Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 121: Dấn Thân U Minh: Nguồn Cội Ma Khí Biến Thể
Bình minh đã lên, mang theo một ngày mới, một khởi đầu mới, không phải của sự tuyệt vọng, mà của sự kiên cường và đổi mới, được soi sáng bởi một lời chỉ dẫn bí ẩn từ bóng tối. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm khó khăn lắm mới xuyên qua tầng mây đen kịt bao phủ bầu trời Thái Huyền Tiên Tông, nhưng lại không thể xua tan đi sự u ám trong lòng đất, nơi Ma khí vẫn cuồn cuộn phun trào. Thế nhưng, trong đôi mắt của thế hệ trẻ, sự u ám đó đã không còn là nỗi sợ hãi bất tận, mà biến thành một mục tiêu, một thử thách cần phải vượt qua.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên cùng một đội ngũ tinh anh của Thái Huyền Tiên Tông, gồm gần ba mươi tu sĩ trẻ tuổi, đã đứng trước lối vào U Minh Cổ Địa – một trong những khu vực bị Ma khí ăn mòn sâu sắc nhất trên đại lục, và cũng là nơi được cho là gần nhất với 'Ma Khí Chi Nhãn' mà họ đang tìm kiếm. Bầu không khí nơi đây u ám, quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương, khác hẳn với sự ẩm ướt nồng nặc tử khí mà họ từng đối mặt ở những khu vực Ma khí thấp hơn. Nơi đây, Ma khí đặc quánh như sương mù đen, không ngừng cuộn xoáy và biến đổi, tạo ra những ảo ảnh mơ hồ, những tiếng gió rít thê lương nghe như tiếng oán linh gào khóc. Mùi tử khí, bùn lầy, kim loại rỉ sét và một thứ mùi hôi thối đặc quánh như lưu huỳnh bị đốt cháy, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Liễu Thanh Hoan đứng ở vị trí dẫn đầu, vóc dáng nhỏ nhắn của nàng giờ đây toát lên một vẻ kiên cường đáng kinh ngạc. Nàng nắm chặt một pháp khí hình la bàn bằng ngọc bích, thứ mà nàng đã tìm thấy trong tàng kinh các sau những đêm dài không ngủ. Pháp khí ấy tỏa ra một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, chập chờn như một đốm lửa nhỏ trong màn đêm vô tận, nhưng nó lại là kim chỉ nam duy nhất trong vùng Ma khí nhiễu loạn này. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng, giờ không còn vẻ hồn nhiên của thiếu nữ mà ánh lên sự tập trung cao độ, quét qua từng ngóc ngách của bóng tối. Nàng cảm nhận được áp lực từ Ma khí đang không ngừng cố gắng ăn mòn linh lực và cả ý chí của mình, nhưng nàng đã chuẩn bị sẵn sàng.
"Ma khí ở đây nồng hơn nhiều so với bên ngoài," giọng Liễu Thanh Hoan vang lên, trong trẻo nhưng đầy kiên định, át đi tiếng gió rít. "Mọi người cẩn thận, đừng để nó ăn mòn tâm trí. Tâm cảnh phải vững!" Nàng quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt lướt qua từng gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm của đồng đội. "Hãy nhớ lời Cố tiền bối đã dặn. Chúng ta không đến đây để tiêu diệt, mà để tìm hiểu, để dẫn dắt, để thanh lọc."
Ngay phía sau nàng là Tần Vũ, thân hình cao lớn vạm vỡ của hắn như một bức tường thành vững chắc. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ kiên định, đôi mắt sắc bén như kiếm không ngừng quan sát xung quanh. Hắn cầm chặt thanh kiếm Quang Minh của mình, mũi kiếm luôn chỉ thẳng về phía trước, một luồng kiếm khí tinh thuần bao quanh hắn và những đệ tử ngay phía sau, đẩy lùi phần nào sự xâm thực của Ma khí. Thanh Tâm Châu trong lòng bàn tay hắn tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, như một trái tim nhỏ đang đập nhẹ nhàng, không ngừng thanh lọc luồng Ma khí đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn. Hắn nhớ lại cảm giác khi nó "dẫn dắt" Ma khí trong cơ thể mình, một cảm giác vừa kinh ngạc vừa đầy hứa hẹn.
