Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 258: Hậu Chiến Trường: Bình Minh Của Một Vai Trò Mới
Viễn Cổ Chiến Trường chìm trong một thứ ánh sáng lờ mờ, nhập nhòa giữa ráng chiều đang tắt và màn đêm sắp buông. Không gian vẫn còn vương vấn mùi máu khô, kim loại rỉ sét và bụi bặm, nhưng nồng độ ma khí cuồn cuộn đã giảm đi đáng kể, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, tựa như một cơn bão lớn vừa quét qua, để lại phía sau chỉ còn hoang tàn và kiệt sức. Gió vẫn rít lên những âm thanh thê lương, như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, nhưng không còn mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của ma khí thuần túy nữa. Dưới chân, những mảnh vỡ pháp bảo lấp lánh như những giọt nước mắt thủy tinh, rải rác trên nền đất khô cằn, nhuốm màu huyết nhục. Xung quanh là các phế tích thành lũy đổ nát, những khối đá đen kịt như bị thiêu đốt, và đâu đó, xương cốt khổng lồ của yêu thú vẫn sừng sững, làm chứng nhân cho những trận chiến tàn khốc đã qua. Cảm giác nặng nề, đau thương vẫn bao trùm, nhưng đã có một tia hy vọng mỏng manh len lỏi vào.
Cố Trường Minh đứng lặng lẽ giữa khung cảnh đó, thân hình cao gầy, trang phục trường bào màu tối khẽ lay động trong gió. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn quét qua ba thân ảnh đang nằm rải rác trên nền đất lạnh lẽo. Tần Vũ, với thanh kiếm cắm sâu xuống đất làm trụ, đã ngã gục, hơi thở nặng nhọc như tiếng rít của lưỡi cưa. Khuôn mặt điển trai góc cạnh của hắn giờ đây xám ngoét, những vết bầm tím hằn rõ, nhưng trên khóe môi lại phảng phất một nụ cười nhếch mép mệt mỏi, pha chút ngạo nghễ của người vừa giành chiến thắng. Liễu Thanh Hoan nằm cách đó không xa, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú giờ đây co quắp lại, đôi mắt to tròn đen láy vẫn nhắm nghiền, hàng mi cong vút ướt đẫm mồ hôi. Hơi thở của nàng yếu ớt, đều đặn, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy một mảnh vụn pháp khí hình băng tinh, như thể nàng vẫn đang chiến đấu trong giấc mộng. Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng thường thấy, giờ cũng nằm vật vã, mái tóc đen dài xõa tung trên mặt đất. Cô khẽ rên rỉ, những lời thì thầm đứt quãng thoát ra từ đôi môi khô khốc, ánh mắt mơ hồ nhìn vào khoảng không vô định, như thể tâm trí vẫn đang chìm đắm trong một thế giới khác.
Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, chậm rãi bước đến bên Cố Trường Minh. Nàng khoác trên mình bộ bạch y quen thuộc, nhưng giờ đây nó lấm lem bụi đất và vài vệt máu khô không rõ của ai. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng mang nét ưu sầu thường thấy, nhưng hôm nay lại pha lẫn sự nhẹ nhõm tột cùng, và một niềm tự hào khó tả. Bên cạnh nàng, Tiểu Hoa, với mái tóc xanh lục đặc trưng và đôi mắt to tròn, vẫn còn núp chặt sau lưng Mộ Dung Tuyết, bàn tay bé nhỏ siết chặt lấy vạt áo nàng. Khuôn mặt bầu bĩnh của Tiểu Hoa vẫn còn in hằn vẻ sợ hãi, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoảng loạn, thay vào đó là sự tò mò non nớt nhìn về phía ba người đang kiệt sức.
Cố Trường Minh khẽ thở dài, tiếng thở mang theo chút mỏi mệt nhưng không còn nặng nề như trước. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự quật cường của thế hệ trẻ. Hắn đã tin tưởng họ, và họ đã không phụ lòng hắn. Nhưng cái giá phải trả cho chiến thắng này là không hề nhỏ. Hắn biết rõ nỗi đau thể xác và tinh thần mà họ đang gánh chịu, bởi hắn đã từng trải qua nó, thậm chí còn nặng nề hơn gấp vạn lần.
