Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 135: U Minh Cổ Địa: Âm Ảnh Cổ Xưa và Kẻ Săn Lùng Mới
Hắn cẩn thận cất mảnh kim loại vào túi trữ vật. Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, trong lòng nàng vừa dâng lên sự ngưỡng mộ vô hạn trước sự uyên bác và điềm tĩnh của hắn, vừa cảm thấy xót xa cho gánh nặng mà hắn đang mang. Nàng biết, mỗi mảnh ghép hắn tìm được, mỗi bí mật hắn vén màn, đều đi kèm với một phần ký ức đau thương, một vết sẹo cũ trong linh hồn hắn.
Cố Trường Minh quay lại nhìn nàng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang một sự trấn an sâu sắc. Đó không phải là một nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười của sự kiệt sức nhưng vẫn còn chút hy vọng mong manh. Ánh mắt hắn vẫn chứa đựng vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu, nhưng trong đó, Mộ Dung Tuyết lại nhìn thấy một tia sáng của quyết tâm, một ý chí không gì lay chuyển. Hắn vẫn đang tìm kiếm, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì sự thật, vì sự bình yên mà hắn đã đánh mất qua biết bao nhiêu kiếp. Hành trình này, dù đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn đơn độc. Và đó, có lẽ, chính là ánh sáng dẫn lối cho hắn giữa cõi U Minh Cổ Địa này.
***
Sâu thẳm trong U Minh Cổ Địa, thời gian dường như đã ngừng trôi từ hàng vạn năm trước. Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết tiếp tục dò bước qua một khu vực hoang tàn, nơi những tàn tích của một nền văn minh cổ đại đổ nát dưới áp lực của thời gian và ma khí. Chung quanh họ, những tòa thành vỡ vụn vươn mình lên giữa sương mù đen đặc, như những bộ xương khô khốc của một sinh vật khổng lồ đã chết từ lâu. Những tháp đá nứt toác, cong vẹo như những ngón tay quỷ dị vươn ra từ lòng đất, cố gắng nắm giữ chút ánh sáng yếu ớt le lói qua tầng mây đen đặc vĩnh cửu. Dưới chân, những viên gạch đá đổ nát trồi lên khỏi nền đất ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và dấu vết của một cuộc tàn phá khủng khiếp.
Nơi đây là một nghĩa địa thực sự của thời gian. Những bộ xương khổng lồ của các sinh vật không rõ nguồn gốc nằm rải rác khắp nơi, trắng bệch và lạnh lẽo, một số đã bị ma khí ăn mòn đến mức chỉ còn là những mảnh vụn. Tiếng gió rít thê lương len lỏi qua các khe nứt, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng gào rú của vô số oán linh bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc dưới sức gió, hay tiếng bước chân vang vọng của chính họ, càng làm tăng thêm sự quỷ dị của không gian. Mùi tử khí nồng nặc, mùi bùn lầy ẩm ướt và ma khí hôi thối quyện lẫn với mùi kim loại rỉ sét từ những vũ khí cổ xưa vứt bỏ, tạo thành một thứ hỗn tạp khó tả, khiến lồng ngực như bị đè nén. Cảm giác bị theo dõi luôn thường trực, như có vô vàn ánh mắt vô hình đang dán chặt vào từng cử động của họ.
Cố Trường Minh bước đi cẩn trọng, đôi mắt hổ phách của hắn quét qua mọi ngóc ngách. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ những phù văn mờ nhạt trên vách đá đến những gợn sóng bất thường trong ma khí. Hắn dùng kiến thức uyên thâm của mình để nhận diện và tránh né những cạm bẫy tinh vi còn sót lại từ kỷ nguyên Thiên Kiếp Giáng Lâm. "Cẩn thận, Tuyết nhi," giọng hắn trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió, "Nơi này còn nguy hiểm hơn ta tưởng. Những trận pháp cổ xưa đã bị ma khí biến dị, không còn tuân theo quy luật thông thường. Một bước sai lầm có thể dẫn đến diệt vong."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng cũng không ngừng cảnh giác. Nàng cảm nhận rõ ràng sự hỗn loạn của linh khí và ma khí nơi đây, một sự kết hợp đầy mâu thuẫn nhưng lại hòa quyện đến đáng sợ. "Nơi đây... thật sự là một nghĩa địa của thời gian. Linh khí hỗn loạn, ma khí nồng nặc." Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận sức nặng của nó như một sự an ủi. "Trường Minh, mảnh kim loại tìm thấy hôm qua có vẻ đang dẫn chúng ta đến đúng hướng, nó đang rung động nhẹ."
