Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 284: Mảnh Ký Ức Cấm Kỵ: Bóng Dáng Tiên Tri

Hỗn loạn vẫn chưa tan, nhưng Cố Trường Minh đã ra hiệu. Hắn không cần nói nhiều, Kỷ Trần và Mộ Dung Tuyết đã hiểu ý. Họ nhẹ nhàng rút lui, ẩn mình sâu hơn vào một khe đá nứt toác, nơi ma khí cuồn cuộn như một tấm màn đen tự nhiên che giấu hơi thở của ba người. Tiếng gào thét, tiếng binh khí va chạm và những luồng pháp thuật bùng nổ phía sau dần trở nên xa xăm hơn, bị nuốt chửng bởi sự thăm thẳm và âm u của U Minh Cổ Địa.

Không khí trong khe đá lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo mùi tử khí nồng nặc và bùn lầy ẩm ướt. Những giọt nước ngưng tụ từ sương đen nhỏ tí tách trên đầu, tạo thành những âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để khuấy động sự tĩnh lặng đáng sợ. Hơi thở của họ hóa thành khói trắng trong bóng tối, tan biến nhanh chóng như những linh hồn yếu ớt. Xung quanh, những khối đá lởm chởm mang hình thù kỳ dị, như những ngón tay xương xẩu vươn ra từ lòng đất, in hằn bóng đen đổ dài dưới ánh sáng yếu ớt của những viên đá dạ minh hiếm hoi bám trên vách hang.

Cố Trường Minh ngồi xuống, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo, đôi mắt hổ phách khẽ nhắm lại. Hắn muốn phân tích luồng khí tức quỷ dị của đám thủ hạ Dạ Vô Song, thứ khí tức không hoàn toàn là ma khí thuần túy mà hắn đã từng biết. Một sự hỗn tạp, cổ xưa và đầy biến dị, gợi lên trong hắn cảm giác khó chịu đến tột cùng. Hắn cố gắng tập trung, nhưng thay vào đó, một làn sóng ký ức mãnh liệt đột ngột ập đến, như một dòng thác dữ dội xé toạc bức màn thời gian, cuốn phăng hắn về một quá khứ đã được chôn vùi. Thân hình hắn khẽ run rẩy, những ngón tay gầy guộc vô thức nắm chặt lấy vạt áo. Khuôn mặt thanh tú của hắn tái đi, toát lên một vẻ đau đớn tột cùng, như thể hắn đang vật lộn với một cơn ác mộng kinh hoàng ngay cả khi tỉnh táo.

Mộ Dung Tuyết lập tức nhận ra sự bất thường. Nàng nhẹ nhàng ghé sát, đôi mắt phượng trong veo ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Trường Minh, huynh không sao chứ? Sắc mặt huynh tệ quá." Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lúc này lại mang theo sự xót xa, dịu dàng khẽ đặt tay lên cánh tay hắn. Nàng cảm nhận được cơ thể hắn đang căng cứng, và một luồng khí tức hỗn loạn đang cuộn trào bên trong, không phải là linh lực mà là sự giằng xé của những cảm xúc và ký ức.

Kỷ Trần cũng quay lại, ánh mắt hắn sắc bén và cảnh giác quét qua bốn phía. Hắn biết Cố Trường Minh thường xuyên bị ký ức giày vò, nhưng lần này dường như còn nghiêm trọng hơn bất kỳ lần nào trước đây. Hắn siết chặt cây thương, tấm lưng khắc khổ thẳng tắp như một bức tường vững chãi, sẵn sàng đối phó với bất cứ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ bóng tối. Tiếng gió rít thê lương bên ngoài khe đá như lời ru của tử thần, hòa cùng tiếng xương cốt va vào nhau của những oan hồn vất vưởng, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc mà chỉ có U Minh Cổ Địa mới có thể tấu lên. Mùi độc dược, mùi máu đã khô và mùi kim loại rỉ sét từ những tàn tích cổ xưa thấm đẫm không khí, càng khiến cho khung cảnh trở nên nặng nề và u ám. Cố Trường Minh không đáp lời, hắn chỉ có thể phát ra một tiếng rên khe khẽ, như một sợi tơ đứt đoạn trong tâm hồn, rồi chìm sâu vào vòng xoáy của quá khứ. Hắn nhận ra, thứ khí tức của Dạ Vô Song không chỉ là một tàn dư, mà là một bóng ma, một hạt giống đã được gieo trồng từ rất lâu rồi, từ thuở Đại Chiến Tiên Ma còn chưa kết thúc...

