Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 393: Ván Cờ Tử Sinh: Đường Thoát Hiểm Trong Gang Tấc
Tiếng gió rít qua những khe đá lởm chởm, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi vị tanh nồng của ma khí, luồn lách vào sâu trong Hắc Nham Cấm Địa. Đêm đã xuống từ lâu, màn sương đen kịt đặc quánh như mực, nuốt chửng mọi thứ, chỉ để lại những hình thù mờ ảo, ma mị. Trong một điện thờ đổ nát, nơi ma khí ngưng tụ đến mức gần như hóa lỏng, Cố Trường Minh ngồi tĩnh lặng trước một thủy kính lớn, bề mặt lấp lánh những luồng sáng mờ ảo, phản chiếu một phần của chiến trường phương Bắc đang chìm trong hỗn loạn. Hắn, thân hình cao gầy, khoác lên mình bộ trường bào màu tối, tựa như một bức tượng tạc từ nỗi buồn và sự mỏi mệt. Gương mặt thanh tú nhưng khắc khổ, đôi mắt hổ phách sâu thẳm giờ đây chỉ còn là một vực thẳm của sự trống rỗng và vô cảm, dường như đã chứng kiến quá nhiều bi kịch để có thể còn rung động.
Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch là tiếng vọng run rẩy của Kỷ Trần từ pháp khí truyền tin. Giọng nói ấy như lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng vào màng nhĩ, mang theo sự tuyệt vọng không thể che giấu. “Cố tiền bối! Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ... bọn họ bị dồn vào đường cùng! Ma tộc đã sử dụng một trận pháp quỷ dị, không giống bất cứ thứ gì chúng ta từng biết! Huyết khí ngút trời, hồn phách bị hút cạn... quân ta đang chịu tổn thất nặng nề!”
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt. Tiếng gió bên ngoài dường như càng lúc càng gào thét dữ dội hơn, hòa cùng tiếng pháp khí va chạm từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận từng lời của Kỷ Trần, từng chi tiết về trận chiến đang diễn ra. Trong khoảnh khắc nhắm mắt ấy, ký ức kiếp trước như dòng thác lũ vỡ bờ, cuồn cuộn đổ về, rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Những hình ảnh về các trận pháp ma đạo, về những chiến thuật tàn bạo của Ma tộc, về tiếng gào thét của những linh hồn bị hút cạn, tất cả đều hiện lên sống động như thể hắn vừa trải qua.
Huyết Sát Hồn Trận... Cái tên ấy như một lời nguyền rủa, một vết sẹo hằn sâu trong tâm trí hắn. Kiếp trước, trận pháp này từng gieo rắc nỗi kinh hoàng trên khắp đại lục, nhưng nó xuất hiện muộn hơn rất nhiều, và được thi triển bởi một Ma Tướng khác, với những biến thể tinh vi hơn. Việc nó xuất hiện sớm như vậy, và dưới tay Xích Diễm Ma Tướng, cho thấy Ma Chủ không hề ngu ngốc. Nó đang học hỏi, đang thay đổi, đang tự thích nghi với những gì đã xảy ra. Điều này khiến Cố Trường Minh phải suy nghĩ. Kiến thức kiếp trước của hắn không còn là một bản đồ chi tiết để dẫn đường nữa, mà chỉ là những mảnh ghép, những gợi ý cần được sắp xếp lại, giải mã lại.
Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm giờ đây không còn trống rỗng nữa, mà ẩn chứa một tia sắc bén, sự tập trung cao độ của một người đang phân tích và tính toán mọi nước cờ. Hắn nhìn vào thủy kính, hình ảnh Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ đang cật lực chiến đấu, linh lực dần cạn kiệt, những chiến sĩ chính đạo ngã xuống như rạ dưới áp lực khủng khiếp của trận pháp ma đạo. Một cảm giác mệt mỏi lại trỗi dậy trong lòng hắn, một sự chán chường tận cùng khi phải đối mặt với những bi kịch mà hắn đã từng chứng kiến, đã từng nếm trải. Hắn đã cố gắng đứng ngoài, cố gắng để mặc dòng chảy số phận, nhưng mỗi khi nhìn thấy những gương mặt quen thuộc ấy, những người mà hắn đã từng chiến đấu cùng, đã từng bảo vệ, hắn lại không thể hoàn toàn thờ ơ. Trách nhiệm, một thứ gánh nặng mà hắn tưởng chừng đã vứt bỏ, lại âm thầm siết chặt lấy trái tim đã chai sạn của hắn.
