Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 253: Huyết Độc Chi Ảnh: Bộ Ba Phá Trận
Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc bao trùm vạn vật, như một tấm màn nhung khổng lồ che khuất mọi ánh sáng hy vọng. Dưới lòng đất sâu thẳm của Ma Nguyệt Giáo, nơi không một tia sáng nào của thế giới bên ngoài có thể chạm tới, là một mê cung ẩm ướt và lạnh lẽo, hệt như linh hồn của những kẻ cư ngụ nơi đây. Đây chính là Đan Phòng, một trong những cứ điểm quan trọng nhất của Ma giáo, nơi những độc dược tàn độc nhất được bào chế, nơi những trận pháp hắc ám được củng cố bằng xương máu vô số sinh linh.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt lén lút tiến sâu vào lòng đất, mỗi bước chân đều nhẹ tựa lông hồng, nhưng trong lòng mỗi người lại mang theo một gánh nặng ngàn cân. Không khí nơi đây nặng mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và thứ ma khí hôi thối đặc trưng, trộn lẫn với hương vị chua chát của độc dược chưa tinh luyện, khiến lồng ngực như bị bóp nghẹt. Ánh sáng yếu ớt le lói từ những ngọn ma hỏa xanh rờn, lập lòe trong các lò luyện đan bằng xương cốt hoặc đá quỷ, chiếu rọi những cái bóng đổ dài ngoằn ngoèo, càng tăng thêm vẻ ghê rợn. Những kệ đá chất đầy vật liệu kỳ dị, từ nấm mốc đen kịt đến những bộ phận cơ thể khô héo không rõ nguồn gốc, tất cả đều gợi lên một cảm giác ghê tởm xen lẫn cảnh giác cao độ.
"Độc này rất mạnh, đúng như Cố tiền bối đã nói... cẩn thận đừng hít phải dù chỉ một chút," Liễu Thanh Hoan thì thầm, giọng nàng căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng vung nhẹ tay, một luồng thủy khí thuần khiết lan tỏa, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh cả ba. Lớp màng này không chỉ giúp lọc bớt khí độc mà còn che giấu hơi thở và sinh khí, giúp họ hòa mình vào màn đêm. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng giờ đây sắc bén hơn bao giờ hết, liên tục quét qua những bức tường đá xám xịt, nơi những luồng hơi độc màu xanh tím bất chợt phun ra từ những khe nứt vô hình. "Hắn đã cảnh báo rằng, độc của Ma Nguyệt Giáo không chỉ hại thân mà còn vấy bẩn linh hồn. Một chút sơ sẩy cũng có thể biến chúng ta thành công cụ của ma đạo." Lời nhắc nhở của Cố Trường Minh như một lời nguyền, nhưng cũng là một chỉ dẫn vô giá, khắc sâu vào tâm trí nàng.
Kỷ Vô Nguyệt, với dáng người cao ráo và mạnh mẽ, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự quyết đoán, quét qua những ký hiệu trận pháp ma quái khắc trên nền đá. "Trận pháp ở đây phức tạp, nhưng có sơ hở. Nhớ những gì Cố Trường Minh đã dạy về dòng chảy linh khí." Nàng dùng ngón tay chỉ vào một góc khuất, nơi một luồng ma khí dường như yếu hơn những nơi khác. "Hắn nói, dù là trận pháp hùng mạnh đến mấy, cũng phải có điểm tựa, có dòng chảy. Phá vỡ dòng chảy, phá vỡ điểm tựa, trận pháp sẽ tự sụp đổ." Kỷ Vô Nguyệt khẽ búng tay, một viên đá nhỏ mang theo linh lực tinh thuần bay thẳng vào vị trí nàng vừa chỉ. Một tiếng "tách" khe khẽ vang lên, rồi một lớp màn ánh sáng đen bao phủ hành lang chợt rung chuyển nhẹ, đủ để họ lách qua mà không kích hoạt chuông báo động. Sự tự mãn kiếp trước của nàng đã tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ và tin tưởng tuyệt đối vào lời dạy của Cố Trường Minh.