Cố Trường Minh khẽ "ừ" một tiếng. Hắn rút mảnh kim loại màu đen sạm ra từ túi trữ vật. Mảnh vỡ ấy không ngừng rung động, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, như một trái tim cổ xưa đang đập yếu ớt, chỉ dẫn họ đi sâu hơn vào mê cung của U Minh Cổ Địa. Hắn dùng nó như một vật dò tìm, đưa nó đến gần một luồng ma khí ngưng tụ bỗng nhiên bùng phát từ lòng đất. Ngay lập tức, mảnh kim loại phát ra một dao động kỳ lạ, như một từ trường vô hình đẩy lùi luồng ma khí, khiến nó dịu đi và tan biến vào không khí. Kỹ thuật này không phải là chiến đấu, mà là một sự "hiểu biết" về cấu trúc của ma khí, một tri thức cổ xưa mà ít ai còn nắm giữ.
Hắn ngừng lại đột ngột. Mảnh kim loại trong tay hắn rung động mạnh hơn, không còn là sự dẫn lối đơn thuần, mà là một tín hiệu cảnh báo. Ánh mắt sắc lạnh của hắn quét qua một đống đổ nát gần đó, nơi những phiến đá bị phong hóa tạo thành một bức tường tự nhiên. Một luồng khí tức xa lạ, không phải của oán linh hay ma vật cổ xưa, mà là của con người, còn rất mới, lướt qua khứu giác nhạy bén của hắn. Hắn nhẹ nhàng hạ tay xuống, giấu mảnh kim loại vào ống tay áo, đồng thời ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết.
"Có người." Hắn thì thầm, giọng nói gần như hòa lẫn vào tiếng gió. "Không phải chúng ta."
Mộ Dung Tuyết hiểu ý, lập tức rút lui theo hắn, ẩn mình vào một khe đá hẹp được che phủ bởi lớp sương mù đen dày đặc. Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy sự tin tưởng và tò mò. Nàng biết, Cố Trường Minh không bao giờ hành động vô cớ. Hắn luôn đi trước một bước, luôn nhìn thấy những điều mà người khác không thể. Trong bóng tối âm u, chỉ có ánh mắt hổ phách của hắn vẫn sáng rực, như hai ngọn đèn pha xuyên qua màn đêm, dò xét từng dấu vết, từng luồng khí tức nhỏ nhất. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi trỗi dậy trong tâm hồn, gánh nặng của quá khứ, của những bi kịch đã chứng kiến, chưa bao giờ buông tha hắn. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch," hắn thầm nghĩ, "Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng dường như, sự bình yên đó là một thứ xa xỉ không bao giờ thuộc về ta."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh thấu xương và mùi tử khí đặc quánh. Hắn mở mắt ra, tia mỏi mệt trong đó đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và cảnh giác tột độ. Hắn biết, cuộc chơi này còn lâu mới kết thúc. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn không thể buông xuôi.
***
Ẩn mình trong khe đá hẹp, được che phủ bởi lớp sương mù đen dày đặc, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết quan sát một cảnh tượng lạ lùng. Không xa chỗ họ, tại một khu vực trung tâm của một đống đổ nát cổ xưa, một nhóm người mặc hắc y đang cẩn trọng dò xét. Những hắc y nhân này thân hình gầy gò, mặt mũi bị che khuất bởi mũ trùm, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo và vô cảm. Chúng di chuyển như những bóng ma, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng mỗi bước chân lại mang theo một luồng ma khí âm u, nặng nề, khiến không khí xung quanh càng thêm lạnh lẽo thấu xương.
