Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 226: Sự Ngoan Cường Của Ma Tướng: Lời Thề Bất Diệt
Mùi ma khí hôi thối vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây nó đã bị lấn át bởi hương thơm thanh khiết của linh lực tinh thuần đang bùng nổ, trộn lẫn với khí tức băng giá và kiếm khí sắc bén. Hắc Sa Ma Tướng bị dồn vào thế phòng thủ. Thân hình to lớn của hắn co cụm lại, cố gắng che chắn điểm yếu trên ngực. Nhưng mỗi lần hắn cử động, những xiềng xích băng giá lại siết chặt hơn, và kiếm khí của Kỷ Vô Nguyệt lại tìm thấy một khe hở để tấn công. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên lớp da đen như sắt thép của hắn, và ma khí rỉ ra từ đó không còn cuồn cuộn như trước, mà trở nên yếu ớt, hỗn loạn.
Hai cô gái, dù đã hao tốn rất nhiều linh lực, nhưng vẫn duy trì áp lực không ngừng. Họ không cho Ma Tướng bất kỳ cơ hội nào để phục hồi. Mỗi đòn đánh của họ không chỉ là kỹ năng, mà còn là ý chí, là sự quyết tâm bảo vệ những gì mình trân trọng. Trận chiến vẫn tiếp diễn, dữ dội và khốc liệt, nhưng cán cân đã bắt đầu nghiêng về phía những người trẻ. Bên ngoài lán trại, ma khí vẫn cuộn trào, gió lạnh vẫn rít gào, nhưng bên trong, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, rực cháy giữa đống tro tàn của Hoàng Thành Thiên Đô, báo hiệu một sự thay đổi đang đến, không chỉ cho trận chiến này, mà còn cho cả đại lục Tiên Nguyên.
Bỗng, một tiếng gầm thét xé tan màn đêm, không còn là sự giận dữ hay kinh hoàng, mà là một âm thanh tuyệt vọng đến điên loạn. Hắc Sa Ma Tướng, với cơ thể chi chít những vết nứt, ma khí tuôn trào như máu, bỗng ngừng lại mọi sự kháng cự. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt, tràn ngập một sự căm hận tột cùng, như thể muốn xé nát linh hồn của họ.
"Các ngươi... các ngươi sẽ phải chôn cùng ta!" Hắn gào lên, giọng nói khản đặc, méo mó. "Ma Chủ vạn tuế! Hỡi những kẻ thấp hèn, hãy tận hưởng nỗi đau!"
Cùng với tiếng gầm ấy, một luồng ma khí đen kịt từ sâu trong cơ thể Hắc Sa Ma Tướng bùng nổ, không phải để tấn công trực diện mà là để tự thiêu đốt sinh mệnh. Ánh sáng âm u từ cơ thể hắn lóe lên một cách quỷ dị, rồi đột ngột vụt tắt, nhường chỗ cho một cơn lốc cát đen khổng lồ, cao ngất trời, cuốn phăng mọi thứ trong tầm mắt. Cơn lốc xoáy này không phải cát bụi bình thường, mà là sự cô đọng của Ma khí và những mảnh vụn linh hồn của hắn, biến thành một "Ma Sa Quyết" khủng khiếp.
"Không thể nào... Hắn đang tự hủy hoại!" Liễu Thanh Hoan thốt lên, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Nàng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nén, như hàng ngàn ngọn núi cùng lúc sụp đổ. Linh lực của Cố Trường Minh trong cơ thể nàng, vốn đã giúp nàng chống chịu được ma khí nồng đậm, giờ đây đang bị bào mòn với tốc độ chóng mặt. Những sợi xiềng xích băng giá mà nàng vừa tạo ra bị cơn lốc cát đen cuốn đi như những sợi tơ mỏng manh, tan biến không dấu vết. Không khí đặc quánh ma khí, không còn mùi tanh tưởi đơn thuần, mà là sự pha trộn giữa mùi máu, mùi bùn lầy, và một thứ mùi hôi hám của sự mục ruỗng, khiến lồng ngực nàng như bị bóp nghẹt.