Tần Vũ, thân hình cao lớn vạm vỡ, khí chất cương nghị toát ra ngay cả trong bóng tối, thầm nắm chặt thanh kiếm bên hông. Hắn gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt sắc bén như kiếm quét qua những tên Ma tu tuần tra đang lờ đờ đi lại. Chúng là những kẻ đã bị ma khí ăn mòn tâm trí, chỉ còn lại bản năng tàn bạo và sự trung thành mù quáng. "Cứ để ta lo phần này. Đám chuột nhắt này không đáng để lãng phí thời gian." Giọng hắn trầm thấp nhưng đầy uy lực. Hắn đã từng khinh thường những kẻ yếu hơn, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng mọi sinh mạng đều có giá trị, và mọi kẻ địch đều cần được xử lý gọn gàng để bảo vệ đồng đội. Sự kiêu ngạo xưa kia đã được thay thế bằng sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm. Hắn lướt đi như một bóng ma, nhanh như chớp. Thanh kiếm của hắn không phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ có những tiếng "phập" khẽ khàng khi lưỡi kiếm xuyên qua cổ họng của Ma tu. Không một lời rên rỉ, không một tiếng động thừa thãi. Xác Ma tu đổ gục xuống, tan chảy thành vũng máu đen quánh, bị ma khí nơi đây nuốt chửng.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua những hành lang ngoằn ngoèo, những cái bẫy độc dược phun ra hơi xanh tím mà Liễu Thanh Hoan đã khéo léo vô hiệu hóa bằng thủy pháp của mình, và những trận pháp hắc ám mà Kỷ Vô Nguyệt đã giải mã một cách tài tình. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho sự trưởng thành của họ, cho thấy họ không còn là những cá nhân đơn lẻ, mà đã trở thành một đội ngũ ăn ý, tin tưởng lẫn nhau tuyệt đối. Trong tâm trí mỗi người, hình bóng Cố Trường Minh hiện lên rõ nét, không phải như một vị thần bất khả xâm phạm, mà là một người thầy, một người hướng dẫn đã trao cho họ chìa khóa để tự mình mở cánh cửa số phận. Hắn đã không cứu thế giới bằng cách tự mình hy sinh, mà bằng cách buộc những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ. Và đó, có lẽ, mới là cách cứu rỗi vĩ đại nhất, một cách cứu rỗi mà họ đang học hỏi và thực hiện từng bước một.
Mùi độc dược càng lúc càng nồng nặc, đến mức lớp màng thủy khí của Liễu Thanh Hoan cũng khó lòng ngăn chặn hoàn toàn. Nó len lỏi vào từng tế bào, gây ra cảm giác ngứa ngáy khó chịu, như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da thịt. Liễu Thanh Hoan cắn chặt môi, cố gắng xua tan cảm giác buồn nôn đang dâng lên. Nàng biết, đây là thử thách, là cái giá phải trả cho việc dấn thân vào hiểm địa. "Cố tiền bối từng nói... sự kiên trì và tinh thần minh mẫn là vũ khí tốt nhất khi đối mặt với ma khí và độc tố. Đừng để chúng làm vẩn đục ý chí của mình." Nàng thầm nhắc nhở bản thân, siết chặt tay, tập trung linh lực để duy trì lớp bảo vệ.
Kỷ Vô Nguyệt lúc này đang chăm chú quan sát một bức tường đá có khắc những phù văn cổ xưa, chúng phát ra một thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, như những mạch máu đang đập thình thịch. "Đây là Huyết Nguyệt Trận, một trong những trận pháp cổ xưa nhất của Ma giáo, dùng để thu thập và tinh luyện Huyết Nguyệt Ấn. Nó đang hoạt động," nàng nói, giọng trầm trọng hơn. "Chúng ta đang đến gần trung tâm Đan Phòng. Các ngươi sẵn sàng chưa?" Nàng quay sang nhìn hai người đồng đội, ánh mắt không còn sự kiêu ngạo, mà là sự lo lắng ẩn hiện. Nàng biết, phía trước sẽ là hiểm nguy gấp bội.