Dẫn đầu nhóm người đó là một nam tử trẻ tuổi, khí chất ngạo mạn và tà dị đến mức khó che giấu. Hắn mặc một bộ hắc bào thêu những họa tiết hình rắn rồng cuộn xoắn, ôm lấy thân hình cao gầy, làm nổi bật vẻ điển trai nhưng đầy vẻ tà ác của hắn. Mái tóc đen dài như thác nước đổ xuống vai, một vài sợi lướt qua khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tự mãn. Chính là Dạ Vô Song, kẻ mà Cố Trường Minh đã từng nghe danh ở kiếp trước, một thủ lĩnh Ma tu mới nổi với dã tâm không đáy. Hắn đang cầm một loại pháp khí ma đạo màu đỏ sẫm, trông như một thanh đoản kiếm được chế tác từ xương thú, phát ra ánh sáng u ám, ma mị, dùng nó để cảm ứng một luồng năng lượng ngầm dưới lòng đất. Từ thanh đoản kiếm, từng luồng tử khí cuồn cuộn tỏa ra, khiến những hắc y nhân xung quanh phải lùi lại một bước. Mùi lưu huỳnh và máu tanh nồng nặc bỗng chốc tràn ngập không gian, át đi cả mùi tử khí và ma khí vốn có, báo hiệu một nghi thức tà ác đang diễn ra.
Dạ Vô Song bước đến gần một phiến đá khổng lồ, trên đó khắc những phù văn cổ xưa mờ nhạt, dường như là một phong ấn đã bị quên lãng. Hắn giơ cao pháp khí ma đạo, ánh mắt sáng quắc như chim ưng. "Luân Hồi Kính... nó nhất định phải ở đây. Ta cảm nhận được tàn niệm của thời gian, dấu vết của Kỷ Nguyên Hoàng Kim. Kẻ nào dám tranh đoạt với ta, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng linh hồn! Mau, phá giải phong ấn này!" Giọng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Cổ Địa, mang theo sự tàn nhẫn và kiêu ngạo đến cực điểm, như một vị chúa tể đang ra lệnh cho bầy tôi.
Cố Trường Minh nín thở, ánh mắt hổ phách của hắn nheo lại. "Dạ Vô Song... hắn cũng đến đây. Hắn biết gì về Luân Hồi Kính? Hắn nhận ra tàn niệm của Kỷ Nguyên Hoàng Kim?" Một tia sáng phức tạp lóe lên trong mắt hắn. Kỷ Nguyên Hoàng Kim là thời đại thịnh vượng nhất của Tiên Nguyên Đại Lục trước Thiên Kiếp Giáng Lâm, là nơi khởi nguồn của vô số bí mật và sức mạnh. Việc Dạ Vô Song nhận ra điều đó cho thấy hắn không chỉ là một kẻ Ma tu thông thường, mà có thể có một mối liên hệ sâu sắc với quá khứ xa xưa, hoặc ít nhất là được tiếp cận với những tri thức cổ đại bị cấm kỵ. Hắn mạnh hơn vẻ ngoài, và pháp khí hắn dùng... có chút quen thuộc. Cố Trường Minh mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức tương tự như Phá Thiên Kiếm của mình từ món pháp khí của Dạ Vô Song, nhưng lại bị vặn vẹo và nhuốm màu tà ác. Đây là một thứ hắn cần phải tìm hiểu kỹ hơn. Hắn cảm thấy một nỗi mệt mỏi trỗi dậy, khi biết rằng mỗi lần hắn cố gắng tránh xa thế sự, thế sự lại tự tìm đến hắn.
