Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 256: Bí Ẩn Tàn Niệm: Lời Giải Từ Kỷ Vô Nguyệt
Gió lạnh của Viễn Cổ Chiến Trường vẫn rít lên những bản tình ca bi thương, luồn lách qua những phế tích đổ nát, tựa hồ than khóc cho một thời hoàng kim đã vĩnh viễn ngủ yên. Ánh sáng le lói của bình minh vừa ló dạng, nhưng sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, tang thương, nơi mỗi hơi thở đều mang theo vị kim loại rỉ sét, mùi máu khô và oán khí nồng nặc. Cố Trường Minh đứng lặng lẽ trên một mỏm đá cao, dáng người gầy gò, cô độc như một bức tượng tạc từ nỗi buồn và thời gian. Đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách của hắn, từng chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực, giờ đây đã ánh lên một tia sáng rất khẽ, như ngọn lửa tàn được tiếp thêm chút nhiên liệu, dù vẫn trầm tư nhưng không còn vẻ vô định như trước. Hắn dõi mắt về phía túp lều tạm bợ được dựng lên giữa đống đổ nát, nơi Tần Vũ vẫn đang tĩnh dưỡng.
Mộ Dung Tuyết bước đến, vạt bạch y khẽ lay động trong gió, mang theo hương thảo mộc thanh khiết, như xua đi một phần nào đó cái lạnh lẽo của nơi đây. Nàng dừng lại bên cạnh hắn, không nói một lời, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong con người Cố Trường Minh. Cái chạm tay nhẹ nhàng của nàng ở chương trước đã gieo vào lòng hắn một hạt giống, và hạt giống đó, dù bé nhỏ, đã bắt đầu nảy mầm. Hắn đã chấp nhận không bỏ rơi họ, dù không phải gánh vác tất cả, nhưng là người dẫn đường. Sự lựa chọn đó, dẫu vẫn còn khiến trái tim hắn rỉ máu, nhưng cũng mang đến một loại bình yên kỳ lạ.
"Anh đã ngủ không lâu, Trường Minh." Giọng Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng như làn gió thoảng, lời nói không mang theo sự trách móc, chỉ là sự quan tâm sâu sắc. "Tần Vũ... đã ổn hơn nhiều. Hắn có sinh lực dồi dào, vượt xa những gì ta nghĩ."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua màn sương. "Sức mạnh của hắn... không chỉ nằm ở kiếm đạo. Huyết mạch của hắn ẩn chứa điều gì đó đặc biệt, thứ đã giúp hắn chống đỡ được Ma khí. Nhưng cũng chính thứ đó có thể là con dao hai lưỡi." Hắn dừng lại, rồi khẽ nhắm mắt, một hơi thở dài thoát ra, mang theo nỗi ưu tư ngàn năm. "Ma Chủ tàn niệm... nó không phải là một thực thể đơn thuần. Nó là một khái niệm, một ý chí, một tập hợp của những đau khổ và hận thù. Đánh bại nó bằng sức mạnh thuần túy... ta đã từng thử, và đã thất bại thảm hại." Lời nói của hắn chứa đựng một sự chua chát không thể tả, một vết sẹo hằn sâu trong linh hồn. "Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Không. Lần này, chúng ta phải tìm ra cách khác."
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn, quét qua Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đang ngồi cạnh Tần Vũ. Liễu Thanh Hoan, với đôi mắt to tròn, vẫn còn vương vấn sự lo lắng cho Tần Vũ, nhưng trong đó đã có thêm sự kiên định. Nàng đang cẩn thận pha chế một loại linh dược, động tác thuần thục và tập trung. Kỷ Vô Nguyệt thì lại trầm tư hơn, đôi mắt phượng sắc sảo của nàng đang lướt qua những vân đá cổ xưa trên mặt đất, như thể đang cố gắng đọc được những bí mật ẩn chứa trong đó.