Tần Vũ không chần chừ. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng bạc lạnh lẽo, xé toạc màn đêm u ám. "Sẵn sàng từ lúc bước chân vào đây rồi. Chúng ta không có đường lùi." Giọng hắn vang dội, hùng hồn, truyền thêm sức mạnh cho cả ba. "Cố tiền bối đã cho chúng ta thấy con đường, giờ là lúc chúng ta tự mình bước đi trên đó." Hắn đã học được rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở bản thân, mà còn ở sự đoàn kết và ý chí sắt đá. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Câu nói đó của Cố Trường Minh cứ văng vẳng bên tai, thôi thúc hắn tiến lên.
Họ tiếp tục đi, mỗi bước chân là một sự khẳng định cho quyết tâm không lùi bước. Mùi độc dược nồng nặc đến mức muốn xé toạc phổi, nhưng tinh thần của họ lại càng lúc càng sắc bén. Họ đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, và họ sẽ không để bất cứ điều gì ngăn cản họ. Họ đã tự mình vạch ra kế hoạch, và giờ đây, họ sẽ tự mình thực hiện nó, không cần đến sự bảo bọc của bất cứ ai, kể cả Cố Trường Minh.
Khi tiến vào sâu hơn, một không gian rộng lớn đột ngột mở ra trước mắt họ. Đây chính là khu vực luyện đan chính của Ma Nguyệt Giáo. Âm thanh réo rắt của những lò luyện đan trở nên rõ ràng hơn, hòa cùng tiếng pha chế vật liệu và tiếng cười khẩy ghê rợn của những Đan sư ma đạo. Ánh sáng đỏ yếu ớt từ các lò luyện đan hắt lên những bức tường đá đen kịt, tạo ra một cảnh tượng ma quái và rùng rợn. Không khí nơi đây nóng như lửa đốt nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, một sự đối lập kỳ lạ khiến người ta rợn tóc gáy.
Một nhóm Ma tu cấp cao hơn, với thân hình gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu và làn da xanh xám, đang vây quanh một lò luyện đan cổ kính, to lớn như một ngọn núi nhỏ. Từ bên trong lò, một luồng khí độc màu xanh tím cuồn cuộn bốc lên, hòa vào một dòng chảy ma khí đang hội tụ về một quả cầu pha lê đen treo lơ lửng giữa không trung. Quả cầu đó, không nghi ngờ gì nữa, chính là một phần của Huyết Nguyệt Ấn mà Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng tinh luyện. Những tên Ma tu này đang tiến hành một nghi thức nào đó, những tiếng niệm chú trầm đục vang vọng khắp căn phòng, khiến không gian rung chuyển.
"Chúng đang tinh luyện Huyết Nguyệt Ấn," Kỷ Vô Nguyệt khẽ nghiến răng, giọng nàng giờ đây không còn bình tĩnh như trước, mà pha lẫn sự phẫn nộ và lo lắng. "Cố tiền bối đã nói, Huyết Nguyệt Ấn không chỉ là một ấn ký sức mạnh, mà còn là một cổng dẫn đến tâm trí và linh hồn. Nếu chúng hoàn thành nghi thức này, không biết bao nhiêu sinh linh sẽ bị thao túng."
Tần Vũ không chần chừ. "Không thể để chúng tiếp tục! Ta sẽ mở đường!" Hắn gầm lên một tiếng, không còn giữ vẻ lén lút nữa, mà xông thẳng vào đám Ma tu như một cơn cuồng phong. Thanh kiếm của hắn hóa thành một luồng sáng bạc chói mắt, kiếm khí mạnh mẽ như vũ bão, xé nát ma khí xung quanh. Hắn không còn là Tần Vũ kiêu ngạo chỉ biết chiến đấu vì danh vọng, mà là một chiến binh dũng mãnh, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ những gì mình tin tưởng. Hắn đã học được rằng, đôi khi, sự dũng cảm không chỉ là lao vào hiểm nguy, mà còn là biết cách bảo vệ đồng đội, là biết đặt lợi ích chung lên trên hết. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi!" Lời nói của Cố Trường Minh vang vọng, nhưng giờ đây, Tần Vũ đã hiểu, "tự mình mà làm" không có nghĩa là đơn độc, mà là tự chịu trách nhiệm, tự gánh vác.