Mộ Dung Tuyết nép sát vào Cố Trường Minh, thì thầm, giọng nói đầy lo lắng: "Là... Ma tu sao? Bọn chúng đang cố gắng mở một phong ấn cổ xưa. Nếu để hắn có được thứ hắn muốn... chúng ta có nên ra tay không, Trường Minh?" Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm toát ra từ Dạ Vô Song, một thứ nguy hiểm khác hẳn với những ma vật hay oán linh mà họ đã gặp.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn dùng một loại ẩn thân thuật cổ xưa, kết hợp với địa hình và ma khí xung quanh để che giấu hoàn toàn sự hiện diện của mình và Mộ Dung Tuyết. Lớp sương mù đen cuồn cuộn bao phủ lấy họ, khiến họ trở nên vô hình, hòa tan vào bóng tối của Cổ Địa. Hắn ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết giữ im lặng tuyệt đối, ngón tay hắn khẽ đặt lên môi nàng. Mùi tử khí nồng nặc và ma khí hôi thối như muốn nuốt chửng mọi thứ, khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Hắn tập trung quan sát Dạ Vô Song. Thấy hắn ra lệnh cho thuộc hạ dùng máu tươi và các vật liệu tà dị khác để mở phong ấn. Những hắc y nhân lập tức tuân lệnh, cắt cổ những con thú hoang vừa bắt được, để máu tươi đổ xuống phiến đá, hòa vào những phù văn cổ xưa. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, hòa cùng mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những loại hương liệu tà ác được đốt. Ánh sáng u ám từ pháp khí của Dạ Vô Song càng lúc càng mạnh, nhuộm đỏ cả khu vực. Phong ấn trên phiến đá bắt đầu phát ra những tia sáng đen, những phù văn cổ xưa nhấp nháy liên tục, rồi dần dần nứt vỡ. Tiếng nứt vỡ khô khốc vang vọng, như tiếng xương cốt đang bị bẻ gãy. Hành động này cho thấy sự hiểu biết của hắn về những tà thuật cổ đại và sự tàn nhẫn của Ma tu.
Cố Trường Minh không hành động. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt sắc lạnh nhưng bình thản, như một hồ nước sâu không gợn sóng. Hắn không muốn lộ diện quá sớm. Mục đích của hắn không phải là đối đầu với Dạ Vô Song, mà là tìm kiếm sự thật đằng sau Luân Hồi Kính và cơ chế trùng sinh. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và việc ra mặt bây giờ, dù có thể ngăn cản Dạ Vô Song nhất thời, nhưng lại khiến hắn mất đi cơ hội quan sát và tìm hiểu sâu hơn. Hắn cần biết Dạ Vô Song đang tìm kiếm gì, hắn biết những gì, và quan trọng hơn, hắn sẽ làm gì với Luân Hồi Kính nếu có được nó. Kẻ Ma chủ trong kiếp trước đã dạy cho hắn một bài học xương máu: kẻ thù mạnh nhất không phải là kẻ đối đầu trực diện, mà là kẻ lẩn khuất trong bóng tối, thao túng mọi thứ. Hắn không thể để mình lặp lại sai lầm đó.
***
Sau khi nhóm Dạ Vô Song đã phá vỡ phong ấn và tiến sâu hơn vào một lối đi ngầm vừa hiện ra, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết rời khỏi nơi ẩn náu. Không khí vẫn âm u, lạnh lẽo, sương mù đen vẫn bao phủ dày đặc, nhưng giờ đây, mùi máu tươi và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn trong không gian, nhắc nhở họ về sự hiện diện của Ma tu. Cố Trường Minh trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những tàn tích cổ xưa mà Dạ Vô Song vừa chạm vào, nơi phong ấn đã bị phá hủy, để lại một vết sẹo sâu hoắm trên phiến đá. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức tà ác còn sót lại, nhưng cũng có một chút gì đó cổ xưa, nguyên thủy, không hoàn toàn thuộc về Ma tu hiện tại.
Mộ Dung Tuyết nhìn vào lối đi vừa mở ra, rồi lại quay sang nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt nàng đầy sự lo lắng và thắc mắc. "Trường Minh, tại sao chúng ta không ngăn cản hắn? Hắn đang tìm kiếm Luân Hồi Kính, nếu để hắn có được nó... hậu quả sẽ không thể lường trước!" Nàng không thể hiểu được sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của hắn. Trong tiềm thức, nàng vẫn còn nhớ đến hình ảnh một Cố Trường Minh anh hùng, luôn đứng ra bảo vệ chính nghĩa, không chút do dự. Nhưng Cố Trường Minh của hiện tại đã khác.