"Các ngươi... đã làm rất tốt," Cố Trường Minh cất tiếng, giọng trầm thấp, không mang theo cảm xúc quá mãnh liệt, nhưng lại đủ để xuyên thấu đến tận tâm can của những kẻ đang chìm trong u mê. Hắn chậm rãi bước đến gần Tần Vũ, cúi xuống, đặt bàn tay lên vai hắn. Một luồng linh lực thanh tịnh, ấm áp, mang theo hơi thở của vạn vật sinh sôi, từ từ truyền vào cơ thể Tần Vũ, xoa dịu những vết thương, làm tan đi sự mệt mỏi đang vắt kiệt hắn.
Tần Vũ, cảm nhận được luồng sức mạnh quen thuộc đó, khẽ mở mắt. Đồng tử co rút lại, rồi giãn ra, dần lấy lại tiêu cự. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng toàn thân vẫn rã rời. "Chúng ta... đã làm được... Cố tiền bối..." Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải xé cổ họng mà tuôn trào. "Nó... nó đã tan rã..."
Cố Trường Minh không đáp lời trực tiếp, chỉ khẽ gật đầu, sau đó chuyển sang Liễu Thanh Hoan. Hắn lặp lại hành động tương tự, truyền linh lực vào cơ thể nàng. Liễu Thanh Hoan, như được tắm trong dòng suối mát lành, khẽ run rẩy. Nàng từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy long lanh giờ đây ánh lên sự bối rối, sau đó là một niềm vui sướng vỡ òa, xen lẫn sự ngờ vực. "Ma Chủ... đã bị đánh bại... thật sao?" Nàng hỏi, giọng nói yếu ớt, gần như chỉ là một tiếng thì thầm. Đối với nàng, Ma Chủ là một cái bóng khổng lồ, là nỗi sợ hãi đã ám ảnh toàn bộ đại lục, và ý nghĩ rằng nó có thể bị đánh bại, dù chỉ là một phần tàn niệm, vẫn khiến nàng khó tin.
Cố Trường Minh lại không nói gì, chỉ chuyển ánh mắt sang Kỷ Vô Nguyệt. Hắn biết, trong ba người, Kỷ Vô Nguyệt là người chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất từ việc tiếp xúc trực tiếp với ý thức của Ma Chủ tàn niệm. Luồng linh lực thanh tịnh của hắn len lỏi vào tâm trí Kỷ Vô Nguyệt, nhẹ nhàng xua đi những mảnh vỡ hỗn loạn còn sót lại. Kỷ Vô Nguyệt khẽ rên, rồi ho khan. Ánh mắt cô vẫn mơ hồ, nhưng những lời nói thốt ra lại khiến Cố Trường Minh phải chú ý. "Một phần... đã thoát... một ký ức... Lạc Thần..." Cô thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn kỳ lạ.
Mộ Dung Tuyết, nghe thấy cái tên Lạc Thần, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng ôm chặt Tiểu Hoa hơn, tiến đến gần Kỷ Vô Nguyệt. "Con nói gì, Vô Nguyệt? Lạc Thần?"
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn biết Kỷ Vô Nguyệt không nói dối. Hắn đã nhìn thấy tia sáng đen cực nhỏ thoát đi. Hắn đã cảm nhận được sự vĩnh cửu và ngoan cố của Ma Chủ, ngay cả khi nó bị xé toạc. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời, một chương nhỏ trong một câu chuyện lớn hơn nhiều. Nhưng ít nhất, thế hệ trẻ đã làm được điều mà kiếp trước hắn phải trả giá bằng máu và nước mắt để đạt được. Và quan trọng hơn, họ đã làm được nó bằng chính đôi tay của mình, bằng niềm tin và sự phối hợp.