Đám Ma tu bị tấn công bất ngờ, hoảng loạn. Chúng quay lại, những đôi mắt đỏ ngầu bắn ra sát khí. Chúng không ngờ rằng lại có kẻ dám xông vào tận Đan Phòng của Ma Nguyệt Giáo. Một tên Ma tu cấp cao, trông như một Đan sư, với bộ râu dài và đôi tay đầy sẹo, vung một chiếc vạc nhỏ, phun ra một luồng độc khí đen đặc về phía Tần Vũ. Nhưng Tần Vũ không hề nao núng, kiếm của hắn vung lên, chặt đứt luồng độc khí, đồng thời chém bay đầu tên Đan sư. Máu đen bắn tung tóe, nhưng hắn không dừng lại.
Kỷ Vô Nguyệt nhanh chóng theo sau, các ngón tay nàng linh hoạt như bay, thi triển những pháp thuật kiểm soát và tấn công tầm xa. Những sợi xích linh lực màu tím bay lượn, trói buộc những tên Ma tu đang cố gắng vây lấy Tần Vũ. Những quả cầu năng lượng màu xanh lam được nàng phóng ra, phát nổ giữa đám đông, khiến chúng mất phương hướng. Nàng đã học được từ Cố Trường Minh rằng, một chiến lược gia không chỉ biết tấn công, mà còn phải biết kiểm soát chiến trường, tạo lợi thế cho đồng đội. "Phối hợp ăn ý là chìa khóa để giành chiến thắng trong những trận chiến không cân sức!" Lời Cố Trường Minh dạy đã trở thành kim chỉ nam cho nàng.
Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, sử dụng thủy pháp để làm chậm và phân tán kẻ địch. Nàng tạo ra những bức tường nước xoáy, những làn sương mù dày đặc để che mắt Ma tu, khiến chúng không thể nắm bắt được vị trí của Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Nàng không mạnh về tấn công trực diện, nhưng khả năng hỗ trợ của nàng lại vô cùng quan trọng. Đôi mắt nàng quét qua chiến trường, tìm kiếm điểm yếu, đồng thời cố gắng duy trì lớp màng bảo vệ cho cả ba.
Tuy nhiên, nguy hiểm luôn rình rập ở những nơi không ngờ tới. Khi Liễu Thanh Hoan đang tập trung vào việc tạo ra một vòng xoáy nước lớn để cô lập một nhóm Ma tu, từ một lò luyện đan cổ kính bị nứt vỡ gần đó, một luồng độc dịch màu tím sẫm, đặc quánh như máu, bất ngờ phun ra. Nó nhanh như chớp, vượt qua lớp màng thủy khí mỏng manh của nàng, bắn thẳng vào cánh tay trần của Liễu Thanh Hoan.
"Liễu sư muội! Cẩn thận!" Tần Vũ gầm lên, quay phắt lại. Hắn thấy nàng ngã gục, ôm chặt cánh tay, khuôn mặt trắng bệch. Luồng độc dịch không chỉ ăn mòn da thịt mà còn thẩm thấu sâu vào kinh mạch, khiến nàng run rẩy dữ dội. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, ghê tởm đang lan tỏa khắp cơ thể, xâm nhập vào linh hồn, bóp nghẹt tâm trí. Một cảm giác sợ hãi tột độ ập đến, như thể nàng đang bị kéo vào một vực sâu không đáy. Đôi mắt nàng mất đi vẻ trong trẻo, thay vào đó là một sự trống rỗng, vô cảm, như thể nàng đang dần bị Ma hóa. "Khốn kiếp!" Tần Vũ phẫn nộ, kiếm chiêu của hắn trở nên sắc bén và tàn bạo hơn bao giờ hết, mỗi nhát chém đều mang theo sự lo lắng tột độ. Hắn đã thề sẽ bảo vệ đồng đội, và hắn sẽ không để bất cứ ai làm hại họ.