***

U Minh Cổ Địa trong ký ức khác biệt hoàn toàn với vẻ hoang tàn hiện tại. Nó vẫn là một vùng đất chết, nhưng sự chết chóc ấy mang một vẻ hùng vĩ, bi tráng hơn. Những tòa thành cổ đại không chỉ là phế tích mà là những vết thương khổng lồ trên da thịt đại địa, vẫn còn vương vấn dấu ấn của những trận chiến khốc liệt. Những tháp đá khổng lồ vỡ vụn, những cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất, không phải do thời gian xói mòn, mà là do sự tàn phá của những luồng năng lượng khổng lồ, của pháp khí và thần thông trong Đại Chiến Tiên Ma.

Đó là một đêm tối mịt, không có trăng sao, chỉ có sương mù đen dày đặc cuồn cuộn như sóng biển, và những cơn bão ma khí dữ dội xé rách không gian, mang theo tiếng sấm chớp rền vang từ sâu trong lòng đất. Ánh sáng duy nhất đến từ những tia chớp xanh đen xẹt qua bầu trời, thỉnh thoảng soi rõ những bóng người đang di chuyển nhanh như chớp giữa những tàn tích đổ nát. Cố Trường Minh của kiếp trước, một chiến thần trẻ tuổi, lúc ấy còn chưa bị sự mệt mỏi và phản bội gặm nhấm, đang dẫn đầu một đội quân nhỏ tinh nhuệ. Y phục của anh bị gió thổi bay phần phật, trên gương mặt tuấn tú toát lên vẻ quyết đoán lạnh lùng. Đôi mắt hổ phách của anh bùng cháy ngọn lửa nhiệt huyết và trách nhiệm, nhưng sâu thẳm trong đó đã thấp thoáng sự mệt mỏi của một người gánh vác cả thế giới.

"Nhanh lên! Chúng ta không còn nhiều thời gian!" Giọng anh trầm thấp nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng gió rít và tiếng la hét của oan hồn. Đội quân nhỏ của anh, gồm những tinh anh của Tiên Môn, đều mang vẻ mặt kiên nghị, theo sát từng bước chân của anh. Họ là những người cuối cùng còn bám trụ, những ánh nến lay lắt giữa cơn bão táp của Ma tộc. Mùi máu tanh, mùi tử khí trộn lẫn với mùi kim loại rỉ sét của những pháp khí vỡ nát, cùng với mùi độc dược tỏa ra từ những bãi chiến trường cổ xưa, xộc thẳng vào khứu giác, khiến mỗi hơi thở đều nặng trĩu.

Họ tiến sâu vào một khu vực cổ xưa hơn của U Minh Cổ Địa, nơi những tàn tích mang một vẻ ngoài kỳ lạ, không hoàn toàn giống kiến trúc Tiên Tộc hay Ma Tộc. Những bức tường đá đen kịt, những cột trụ chạm khắc hoa văn cổ xưa mà ngay cả trong điển tịch Tiên Môn cũng ít khi nhắc đến. Rồi họ dừng lại. Cố Trường Minh ra hiệu cho đồng đội ẩn nấp, và ánh mắt anh hướng về một tàn tích cung điện đổ nát, nơi một luồng ánh sáng xanh đen quỷ dị đang bập bùng.

Trong trung tâm tàn tích, một nhóm tu sĩ bí ẩn đang thực hiện một nghi thức. Chúng khoác áo choàng đen, che kín mặt, chỉ để lộ ra những đôi mắt ánh lên vẻ cuồng tín và điên dại. Chúng không phải là Ma tộc thuần túy. Khí tức tỏa ra từ chúng không phải là ma khí, mà là một loại năng lượng tà dị, hỗn tạp, mang theo sự mục ruỗng và biến đổi, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy, không hề thua kém ma khí đỉnh cao. Chúng đang tụng niệm những câu chú cổ xưa, bằng một ngôn ngữ mà ngay cả Cố Trường Minh cũng chưa từng nghe qua, nhưng anh cảm nhận được sự nguy hiểm tột cùng trong từng âm tiết.

