Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 438: Băng Tuyết Phản Công: Lưỡi Kiếm Tiên Phong
Hơi thở của đêm vẫn còn vương vấn trên Viễn Cổ Chiến Trường, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi tanh nồng của máu khô, hòa lẫn với thứ oán khí đặc quánh từ những trận chiến đã qua. Trên một mỏm đá cao vút, nơi gió lạnh rít lên như tiếng than khóc của vạn linh, Cố Trường Minh đứng lặng lẽ. Thân hình hắn cao gầy, bị màn đêm và chiếc trường bào tối màu nuốt chửng, chỉ còn lại một bóng hình mờ ảo in trên nền trời u ám. Gió táp vào mặt hắn, lạnh buốt đến tận tâm can, nhưng không thể lay chuyển vẻ mặt thờ ơ, khắc khổ đã trở thành bản năng. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng cả một đại dương nhiệt huyết, giờ đây chỉ là sự trống rỗng, vô cảm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử của đau thương và mất mát. Hắn nhìn về phía xa, nơi Băng Tuyết Chi Nguyên dần hiện ra sau lớp sương mù dày đặc, một vùng đất chết chóc đang chờ đợi.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần cũng đứng đó, sự nhẹ nhõm từ những tin chiến thắng liên tiếp đã tan biến, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng vô hình. Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ như tuyết liên, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng lúc này lại ánh lên vẻ ưu sầu, đang cẩn trọng trải tấm bản đồ chiến lược mới nhất lên một phiến đá phẳng. Kỷ Trần, gương mặt khắc khổ với những vết sẹo chiến trường, đứng nghiêm nghị, tay nắm chặt cây thương dài, ánh mắt đầy sự kiên định nhưng cũng không giấu được một chút bất an. Họ đều cảm nhận được sự căng thẳng đang len lỏi trong không khí, một sự căng thẳng không đến từ áp lực của chiến trường, mà đến từ sự tĩnh lặng đáng sợ của Cố Trường Minh.
Cố Trường Minh đưa ngón tay gầy guộc, chậm rãi chỉ vào vài điểm trên bản đồ. Giọng hắn trầm thấp, như tiếng đá tảng lăn xuống vực sâu, nhưng từng lời lại mang theo sức nặng ngàn cân của sự thật và kinh nghiệm xương máu. "Đây là 'Huyền Băng Cửu Trọng Trận', một kết giới phòng ngự được Ma Chủ tàn niệm bố trí từ kiếp trước, cực kỳ tinh vi và hiểm độc. Nhưng hắn có một sơ hở chí mạng mà hắn không hề hay biết, đó là vị trí thứ ba và thứ bảy của trận pháp." Hắn dừng lại, đôi mắt hờ hững lướt qua vẻ mặt chăm chú của Mộ Dung Tuyết. "Xích Diễm Ma Tướng sẽ cố thủ ở đó, hắn tin rằng đó là những vị trí vững chắc nhất. Nhưng hắn không biết ta đã biết điểm yếu của hắn từ kiếp trước."
Mỗi từ Cố Trường Minh thốt ra đều như một lời tiên tri, một lời phán quyết. Những ký ức về kiếp trước, về những cái bẫy đã từng cướp đi sinh mạng của biết bao anh hùng chính đạo, lại ùa về trong tâm trí hắn. Hắn nhớ rõ sự tuyệt vọng khi liên quân ngày ấy tin rằng mình đã dồn được Ma tộc vào đường cùng, chỉ để rồi bị nghiền nát dưới sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ tàn niệm. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, mỗi bước đi của liên quân đều là một ván cờ mà hắn phải nhìn trước hàng chục nước. *Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?* Câu hỏi ấy lại vang vọng trong đầu hắn, một tiếng thở dài ẩn chứa hàng ngàn năm bi kịch. Hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của số phận, quá chán chường với vai trò người cứu rỗi mà không ai thực sự hiểu.
Mộ Dung Tuyết cẩn thận ghi nhớ từng lời của hắn, ánh mắt nàng trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Nàng biết, dù Cố Trường Minh có vẻ thờ ơ đến đâu, thì mỗi lời nói của hắn đều là ngọn đèn soi sáng trong màn đêm mịt mùng của chiến tranh. "Thông tin này vô cùng quý giá, Trường Minh," nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Với nó, ta có thể giảm thiểu thương vong cho liên quân, và phá vỡ tuyến phòng ngự đầu tiên một cách nhanh chóng." Nàng vẫn tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của mình và thế hệ trẻ, nhưng nàng cũng hiểu rằng, kiến thức của Cố Trường Minh là một lợi thế không thể so sánh.