Kỷ Vô Nguyệt cũng hốt hoảng. "Độc này... quá mạnh! Tần Vũ, hỗ trợ ta! Cố tiền bối từng nói... phải phá hủy nguồn gốc của độc!" Nàng vừa chiến đấu, vừa tìm cách hóa giải. Nàng biết, độc của Ma Nguyệt Giáo không phải là thứ có thể dễ dàng giải quyết bằng những phương pháp thông thường. Nàng nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã dạy, những lời nói tưởng chừng như vô nghĩa lúc bình thường, nhưng giờ đây lại là những tia sáng dẫn đường trong bóng tối.
Liễu Thanh Hoan ho khan, cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể nàng không nghe lời. "Không... không sao... Chỉ là... hơi khó chịu..." Giọng nàng yếu ớt, run rẩy, đôi mắt nàng đã bắt đầu ánh lên một tia đỏ ngầu. Nàng cảm thấy ký ức của mình đang bị xáo trộn, những hình ảnh về Cố Trường Minh, về đồng đội, về thế giới tươi đẹp đang dần bị che mờ bởi những ảo ảnh kinh hoàng của ma khí. Nàng biết, nàng đang dần mất đi chính mình. Nàng không muốn trở thành một kẻ bị Ma Chủ thao túng, một công cụ vô tri. Nàng phải chống cự! Nàng cắn chặt môi, máu tươi rỉ ra, nhưng nó lại giúp nàng giữ được một chút ý thức cuối cùng.
Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt nhìn nhau, trong ánh mắt họ là sự tuyệt vọng và quyết tâm. Họ không thể để Liễu Thanh Hoan bị Ma hóa. Đó không chỉ là sự thất bại của cá nhân, mà còn là sự thất bại của cả kế hoạch. "Mỗi người đều có vai trò của mình. Không ai được phép gục ngã!" Lời Cố Trường Minh lại vang vọng, như một mệnh lệnh thiêng liêng, tiếp thêm sức mạnh cho họ.
Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Tần Vũ như một cơn bão táp, càn quét đám Ma tu, tạo khoảng trống để Kỷ Vô Nguyệt có thể tập trung vào việc hóa giải độc cho Liễu Thanh Hoan. Hắn không màng đến những vết thương nhỏ trên cơ thể, chỉ tập trung vào việc chặn đứng mọi đòn tấn công hướng về phía hai người đồng đội. Kiếm của hắn vung lên, tạo thành một hàng rào thép kiên cố. Hắn đã từng là một kẻ kiêu ngạo, nhưng giờ đây, hắn đã học được ý nghĩa thực sự của sự bảo vệ.
Kỷ Vô Nguyệt nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi trong trí nhớ những lời Cố Trường Minh đã dạy về độc dược và ma khí. Hắn đã nói về bản chất của chúng, về cách chúng xâm nhập và thao túng linh hồn. Hắn đã nói về một phương pháp kỳ lạ, tưởng chừng như điên rồ, để chống lại những loại độc mạnh nhất: "Dùng chính linh khí tinh thuần của bản thân để 'đốt cháy' độc tố từ bên trong, biến nó thành tro bụi. Đó là một con dao hai lưỡi, nhưng đôi khi, đó là cách duy nhất." Nàng mở mắt ra, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Tần Vũ, tiếp tục chặn đường! Liễu sư muội, cố gắng duy trì ý thức! Ta sẽ thử một phương pháp mà Cố tiền bối đã dạy!"