Một tên thủ lĩnh, cao lớn hơn những kẻ khác, đứng giữa vòng tròn nghi thức. Hắn giơ cao một vật thể lạ lùng, phát ra ánh sáng xanh đen, và hô lớn, giọng hắn khàn đặc, xuyên thấu màn đêm và tiếng gió bão: "Mau! Mau lên! Nghi thức sắp hoàn thành! Thế giới mục nát này cần được tái tạo từ tro tàn! Các ngươi không hiểu... Đây là sự thanh tẩy! Ma Chủ chỉ là kẻ hủy diệt, còn chúng ta mới là người kiến tạo trật tự mới!" Hắn cười điên dại, tiếng cười vang vọng khắp tàn tích, hòa cùng tiếng sấm chớp.

Cố Trường Minh siết chặt kiếm, ánh mắt lóe lên vẻ giận dữ. "Ngăn chúng lại! Không để nghi thức này hoàn thành!" Anh gằn giọng, rồi không chần chừ, lao thẳng vào trung tâm nghi thức, kiếm khí mạnh mẽ như một tia sét xé toạc màn đêm đen kịt. Phía sau anh, đội quân tinh nhuệ cũng đồng loạt xông lên, pháp khí và thần thông bùng nổ, tạo nên một trận chiến khốc liệt trong lòng U Minh Cổ Địa. Anh biết, thứ mà chúng đang cố gắng thức tỉnh không phải là Ma Chủ, mà là một thứ gì đó còn cổ xưa hơn, một nguồn sức mạnh có thể làm thay đổi cán cân chiến cuộc, một hiểm họa mới cho đại lục Tiên Nguyên. Anh cảm nhận được, đây không phải là một nhánh của Ma tộc. Đây là một thế lực khác, một triết lý khác, một sự nguy hiểm còn tiềm ẩn sâu hơn cả Ma Chủ.

***

Trận chiến tại tàn tích cổ xưa bùng nổ dữ dội. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung rền vang, tiếng la hét và rên rỉ hòa lẫn vào tiếng gió bão ma khí. Cố Trường Minh (kiếp trước) như một vị thần chiến tranh, thân hình cao gầy nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên. Kiếm trong tay anh hóa thành một dải lụa bạc, xé toạc không gian, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực long trời lở đất, đánh bay hàng loạt kẻ mặc áo choàng đen. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa, trộn lẫn với mùi độc dược và tử khí vốn có của U Minh Cổ Địa, tạo nên một sự ngột ngạt đến khó thở.

Tên thủ lĩnh của nhóm bí ẩn, dù bị tấn công bất ngờ, vẫn không hề hoảng loạn. Hắn cười điên dại, đôi mắt ẩn trong mũ trùm lóe lên ánh sáng xanh đen quỷ dị. "Ngươi chỉ là con rối của chính nghĩa! Ngươi không thấy sự mục nát của nó sao? Tiên Môn mục nát, Ma tộc hung tàn, thế giới này đã đến hồi kết! Chúng ta sẽ mang đến một trật tự mới! Một sự tái sinh từ tro tàn!" Hắn hét lên, giọng điệu cuồng tín đến cực điểm, rồi vung vật thể lạ lùng trong tay. Một luồng năng lượng xanh đen khổng lồ lập tức bùng nổ, tạo thành một lá chắn kiên cố, đẩy lùi Cố Trường Minh và các đồng đội.

Cố Trường Minh (kiếp trước) cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ và một sự liên kết kỳ lạ từ vật thể đó. Nó không phải là linh lực, cũng không phải ma khí, mà là một sự kết hợp của nhiều loại năng lượng cổ xưa, mang theo một ý chí mạnh mẽ, gần như là sự sống và cái chết cùng tồn tại. Anh nhận ra, thứ mà tên thủ lĩnh đang sử dụng, và thứ mà chúng đang cố gắng thức tỉnh, có liên quan mật thiết đến một trong những Thánh Khí cổ xưa nhất, được cho là có khả năng tái tạo, hoặc hủy diệt và kiến tạo lại toàn bộ thế giới. Đó chính là Thánh Khí Trấn Hồn, thứ mà anh đã được nghe nói đến trong những truyền thuyết xa xưa.