Hắn đứng thẳng dậy, nhìn ba người trẻ đang dần hồi phục. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách đã bớt đi phần nào sự trống rỗng, vô cảm. Thay vào đó, là một chút suy tư, một chút trầm ngâm, và một tia chấp nhận nhẹ nhàng. "Nghỉ ngơi đi. Các ngươi đã làm rất tốt." Hắn lặp lại, lần này giọng nói có chút ấm áp hơn, không còn quá thờ ơ. Hắn biết, lời nói của hắn không cần phải quá hoa mỹ. Những gì họ cần là sự công nhận, và một khoảng lặng để thấm thía chiến thắng.
Mộ Dung Tuyết, với đôi mắt thấu hiểu sâu sắc, khẽ đặt tay lên cánh tay Cố Trường Minh, an ủi. "Đừng lo, mọi chuyện đã qua rồi." Nàng không chỉ nói với ba người trẻ, mà còn nói với Cố Trường Minh. Nàng hiểu gánh nặng trong lòng hắn, hiểu những ám ảnh mà hắn phải đối mặt khi chứng kiến những cảnh tượng này lặp lại. Nhưng hôm nay, nàng thấy một sự thay đổi nhỏ bé trong hắn, một gánh nặng nhỏ bé vừa được trút bỏ.
Dưới màn đêm đang dần buông xuống, Viễn Cổ Chiến Trường vẫn tiêu điều, nhưng không còn quá tuyệt vọng. Mùi ma khí đã loãng đi rất nhiều, trả lại cho không gian mùi đất ẩm và bụi bặm, pha lẫn chút mùi hương của những loài cỏ dại khô héo. Một chương mới đã khép lại, và một chương khác đang từ từ mở ra, mang theo những lời thì thầm về Lạc Thần và những mối đe dọa chưa được biết đến. Cố Trường Minh nhìn họ, trong lòng thầm nghĩ: "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hôm nay, hắn đã chọn tin tưởng, và cái giá đó, đối với hắn, không còn là nỗi đau đớn tột cùng, mà là một tia hy vọng mong manh vào một tương lai khác.
***
Đêm khuya, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt, xuyên qua những đám mây đã tan bớt. Không khí se lạnh, nhưng không còn mang theo sự âm u, nặng nề của ma khí. Trong một khu vực an toàn hơn của Viễn Cổ Chiến Trường, nơi Cố Trường Minh đã dùng linh lực của mình để thanh lọc tạm thời, một đống lửa trại nhỏ đang reo tí tách, xua đi bóng tối và cái lạnh. Linh khí ở đây dần trở nên thuần khiết hơn, mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mới bắt đầu thay thế mùi oán khí. Từ xa, tiếng suối chảy róc rách vọng lại, và đâu đó, tiếng chim hót yếu ớt vang lên, như một dấu hiệu của sự sống đang dần trở lại. Bầu không khí bình yên hơn nhiều, mang theo chút tĩnh mịch của đêm khuya.
Ba người trẻ, Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt, đã hồi phục được chút ít nhờ vào linh lực thanh tịnh của Cố Trường Minh và sự nghỉ ngơi. Họ ngồi quây quần bên đống lửa, ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt vẫn còn chút xanh xao của họ. Tiểu Hoa, với mái tóc xanh lục đặc trưng, đã chìm vào giấc ngủ say trên đùi Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây thanh bình, không còn vẻ sợ hãi. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Tiểu Hoa, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại nhìn sang Cố Trường Minh, người đang ngồi đối diện, lặng lẽ nhìn vào đống lửa, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong ngọn lửa bập bùng.