Kỷ Trần khẽ gật đầu, trong lòng ông dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Ông đã từng nói với hắn: "Ngươi có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ ngươi." Và quả thực là như vậy. Dù Cố Trường Minh có muốn thờ ơ đến đâu, thì số phận vẫn cứ bám riết lấy hắn, buộc hắn phải ra tay, dù chỉ là một lời nhắc nhở, một kế sách. Ông nhìn bóng lưng gầy gò của Cố Trường Minh, cảm nhận được sự cô độc và gánh nặng mà hắn đang mang vác. Ông biết, hắn không chỉ là một chiến lược gia, mà còn là một kho tàng ký ức sống, một lời cảnh báo liên tục về những sai lầm đã qua và những bi kịch sắp tới.
Cố Trường Minh không đáp, hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười cay đắng thoáng qua trên khuôn mặt. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Hắn thầm nghĩ, không nói thành lời. Hắn đã trao cho họ con đường, nhưng việc bước đi trên con đường đó, đối mặt với hiểm nguy, lại là lựa chọn của chính họ. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Hắn đã trả giá quá đắt trong kiếp trước, và giờ đây, hắn chỉ muốn chứng kiến liệu thế giới này có đủ sức mạnh để tự cứu lấy mình hay không. Hắn không còn là người gánh vác số phận của cả đại lục nữa, ít nhất là hắn không muốn như vậy. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn đã chai sạn, vẫn còn một tia hy vọng mong manh, một sự chờ đợi, liệu thế hệ này có thể thay đổi cái kết bi thảm mà hắn đã trải qua? Gió vẫn rít, mang theo tiếng thì thầm của quá khứ và sự hứa hẹn của một tương lai đầy biến động.
***
Giữa trưa, Băng Tuyết Chi Nguyên chìm trong một trận bão tuyết nhỏ. Gió rít lên từng đợt như những lưỡi dao vô hình, cắt vào da thịt, thổi bay những bông tuyết trắng xóa và cả những mảnh vỡ băng đang bay lượn trong không khí. Nhiệt độ cực thấp khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao cường cũng phải vận chuyển linh lực để chống chọi. Âm thanh gầm rú của những yêu thú băng giá hòa lẫn với tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng băng tuyết vỡ vụn dưới bước chân nặng nề, và tiếng binh khí leng keng không ngừng vang vọng khắp vùng. Mùi băng giá, tuyết tan, máu tươi và ma khí nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo, hỗn loạn và đầy rẫy sát khí. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời bị che khuất bởi bão tuyết ma khí, khiến khung cảnh càng thêm u ám và thê lương.
Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, như một chiến thần giáng thế, xông thẳng vào trung tâm cứ điểm 'Huyền Băng Cửu Trọng Trận'. Mái tóc đen ngắn gọn gàng của hắn phủ đầy tuyết, nhưng đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn vẫn rực lửa chiến ý. Hắn mặc chiến bào màu xanh thẫm, nhuốm màu máu và bụi bặm, đeo Phá Thiên Kiếm bên hông, toát lên vẻ anh dũng và tự tin ngút trời. Ma tộc cố thủ điên cuồng, những binh lính Ma tộc da đỏ rực, mắt đỏ ngầu, gầm gừ như những con thú bị dồn vào đường cùng. Xích Diễm Ma Tướng, thân hình to lớn, da đỏ rực, hai chiếc sừng nhọn hoắt vươn lên từ trán, gầm thét chỉ huy tàn quân Ma tộc, cố gắng duy trì trận pháp đã lung lay. Hắn mặc một bộ giáp đen cũ kỹ, trên đó hằn rõ những vết chém và máu khô, chứng tỏ hắn đã trải qua không ít trận chiến khốc liệt.