"Theo lời Cố tiền bối, chúng ta không thể phá hủy hoàn toàn. Mục tiêu là tìm cách dẫn dắt hoặc thanh lọc," Tần Vũ nhắc lại, giọng hắn trầm ổn, vang dội giữa không gian quỷ dị. Hắn quay sang Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên, những người đang sát cánh bên hắn. "Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, theo sát ta! Đừng tách khỏi đội hình."
Kỷ Vô Nguyệt khẽ gật đầu, khuôn mặt sắc sảo của nàng căng thẳng nhưng đầy cảnh giác. Ánh mắt phượng của nàng quét một vòng, nhanh chóng nhận ra những dấu hiệu dù là nhỏ nhất trong màn sương đen. "Rõ!" nàng đáp gọn lỏn, giọng nói dứt khoát. "Phía trước có dấu vết Ma vật biến thể, rất mới. Có lẽ chúng đã cảm nhận được sự hiện diện của chúng ta." Nàng vung cây trường kiếm của mình, một luồng kiếm quang sắc lạnh lóe lên trong bóng tối, sẵn sàng nghênh chiến.
Lâm Uyên, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, nép sát bên Kỷ Vô Nguyệt, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng đảo quanh, cố gắng nắm bắt mọi biến động. Nàng cẩn trọng bước đi, tay nắm chặt lấy một viên linh thạch phát sáng, thầm thì niệm chú, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào. Dù có chút sợ hãi, nhưng nàng tin tưởng tuyệt đối vào những người đồng đội của mình, đặc biệt là Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ.
Đội ngũ duy trì một đội hình phòng ngự chặt chẽ, di chuyển chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng như đang bước trên băng mỏng. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa lẫn với tiếng gió rít thê lương và tiếng xương cốt va chạm khi bị gió cuốn đi. Liễu Thanh Hoan không ngừng điều khiển pháp khí la bàn, từng tia sáng xanh nhạt từ nó cố gắng xuyên qua màn sương đen đặc quánh, phác họa sơ bộ những tàn tích đổ nát của một nền văn minh cổ đại đã bị Ma khí nuốt chửng. Những tòa thành vỡ vụn, những tháp đá đổ nát, những cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất, tất cả đều mang một vẻ hoang tàn, kỳ dị. Tần Vũ, với kiếm khí bao quanh, vung kiếm nhẹ nhàng quét sạch những chướng ngại vật nhỏ như những mảnh xương vụn hay những cụm Ma khí vẩn đục đang cố gắng ngáng đường, đảm bảo con đường an toàn cho đội hình. Mỗi đệ tử đều giữ khoảng cách nhất định, pháp khí trong tay lấp lánh linh quang yếu ớt, sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào. Họ di chuyển sâu hơn, vào trái tim của bóng tối, nơi mùi lưu huỳnh nồng nặc từ mạch Ma khí trở nên rõ rệt hơn, một mùi hương vừa khó chịu vừa đầy bí ẩn, như đang gọi mời. Cảm giác bị theo dõi ngày càng rõ ràng, khiến từng sợi lông tơ trên cơ thể dựng đứng. Đây là một cuộc hành trình không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cả sự kiên nhẫn, lòng dũng cảm và một ý chí vững vàng.
***
Đội ngũ đã tiến sâu vào U Minh Cổ Địa được vài canh giờ. Màn sương đen dường như dày đặc hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, khiến thế giới trở nên mờ mịt và đáng sợ. Những tàn tích kiến trúc cổ xưa hiện ra lờ mờ trong bóng tối, những tượng đài kỳ dị đã bị phong hóa bởi thời gian và Ma khí, đứng sừng sững như những bóng ma khổng lồ. Không khí càng lúc càng lạnh lẽo, thấu xương, và áp lực từ Ma khí đè nặng lên từng tu sĩ, khiến họ cảm thấy như có một tảng đá vô hình đang đè lên lồng ngực. Mùi tử khí và mùi lưu huỳnh nồng nặc hơn, khiến cổ họng khô rát và gây cảm giác buồn nôn.