Cố Trường Minh khẽ vung tay, một kết giới màu lam nhạt lập tức bao phủ túp lều, ngăn cách nó với gió lạnh và oán khí bên ngoài. Bên trong kết giới, không khí trở nên ấm áp và trong lành hơn, mùi thảo mộc thanh tịnh từ linh dược của Liễu Thanh Hoan hòa quyện với hương trầm nhẹ nhàng do Mộ Dung Tuyết đã thắp lên. Hắn bước chậm rãi vào trong, ánh mắt dừng lại trên Tần Vũ, người đang dựa vào vách lều, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt đã lấy lại được sự kiên nghị.
"Ngươi đã quá sơ suất, Tần Vũ," Cố Trường Minh nói, giọng trầm thấp, không chút cảm xúc, nhưng trong đó ẩn chứa một sự quan tâm khó nhận thấy. "Ma khí không phải là thứ có thể dùng sức mạnh thuần túy để đối kháng. Nó là sự ăn mòn, sự tha hóa từ bên trong."
Tần Vũ cố gắng ngồi thẳng dậy, ánh mắt hối lỗi nhưng đầy quyết tâm. "Đúng vậy, sư thúc. Ta... ta đã quá tự tin vào kiếm ý của mình. Ma khí đó, nó không chỉ là sức mạnh, nó còn là sự ảo ảnh, sự cám dỗ. Nó cố gắng xâm nhập vào tâm trí ta, khuấy động những nỗi sợ hãi và dục vọng sâu thẳm nhất." Hắn thở hắt ra, vẫn còn cảm thấy chút yếu ớt. "Nhưng... ta đã học được một bài học quý giá. Ta sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa."
Liễu Thanh Hoan đặt chén linh dược vào tay Tần Vũ. "Anh Tần Vũ, anh phải cẩn thận hơn. Em đã rất sợ... sợ anh sẽ không thể tỉnh lại." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút run rẩy của nỗi sợ hãi đã qua, nhưng ánh mắt lại nhìn Cố Trường Minh với sự ngưỡng mộ và tò mò. "Sư huynh, Ma Chủ tàn niệm... nó thật khó nắm bắt. Sức mạnh của nó dường như vô biên, không có hình thù, không có điểm yếu."
Cố Trường Minh nhìn nàng, rồi lại nhìn Kỷ Vô Nguyệt, người đã quay đầu lại, ánh mắt đầy suy tư. "Mọi thứ trên đời đều có cấu trúc, có giới hạn. Kể cả một ý chí như Ma Chủ tàn niệm. Vấn đề là nhìn nhận nó như thế nào." Hắn khẽ đưa tay, từ trong không gian giới chỉ xuất hiện một vài mảnh vụn đen kịt, tỏa ra một luồng ma khí âm u, lạnh lẽo. Đó là những tàn tích Ma khí mà hắn đã thu thập được từ Huyết Nguyệt Đàn sau trận chiến. "Đây là tàn dư ma khí từ Huyết Nguyệt Đàn. Cảm nhận nó. Đừng dùng linh lực để chống lại, mà hãy dùng ý thức để thăm dò."
Ba người trẻ tuổi nhìn chằm chằm vào những mảnh vụn ma khí. Kỷ Vô Nguyệt là người đầu tiên đưa tay ra, ngón tay mảnh mai khẽ chạm vào luồng khí đen. Nàng nhắm mắt lại, vẻ mặt tập trung cao độ. Liễu Thanh Hoan, sau một thoáng ngần ngại, cũng làm theo. Tần Vũ, dù còn yếu, cũng cố gắng điều hòa hơi thở, dùng ý thức của mình để cảm nhận.
"Nó... nó như một dòng sông băng giá," Liễu Thanh Hoan khẽ nói, lông mày nhíu lại. "Lạnh lẽo, vô tận, và cố gắng nuốt chửng mọi thứ."