Tần Vũ gầm lên đáp lại, kiếm của hắn càng lúc càng nhanh và mạnh hơn. Hắn biết, Kỷ Vô Nguyệt không bao giờ nói đùa. Hắn tin tưởng vào nàng, tin tưởng vào sự lựa chọn của nàng.
Kỷ Vô Nguyệt đặt tay lên cánh tay bị nhiễm độc của Liễu Thanh Hoan. Nàng nhắm mắt, tập trung toàn bộ linh lực trong cơ thể, không chút do dự, truyền thẳng vào kinh mạch của Liễu Thanh Hoan. Luồng linh khí tinh thuần, mạnh mẽ như lửa, bắt đầu đốt cháy độc tố. Liễu Thanh Hoan rên lên một tiếng đau đớn, cơ thể nàng co giật dữ dội, như thể đang bị thiêu đốt từ bên trong. Nàng cảm thấy từng tế bào đang gào thét, nhưng đồng thời, một cảm giác thanh tẩy kỳ lạ cũng đang lan tỏa. Những ảo ảnh ma quái dần tan biến, nhường chỗ cho những ký ức tươi đẹp. Nàng thấy Cố Trường Minh mỉm cười, thấy Mộ Dung Tuyết dịu dàng, thấy Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt kiên cường bên cạnh. Đó là những sợi dây cuối cùng níu giữ nàng lại với chính mình.
Thời gian trôi qua chậm chạp như vô tận. Tần Vũ đã bị thương không ít, máu tươi đã nhuộm đỏ một phần chiến bào màu xanh thẫm của hắn, nhưng hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi. Hắn đã đánh gục gần hết đám Ma tu cấp cao, chỉ còn lại vài kẻ đang run rẩy co cụm lại.
Cuối cùng, Liễu Thanh Hoan thở dốc, mở mắt ra. Đôi mắt nàng vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã lấy lại được vẻ trong trẻo ban đầu. Luồng độc tố đã bị đẩy lùi, dù vẫn còn chút tàn dư âm ỉ trong cơ thể. Nàng cảm thấy như vừa sống lại từ cõi chết. "Chúng ta làm được rồi... Cố tiền bối, ngài đã đúng." Giọng nàng yếu ớt, nhưng đầy sự biết ơn và kiên định. Nàng đã trải qua sự đau đớn tột cùng, nhưng cũng đã chứng kiến sức mạnh của ý chí và niềm tin vào lời dạy của người thầy.
Kỷ Vô Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt nàng vẫn còn căng thẳng. "Chưa hết đâu. Vẫn còn vài tên Ma tu cuối cùng."
Cả ba dồn sức, nhanh chóng tiêu diệt nốt đám Ma tu còn lại. Căn phòng luyện đan chính giờ đây trở nên hoang tàn, những lò luyện đan vỡ nát, ma khí vẫn còn vương vấn nhưng đã yếu đi nhiều. Huyết Nguyệt Ấn trong quả cầu pha lê đen cũng đã ngừng phát sáng, tạm thời bị phong tỏa.
Sau khi đảm bảo an toàn, Kỷ Vô Nguyệt nhanh chóng tiến đến kiểm tra lò luyện đan cổ kính đã phun ra độc tố. Nàng phát hiện ra một bản đồ cổ, được làm từ da người khô héo, ẩn sâu trong một ngăn bí mật. Bản đồ này được vẽ bằng mực đen sẫm, những đường nét ngoằn ngoèo tựa như mạch máu đang đập, với vô số những chấm tròn nhỏ rải rác khắp nơi, tất cả đều mang biểu tượng Huyết Nguyệt Ấn.
"Đây là gì vậy?" Tần Vũ chống kiếm, nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Hắn đã quá quen với việc đối đầu trực diện, nhưng những âm mưu ẩn giấu luôn khiến hắn cảm thấy khó chịu. "Không ngờ Huyết Nguyệt Ấn lại có nhiều như vậy... Và cái nơi trung tâm này là gì?" Hắn chỉ vào một chấm tròn lớn hơn rất nhiều, nằm ở giữa bản đồ, tỏa ra một thứ khí tức quen thuộc, ghê tởm, chính là aura của Ma Chủ tàn niệm.