Sự im lặng kéo dài một lúc, chỉ có tiếng lửa reo và tiếng gió nhẹ thổi qua. Cuối cùng, Tần Vũ là người phá vỡ sự im lặng đó. Hắn nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt đã không còn vẻ thách thức hay ngạo mạn thường thấy, thay vào đó là sự cảm kích sâu sắc và một chút gì đó gọi là "khiêm nhường". Khuôn mặt hắn vẫn còn bầm dập, nhưng khí chất cương nghị đã trở lại. "Trước đây, ta luôn nghĩ mình có thể gánh vác mọi thứ," Tần Vũ cất tiếng, giọng nói trầm hùng, nhưng pha chút mệt mỏi. "Ta nghĩ mình đủ mạnh, đủ tự tin để đối mặt với mọi hiểm nguy. Nhưng trận chiến này... nó cho ta thấy sự yếu kém của bản thân, và cả tầm nhìn xa của tiền bối." Hắn khẽ lắc đầu, nụ cười nhếch mép giờ đây mang vẻ tự giễu. "Nếu không có sự chỉ dẫn của tiền bối, chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra điểm yếu đó, và ta... ta sẽ chỉ là một kẻ mù quáng lao vào chỗ chết mà thôi."
Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, cũng gật đầu đồng tình. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng vẫn còn ánh lên sự mệt mỏi, nhưng tràn đầy sự biết ơn. "Chúng con thật sự đã trưởng thành rất nhiều dưới sự chỉ dạy của người, Cố Trường Minh," nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy chân thành. "Lúc đầu, con đã không hiểu tại sao người lại thờ ơ đến vậy. Nhưng bây giờ, con đã hiểu. Người tin tưởng chúng con sẽ tự mình t��m ra con đường. Cảm ơn vì đã tin tưởng chúng con, đã không bỏ rơi chúng con." Nàng cúi đầu, một hành động kính trọng hiếm thấy từ một thiếu nữ hồn nhiên như nàng.
Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng dứt khoát, khẽ ho khan một tiếng. Ánh mắt cô đã bớt mơ hồ, nhưng vẫn còn chút trầm tư. "Những mảnh ký ức đó... nó không chỉ là của Ma Chủ," cô nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát hơn, nhưng vẫn có chút nặng nề. "Khi ta tiếp xúc với nó, ta cảm nhận được... những cảm xúc hỗn loạn, những hình ảnh chớp nhoáng. Có cả sự phẫn nộ, sự hủy diệt... nhưng cũng có cả... nỗi đau. Nỗi đau của Lạc Thần. Giống như... Ma Chủ đang cố gắng đè nén một phần ký ức của chính mình. Một phần ký ức mà nó không muốn nhớ, hoặc không thể kiểm soát."
Cố Trường Minh vẫn lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt phức tạp. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ trước lời nói của Kỷ Vô Nguyệt. Trong ký ức kiếp trước của hắn, Ma Chủ là một thực thể tàn bạo, vô cảm, nhưng Ma Chủ tàn niệm này lại mang đến những dấu hiệu khác lạ. Ký ức về Lạc Thần, cái tên đã từng ám ảnh hắn trong kiếp trước, lại một lần nữa xuất hiện. Hắn biết, Lạc Thần không phải là một nhân vật bình thường. Cô ta có một mối liên hệ sâu sắc với Ma Chủ, một mối liên hệ mà hắn chưa bao giờ thực sự hiểu rõ. Lời nói của Kỷ Vô Nguyệt như một mảnh ghép quan trọng, lắp vào bức tranh còn dang dở trong tâm trí hắn.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt lo lắng, quay sang hỏi Kỷ Vô Nguyệt. "Kỷ Vô Nguyệt, con có chắc chắn không? Về Lạc Thần? Và việc Ma Chủ đang đè nén ký ức?"
Kỷ Vô Nguyệt gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta không thể giải thích rõ ràng, nhưng cảm giác đó rất mạnh mẽ. Như thể... Lạc Thần là một phần của Ma Chủ, hoặc Ma Chủ đã hấp thụ một phần của Lạc Thần, và ký ức đó quá đau đớn hoặc quá mạnh mẽ đến nỗi nó phải cố gắng phong ấn lại."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự suy tư sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong lòng mình. Không còn là gánh nặng khủng khiếp của việc phải gánh vác số phận cả thế giới, mà là một sự tò mò, một sự chấp nhận vai trò mới. Hắn đã thấy họ trưởng thành. Hắn đã thấy họ đối mặt với nỗi sợ hãi, vượt qua giới hạn của bản thân. Hắn đã thấy họ chiến thắng. Đây không phải là chiến thắng của một mình hắn, mà là chiến thắng của cả một thế hệ. Và điều đó, mang lại cho hắn một sự bình yên nội tâm tạm thời, một gánh nặng nhỏ bé vừa được trút bỏ, nhường chỗ cho một mục đích mới.