Bỗng nhiên, từ trong màn sương đen đặc quánh, một tiếng gào rú khàn đục xé tan sự im lặng chết chóc. Tiếp theo đó là tiếng xương cốt vỡ vụn, và rồi, một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra, nhanh như chớp. Đó là một Ma vật biến thể, với hình dáng quái dị: thân hình đồ sộ của một con rắn khổng lồ nhưng lại mọc ra đôi cánh dơi rộng lớn, đen kịt, vỗ phần phật trong không khí. Từ cái miệng rộng ngoác của nó phun ra một làn độc khí xanh đen, nhanh chóng lan tỏa, ăn mòn cả linh lực và sức sống. Ngay sau đó, một con Ma vật khác xuất hiện, một khối thịt vô định hình, đang co giãn và biến đổi liên tục, dường như có khả năng nuốt chửng mọi thứ. Chúng không chỉ mạnh mẽ một cách đáng sợ, mà còn có khả năng tự tái tạo, thay đổi hình dạng và phương thức tấn công một cách khó lường, khiến các đòn đánh thông thường trở nên vô hiệu.
"Chúng quá nhanh!" Tần Vũ la lớn, giọng hắn vang dội, truyền đi mệnh lệnh rõ ràng. Hắn lập tức kích hoạt Thanh Tâm Châu, ánh sáng trắng tinh khiết từ viên ngọc bùng lên, tạo thành một lá chắn mạnh mẽ xung quanh đội hình, đẩy lùi làn độc khí và làm chậm lại sự xâm nhập của khối thịt vô định hình. "Kỷ Vô Nguyệt, bẫy linh lực! Liễu Thanh Hoan, dùng linh lực thanh tẩy kết hợp với ta!"
Kỷ Vô Nguyệt không cần nhắc nhở lần thứ hai. Nàng vung trường kiếm, linh lực tuôn trào, tạo thành một mạng lưới bẫy tinh xảo, vô hình trong màn sương đen, trói buộc con Ma vật rắn có cánh. Cùng lúc đó, Liễu Thanh Hoan đã rút ra một lá bùa cổ, nhanh chóng niệm chú, linh lực tinh thuần của nàng kết hợp với ánh sáng Thanh Tâm Châu của Tần Vũ, tạo thành một luồng năng lượng thanh tẩy mạnh mẽ, bắn thẳng vào khối thịt vô định hình, khiến nó co rúm lại, phát ra những tiếng rít gào đau đớn.
"Thanh Tâm Châu của Tần Vũ có hiệu quả hơn ta tưởng!" Liễu Thanh Hoan vừa ra chiêu, vừa đáp lại, ánh mắt nàng tràn đầy sự kinh ngạc và một niềm hy vọng mới. "Tiếp tục giữ vững, đừng để chúng bao vây!" Nàng biết rằng Thanh Tâm Châu không chỉ có khả năng thanh lọc mà còn có thể làm suy yếu Ma vật biến thể, đây chính là chìa khóa mà Cố Trường Minh đã ám chỉ.
Cuộc chiến bùng nổ căng thẳng. Tần Vũ vung kiếm, kiếm khí mạnh mẽ kết hợp với năng lượng từ Thanh Tâm Châu, không ngừng tấn công con rắn biến thể, mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh thanh lọc, khiến Ma khí trên người nó bị xua tan từng chút một. Cùng lúc đó, Liễu Thanh Hoan sử dụng những trận pháp nhỏ, linh hoạt thay đổi vị trí, từng luồng linh lực tinh thuần của nàng không ngừng thanh tẩy không khí, làm suy yếu khả năng tái tạo của các Ma vật. Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên phối hợp ăn ý, Kỷ Vô Nguyệt dùng kiếm chiêu sắc bén, nhắm vào những điểm yếu của Ma vật, trong khi Lâm Uyên liên tục tung ra những chiêu thức phòng ngự và hỗ trợ, bảo vệ các đệ tử khác khỏi những đòn tấn công bất ngờ. Các đệ tử tinh anh khác cũng không hề nao núng, họ tạo thành một vòng tròn phòng ngự chặt chẽ, liên tục phóng ra pháp khí và linh lực, hỗ trợ ba người dẫn đầu.