Kỷ Vô Nguyệt lập tức kéo Liễu Thanh Hoan lùi lại, khuôn mặt sắc sảo đanh lại. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ cơn lốc cát đen này. Đây không phải là một đòn tấn công thông thường, mà là sự liều chết của một Ma Tướng đã bị dồn vào đường cùng. "Thanh Hoan, tập trung! Cố tiền bối đã nói, mọi kẻ thù đều có điểm yếu!" Nàng nhắc nhở, giọng nói dứt khoát nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng. Kiếm trong tay Kỷ Vô Nguyệt rung lên bần bật, một luồng kiếm khí màu bạc bao quanh hai người, cố gắng đẩy lùi cơn lốc đang tiến tới. Nhưng sức mạnh của Ma Sa Quyết quá khủng khiếp, nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn mang theo vô số u linh và tàn niệm của Ma Tướng, lao vào tâm trí, cố gắng gặm nhấm ý chí của họ. Tiếng gió rít gào như hàng vạn quỷ hồn đang khóc than, tiếng những mảnh vụn ma khí va vào kiếm khí của Kỷ Vô Nguyệt tạo ra những tiếng ken két chói tai, khiến thính giác của họ gần như tê liệt.
Mộ Dung Tuyết, từ xa quan sát, trái tim nàng thắt lại. Nàng biết, đây là một trong những thủ đoạn cuối cùng của Ma Tướng, một đòn chí tử không phân biệt địch ta. Nàng quay đầu nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt cầu khẩn. Nhưng Cố Trường Minh vẫn chỉ đứng đó, bất động, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn chằm chằm vào trận chiến, không một chút cảm xúc dao động. Nàng hiểu, anh đang chờ đợi. Anh muốn họ phải tự mình vượt qua. Nàng chỉ có thể nắm chặt tay, thầm thì khấn nguyện cho những người trẻ tuổi.
Cơn lốc cát đen khổng lồ tiếp tục mở rộng, nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của khu phố đổ nát. Những bức tường còn sót lại sụp đổ trong chớp mắt, những mảnh vỡ bị cuốn lên cao, hòa vào dòng xoáy ma khí. Cảm giác áp lực từ cơn lốc đè nặng, không chỉ lên cơ thể mà còn lên linh hồn, khiến Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt cảm thấy đầu óc choáng váng. Sức mạnh từ Cố Trường Minh trong kinh mạch của họ đang cạn kiệt, như một ngọn đèn dầu sắp tắt. Mỗi khi cơn lốc quét qua, một làn hơi lạnh thấu xương lại thấm vào da thịt, như thể hàng ngàn mũi kim đang đâm chích. Liễu Thanh Hoan cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng. Liệu đây có phải là kết thúc? Cố tiền bối đã trao cho họ hy vọng, nhưng liệu họ có xứng đáng với sự tin tưởng đó?
"Không được bỏ cuộc!" Giọng nói của Kỷ Vô Nguyệt vang lên bên tai, dứt khoát và mạnh mẽ, như một thanh kiếm xé toạc màn sương mù của sự sợ hãi. Nàng nghiến răng, dồn toàn bộ linh lực còn lại vào kiếm, tạo thành một lá chắn kiếm khí dày đặc, cố gắng bảo vệ cả hai. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán nàng, nhưng đôi mắt phượng vẫn kiên định. Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Liễu Thanh Hoan, nhưng nàng biết, giờ không phải là lúc để suy yếu. Cố Trường Minh đã nói, mọi kẻ thù đều có điểm yếu. Kể cả đòn Ma Sa Quyết khủng khiếp này cũng không thể không có! Nàng cố gắng tập trung, dùng nhãn lực của mình để xuyên qua lớp ma khí hỗn loạn, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào, bất kỳ quy luật nào trong cơn lốc điên cuồng đó.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đang dốc toàn lực chống đỡ, cảm thấy linh lực sắp cạn kiệt và cơn lốc cát đen dường như muốn nuốt chửng họ, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra.
Tần Vũ, vốn đang nằm thoi thóp bên cạnh Mộ Dung Tuyết, cơ thể vẫn còn run rẩy vì đau đớn và suy yếu, đột nhiên mở bừng mắt. Ánh mắt hắn đỏ rực, không phải là sự cuồng loạn của ma khí, mà là một ngọn lửa của ý chí và sự căm hờn. Một phần cơ thể hắn vẫn bị bao phủ bởi ma khí do vết thương gây ra, nhưng lạ lùng thay, lý trí của hắn vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn gầm lên một tiếng, một tiếng gầm vang dội, không còn là sự yếu đuối mà là một sự bùng nổ của sức mạnh và quyết tâm.