"Trật tự của ngươi chỉ là hủy diệt!" Cố Trường Minh gằn giọng, kiếm trong tay anh phát ra ánh sáng chói lòa, xé tan màn sương đen và bão ma khí. Anh lao thẳng vào tên thủ lĩnh, không chút sợ hãi. Trận chiến giữa anh và tên thủ lĩnh là một cuộc đọ sức của ý chí và năng lượng. Tên thủ lĩnh không hề yếu, hắn sử dụng những thuật pháp cổ xưa, những ấn quyết biến đổi không gian và thời gian trong một phạm vi nhỏ, khiến Cố Trường Minh phải dốc toàn lực đối phó. Mùi lưu huỳnh, mùi kim loại cháy khét và mùi năng lượng hỗn loạn bùng lên dữ dội.

Khi Cố Trường Minh tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình, Thiên Kiếm Đoạn Hồn, xuyên thủng lớp phòng ngự của tên thủ lĩnh, hắn đột nhiên cảm thấy một lực hút mạnh mẽ, không thể cưỡng lại, kéo anh về phía trung tâm của vòng tròn nghi thức. Đó là một trận pháp cổ xưa, đang bùng phát ánh sáng xanh đen, và nó đang hấp thụ mọi thứ xung quanh, kể cả sinh lực và linh hồn. Anh cảm nhận được một sự gắn kết kỳ lạ, như thể linh hồn mình đang bị kéo vào một vực thẳm vô định, nơi anh có thể thấy được những mảnh vỡ của thời gian, những hình ảnh hỗn loạn về sự kiến tạo và hủy diệt.

Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, anh nhìn thấy một biểu tượng cổ xưa được khắc sâu trên mặt đất, ngay trung tâm của trận pháp. Đó là một hình ảnh phức tạp, không giống bất kỳ ký hiệu nào của Tiên Môn hay Ma tộc, mà là sự kết hợp của những đường nét uyển chuyển và những góc cạnh sắc bén, tựa như một con mắt đang mở ra, nhìn xuyên thấu vạn vật. Biểu tượng đó không mang ý nghĩa hủy diệt, mà là sự 'tiên tri', sự 'kiến tạo' – một biểu tượng của sự khởi đầu mới, nhưng là một sự khởi đầu được xây dựng trên tro tàn của cái cũ. Cố Trường Minh giật mình, toàn thân anh lạnh toát. Hắn nhận ra đây chính là thứ mà Dạ Vô Song đang tìm kiếm, và cũng là triết lý mà hắn đang theo đuổi. Một sự kiến tạo mới, nhưng bằng cách xóa bỏ hoàn toàn những gì đang tồn tại.

Anh đã phải dùng toàn bộ ý chí và sức mạnh còn sót lại để thoát ra khỏi lực hút của trận pháp, cảm giác như linh hồn mình vừa bị xé toạc ra thành hàng ngàn mảnh vụn rồi chắp vá lại. Khi anh thoát ra được, tên thủ lĩnh đã bị Thiên Kiếm Đoạn Hồn đánh trọng thương, nhưng hắn vẫn nở nụ cười điên dại, đôi mắt sáng lên một cách kỳ lạ, như thể hắn đã đạt được mục đích của mình. Hắn không chết, mà hóa thành một làn khói đen, tan biến vào trong màn đêm, để lại lời cảnh báo cuối cùng vang vọng: "Nó sẽ trở lại... Cái khởi đầu mới sẽ đến... Ngươi không thể ngăn cản..." Cố Trường Minh gục xuống, hơi thở nặng nhọc, cơ thể rã rời. Anh nhìn vào biểu tượng cổ xưa trên mặt đất, và một nỗi lo lắng sâu sắc trỗi dậy trong lòng. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một mối đe dọa còn đáng sợ hơn cả Ma Chủ. Cái bóng ma này, cái triết lý này, nó sẽ còn tái hiện, và có lẽ, sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều.