Kỷ Vô Nguyệt lại có một cảm nhận khác. Nàng khẽ lắc đầu. "Không... nó không phải là một dòng sông. Nó là... những mảnh vỡ. Rất nhiều mảnh vỡ, được kết nối với nhau bằng một thứ gì đó vô hình. Và... nó rất hỗn loạn. Không có trật tự." Đôi mắt nàng hé mở, lóe lên sự bối rối. "Em cảm thấy... có rất nhiều thứ bên trong nó. Sự giận dữ, nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng... và cả... một nỗi buồn sâu thẳm."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Kỷ Vô Nguyệt đầy thâm ý. "Ngươi có khả năng đặc biệt để cảm nhận những điều mà người khác không thể. Tiếp tục đi sâu hơn. Đừng cố gắng chống lại, hãy để ý chí của ngươi hòa vào nó, nhưng không bị đồng hóa. Ngươi phải tìm ra 'luật' của sự hỗn loạn đó." Hắn biết, trong ba người, Kỷ Vô Nguyệt với khả năng thiên phú về cảm nhận và phân tích năng lượng, chính là người duy nhất có thể nhìn thấy được bản chất thực sự của Ma Chủ tàn niệm. Khả năng của nàng không phải là chiến đấu trực diện, mà là thấu hiểu, là giải mã.
Mộ Dung Tuyết đứng đó, ánh mắt ôn hòa dõi theo. Nàng biết Cố Trường Minh đang đặt kỳ vọng rất lớn vào Kỷ Vô Nguyệt. Không phải vì nàng mạnh mẽ nhất, mà vì nàng độc đáo nhất. Hắn không còn muốn dùng sức mạnh cá nhân để nghiền nát mọi thứ, mà là dùng trí tuệ để tháo gỡ vấn đề từ gốc rễ. Đó là sự thay đổi lớn nhất trong tâm trí hắn.
***
Thời gian trôi qua, màn sương mù bên ngoài kết giới dần tan đi, nhường chỗ cho ánh sáng lờ mờ của buổi trưa, nhưng không khí vẫn nặng nề, tiêu điều. Tiếng gió rít vẫn đều đặn, đôi khi xen lẫn tiếng pháp khí va chạm vọng lại từ quá khứ, hay tiếng gào thét yếu ớt của những oán linh bị giam cầm trong những bức tường đổ nát. Bên trong kết giới, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Im lặng bao trùm, chỉ có tiếng thở đều đặn của những người trẻ, và tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc qua những chiếc lá khô bên ngoài.
Kỷ Vô Nguyệt ngồi khoanh chân giữa pháp trận mà Cố Trường Minh đã thiết lập, một pháp trận nhỏ nhưng phức tạp, được vẽ bằng những đường nét cổ xưa, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt, bao bọc lấy nàng. Nàng đang ở trong trạng thái nhập định sâu sắc, cơ thể run rẩy nhè nhẹ, trán lấm tấm mồ hôi. Luồng ma khí từ những mảnh vụn kia dường như đang bị một lực hút vô hình kéo về phía nàng, xoay quanh nàng như một vũng lốc xoáy nhỏ. Đôi mắt phượng của nàng nhắm nghiền, biểu cảm vừa căng thẳng vừa tập trung cao độ, như đang vật lộn với một thứ gì đó vô hình, nằm sâu trong ý thức.
Cố Trường Minh ngồi đối diện nàng, tĩnh lặng như một pho tượng cổ xưa. Đôi mắt hắn mở to, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua mọi lớp vỏ bọc, dõi theo từng biến động nhỏ nhất trên khuôn mặt Kỷ Vô Nguyệt, từng rung động của pháp trận, từng luồng khí đen đang xoay chuyển. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người thầy đang chờ đợi học trò của mình giải được một câu đố khó nhất. Hắn biết, nàng đang đối mặt với một thách thức to lớn, một cuộc chiến thầm lặng bên trong ý thức, nơi ranh giới giữa bản thân và Ma khí có thể trở nên mong manh.