Mỗi khi tưởng chừng như đã tiêu diệt được một con Ma vật, nó lại co rút, biến đổi hình dạng, hoặc phân tách thành nhiều thực thể nhỏ hơn, trở nên nhanh nhẹn và khó nắm bắt hơn. Tiếng gào rú khàn đục của chúng vang vọng khắp U Minh Cổ Địa, hòa cùng tiếng pháp khí xé gió, tiếng kiếm khí va chạm mạnh mẽ. Mùi máu tanh và Ma khí hôi thối đặc quánh càng lúc càng nồng nặc, khiến trận chiến trở nên vô cùng khốc liệt.
Xa xôi tại Vọng Tiên Lầu, Cố Trường Minh cùng Mộ Dung Tuyết đang quan sát toàn bộ diễn biến qua một pháp trận cổ xưa, màn hình pháp trận phản chiếu hình ảnh rõ nét về cuộc chiến nơi U Minh Cổ Địa. Khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ u buồn của Cố Trường Minh hiện lên một sự phức tạp khó tả. Đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách của hắn dán chặt vào hình ảnh Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan đang chiến đấu.
"Chúng đã hiểu được," Cố Trường Minh khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút suy tư. "Không còn là những đứa trẻ chỉ biết lao lên nữa. Chúng đã biết cách phối hợp, đã biết cách tận dụng điểm yếu của Ma khí, và quan trọng nhất, chúng đã biết cách sử dụng Thanh Tâm Châu không chỉ để phòng ngự mà còn để tấn công, để thanh tẩy." Một tia sáng nhỏ lóe lên trong đôi mắt tưởng chừng như vô cảm của hắn. "Đây là sự khác biệt mà ta từng hy vọng, nhưng cũng là sự khác biệt mà ta từng sợ hãi. Ma khí này... khả năng biến đổi của nó là vô tận. Liệu Thanh Tâm Châu có thể chịu đựng được đến mức nào?"
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây hiện lên vẻ lo lắng. Nàng nhìn vào màn pháp trận, nhìn thấy sự kiên cường của thế hệ trẻ, nhưng cũng nhìn thấy hiểm nguy đang rình rập. Nàng hiểu rằng Cố Trường Minh đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Hắn muốn can thiệp, muốn bảo vệ họ, nhưng hắn cũng biết rằng đây là con đường mà họ phải tự mình đi, con đường để họ trưởng thành. Nàng khẽ siết chặt tay hắn, một sự an ủi không lời.
Cố Trường Minh quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn thoáng qua sự mệt mỏi, sự nặng nề của những ký ức kiếp trước. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng có lẽ, bình yên đó chỉ có thể đến khi thế giới này tự tìm thấy con đường của chính nó, không cần đến một người cứu rỗi đã kiệt sức. Hắn tin vào lời khuyên của mình, tin rằng thế hệ này có thể tìm ra con đường mới, nhưng sự hoài nghi và nỗi sợ hãi về một thất bại khác vẫn len lỏi trong tâm trí hắn. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn đang chứng kiến họ hành động, theo cách mà hắn đã gợi ý, nhưng kết quả vẫn là một ẩn số.