“Kỷ Trần,” giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, mang theo một vẻ lạnh nhạt đến đáng sợ, nhưng ẩn sâu bên trong là một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. “Ngươi nghe kỹ đây. Trận pháp đó... là Huyết Sát Hồn Trận. Ta đã nghĩ nó sẽ không xuất hiện sớm vậy.” Hắn dừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại hàng vạn thông tin trong đầu, như thể đang lật dở từng trang sách đã cũ mèm của định mệnh. “Ngươi nói Ma tộc đã sử dụng biến thể Huyết Sát Hồn Trận, nhưng vẫn duy trì kết cấu cốt lõi của nó, với trung tâm là ngọn lửa oán linh thiêu đốt linh hồn... Xích Diễm Ma Tướng, nó chỉ biết hỏa công, nên đã kết hợp trận pháp này với hỏa nguyên tố mạnh mẽ.”
Hắn đứng dậy, bước đến gần thủy kính hơn, ánh mắt quét qua từng chi tiết của chiến trường, từng chuyển động của Ma tộc và chính đạo. Mùi đất ẩm và khoáng vật trong điện thờ hòa quyện với mùi ma khí nồng nặc, càng khiến không khí trở nên nặng nề, áp lực. “Ngươi phải lập tức truyền tin cho Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ. Yếu huyệt của Huyết Sát Hồn Trận nằm ở... trung tâm trận pháp, nơi có một Ma Tướng cấp thấp đang tế luyện ngọn lửa oán linh. Đó là điểm yếu chí mạng. Nhưng không chỉ vậy, biến thể này có một sơ hở. Xích Diễm Ma Tướng, nó tự phụ vào hỏa công, đã gia cố quá mức vào mảng đó, vô tình tạo ra một điểm chết bất ngờ.”
Giọng Cố Trường Minh vẫn đều đều, không chút xúc cảm, như đang đọc một bản báo cáo khô khan, nhưng mỗi từ hắn nói ra đều mang trọng lượng ngàn cân, là sinh mệnh của hàng vạn người. “Phía Đông Bắc của trận pháp, gần khe nứt Ma Nham, nơi có một mạch khoáng hỏa tinh ngầm. Xích Diễm Ma Tướng muốn tận dụng nó để tăng cường hỏa lực, nhưng nó không biết rằng mạch khoáng đó đã bị một cổ trận pháp phong ấn từ Viễn Cổ. Nếu kích hoạt nó một cách thô bạo, cổ trận sẽ phản phệ, làm suy yếu toàn bộ hỏa nguyên tố trong khu vực, bao gồm cả Huyết Sát Hồn Trận.”
Kỷ Trần im lặng lắng nghe, từng lời của Cố Trường Minh như những tia sáng xé toạc màn sương mù của tuyệt vọng. “Cố tiền bối... ngài... ngài chắc chắn sao? Cổ trận pháp Viễn Cổ... làm sao có thể...”
“Đừng hỏi nhiều,” Cố Trường Minh cắt ngang, giọng điệu sắc lạnh. “Thời gian không còn nhiều. Ngươi nói với Tần Vũ, hắn phải dẫn một đội tinh nhuệ đột phá vào trung tâm trận pháp, tiêu diệt Ma Tướng cấp thấp đang tế luyện. Và nói với Hàn Thiên Vũ, hắn phải dẫn quân, lợi dụng sự hỗn loạn, tấn công vào khe nứt Ma Nham, tìm cách phá hủy phong ấn mạch khoáng hỏa tinh ngầm. Đừng trực tiếp phá hủy, mà hãy khiến nó bị kích động quá mức, tạo ra phản phệ. Đó là cách duy nhất để phá vỡ trận pháp mà không phải hy sinh quá nhiều.”
Hắn nhìn chằm chằm vào thủy kính, vào hình ảnh của chiến trường, nơi từng sinh mệnh đang giằng co giữa sự sống và cái chết. Hắn biết, quyết định này không phải là một sự thờ ơ, mà là một sự can thiệp trực tiếp, một lần nữa đẩy hắn vào vai trò của một người cứu rỗi mà hắn đã chán ghét. Nhưng nhìn những khuôn mặt trẻ tuổi đang chiến đấu trong tuyệt vọng, nhìn thấy sự kiên cường và lòng dũng cảm của họ, một phần nào đó trong trái tim chai sạn của hắn lại rung động. Hắn thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió lạnh, mang theo nỗi mệt mỏi ngàn năm. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Lần này, ta chọn hành động... nhưng các ngươi phải tự mình gánh vác lấy.”