"Hừ! Muốn chết thì ta sẽ cho ngươi chết! Nhưng không phải bằng cách này!" Hắn nghiến răng, dùng thanh kiếm của mình chống xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Mỗi bước chân là một sự vật lộn với nỗi đau và sự suy yếu, nhưng hắn vẫn kiên quyết tiến về phía trước. Huyết Nguyệt Ấn trên ngực hắn, thứ từng khiến hắn phải đau khổ và suýt mất mạng, giờ đây lại nhấp nháy một cách kỳ lạ. Không phải để thao túng hắn, mà như cung cấp cho hắn một nguồn năng lượng Ma khí có kiểm soát, một dòng chảy ma khí thuần túy nhưng không hề làm lu mờ đi lý trí của hắn. Đây là một sự biến đổi mà chính Tần Vũ cũng không ngờ tới, một thứ sức mạnh mà hắn đã học được cách dung hợp và điều khiển trong lúc sinh tử.
"Tần Vũ! Ngươi...!" Liễu Thanh Hoan thốt lên kinh ngạc khi nhìn thấy Tần Vũ đứng dậy. Nàng không thể tin vào mắt mình. Vết thương của hắn nặng đến mức nào, nàng là người rõ nhất. Vậy mà hắn lại có thể đứng lên, thậm chí còn toát ra một luồng khí tức mạnh mẽ đến vậy. Sự xuất hiện của Tần Vũ như một tia sáng xé toạc màn đêm tuyệt vọng, thổi bùng lên một ngọn lửa hy vọng mới trong lòng nàng.
Kỷ Vô Nguyệt không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự kinh ngạc, sau đó nhanh chóng chuyển thành sự tập trung cao độ. "Phối hợp! Không được phân tâm!" Nàng khẽ quát, không phải trách móc, mà là để nhắc nhở Liễu Thanh Hoan và chính mình về nhiệm vụ trước mắt. Sự xuất hiện của Tần Vũ là một cơ hội, nhưng cũng là một thử thách mới. Họ phải học cách phối hợp với hắn, với nguồn sức mạnh ma khí mà hắn đang sở hữu, để chống lại Hắc Sa Ma Tướng.
Tần Vũ không chần chừ. Hắn lao thẳng vào cơn lốc cát đen của Ma Sa Quyết, thanh kiếm trong tay hắn vụt sáng. Một luồng kiếm khí màu đen pha lẫn màu đỏ rực của Huyết Nguyệt Ấn bùng nổ, xé toang một phần của Ma Sa Quyết. Hắn không hề lùi bước trước những u linh và mảnh vụn ma khí đang gào thét xung quanh. Thanh kiếm của hắn như được tôi luyện trong địa ngục, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt, tạo ra một khe hở nhỏ trong cơn lốc cát đen. Đây là khe hở mà Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt cần.
Cả ba người giờ đây tạo thành một tam giác chiến đấu. Kỷ Vô Nguyệt, với sự bình tĩnh và tập trung của mình, lập tức bố trí một trận pháp nhỏ phòng thủ, kết hợp với kiếm khí sắc bén để chặn đứng các đợt tấn công của cát đen và các u linh. Nàng không chỉ phòng thủ, mà còn tìm cách điều hướng, dẫn dắt các dòng ma khí hỗn loạn của Ma Sa Quyết, cố gắng làm chậm lại tốc độ của chúng, tạo điều kiện cho đồng đội. Mỗi nhát kiếm của nàng đều chính xác, hóa giải những đòn tấn công nguy hiểm nhất.
Liễu Thanh Hoan, với sự chỉ dẫn của Kỷ Vô Nguyệt, bắt đầu sử dụng linh lực tinh thuần của Cố Trường Minh một cách linh hoạt hơn. Nàng không còn chỉ tạo ra xiềng xích băng giá, mà còn biến linh lực thành những mũi tên ánh sáng, những vòng xoáy linh lực màu xanh lam, nhắm thẳng vào những khe hở mà Tần Vũ vừa tạo ra. Linh lực của nàng như những dòng suối mát lành, chảy ngược dòng trong cơn lốc ma khí, cố gắng xuyên phá, làm suy yếu cấu trúc của Ma Sa Quyết từ bên trong. Nàng cảm thấy sức mạnh từ Cố Trường Minh đang cạn kiệt rất nhanh, nhưng nàng biết, đây là cơ hội cuối cùng. Nàng phải dốc toàn lực.