***
Trận chiến kéo dài hơn dự kiến, nhưng cuối cùng, với sự phối hợp ăn ý và những chiêu thức đột phá, đội ngũ đã thành công đẩy lùi được đợt tấn công của các Ma vật biến thể. Chúng co rút lại, phát ra những tiếng rít gào thảm thiết rồi tan biến vào màn sương đen, nhưng không hề chết hẳn. Chúng chỉ rút lui, chờ đợi một cơ hội khác. Các tu sĩ trẻ đều thở dốc, linh lực hao tổn gần như cạn kiệt, nhưng ánh mắt họ lại rực sáng một niềm hân hoan chiến thắng nhỏ nhoi, một sự tự tin được tôi luyện qua sinh tử.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua nhiều đợt tấn công hiểm nguy khác, đối mặt với những biến thể Ma vật ngày càng quái dị và mạnh mẽ hơn. Có con là khối xương khô biết cử động, có con là những linh hồn oán hận bị Ma khí biến đổi thành thực thể vật chất, có con lại là những loài côn trùng khổng lồ mang theo độc tố ăn mòn. Mỗi bước đi đều là một thử thách, mỗi hơi thở đều mang theo sự nặng nề của tử khí và áp lực từ Ma khí đang không ngừng ăn mòn tâm trí. Lâm Uyên, dù mệt mỏi, vẫn không ngừng niệm chú hồi phục cho đồng đội, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây đã thêm vài phần kiên nghị. Kỷ Vô Nguyệt, với tính cách lạnh lùng, dứt khoát, liên tục mở đường, cảnh giác cao độ trước mọi mối nguy tiềm ẩn.
Cuối cùng, sau một hành trình đầy cam go, vượt qua những khu vực bị Ma khí ăn mòn sâu sắc đến mức mọi sự sống đều đã bị hủy diệt, đội ngũ cũng đến được một khu vực trung tâm của U Minh Cổ Địa. Nơi đây, Ma khí không còn là sương mù nữa, mà cuồn cuộn như một dòng sông đen tối, chảy xiết trong một khe nứt khổng lồ dưới lòng đất. Tiếng Ma khí gầm gừ, cuộn xoáy như thác đổ, mang theo một mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn xé toang lồng ngực. Ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của Liễu Thanh Hoan và Thanh Tâm Châu của Tần Vũ dường như bị nuốt chửng bởi bóng tối vĩnh cửu nơi đây. Bầu không khí trở nên cực kỳ nặng nề, một bão Ma khí nhỏ đang hình thành, liên tục va đập vào linh lực hộ thân của họ.
Trước mắt họ, giữa dòng sông Ma khí cuồn cuộn, là một cảnh tượng kinh hoàng: một Ma vật biến thể khổng lồ, hình dáng như một con quái vật cổ xưa, nằm vắt vẻo trên mạch Ma khí. Nó có hàng trăm con mắt đỏ ngầu, không ngừng chớp nháy, tỏa ra thứ ánh sáng tà dị. Thân thể nó như được tạo thành từ vô số khối thịt và xương cốt biến dạng, không ngừng co giãn và biến đổi. Uy áp kinh hoàng từ nó tỏa ra, đè nén mọi thứ xung quanh, khiến không khí đặc quánh lại, cảm giác như có cả ngọn núi đang đè lên người. Đây chính là kẻ canh giữ mạch Ma khí, là thử thách lớn nhất mà họ từng đối mặt.
Liễu Thanh Hoan, thở dốc, ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn vào mạch Ma khí cuồn cuộn phía trước. Nàng cảm nhận được nguồn năng lượng biến thể đang phun trào từ đó, mạnh mẽ và hỗn loạn đến mức khó tin. "Đây rồi... Nguồn gốc của nó," giọng nàng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự choáng ngợp trước sức mạnh nguyên thủy ấy. "Nhưng nó quá mạnh! Chúng ta có thể... tiếp cận được không?"
Tần Vũ siết chặt Thanh Tâm Châu trong tay, ánh sáng từ viên ngọc càng lúc càng rực rỡ, đối chọi với sự tăm tối của Ma khí. Khuôn mặt hắn đanh lại, giọng nói quả quyết, tràn đầy ý chí sắt đá. "Không thể lùi bước! Chúng ta phải tìm cách tiếp cận mạch Ma khí, dù có phải trả giá! Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng!" Hắn biết rằng đây không chỉ là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc đối đầu với bản chất của Ma khí biến thể, một bước ngoặt quyết định cho tương lai của đại lục Tiên Nguyên.