Hắn quay lưng lại với thủy kính, để lại Kỷ Trần với những chỉ dẫn chi tiết và một tia hy vọng mong manh trong cơn bão tố. Trong Hắc Nham Cấm Địa u tối, bóng dáng Cố Trường Minh trở nên cô độc hơn bao giờ hết, như một vị thần bị lãng quên, gánh trên vai gánh nặng của cả một thế giới mà hắn không còn muốn cứu vớt.
***
Viễn Cổ Chiến Trường chìm trong màn đêm đen kịt, nhuộm một màu đỏ thẫm của lửa và máu. Tiếng gió rít như tiếng than khóc của vạn linh, hòa lẫn với tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng gào thét tuyệt vọng của nhân loại và những tràng cười khẩy man rợ của Ma tộc. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, kim loại rỉ sét và oán khí nồng nặc, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc, đắng chát. Xung quanh là những phế tích thành lũy đổ nát, những mảnh vỡ của pháp bảo rải rác trên nền đất, và đâu đó là những xương cốt khổng lồ của yêu thú đã hóa đá từ ngàn xưa, như những chứng nhân câm lặng cho vô vàn cuộc chiến đã qua. Trên bầu trời, những đám mây đen kịt không ngừng tích tụ, thỉnh thoảng lại xả xuống những hạt mưa lất phất, không phải nước, mà là những giọt máu tươi, khiến cả khung cảnh càng thêm thê lương, tang tóc.
Giữa tâm điểm của cơn bão táp ấy, Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, nay đã nhuốm đầy máu và bụi đất, đang cật lực vung kiếm. Hắn thở dốc, từng nhát kiếm chém ra đều mang theo sự tuyệt vọng và ý chí sinh tồn mãnh liệt. Đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn giờ đây đỏ ngầu, chứa đựng sự phẫn nộ và bất lực. Linh lực trong cơ thể cạn kiệt, mỗi lần thi triển pháp thuật đều là một sự gắng gượng đến tận cùng. Bên cạnh hắn, Hàn Thiên Vũ, cũng mình đầy thương tích, đang dùng cây thương dài của mình để bảo vệ một nhóm tu sĩ bị thương. Vẻ mặt nghiêm nghị của Hàn Thiên Vũ giờ đây lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường không chịu khuất phục. “Trận pháp này quá quỷ dị, chúng ta không thể phá vỡ! Huyết khí ngập trời, linh lực của ta đang bị hút cạn!” Tần Vũ gầm lên, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào. “Hàn huynh, e rằng lần này... chúng ta phải liều chết rồi!”
Xung quanh họ, hàng trăm chiến sĩ chính đạo đang bị vây hãm trong một vòng xoáy ma đạo khổng lồ, được gọi là Huyết Sát Hồn Trận. Trận pháp này không chỉ đơn thuần là một trận pháp công kích, mà nó còn hút cạn tinh khí, linh lực và thậm chí cả hồn phách của những kẻ bị mắc kẹt bên trong, biến họ thành những cái xác khô chỉ trong chốc lát. Những luồng hỏa diệm đỏ sẫm bùng lên từ khắp nơi, không phải là ngọn lửa thông thường, mà là ngọn lửa được nuôi dưỡng bằng oán linh, thiêu đốt đến tận xương tủy. Tiếng gào thét của những chiến sĩ bị trận pháp nuốt chửng vang vọng khắp chiến trường, khiến tinh thần quân sĩ chính đạo càng thêm suy sụp.
“Xích Diễm Ma Tướng, ngươi đừng hòng sống sót!” Hàn Thiên Vũ gầm lên, hắn vung thương, đẩy lùi một đám Ma binh đang lao tới, nhưng hắn biết, đó chỉ là sự trì hoãn vô vọng. Trận pháp đang siết chặt vòng vây, và linh lực của họ đang cạn kiệt nhanh chóng. Xích Diễm Ma Tướng, với thân hình to lớn, da đỏ rực và cặp sừng nhọn hoắt, đang đứng trên đỉnh một ngọn đồi gần đó, đôi mắt rực lửa theo dõi cảnh tượng tàn sát với vẻ thích thú tột độ. Nó cười khẩy, giọng nói hung hăng và tự mãn vang vọng khắp chiến trường, như muốn chế giễu sự bất lực của quân chính đạo. “Lũ kiến hôi! Hãy tận hưởng Huyết Sát Hồn Trận của bổn tọa! Rơi vào tuyệt vọng đi!”
