát sự biến đổi của nó. Khuôn mặt hắn nhăn lại vì căng thẳng, mồ hôi túa ra, nhưng ánh mắt hắn rực cháy ý chí. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm của việc đồng hóa Ma khí, nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất.
Cùng lúc đó, Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên cũng đã hành động. Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng, dứt khoát, rút kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm quang lạnh lẽo xé toạc màn đêm, chém thẳng vào điểm yếu mà Liễu Thanh Hoan đã chỉ. Lâm Uyên, dù nhỏ nhắn, nhưng lại linh hoạt như một con sóc. Nàng liên tục di chuyển, tay không ngừng thi triển các pháp ấn, tạo ra những luồng linh lực mạnh mẽ yểm trợ cho Kỷ Vô Nguyệt, đồng thời tạo ra các vòng tròn ánh sáng bảo vệ những đệ tử xung quanh.
Liễu Thanh Hoan không chỉ đứng yên chỉ đạo. Nàng vận khởi cổ pháp, đôi tay uyển chuyển vẽ ra những đường nét phức tạp trong không trung. Những vòng xoáy linh lực thanh tịnh, mang theo ánh sáng vàng kim, hiện ra, bao phủ lấy Ma khí biến thể. Đây không phải là những pháp trận thông thường, mà là những "vòng xoáy thanh tẩy" cổ xưa, có khả năng làm suy yếu và phá vỡ kết cấu của Ma khí từ bên trong. Nàng hiểu rằng, Ma khí này không thể bị đánh bại bằng sức mạnh thô bạo, mà phải bằng sự hiểu biết và khả năng thao túng.
Trận chiến diễn ra căng thẳng nhưng hiệu quả. Liễu Thanh Hoan làm suy yếu Ma khí, Tần Vũ tìm cách kiểm soát nó, Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên yểm trợ và tấn công vào những điểm chí mạng. Họ phối hợp ăn ý đến kinh ngạc, như một cỗ máy đã được mài dũa qua lửa. Mỗi người đều phát huy tối đa sức mạnh mới của mình, không còn sự ngây thơ, không còn sự do dự. Họ đã học được cách chiến đấu, không phải với sự giúp đỡ của một anh hùng, mà với chính sức mạnh của bản thân và sự tin tưởng lẫn nhau. Ma khí biến thể gào thét trong vô vọng, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu co rút, rồi tan rã dần dưới sự tấn công phối hợp của thế hệ trẻ. Cuối cùng, nó biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một làn khói đen mỏng tang và mùi mục rữa nồng nặc.
***
Đêm đã về khuya, gió nhẹ hơn, và mây mù cũng dần tan đi, để lộ ra những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Thái Huyền Tiên Tông dần trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, dù vẫn còn đó những dấu vết của một trận chiến vừa qua. Sân Luyện Võ đã được dọn dẹp tạm thời, dù còn nhiều vết nứt và đất đá ngổn ngang, nhưng ít nhất không khí đã thoáng đãng hơn. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên tụ họp lại ở đó, dưới ánh trăng mờ ảo. Tất cả đều kiệt sức, áo quần lấm lem, tóc tai bù xù, nhưng ánh mắt họ không còn sự hoảng loạn hay tuyệt vọng. Thay vào đó, chúng rực cháy một ý chí kiên cường và một sự hiểu biết mới.
Họ ngồi bệt xuống đất, không ai nói gì trong chốc lát, chỉ để tiếng gió đêm và tiếng thở dốc của chính mình vang vọng. Mùi đất ẩm và hương trầm thoang thoảng từ đại điện xa xa xen lẫn với mùi Ma khí còn sót lại, nhắc nhở họ về mối đe dọa dai dẳng.
Cuối cùng, Liễu Thanh Hoan phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng khàn đi vì mệt mỏi, nhưng vẫn đầy sự sắc bén: "Ma khí của 'Hậu Thiên Kiếp' thực sự khác biệt. Nó không chỉ là năng lượng thuần túy, nó như một sinh vật sống, học hỏi và biến đổi." Nàng nhìn sang Tần Vũ, ánh mắt đầy sự nghiêm túc. "Chúng ta không thể dùng những phương pháp cũ để đối phó với nó. Nó quá xảo quyệt, quá thích nghi."