Tần Vũ, với sức mạnh mới bùng nổ từ Huyết Nguyệt Ấn, không hề phòng thủ mà trực tiếp lao vào tâm điểm của cơn lốc. Hắn không còn là Tần Vũ yếu đuối, hoài nghi trước đây. Ánh mắt hắn rực lửa, kiếm pháp của hắn mạnh mẽ, dứt khoát, không một chút chần chừ. Hắn đã thấy điểm yếu mà Cố Trường Minh đã chỉ dẫn, và hắn biết, đây là cơ hội để hắn chuộc lỗi, để hắn chứng minh giá trị của mình. Hắn không chỉ muốn sống sót, hắn muốn chiến thắng, muốn t��� tay kết liễu kẻ đã khiến hắn phải chịu đựng nỗi đau đớn này.
Ba người, ba nguồn sức mạnh khác nhau – kiếm khí kiên cường của Kỷ Vô Nguyệt, linh lực tinh thuần của Liễu Thanh Hoan, và ma khí bùng nổ của Tần Vũ – đã phối hợp ăn ý đến kinh ngạc. Họ không chỉ là đồng đội, họ là những người bạn đã cùng nhau trải qua sinh tử, cùng nhau trưởng thành dưới sự hướng dẫn của một người thầy bí ẩn. Sự kết nối vô hình giữa họ càng lúc càng mạnh mẽ, biến họ thành một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, chống lại cơn lốc Ma Sa Quyết đang gào thét. Mùi ma khí tanh tưởi và bụi bặm của thành phố đổ nát vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây nó đã bị lấn át bởi mùi máu tanh từ những vết thương của Tần Vũ, và mùi kim loại cháy khét từ những va chạm liên tục giữa kiếm khí và ma khí. Tiếng gào thét điên loạn của Ma Tướng trong cơn lốc dần yếu đi, nhường chỗ cho tiếng pháp khí va chạm, tiếng hô hoán của ba người trẻ tuổi, và tiếng gió rít thê lương. Bầu không khí căng thẳng tột độ, tuyệt vọng nhưng vẫn le lói hy vọng. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, bị che phủ bởi cát đen và ma khí, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ các pháp khí và Huyết Nguyệt Ấn của Tần Vũ là đang tỏa sáng, dẫn lối.
Cố Trường Minh, từ xa, khẽ nhắm mắt lại. Một nụ cười nhạt nhòa, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi anh. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Anh thầm nhủ, ánh mắt vẫn hướng về phía trận chiến. Anh đã trao cho họ công cụ, đã chỉ dẫn con đường, nhưng việc đi đến cuối cùng, là của họ.
Dưới sự phối hợp ăn ý và liều chết của ba người, Tần Vũ với kiếm khí sắc bén, Liễu Thanh Hoan với linh lực tinh thuần, và Kỷ Vô Nguyệt với khả năng khống chế trận pháp, cuối cùng đã xuyên thủng được lá chắn của Ma Sa Quyết. Cơn lốc cát đen bắt đầu yếu đi, tốc độ xoáy chậm lại, và những u linh bên trong cũng không còn hung hãn như trước.
"Giờ là lúc!" Tần Vũ gầm lên, toàn bộ ma khí trong cơ thể hắn dồn vào thanh kiếm. Huyết Nguyệt Ấn trên ngực hắn bỗng rực sáng một cách chói mắt, biến thanh kiếm thành một lưỡi hái tử thần màu đỏ thẫm. Hắn lao thẳng vào trung tâm của cơn lốc, nơi mà Hắc Sa Ma Tướng đã tự thiêu đốt để duy trì Ma Sa Quyết. Kỷ Vô Nguyệt lập tức tạo ra một lối đi bằng kiếm khí, đẩy lùi những mảnh vụn ma khí cuối cùng. Liễu Thanh Hoan dồn toàn bộ linh lực còn lại, tạo thành một luồng sáng xanh lam cực mạnh, bắn thẳng vào Ma Tướng, làm suy yếu hắn một cách tối đa, tạo cơ hội cho Tần Vũ.
"Chết đi!" Tần Vũ gầm lên một tiếng, thanh kiếm của hắn xuyên thẳng vào huyệt đạo trên ngực Hắc Sa Ma Tướng, đúng vào vị trí mà Cố Trường Minh đã chỉ dẫn.