Đúng lúc ấy, pháp khí truyền tin trong tay Tần Vũ bỗng rung lên dữ dội. Một giọng nói quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo sự dứt khoát và tự tin lạ thường, vang lên trong đầu hắn. Đó là Kỷ Trần. “Tần Vũ! Hàn Thiên Vũ! Nghe rõ đây là chỉ dẫn của Cố tiền bối! Trận pháp này gọi là Huyết Sát Hồn Trận, yếu huyệt nằm ở trung tâm trận pháp, nơi có một Ma Tướng cấp thấp đang tế luyện ngọn lửa oán linh! Hắn là chìa khóa của trận pháp!”
Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ nhìn nhau, đôi mắt họ giao nhau một tia kinh ngạc. Cố Trường Minh? Hắn vẫn luôn là một ẩn số, một người đàn ông gánh vác sự thờ ơ và nỗi mệt mỏi của cả thế giới. Nhưng mỗi khi chính đạo rơi vào đường cùng, hắn lại đưa ra những chỉ dẫn thần kỳ, những nước cờ thay đổi cục diện. Dù có chút hoài nghi, nhưng trước tình thế cấp bách này, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. “Yếu huyệt ư?” Tần Vũ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
Kỷ Trần tiếp tục, giọng nói càng lúc càng cấp bách: “Không chỉ vậy! Biến thể Huyết Sát Hồn Trận này có một sơ hở chí mạng! Phía Đông Bắc của trận pháp, gần khe nứt Ma Nham, có một mạch khoáng hỏa tinh ngầm bị cổ trận pháp phong ấn từ Viễn Cổ! Hàn Thiên Vũ, ngươi phải dẫn quân, tấn công vào đó, kích động cổ trận pháp, gây ra phản phệ! Nó sẽ làm suy yếu toàn bộ hỏa nguyên tố trong khu vực, bao gồm cả Huyết Sát Hồn Trận!”
Tần Vũ cảm thấy một luồng sức mạnh mới trỗi dậy trong cơ thể. Hắn nhìn Hàn Thiên Vũ, ánh mắt kiên định. “Ngươi nghe rõ chứ, Hàn huynh? Cổ trận pháp Viễn Cổ... Một nước cờ liều lĩnh!”
Hàn Thiên Vũ gật đầu, vẻ mặt trở nên quyết đoán hơn bao giờ hết. “Ta hiểu! Liều một phen! Còn hơn là ngồi chờ chết!” Hắn quay sang các tu sĩ xung quanh, giọng nói vang dội, truyền đi ý chí chiến đấu: “Các huynh đệ! Nghe lệnh! Tần Vũ dẫn đội đột phá trung tâm trận pháp! Ta sẽ dẫn một đội khác đến khe nứt Ma Nham! Chừng nào ta còn thở, ta còn bảo vệ những người vô tội! Theo ta!”
Hàn Thiên Vũ dẫn một nhóm nhỏ tu sĩ, mặc kệ nguy hiểm đang rình rập, lao thẳng về phía Đông Bắc, nơi những luồng hỏa diệm ma đạo đang bùng cháy dữ dội nhất. Tần Vũ, không chút do dự, gầm lên một tiếng, linh lực cuối cùng được bùng phát. “Toàn quân! Theo ta! Đột phá trung tâm trận pháp! Tiêu diệt nguồn gốc của oán linh!” Hắn dẫn đầu một mũi nhọn sắc bén, lợi dụng sự hỗn loạn của trận pháp, lao thẳng vào trung tâm, nơi Ma Tướng cấp thấp đang tế luyện ngọn lửa oán linh.
Cuộc đột phá của Tần Vũ như một mũi tên xé toạc màn đêm. Hắn vung kiếm, chém bay những Ma binh cản đường, ánh mắt chỉ tập trung vào một điểm duy nhất: Ma Tướng cấp thấp đang tế luyện trận pháp. Cảm giác linh lực cạn kiệt, đau đớn khắp cơ thể, nhưng hắn vẫn không chùn bước. Mỗi bước chân của hắn đều như đang giẫm lên một vực thẳm.