Tần Vũ gật đầu, ánh mắt trầm tư. Hắn cảm nhận rõ hơn ai hết điều đó. Luồng Ma khí mà hắn đã hấp thụ, dù được Thanh Tâm Châu thanh lọc, vẫn còn đó, âm ỉ trong cơ thể. Nó không gây hại, nhưng nó là một phần của hắn, một phần sức mạnh mới, nhưng cũng là một gánh nặng tiềm tàng. "Thanh Tâm Châu của ta có thể thanh lọc, nhưng đối với những biến thể này, nó cần thời gian. Chúng ta phải tìm cách kiểm soát, hoặc thậm chí... dẫn dắt chúng." Hắn khẽ nhíu mày, câu nói cuối cùng ẩn chứa một sự nguy hiểm và một con đường chưa ai từng đi. Liệu hắn có thể thực sự 'dẫn dắt' Ma khí, hay sẽ bị nó 'dẫn dắt' ngược lại? Đó là một câu hỏi mà hắn chưa có lời đáp.
Kỷ Vô Nguyệt, luôn là người thực tế, dứt khoát lên tiếng: "Vậy thì, chúng ta không thể chờ đợi. Chúng ta phải chủ động, tìm hiểu về nó, và tạo ra vũ khí của riêng mình." Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, khuôn mặt toát lên sự quyết tâm. "Chúng ta không thể mãi dựa vào những trận pháp cũ, những bài học đã lỗi thời. Chúng ta phải tự mình tìm ra cách." Lời nói của nàng như một lời tuyên bố, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả thế hệ.
Lâm Uyên, với đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh sự nhiệt huyết dù kiệt sức, gật đầu liên tục. "Đúng vậy! Chúng ta đã chứng minh rằng chúng ta có thể làm được. Hãy tin tưởng vào nhau." Nàng nhìn từng người một, ánh mắt đầy sự tin tưởng và khích lệ. Sự đoàn kết của họ, sự tin tưởng lẫn nhau, chính là sức mạnh lớn nhất mà họ đã có được trong những trận chiến vừa qua.
Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ trao đổi ánh mắt, một sự hiểu biết không lời. Họ không còn là những cá nhân đơn độc nữa. Họ là một đội, một thế hệ. Liễu Thanh Hoan khẽ lấy một cành cây khô, bắt đầu phác thảo những đường nét trên nền đất bụi. Đó là một bản đồ Thái Huyền Tiên Tông, và nàng đang vẽ thêm những điểm phòng thủ mới, những trận pháp linh hoạt hơn, được thiết kế đặc biệt để đối phó với Ma khí biến thể. Tần Vũ nghiêng người, đưa ra những ý tưởng về việc làm thế nào để tận dụng Thanh Tâm Châu không chỉ để thanh lọc, mà còn để thăm dò và hiểu rõ hơn về kết cấu của Ma khí.
Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên cũng tham gia vào cuộc thảo luận, đưa ra những đề xuất về việc phân công nhiệm vụ cho các đệ tử khác, về việc thành lập những đội chuyên trách để nghiên cứu Ma khí, để phát triển những pháp khí mới. Họ hiểu rằng, đây không còn là cuộc chiến của riêng Thái Huyền Tiên Tông, mà là của cả đại lục. Và họ, thế hệ trẻ, sẽ là những người dẫn dắt.
Đêm dần tàn, nhưng không khí xung quanh họ lại trở nên ấm áp hơn, không phải vì nhiệt độ tăng lên, mà là vì ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đang bùng cháy trong lòng mỗi người. Họ vẫn kiệt sức, vẫn đối mặt với một tương lai đầy rẫy hiểm nguy, nhưng giờ đây, họ không còn cô độc. Họ đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không có anh hùng đơn độc, mà có những người đồng hành cùng nhau gánh vác. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, họ đã chọn hành động, không phải vì lời kêu gọi của một vị cứu thế, mà vì trách nhiệm và niềm tin vào chính bản thân họ. Bình minh sắp ló dạng, mang theo một ngày mới, một khởi đầu mới, không phải của sự tuyệt vọng, mà của sự kiên cường và đổi mới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.