Kỷ Vô Nguyệt nhìn chằm chằm vào bản đồ, khuôn mặt nàng tái nhợt đi trông thấy. Giọng nàng trầm trọng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của Đan Phòng. "Đây không chỉ là một kế hoạch đơn lẻ. Đây là một mạng lưới... Ma Chủ tàn niệm đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn hơn chúng ta tưởng." Nàng chạm tay vào chấm tròn lớn nhất, cảm nhận luồng ma khí lạnh lẽo tỏa ra từ đó. "Cố tiền bối đã cảnh báo về sự xảo quyệt của Ma Chủ, rằng nó không chỉ dùng sức mạnh mà còn thao túng tâm trí. Những Huyết Nguyệt Ấn này, chúng không chỉ là nơi chứa đựng sức mạnh, mà còn là những điểm neo, những chiếc cầu nối để nó lan truyền ảnh hưởng của mình." Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh đã ám chỉ đến Lạc Thần, người mà Ma Chủ đã từng cố gắng thao túng trong kiếp trước. Phải chăng, những Huyết Nguyệt Ấn này chính là công cụ để Ma Chủ tàn niệm tìm kiếm và thao túng những người có tâm ma sâu nặng, những kẻ có liên quan mật thiết đến nó?
Liễu Thanh Hoan cũng cúi xuống nhìn bản đồ, đôi mắt nàng vẫn còn chút hoảng sợ khi nhớ lại cảm giác bị độc tố xâm nhập, bị Ma khí vấy bẩn linh hồn. "Nếu đúng như vậy, chúng ta đã hành động đúng lúc. Nếu để nó hoàn thành việc kích hoạt tất cả các Huyết Nguyệt Ấn này, không biết bao nhiêu sinh linh sẽ bị biến thành nô lệ của Ma Chủ." Nàng cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai mình, nhưng đồng thời, một ý chí kiên cường cũng trỗi dậy. Họ đã cứu vãn được một phần của vấn đề, nhưng cuộc chiến vẫn còn rất dài.
Tần Vũ nắm chặt kiếm. "Vậy chúng ta phải làm gì? Phá hủy tất cả những điểm này sao?" Hắn hỏi, giọng đầy kiên quyết. Hắn không thích sự phức tạp, nhưng hắn đã học được cách đối mặt với nó.
Kỷ Vô Nguyệt lắc đầu. "Không đơn giản như vậy. Phá hủy chúng mà không hiểu rõ cơ chế sẽ chỉ gây ra phản ứng dữ dội hơn. Chúng ta cần mang bản đồ này về, nghiên cứu kỹ hơn. Cố tiền bối chắc chắn sẽ có cách." Nàng cuộn tròn bản đồ da người lại cẩn thận, cất vào trong túi không gian. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng giờ đây, chúng ta đã có thêm thông tin, đã có thêm hy vọng."
Cả ba nhìn nhau, trong ánh mắt họ không chỉ có sự mệt mỏi sau trận chiến cam go, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau, và vào những lời dạy của Cố Trường Minh. Hắn đã không trực tiếp xuất hiện, nhưng trí tuệ và kinh nghiệm của hắn đã dẫn lối cho họ vượt qua hiểm nguy. Họ đã không còn là những cá nhân non nớt, mà đã trở thành những chiến binh thực thụ, gánh vác trách nhiệm cho số phận của chính họ và của cả đại lục. Cuộc chiến vẫn còn dài, Ma Chủ tàn niệm vẫn còn đó, ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, những khả năng thao túng tâm trí kinh hoàng hơn. Nhưng giờ đây, không chỉ có Cố Trường Minh đơn độc, mà còn có những mầm non đang vươn lên, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh. Họ đã học được rằng, "cứu thế giới" không phải là gánh nặng của một người, mà là trách nhiệm chung, được chia sẻ bởi những trái tim kiên cường.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.