Cùng lúc đó, Hàn Thiên Vũ và đội của hắn đã đến được khe nứt Ma Nham. Hắn không ngần ngại, vận dụng toàn bộ linh lực, dùng cây thương của mình đâm thẳng vào những điểm yếu của cổ trận pháp phong ấn được Kỷ Trần truyền đạt. Ngay lập tức, một luồng năng lượng màu xanh lam cổ xưa bùng nổ, đối chọi gay gắt với hỏa diệm ma đạo đỏ rực. Tiếng nổ lớn vang vọng khắp chiến trường, làm rung chuyển cả không gian. Cổ trận pháp Viễn Cổ đã bị kích động quá mức, phản phệ!
Ngay lập tức, luồng hỏa diệm ma đạo bao phủ Viễn Cổ Chiến Trường suy yếu thấy rõ. Huyết Sát Hồn Trận bắt đầu lung lay, những luồng oán linh bị đẩy lùi, không còn khả năng hút cạn linh lực của quân chính đạo. Một kẽ hở lớn xuất hiện trong trận pháp, như một con đường dẫn đến sự sống.
Tần Vũ, nhìn thấy sự thay đổi này, biết rằng họ đã thành công. Hắn không chần chừ, một nhát kiếm cuối cùng mang theo toàn bộ ý chí của hắn, chém đứt đầu Ma Tướng cấp thấp đang tế luyện. Huyết Sát Hồn Trận sụp đổ hoàn toàn, tan rã thành những làn khói đen. Quân chính đạo, thoát khỏi vòng vây chết chóc, như được tiếp thêm sức mạnh, gầm lên một tiếng vang dội, bắt đầu phản công mãnh liệt.
Xích Diễm Ma Tướng, từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt rực lửa bỗng trợn tròn vì kinh ngạc, sau đó chuyển thành sự tức giận tột cùng. Kế hoạch của nó đã bị phá vỡ một cách không thể tin được! “Không thể nào! Làm sao chúng có thể biết được!” Nó gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp chiến trường, làm rung chuyển cả không gian. Nó không thể chấp nhận thất bại. Những ngọn lửa oán linh mà nó đã dày công chuẩn bị giờ đây chỉ còn là tàn tro. Ma Tướng cấp thấp bị tiêu diệt, mạch khoáng hỏa tinh ngầm bị phản phệ, tất cả đều nằm ngoài dự đoán của nó. “Rút lui! Rút lui! Toàn quân rút lui!” Xích Diễm Ma Tướng gầm lên một tiếng cuối cùng, rồi giận dữ bay đi, bỏ lại tàn quân Ma tộc đang hỗn loạn và bị quân chính đạo truy kích.
Trận chiến dường như đã được định đoạt. Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ, dù mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt họ đều ánh lên sự chiến thắng và một niềm tin sâu sắc vào chỉ dẫn thần kỳ của Cố Trường Minh. Họ biết, chiến thắng này không chỉ nhờ vào sức mạnh của họ, mà còn nhờ vào ngọn hải đăng đã soi đường cho họ giữa biển cả bão tố.
***
Trong Hắc Nham Cấm Địa, màn đêm dần nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Sương mù ma khí vốn đặc quánh giờ đây cũng đã tan dần, chỉ còn lại những làn khói mờ ảo lãng đãng trôi theo làn gió nhẹ. Âm thanh từ chiến trường xa xôi cũng đã lắng xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua các khe đá, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, cô tịch.
Cố Trường Minh vẫn đứng đó, trước thủy kính. Hình ảnh trên bề mặt thủy kính đã không còn hỗn loạn như lúc trước. Hắn thấy Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ, tuy mình đầy thương tích và mệt mỏi, nhưng đã dẫn dắt quân chính đạo thoát khỏi vòng vây tử thần. Họ đang củng cố phòng tuyến, truy kích tàn quân Ma tộc đang tháo chạy tán loạn. Một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên đôi môi hắn, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, như một ảo ảnh bị gió cuốn đi.
“Chúng ta đã thành công! Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ đã thoát hiểm, còn gây thiệt hại lớn cho Ma tộc! Cố tiền bối, ngài quả là... thần cơ diệu toán!” Giọng Kỷ Trần vang lên từ pháp khí truyền tin, tràn đầy sự mừng rỡ và khâm phục. Tiếng nói ấy như một liều thuốc an thần, xoa dịu phần nào bầu không khí nặng nề trong Hắc Nham Cấm Địa.