Liễu Thanh Hoan và Mộ Dung Tuyết đứng cách đó không xa, lo lắng nhưng không dám làm phiền. Liễu Thanh Hoan cắn nhẹ môi, đôi mắt to tròn dán chặt vào Kỷ Vô Nguyệt. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng dâng lên trong không khí, một loại áp lực vô hình bao trùm lấy không gian. Nàng hiểu rằng, Kỷ Vô Nguyệt đang làm một điều vô cùng nguy hiểm, và sự im lặng của Cố Trường Minh càng khiến nàng thêm phần hồi hộp.
"Đừng cố gắng chống lại, hãy để ý chí của ngươi hòa vào nó, nhưng không bị đồng hóa," giọng Cố Trường Minh vang lên trong tâm trí Kỷ Vô Nguyệt, trầm thấp và vang vọng, tựa như một âm thanh từ cõi hư vô. "Ngươi phải tìm ra 'luật' của sự hỗn loạn đó. Mọi thứ đều có điểm yếu. Kể cả một thực thể được tạo thành từ tàn niệm."
Kỷ Vô Nguyệt như nghe thấy, cơ thể nàng khẽ giật. Nàng đang ở trong một không gian vô định, nơi những luồng ma khí đen kịt cuộn xoáy như những cơn bão không ngừng nghỉ. Mỗi luồng khí đều mang theo một cảm xúc, một ký ức đau thương, một mảnh vỡ của ý chí tàn bạo. Nàng cảm thấy như hàng ngàn giọng nói đang thì thầm bên tai, cố gắng kéo nàng vào vực sâu của sự tuyệt vọng và hỗn loạn. Đó là sự giận dữ của những sinh linh bị tàn sát, là nỗi sợ hãi của những linh hồn bị nuốt chửng, là sự cuồng loạn của chính Ma Chủ.
"Nó... nó như một dòng chảy vô tận, không có điểm bắt đầu hay kết thúc..." Kỷ Vô Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy, nghe như đang nói chuyện với chính mình. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, nhưng đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, ý thức của nàng đang lao sâu hơn vào vực thẳm của Ma khí. Nàng cố gắng giữ vững bản thân, không để bị những cảm xúc tiêu cực đó nuốt chửng. Nàng nhớ lời Cố Trường Minh, không chống lại, mà hòa vào, để quan sát, để hiểu.
Nàng bắt đầu thay đổi cách tiếp cận. Thay vì cố gắng phân tích từng mảnh vỡ, nàng cố gắng nhìn tổng thể, như một họa sĩ lùi lại để thấy toàn bộ bức tranh. Và rồi, giữa sự hỗn loạn tưởng chừng như vô tận đó, nàng bắt đầu nhận ra những điều kỳ lạ. Những dòng chảy ma khí, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn có những điểm không hoàn hảo. Những mảnh vỡ, dù liên kết chặt chẽ, vẫn có những khe hở.
"Nhưng... có gì đó không đúng," Kỷ Vô Nguyệt nói tiếp, giọng nàng dần trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn còn chút run rẩy. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn bên trong cấu trúc của Ma khí. Một phần của nó khao khát sự hủy diệt, sự thống trị tuyệt đối, nhưng một phần khác lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, một sự trống rỗng kỳ lạ. Giống như một con quái vật được tạo ra từ nỗi đau, nhưng lại tự mình cảm thấy đau đớn.
Cố Trường Minh khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra thoáng qua trên khuôn mặt thờ ơ của hắn. Hắn biết nàng đang đến gần sự thật. "Tiếp tục. Mọi thứ đều có điểm yếu. Kể cả một thực thể được tạo thành từ tàn niệm." Hắn thầm nghĩ, trong kiếp trước, hắn đã quá tập trung vào việc tiêu diệt sức mạnh, mà quên mất rằng, Ma Chủ tàn niệm cũng là một loại 'sinh mệnh', một loại 'ý thức', và nó cũng có những góc khuất, những vết nứt của riêng mình. Hắn đã bỏ qua khía cạnh tâm lý, khía cạnh cảm xúc, thứ mà Kỷ Vô Nguyệt lại có thể cảm nhận một cách thiên bẩm.