Cố Trường Minh nhìn về phía sương mù đen cuồn cuộn nuốt chửng lối đi vừa mở, giọng điệu có chút mệt mỏi nhưng kiên định. Hắn biết mình đã mất đi sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhưng đổi lại là sự khôn ngoan và cái nhìn thấu đáo về bản chất của thế giới này. "Hắn không phải là kẻ đơn giản. Hắn có lý do riêng để tìm kiếm nó, và sức mạnh của hắn cũng không phải tầm thường." Hắn ngừng lại một chút, như đang cân nhắc từng lời nói. "Hơn nữa, việc chúng ta ra mặt bây giờ chỉ làm lộ mục đích và thực lực của chúng ta. Luân Hồi Kính không dễ dàng bị khống chế như vậy, chưa kể... ta còn nhiều điều muốn tìm hiểu từ hắn." Hắn không nói hết, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng một sự thâm sâu mà Mộ Dung Tuyết không thể nào hiểu thấu. Hắn đang nghĩ về những manh mối từ mảnh kim loại, về mối liên hệ mơ hồ giữa Dạ Vô Song và Kỷ Nguyên Hoàng Kim, và cả về những bí mật mà Luân Hồi Kính đang che giấu. Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Hắn không muốn lặp lại sai lầm đó.
Mộ Dung Tuyết quan sát Cố Trường Minh, cảm nhận được sự phức tạp và chiều sâu trong lời nói và ánh mắt anh. Nàng biết, hắn đang che giấu rất nhiều điều, nhưng nàng cũng tin tưởng vào sự lựa chọn của hắn. "Anh... biết gì về Dạ Vô Song? Hay là... về Luân Hồi Kính mà anh chưa nói cho ta biết? Anh có vẻ hiểu rõ hơn bất kỳ ai." Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tò mò không nhỏ.
Cố Trường Minh tránh ánh mắt nàng, nhìn lên bầu trời u ám, một tia đau buồn thoáng qua trong đôi mắt hổ phách. "Chỉ là... những kiến thức cổ xưa mà thôi." Hắn nói, một câu trả lời quen thuộc, nhưng lại chất chứa một nỗi u hoài sâu sắc. "Bây giờ chúng ta cần đi đường vòng, tránh xa hắn một thời gian. Hãy tìm những dấu vết khác dẫn tới trung tâm Luân Hồi Kính, nơi mà hắn có thể chưa chạm tới." Hắn không muốn nói nhiều hơn, không muốn khơi gợi lại những ký ức đau khổ về kiếp trước, về những sự phản bội và mất mát đã khiến hắn trở nên chai sạn như ngày hôm nay. Hắn biết, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và cái giá của sự can thiệp trực tiếp bây giờ là quá lớn.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, người sẵn sàng hy sinh tất cả vì một lý tưởng viển vông. Giờ đây, hắn hành động vì sự thật, vì sự bình yên của chính mình, và vì Mộ Dung Tuyết, người duy nhất còn lại bên cạnh hắn.
Cố Trường Minh lấy ra một bản đồ cổ đã nhàu nát trong túi trữ vật – một bản đồ hắn đã vẽ lại từ ký ức của kiếp trước, chi tiết đến từng khe núi, từng dòng sông ngầm của U Minh Cổ Địa. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một con đường khác, hiểm trở hơn, ít dấu vết hơn, nhưng an toàn hơn, để tiếp cận trung tâm Cổ Địa, tránh xa lộ trình của Dạ Vô Song. "Đường này sẽ chậm hơn, nhưng sẽ tránh được những rắc rối không cần thiết. Chúng ta không thể để lộ quá sớm."
Hắn đảm bảo Mộ Dung Tuyết an toàn, truyền một luồng linh lực nhẹ vào cơ thể nàng để củng cố ẩn thân thuật, đồng thời che giấu năng lượng của cả hai một lần nữa. Cả hai tiếp tục di chuyển, sâu hơn vào những bí ẩn của U Minh Cổ Địa, nơi mỗi bước chân đều là một cuộc phiêu lưu vào quá khứ, nơi mỗi hơi thở đều là một sự đấu tranh với ma khí và tử khí. Hắn biết, cuộc đối đầu với Dạ Vô Song chỉ là vấn đề thời gian, nhưng hắn sẽ chọn thời điểm và địa điểm có lợi nhất cho mình. Bởi vì, hắn không còn là kẻ cứu thế giới nữa, hắn chỉ là một người đang tìm kiếm câu trả lời cho chính số phận của mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.