"Các ngươi... đã vượt qua chính mình," Cố Trường Minh cuối cùng cũng cất lời, giọng nói không còn vẻ thờ ơ lạnh nhạt, mà mang theo sự công nhận chân thành. Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Kỷ Vô Nguyệt. "Những gì Kỷ Vô Nguyệt nói, rất quan trọng. Mối liên hệ giữa Lạc Thần và Ma Chủ... sâu sắc hơn ta nghĩ. Đây có thể là chìa khóa cho những mối đe dọa lớn hơn sắp tới." Hắn không nói thêm, nhưng trong lời nói của hắn ẩn chứa một sự cảnh báo, một sự chuẩn bị cho những gì còn chưa đến.
Đống lửa vẫn reo tí tách, ánh trăng lưỡi liềm vẫn treo cao, soi rọi xuống những khuôn mặt trẻ tuổi đang dần lấy lại tinh thần. Cố Trường Minh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Ma Chủ tàn niệm chỉ là một phần nhỏ, và nó đã thoát đi một tia ý thức. Nó sẽ trở lại. Nhưng lần này, hắn không còn một mình. Hắn có một thế hệ mới, kiên cường, đầy tiềm năng, và quan trọng nhất, họ đã học được cách tự đứng lên. Hắn không còn phải "cứu thế giới" một mình nữa. Hắn sẽ là người hướng dẫn, người truyền lửa, là ngọn hải đăng soi đường.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm lạnh giá của Viễn Cổ Chiến Trường. Ánh sáng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua những đám mây còn sót lại, nhuộm màu hồng cam cho bầu trời phía đông. Sương mù đặc quánh đã tan dần, chỉ còn lại những vệt mỏng manh lẩn khuất giữa những phế tích đổ nát. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại sau đêm sương. Tiếng chim hót líu lo, như một lời chào đón bình minh, vang vọng từ những vách đá xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, đối lập hoàn toàn với sự chết chóc của chiến trường. Bầu không khí thanh khiết, mang theo một cảm giác hy vọng mong manh.
Cố Trường Minh đứng một mình trên một gò đất cao, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ chiến trường và cả chân trời xa xăm. Thân hình hắn vẫn cao gầy, nhưng không còn toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt như trước. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn nhìn về phía ánh bình minh đang hé rạng, như thể đang nhìn vào một tương lai mới, chưa được viết nên. Trong lòng hắn, những ký ức về kiếp trước, về sự phản bội, mất mát, về gánh nặng của một người gánh vác số phận cả thế giới, vẫn còn đó. Nhưng chúng không còn là xiềng xích trói buộc hắn nữa. Chúng đã trở thành những bài học, những kinh nghiệm quý giá, định hình lại con đường mà hắn sẽ đi.
Mộ Dung Tuyết lặng lẽ bước đến bên hắn, nàng không cần phải nói một lời nào. Nàng hiểu hắn, thấu suốt tâm can hắn hơn bất cứ ai. Nàng chỉ đứng đó, bên cạnh hắn, như một cái bóng dịu dàng, một sự hiện diện an ủi.