Kỷ Vô Nguyệt tiếp tục lặn sâu hơn. Nàng không còn bị choáng ngợp bởi sự hỗn loạn nữa, mà bắt đầu nhìn thấy những hoa văn, những cấu trúc ẩn giấu. Nàng thấy những dòng chảy của Ma khí như những sợi tơ đen, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ. Và rồi, đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong tâm trí nàng, như một tia chớp xé toạc bầu trời đêm. Nàng nhận ra, giữa mạng lưới phức tạp đó, có một điểm, một vùng nhỏ bé, nơi những sợi tơ đen không thể kết nối hoàn hảo. Một lỗ hổng. Một sự trống rỗng. Không phải là một khoảng không, mà là một sự thiếu sót trong chính bản chất của nó.
Đôi mắt phượng của Kỷ Vô Nguyệt đột nhiên mở bừng. Đồng tử nàng co rút lại, ánh nhìn xuyên qua không gian, như thể nàng vẫn đang nhìn thấy cấu trúc của Ma khí hiện hữu trước mắt. Nàng thở dốc, từng hơi thở gấp gáp, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng trong ánh mắt nàng không còn sự sợ hãi hay bối rối, mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và một tia sáng của khám phá.
"Nó... nó bị đứt gãy!" Kỷ Vô Nguyệt thốt lên, giọng nàng run rẩy vì kinh ngạc, không còn là tiếng thì thầm mà là một tiếng kêu. "Có một điểm... một điểm trống rỗng trong dòng chảy của nó! Nó không phải là một thực thể thống nhất!"
Tiếng kêu của nàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như xé toạc màn sương mù vô hình đang bao trùm lấy mọi người. Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn. Hắn đã chờ đợi điều này. Hắn đã biết Kỷ Vô Nguyệt có thể làm được.
***
Ánh hoàng hôn buông xuống Viễn Cổ Chiến Trường, nhuộm đỏ những phế tích đổ nát bằng một màu bi tráng. Gió lạnh vẫn thổi, mang theo những hạt bụi mịn và mùi oán khí đặc trưng của nơi đây, nhưng bên trong kết giới, một luồng không khí khác đã hình thành – không khí của sự kinh ngạc, của hy vọng, và của quyết tâm. Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn thở dốc, nhưng ánh mắt nàng đã trở nên rõ ràng và sắc bén, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự hưng phấn của một nhà khám phá vừa tìm thấy kho báu.
Liễu Thanh Hoan và Mộ Dung Tuyết nhìn nàng với vẻ mặt vừa lo lắng vừa tò mò. Tần Vũ, dù còn yếu, cũng gắng gượng ngồi thẳng dậy, ánh mắt dán chặt vào Kỷ Vô Nguyệt, như sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.
"Hãy giải thích cặn kẽ," Cố Trường Minh trầm giọng, ánh mắt kiên định, như một người thầy đang thúc giục học trò trình bày bài học quan trọng nhất.