Cố Trường Minh không đáp lời ngay. Hắn khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo nỗi mệt mỏi đã hằn sâu vào xương tủy. “Thần cơ diệu toán? Chỉ là may mắn mà thôi...” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm, xuyên qua thủy kính, như đang nhìn thẳng vào một tương lai không xác định. “Huyết Sát Hồn Trận... nó xuất hiện sớm hơn ta nghĩ. Và Xích Diễm Ma Tướng đã biến đổi nó, tuy còn vụng về, nhưng đó là một sự thay đổi.”
Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức kiếp trước lại hiện lên, rõ ràng và đau đớn. Kiếp trước, Huyết Sát Hồn Trận do một Ma Tướng xảo quyệt và tàn bạo hơn nhiều thi triển, và nó đã gây ra một thảm họa không thể tưởng tượng nổi. Nhưng lần này, nó lại xuất hiện sớm hơn, dưới tay một kẻ hiếu chiến nhưng không quá thông minh như Xích Diễm Ma Tướng, và đã bị phá giải một cách tương đối dễ dàng. Điều này khiến Cố Trường Minh nhận ra một sự thật đáng sợ: Ma Chủ không hề ngu ngốc. Nó đang học hỏi từ những sai lầm của chính mình, hoặc có thể, từ những thất bại trong kiếp trước của hắn.
“Ma Chủ sẽ không lặp lại sai lầm này. Nó đang học hỏi... Nó đang tiến hóa,” hắn thầm thì, giọng nói trầm thấp, hòa vào tiếng gió. “Kiến thức của ta... nó không còn là kim chỉ nam tuyệt đối nữa. Ta không thể dựa vào nó mãi được.” Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng hắn. Suốt bao lâu nay, hắn đã dựa dẫm vào những ký ức từ kiếp trước để định hình mọi thứ, để phán đoán mọi bước đi của Ma tộc. Nhưng giờ đây, tấm màn che phủ tương lai đang dần trở nên mờ ảo. Những nước cờ của Ma Chủ sẽ không còn đi theo đúng lộ trình mà hắn đã biết. Điều này đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải đối mặt với những bất ngờ lớn hơn, những hiểm nguy mà ngay cả hắn cũng không thể lường trước.
Ánh mắt hắn chuyển sang hình ảnh Tần Vũ và Hàn Thiên Vũ. Họ đã sống sót, đã trưởng thành hơn qua mỗi trận chiến. Sự sống sót của họ không chỉ củng cố vị thế của họ trong liên quân, mà còn làm tăng thêm niềm tin của họ vào hắn. Hắn biết, họ sẽ ngày càng phụ thuộc vào hắn, vào những chỉ dẫn bí ẩn của hắn. Điều này khiến hắn cảm thấy mệt mỏi. Hắn không muốn trở thành vị thần cứu thế, không muốn gánh vác số phận của cả thế giới này một lần nữa. Trái tim hắn đã quá chai sạn, linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp.
Hắn tắt thủy kính. Bề mặt gương phẳng trở nên tối đen, như nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hình ảnh của chiến trường. Hắn quay lưng lại với bàn đá, bước đến gần cửa sổ đổ nát của điện thờ. Gió lạnh thổi vào, mang theo hơi sương sớm và mùi đất ẩm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào tận xương tủy. Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây xám xịt. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Cố Trường Minh, nó chỉ báo hiệu thêm những cuộc chiến mới, những gánh nặng mới.
Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi Đại lục Tiên Nguyên đang dần thức giấc. Một phần nào đó trong hắn vẫn muốn buông xuôi, muốn tìm kiếm sự bình yên mà hắn đã khao khát từ rất lâu. Nhưng một phần khác, sâu thẳm trong linh hồn hắn, lại không cho phép hắn làm điều đó. Sự thật là hắn có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ hắn. Và có lẽ, hắn cũng không thể hoàn toàn buông bỏ thế giới này, không thể hoàn toàn thờ ơ trước những sinh linh mà hắn đã từng thề sẽ bảo vệ.
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh thổi qua gương mặt khắc khổ. Cuộc chiến này còn dài, và nó sẽ khốc liệt hơn nhiều. Ma Chủ đã bắt đầu thay đổi chiến thuật, và hắn, Cố Trường Minh, cũng sẽ phải thay đổi. Hắn không thể mãi là người chỉ dẫn trong bóng tối, không thể mãi chỉ dựa vào ký ức cũ. Hắn phải tìm cách thích nghi, phải tìm ra một con đường mới. Một con đường không chỉ để cứu lấy thế giới, mà còn để cứu lấy chính bản thân hắn, để tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại trong một kiếp sống đầy rẫy bi kịch này.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.