***

Cố Trường Minh đột ngột mở bừng mắt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán và lưng. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Đôi mắt hổ phách của hắn, vốn dĩ thường mang vẻ trống rỗng, vô cảm, giờ đây lại ánh lên sự kinh hoàng và một tia sáng dữ dội của sự thấu hiểu. Hắn vẫn đang ngồi tựa vào vách đá lạnh lẽo trong khe đá, mùi tử khí, bùn lầy và ma khí nồng nặc vẫn vây quanh, nhưng cảm giác về cái lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa giờ đây dường như không còn đáng sợ bằng cái lạnh lẽo của sự thật vừa được phơi bày trong ký ức.

Mộ Dung Tuyết vẫn đang quỳ bên cạnh hắn, bàn tay dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc đen dài của hắn. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong hắn vừa dịu xuống, nhưng thay vào đó là một luồng năng lượng căng thẳng, dồn nén. "Trường Minh, huynh đã nhìn thấy gì?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như sợi tơ, nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng và tò mò. Kỷ Trần vẫn đứng thẳng, cây thương trong tay không rời, nhưng ánh mắt hắn cũng dán chặt vào Cố Trường Minh, gương mặt khắc khổ hiện rõ vẻ quan tâm.

Cố Trường Minh đưa tay lên, day nhẹ thái dương, rồi chậm rãi thốt ra từng lời, giọng hắn khàn đặc, đứt quãng, nhưng đầy kiên định: "Hắn... không phải là Ma Chủ. Hắn là một loại khác... một hạt giống đã được gieo từ rất lâu rồi." Hắn nhìn vào hư không, như thể vẫn đang nhìn thấy cái biểu tượng cổ xưa kia, cái nụ cười điên dại của tên thủ lĩnh và lời tiên tri về một sự tái sinh từ tro tàn. "Dạ Vô Song không chỉ là tàn dư của Ma tộc, hắn là kẻ kế thừa một triết lý cổ xưa hơn, nguy hiểm hơn. Hắn không muốn hủy diệt thế giới để cai trị, hắn muốn phá hủy nó hoàn toàn, rồi kiến tạo lại theo ý hắn."

Hắn đứng dậy, động tác có phần chậm chạp, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng một sức nặng vô hình. Ánh mắt hổ phách của hắn giờ đây không còn vẻ mỏi mệt hay thờ ơ, thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ, như một lưỡi kiếm vừa được tôi luyện trong lửa. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn bình yên. Hắn đã chọn hành động, không phải vì thế giới, mà vì Lạc Thần, và vì một phần linh hồn đã bị xé toạc của chính mình.

"Ta biết hắn muốn gì." Cố Trường Minh nói tiếp, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khe đá. "Và ta biết mình phải làm gì." Hắn giơ tay, chỉ thẳng về phía sâu hơn của U Minh Cổ Địa, nơi luồng khí tức của Dạ Vô Song đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng của sự tà ác đang dẫn lối. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, nhưng cũng đầy quen thuộc, bởi hắn đã từng đối mặt với nó trong ký ức xa xăm kia.

Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần nhìn theo hướng tay hắn, rồi quay lại nhìn hắn, trong ánh mắt họ không còn sự lo lắng đơn thuần, mà là sự ngưỡng mộ và một chút e dè trước khí thế đột ngột bùng phát từ Cố Trường Minh. Hắn không còn là kẻ chỉ muốn đứng ngoài, thờ ơ nhìn dòng chảy số phận. Hắn là Cố Trường Minh, người đã sống lại từ tro tàn của chính mình, và giờ đây, hắn sẵn sàng bước vào cuộc chiến một lần nữa, không phải để cứu thế giới, mà để bảo vệ những gì còn sót lại của trái tim hắn. Hắn biết rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và lần này, hắn đã chọn hành động, với tất cả sự quyết tâm mà hắn có thể tập hợp lại từ tận cùng nỗi đau và sự mệt mỏi của mình, đối mặt với bóng ma cổ xưa đang dần hiện rõ trong U Minh Cổ Địa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free