Kỷ Vô Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Nó không phải là một thực thể thống nhất. Nó là một tập hợp các tàn niệm, bị giữ lại với nhau bởi một loại ý chí nguyên thủy... nhưng có một lỗ hổng, một sự thiếu sót trong chính sợi dây liên kết đó. Như thể... một phần linh hồn của nó đã bị mất đi, hoặc bị chối bỏ. Nó cố gắng bù đắp bằng cách nuốt chửng mọi thứ, nhưng chính sự thiếu sót đó lại tạo ra một điểm yếu cố hữu." Nàng dùng tay phác họa trên không trung, cố gắng diễn tả cái cấu trúc phức tạp mà nàng vừa nhìn thấy bằng ý thức. "Nó giống như một bức tường được xây bằng vô số viên gạch, nhưng lại thiếu đi một viên gạch cốt lõi ở vị trí quan trọng nhất. Viên gạch đó không phải là một khoảng trống, mà là một 'không có gì' bị bỏ quên, bị lãng quên."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, môi hắn khẽ nhếch lên, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Chính xác. Đó là ký ức bị lãng quên, là cảm xúc bị chối bỏ. Nó là Achilles' Heel của Ma Chủ tàn niệm." Hắn dừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang quay ngược thời gian, trở về kiếp trước. "Trong kiếp trước, ta đã không thể nhìn ra nó rõ ràng như vậy. Ta đã quá tập trung vào sức mạnh, vào sự đối kháng trực diện. Ta đã nghĩ rằng Ma Chủ tàn niệm là một khối năng lượng thuần túy, một sự hỗn loạn không có quy luật. Nhưng không, ngay cả sự hỗn loạn cũng có quy luật của nó. Và sự trống rỗng mà ngươi cảm nhận được... đó chính là điểm mấu chốt. Một vết nứt trong linh hồn."
Mộ Dung Tuyết bước đến gần hơn, ánh mắt nàng đầy suy tư. "Một điểm yếu cốt tử... liệu chúng ta có thể lợi dụng nó để... vô hiệu hóa Ma Chủ tàn niệm không? Không phải tiêu diệt, mà là làm nó suy yếu, hoặc thậm chí là... chữa lành?" Nàng nhìn Cố Trường Minh, hy vọng một tia sáng nào đó có thể xuất hiện trong đôi mắt hắn.
"Chữa lành một thực thể được tạo ra từ sự hủy diệt... đó là một ý tưởng táo bạo," Cố Trường Minh trầm ngâm. "Nhưng không phải là không thể. Ma Chủ tàn niệm... nó được hình thành từ sự đau khổ, từ những mảnh vỡ của một thứ gì đó đã từng tồn tại. Cái 'trống rỗng' mà Kỷ Vô Nguyệt phát hiện... nó có thể liên quan đến một ký ức, một cảm xúc đã bị Ma Chủ chính thức chối bỏ khi nó bắt đầu con đường hủy diệt. Hoặc, nó có thể là một phần linh hồn đã bị tách rời, bị lưu lạc ở một nơi nào đó." Hắn liếc nhìn Liễu Thanh Hoan, rồi lại nhìn Kỷ Vô Nguyệt. "Hơn nữa, Ma Chủ tàn niệm cho thấy nó có khả năng thao túng ký ức và cảm xúc. Khả năng này có thể là một mặt khác của chính sự thiếu sót đó, sự cố gắng để lấp đầy khoảng trống bằng cách kiểm soát tâm trí kẻ khác."
Tần Vũ, dù vẫn còn yếu, cũng gắng gượng nói, giọng khàn khàn nhưng đầy quyết tâm. "Vậy là, không phải là đối kháng sức mạnh thuần túy sao? Chúng ta không cần phải đối đầu trực diện với nó bằng kiếm của mình?"
Cố Trường Minh lắc đầu. "Không. Cuộc chiến này sẽ tinh vi hơn nhiều. Chúng ta cần một phương pháp chính xác, một mũi nhọn tinh tế để nhắm vào điểm yếu này, thay vì chỉ dùng búa tạ để đập nát mọi thứ." Hắn quay sang nhìn Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt hắn chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. "Và Kỷ Vô Nguyệt, ngươi chính là chìa khóa. Khả năng của ngươi không chỉ là cảm nhận, mà còn là kết nối. Ngươi có thể thâm nhập vào sâu bên trong cấu trúc của Ma Chủ tàn niệm, tìm ra gốc rễ của sự trống rỗng đó."