"Xích Diễm, ngươi chỉ là kẻ thủ vai!" Tần Vũ gầm lên, giọng hắn vang dội giữa tiếng gió rít và bão tuyết, tràn đầy sự khinh thường và tự tin. "Để ta xem ngươi còn có gì để cố thủ!" Hắn vận dụng kiếm chiêu biến hóa, Phá Thiên Kiếm trong tay phát ra ánh sáng chói lòa, rạch nát màn đêm và bão tuyết. Kiếm khí của hắn như một cơn lốc xoáy, chính xác đánh vào các điểm yếu mà Cố Trường Minh đã chỉ ra trên bản đồ. Tần Vũ không chỉ dựa vào sức mạnh cuồng bạo, mà còn vận dụng trí tuệ, những lời chỉ dẫn của Cố Trường Minh đã trở thành la bàn dẫn lối cho hắn giữa hàng vạn cạm bẫy. Hắn nhớ rõ từng chi tiết, từng phân tích của Cố Trường Minh về kết giới này, về cách Ma Chủ tàn niệm đã cố gắng che giấu sơ hở.
"Tiểu tử kiêu ngạo!" Xích Diễm Ma Tướng tức giận gầm lên, giọng hắn khản đặc vì phẫn nộ và tuyệt vọng. "Ngươi tưởng có được chút thông tin mà đã làm nên chuyện sao?! Ma Chủ vạn tuế!" Hắn vung cây đao lớn đầy gai nhọn, chém thẳng vào Tần Vũ, một luồng ma khí đỏ rực bắn ra, muốn nuốt chửng mọi thứ. Xích Diễm Ma Tướng không hiểu tại sao trận pháp của hắn lại dễ dàng bị phá vỡ đến vậy, hắn đã dốc hết tâm huyết để bố trí nó. Hắn không biết rằng, cái mà hắn gọi là 'chút thông tin' lại là ký ức cả một kiếp người, là kinh nghiệm xương máu của một vị anh hùng đã từng đối mặt với Ma Chủ tàn niệm vô số lần.
Phá Thiên Kiếm không ngừng vung lên, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh khai thiên phá địa. Ánh sáng chói lòa từ kiếm của Tần Vũ chém tan các kết giới băng và ma khí, xuyên thủng lớp phòng ngự tưởng chừng như bất khả xâm phạm. Băng tuyết nứt vỡ, ma khí tan rã như sương khói gặp nắng. Từng điểm yếu trên trận pháp 'Huyền Băng Cửu Trọng Trận' bị Phá Thiên Kiếm đánh sập một cách chính xác đến đáng sợ. Tần Vũ không chỉ chiến đấu, hắn còn đang chứng minh khả năng của thế hệ trẻ, chứng minh rằng họ không cần phải dựa dẫm vào cái bóng của quá khứ. Hắn muốn cho Cố Trường Minh thấy, hắn có thể tự mình gánh vác trách nhiệm, không cần đến sự hy sinh của bất kỳ ai khác.
"Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó," Tần Vũ thầm nghĩ, nhớ lại lời Cố Trường Minh từng nói. Hắn lựa chọn tiến lên, lựa chọn đối mặt, và hắn sẽ chấp nhận mọi cái giá. Hắn đã học được rất nhiều từ Cố Trường Minh, không chỉ là chiến lược, mà còn là sự kiên cường và lòng dũng cảm. Nhưng hắn cũng muốn tạo ra con đường của riêng mình, một con đường không bị ám ảnh bởi bi kịch của kiếp trước. Phá Thiên Kiếm lại lần nữa chém xuống, phá tan một bức tường băng cuối cùng, mở ra một con đường rộng lớn cho liên quân chính đạo tràn vào. Hàng vạn tu sĩ chính đạo reo hò, khí thế ngút trời, như một cơn lũ quét qua cứ điểm Ma tộc. Xích Diễm Ma Tướng chứng kiến cảnh tượng đó, tuyệt vọng và phẫn uất dâng trào. Hắn biết, tuyến phòng ngự đầu tiên đã sụp đổ hoàn toàn. Hắn chỉ còn cách tháo chạy sâu hơn vào vùng lõi Băng Tuyết Chi Nguyên, nơi Ma Chủ tàn niệm đang chờ đợi, nơi có thể là hy vọng cuối cùng, hoặc là nấm mồ chôn vùi tất cả.