"Người đã thấy rồi chứ?" Mộ Dung Tuyết cất tiếng, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên định. Nàng không nhìn hắn, ánh mắt cũng hướng về phía bình minh. "Họ đã lớn rồi. Họ đã tìm thấy con đường của mình, nhờ có người dẫn lối."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu. Một nụ cười nhỏ, hiếm hoi, thoáng qua trên môi hắn. Nụ cười ấy không còn vẻ chua chát hay mỉa mai, mà mang theo một sự thanh thản lạ thường. "Đúng vậy. Họ... không còn là những đứa trẻ cần được bảo bọc nữa." Hắn nói, giọng trầm thấp, nhưng không còn nặng nề. Hắn nhớ lại hình ảnh Tần Vũ kiêu ngạo, Liễu Thanh Hoan ngây thơ, Kỷ Vô Nguyệt lạnh lùng. Giờ đây, họ đã trải qua lửa tôi luyện, đã nhìn thấy tận cùng của hiểm nguy, và đã đứng vững.
"Người không cần phải gánh vác mọi thứ một mình, Trường Minh," Mộ Dung Tuyết tiếp tục, nàng khẽ xoay người, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn. "Hướng dẫn họ, tin tưởng họ... Đó cũng là một cách cứu rỗi thế giới. Thậm chí, có lẽ còn là cách tốt hơn."
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, không khí trong lành tràn vào lồng ngực, xua đi những tàn dư của mệt mỏi. Ánh mắt hắn, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng thêm kiên định. Hắn quay lại, đối mặt với Mộ Dung Tuyết, một tia sáng ấm áp hiện lên trong đôi mắt hổ phách. "Ta hiểu rồi, Tuyết Nhi. Có lẽ... đây là con đường mà ta nên đi." Lời nói của hắn không phải là sự buông xuôi, mà là sự chấp nhận. Chấp nhận một vai trò mới, một trách nhiệm mới, nhưng không còn phải chịu đựng nỗi đau đơn độc.
Hắn lại quay đầu, nhìn về phía xa, nơi những thân ảnh nhỏ bé của Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đang bắt đầu luyện tập nhẹ nhàng. Dù vẫn còn kiệt sức, nhưng ý chí của họ đã được tôi luyện. Thanh kiếm của Tần Vũ vung lên, tuy chậm chạp nhưng đầy dứt khoát. Liễu Thanh Hoan khẽ khàng điều khiển những luồng linh lực băng phách, tạo ra những đóa hoa tuyết nhỏ bé giữa không trung. Kỷ Vô Nguyệt nhắm mắt lại, như đang cảm nhận điều gì đó, và xung quanh cô, những luồng năng lượng tinh thần khẽ dao động.
"Từ giờ," Cố Trường Minh cất tiếng, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi bình minh, như một lời tuyên bố, một lời thề. "Ta sẽ không còn 'đứng ngoài' nữa. Nhưng cũng sẽ không 'gánh vác' thay các ngươi. Ta sẽ là người hướng dẫn, người truyền lửa. Các ngươi... sẽ là người viết nên tương lai của chính mình, của đại lục này."
Hắn vung tay lên. Một luồng linh lực thuần khiết, thanh tịnh, mang theo hơi thở của sự sống và phục hồi, lan tỏa khắp Viễn Cổ Chiến Trường. Ma khí còn sót lại bị đẩy lùi, những vết tích của sự tàn phá dần được xoa dịu. Đất đai khô cằn khẽ rung động, như thể đang hấp thụ năng lượng mới. Đây không phải là một hành động chiến đấu, mà là một hành động chữa lành, một lời hứa. Một gánh nặng đã được trút bỏ, thay vào đó là một mục đích mới, nhẹ nhàng hơn nhưng sâu sắc hơn. Cố Trường Minh nhìn cảnh vật đang hồi sinh, nhìn những người trẻ đang nỗ lực, và trong lòng hắn, một tia hy vọng thực sự đã bùng cháy. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và những thách thức chưa biết. Nhưng họ không còn sợ hãi. Họ đã có nhau, và họ có Cố Trường Minh, ngọn hải đăng soi đường. Lần này, họ sẽ không chỉ tự cứu lấy thế giới của mình, mà còn chứng minh rằng, ngay cả sau những bi kịch tột cùng, sự sống vẫn có thể tìm thấy con đường để nở hoa.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.