Kỷ Vô Nguyệt cảm thấy một gánh nặng vô hình đặt lên vai, nhưng đồng thời cũng là một niềm vinh dự to lớn. Nàng đã luôn cảm thấy khả năng của mình khác biệt, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có thể mang ý nghĩa then chốt đến vậy. Nàng gật đầu, ánh mắt kiên định. "Con sẽ cố gắng hết sức, sư huynh."
Liễu Thanh Hoan nhìn Kỷ Vô Nguyệt, rồi lại nhìn Cố Trường Minh, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng hiểu rằng, mỗi người trong số họ đều có một vai trò riêng, một giá trị độc đáo. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, sư huynh?"
Cố Trường Minh nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh qua màn sương đêm. "Đây chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta đã tìm ra một hướng đi, một hy vọng. Nhưng Ma Chủ tàn niệm sẽ không ngồi yên. Khi điểm yếu của nó bị phát hiện, nó sẽ phản ứng. Có thể là những đợt tấn công mạnh mẽ hơn, quy mô hơn, hoặc những mưu kế tinh vi hơn. Nó có thể sẽ cố gắng thao túng những người xung quanh chúng ta, hoặc thậm chí là chính chúng ta." Hắn phác thảo sơ lược một kế hoạch, dùng những ngón tay vẽ trên không khí một bản đồ chiến lược vô hình. "Chúng ta cần phải chuẩn bị. Kỷ Vô Nguyệt sẽ cần thời gian để phát triển khả năng của mình, để có thể đối phó với sự phức tạp của Ma Chủ tàn niệm. Liễu Thanh Hoan, ngươi sẽ là người hỗ trợ, dùng linh lực và trí tuệ của mình để bảo vệ Kỷ Vô Nguyệt. Tần Vũ, ngươi cần phải hoàn toàn hồi phục, và học cách kiểm soát huyết mạch của mình, biến nó thành vũ khí chống lại Ma khí, chứ không phải là điểm yếu."
Hắn quay lại nhìn từng người trong nhóm, ánh mắt hắn, dù vẫn còn vương vấn nỗi u buồn của quá khứ, giờ đây đã ánh lên một tia sáng của niềm tin. Đó là niềm tin vào thế hệ trẻ, niềm tin vào khả năng của họ, niềm tin rằng họ có thể tìm ra con đường riêng để đối mặt với số phận, không cần một người hùng cũ kỹ phải hy sinh thêm một lần nữa.
"Lần này," Cố Trường Minh nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang dội, "chúng ta sẽ không để bi kịch lặp lại. Các ngươi sẽ không đơn độc chiến đấu. Ta sẽ là người dẫn đường, là ngọn hải đăng. Nhưng con thuyền sẽ do chính các ngươi chèo lái." Hắn không hứa cứu thế giới, nhưng hắn hứa sẽ cho họ công cụ, kiến thức, và niềm tin để tự cứu lấy thế giới của mình.
Ba người trẻ tuổi nhìn nhau, trong lòng dấy lên một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Họ đã có một hướng đi, một mục tiêu rõ ràng. Ma Chủ tàn niệm vẫn là một mối đe dọa khổng lồ, nhưng giờ đây, nó không còn là một thực thể bất khả xâm phạm. Nó có điểm yếu, và họ sẽ tìm cách khai thác nó. Kỷ Vô Nguyệt, với khám phá của mình, đã mở ra một chương mới, một con đường mới cho cuộc chiến sinh tử này. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và những thách thức chưa biết. Nhưng họ không còn sợ hãi. Họ đã có nhau, và họ có Cố Trường Minh, người thầy, người cố vấn, người đã không bỏ rơi họ. Lần này, họ sẽ đứng lên, cùng nhau, để đối mặt với số phận của chính họ và của đại lục Tiên Nguyên, không phải để hắn phải gánh vác tất cả, mà là để chứng minh giá trị của chính mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.