Một tiếng gào thét đau đớn tột cùng, xé nát màn đêm sắp tàn. Hắc Sa Ma Tướng, với ánh mắt đầy thù hận và kinh hoàng, nhìn chằm chằm vào Tần Vũ. Cơ thể hắn bắt đầu nứt toác, không phải chỉ là những vết nứt nhỏ mà là những vết rạn lớn, như thể một tảng đá khổng lồ đang vỡ vụn. Ma khí cuộn trào từ những vết nứt ấy, không còn hung hãn mà trở nên hỗn loạn, yếu ớt, rồi dần tan biến trong không trung, như sương khói gặp nắng. Mùi ma khí nồng nặc cuối cùng cũng được gió cuốn đi, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và cỏ cây sau cơn cuồng phong.
Tuy nhiên, trước khi biến mất hoàn toàn, đôi môi nứt nẻ của Hắc Sa Ma Tướng khẽ cử động, thều thào một lời nguyền rủa khó hiểu, hay một thông điệp cuối cùng về sự khủng khiếp đang chờ đợi. "Ma Chủ... sẽ... trở lại... các ngươi... sẽ... chết... dưới chân... Ngài..." Giọng hắn yếu ớt, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn đáng sợ. Cùng lúc đó, một vệt sáng đen nhỏ, như một mảnh linh hồn cực kỳ tinh vi, thoát ra từ trung tâm cơ thể hắn và biến mất vào hư không, không ai kịp nhận ra trong khoảnh khắc hỗn loạn đó.
Cơn lốc Ma Sa Quyết tan biến hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoác trên nền trời, và một cảnh tượng hoang tàn dưới mặt đất. Những tàn tích của Hoàng Thành Thiên Đô giờ đây càng thêm đổ nát. Tiếng đổ sụp của các công trình chưa dứt, và tiếng thở dốc của ba người trẻ vang vọng giữa không gian tĩnh lặng đột ngột.
Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt và Tần Vũ cùng lúc ngã gục xuống đất, kiệt sức. Linh lực trong cơ thể họ đã cạn kiệt hoàn toàn, cơ bắp đau nhức, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên niềm vui chiến thắng và sự trưởng thành rạng ngời. Mồ hôi và bụi bẩn bám đầy trên khuôn mặt, nhưng họ vẫn nở nụ cười.
"Chúng ta... đã làm được..." Tần Vũ thở hổn hển, cả người run rẩy. Hắn nhìn thanh kiếm trong tay, rồi nhìn Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt. Cảm giác chiến thắng dâng trào trong lòng, mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi đau nào. Hắn đã tự mình, cùng với đồng đội, kết liễu một Ma Tướng.
Liễu Thanh Hoan mỉm cười yếu ớt, ánh mắt long lanh nhìn Tần Vũ, rồi nhìn Kỷ Vô Nguyệt. "Đúng vậy... Chúng ta đã làm được!" Giọng nàng khàn đi, nhưng tràn đầy tự hào. Đây là chiến thắng của họ, không phải của Cố Trường Minh. Họ đã tự mình vượt qua thử thách này.
Kỷ Vô Nguyệt không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Nàng nhìn lên bầu trời, nơi ánh bình minh yếu ớt bắt đầu ló dạng, xua tan một phần bóng tối của ma khí đã tan. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể nàng. Họ đã sống sót. Họ đã chiến thắng. Và họ đã trưởng thành.
Mộ Dung Tuyết, từ xa, thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn thấy sự kiệt quệ trên gương mặt của ba người, nhưng cũng nhìn thấy ngọn lửa kiên cường trong đôi mắt họ. Nàng quay sang Cố Trường Minh, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ, nhưng nàng biết, sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách ấy, có một tia sáng hài lòng thoáng qua.
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Anh thầm nghĩ. Anh đã không can thiệp hoàn toàn, và họ đã trả giá bằng sự kiệt sức, bằng nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng cũng đã thu hoạch được sự trưởng thành và niềm tin vào chính mình. Hoàng Thành Thiên Đô tan hoang dưới ánh bình minh yếu ớt, nhưng trong sự đổ nát ấy, ba ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, rực cháy giữa đống tro tàn, báo hiệu một tương lai không còn phụ thuộc vào một anh hùng duy nhất.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.