Xa xôi, trên Vọng Tiên Lầu, Mộ Dung Tuyết nhìn vào pháp trận, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ lo lắng tột độ. "Họ có thể... Họ có thể làm được không? Ma khí này quá hung tàn..." Nàng quay sang Cố Trường Minh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan ngại, bởi nàng hiểu rõ hơn ai hết gánh nặng mà hắn đang mang.
Cố Trường Minh vẫn đứng đó, như một bức tượng tạc từ băng đá, ánh mắt hắn dán chặt vào hình ảnh những thanh niên đang đứng trước bờ vực của hiểm nguy. Trong thâm tâm hắn, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn đã thấy quá nhiều cái chết, đã trải qua quá nhiều sự phản bội và mất mát. Trái tim hắn đã chai sạn, linh hồn hắn đã mệt mỏi. "Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" câu nói quen thuộc ấy vang vọng trong đầu hắn. Nhưng khi nhìn thấy sự kiên cường, sự đoàn kết của thế hệ trẻ, một tia hy vọng mong manh lại bùng cháy. "Sức mạnh của 'Hậu Thiên Kiếp' không thể coi thường," hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng gió rít qua những khe đá cổ. "Ma khí thời 'Hậu Thiên Kiếp' sẽ tiếp tục biến đổi và trở nên khó lường hơn, đòi hỏi những phương pháp đối phó sáng tạo và đột phá, chứ không chỉ là sức mạnh thuần túy." Hắn biết rõ điều đó hơn bất cứ ai. "Nhưng ý chí của thế hệ này... có lẽ đã bắt đầu thay đổi dòng chảy. Chỉ là... liệu sự thay đổi đó có đủ để cứu vãn tất cả?"
Sự chấp nhận và tin tưởng dần dần của Cố Trường Minh vào thế hệ mới, cho thấy anh có thể sẽ tham gia tích cực hơn (dù vẫn gián tiếp) vào việc định hướng họ trong tương lai, không chỉ dừng lại ở lời khuyên. Hắn nhớ lại những lời mình đã nói, về việc thanh lọc và dẫn dắt. Khả năng 'dẫn dắt' hoặc 'thanh lọc' Ma khí của Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, đặc biệt là Tần Vũ với Thanh Tâm Châu, sẽ đóng vai trò quan trọng và có thể là chìa khóa để giải quyết mối đe dọa này. Đây không chỉ là về sức mạnh cá nhân, mà là về sự thấu hiểu và khả năng thích nghi. Sự tồn tại của mạch Ma khí biến thể này cho thấy mối liên hệ sâu sắc hơn với 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' và có thể là một manh mối về Thiên Cơ Lệnh hoặc một bí mật cổ xưa có thể giúp thay đổi cục diện cuộc chiến. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng bình yên đó có lẽ chỉ có thể đến khi những người này tự tìm thấy con đường của chính họ.
Quái vật khổng lồ gầm lên một tiếng rống kinh hoàng, tiếng gầm vang vọng khắp U Minh Cổ Địa, làm rung chuyển cả không gian. Hàng trăm con mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào những kẻ xâm nhập, và rồi, nó lao vào tấn công dữ dội, tạo ra một áp lực kinh hoàng, đủ để đè bẹp bất kỳ tu sĩ nào có ý chí yếu kém. Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ cùng các đồng đội hít sâu một hơi, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử. Họ đã đi xa đến mức này, không thể lùi bước. Tất cả linh lực, mọi chiến thuật, mọi kiến thức mà họ đã học được, tất cả sẽ được dốc hết vào trận chiến cuối cùng này. Họ không còn là những đứa trẻ dựa dẫm vào người khác. Họ là thế hệ mới, những người sẽ tự định đoạt số phận của mình và của cả đại lục. Cố Trường Minh vẫn đứng đó, im lặng quan sát, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều suy tư, nhiều nỗi niềm mà không ai có thể thấu hiểu, chờ đợi xem liệu ngọn lửa hy vọng mong manh mà hắn đã gieo có đủ sức để cháy rực, xua tan đi bóng tối của Ma khí biến thể này hay không.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.