***
Chiều tà, gió mạnh hơn, cuốn theo những bông tuyết rơi lất phất, tạo nên một khung cảnh mờ ảo và hùng vĩ trên Băng Tuyết Chi Nguyên. Tại một cứ điểm khác, cách nơi Tần Vũ chiến đấu không xa, tiếng pháp thuật bùng nổ liên hồi, tiếng gió rít như một bản hòa ca chết chóc, cùng với tiếng rên rỉ tuyệt vọng của binh lính Ma tộc, tạo nên một âm hưởng hỗn loạn nhưng đầy kịch tính. Mùi cháy khét của ma khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cái lạnh giá của băng tuyết hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng của các pháp thuật ngũ sắc chiếu rọi, xé toạc màn sương mù và tuyết rơi, tạo nên những vệt sáng chói lòa trên chiến trường. Bầu không khí vẫn khốc liệt, nhưng cán cân chiến thắng đã dần nghiêng về phía chính đạo.
Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng và dứt khoát, như một nữ chiến thần băng giá. Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng ánh lên sự quyết đoán và kiêu hãnh. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, tung bay trong gió. Nàng mặc bộ trang phục chiến đấu tiện lợi, màu tối, càng làm nổi bật vẻ nữ hiệp mạnh mẽ. Trong tay nàng là một thanh trường đao bạc, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh kinh người, trực diện phá vỡ phòng tuyến của Ma tộc. Kỷ Vô Nguyệt không nói nhiều, nhưng mỗi động tác của nàng đều chứa đựng sự uy lực và hiệu quả, tiêu diệt từng Ma tu địch một cách dứt khoát. Nàng đã học được cách kiểm soát sức mạnh của mình, không còn chỉ là sự cuồng bạo mà đã trở thành sự tinh tế trong chiến đấu.
Bên cạnh nàng, Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng toát lên vẻ hoạt bát và kiên cường. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng long lanh như chứa đựng vì sao, luôn ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ, nhưng lúc này lại tràn đầy sự tập trung. Mái tóc đen mượt của nàng được tết bím gọn gàng, tung bay nhẹ nhàng trong gió. Nàng mặc một bộ váy áo màu xanh ngọc tươi sáng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với khung cảnh u ám xung quanh. Liễu Thanh Hoan không xông pha tuyến đầu như Kỷ Vô Nguyệt, mà sử dụng các pháp thuật khống chế và hỗ trợ, vô hiệu hóa các Ma tu địch một cách khéo léo. Nàng tạo ra những kết giới băng giá để giam cầm Ma tộc, hay triệu hồi những luồng khí độc để làm suy yếu chúng, hoặc thậm chí là sử dụng pháp thuật hồi phục để hỗ trợ các tu sĩ chính đạo bị thương. Sự phối hợp của họ ăn ý đến kinh ngạc, như một cặp bài trùng đã gắn bó với nhau từ rất lâu.
"Vô Nguyệt, cánh trái có sơ hở! Ta sẽ phong tỏa!" Liễu Thanh Hoan cất giọng trong trẻo, nhưng đầy dứt khoát, chỉ tay về phía một nhóm Ma tộc đang cố gắng phá vỡ vòng vây. Nàng không còn là cô gái ngây thơ chỉ biết ngưỡng mộ Cố Trường Minh, mà đã trở thành một chỉ huy tài năng, có khả năng đọc trận và đưa ra quyết định nhanh chóng. Một luồng băng khí lạnh buốt từ tay nàng bắn ra, nhanh chóng hình thành một bức tường băng cao ngất, chặn đứng bước tiến của Ma tộc.
Kỷ Vô Nguyệt không quay đầu lại, tay nàng không ngừng vung đao, chém bay một tên Ma tướng cấp thấp. "Tốt! Đừng để một tên nào thoát!" Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự lạnh lùng của băng tuyết. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Liễu Thanh Hoan, và sự tin tưởng đó đã giúp họ đạt được hiệu quả chiến đấu cao nhất. Sự trưởng thành của cả hai không chỉ thể hiện qua sức mạnh cá nhân, mà còn ở khả năng phối hợp đồng đội, điều mà Cố Trường Minh đã luôn nhấn mạnh.
Họ tiếp tục tiến công, những đòn tấn công mạnh mẽ của Kỷ Vô Nguyệt kết hợp với pháp thuật khống chế linh hoạt của Liễu Thanh Hoan đã tạo thành một cơn ác mộng cho Ma tộc. Từng lớp phòng tuyến của Ma tộc lần lượt sụp đổ. Những kẻ cố thủ tuyệt vọng gầm thét, nhưng không thể chống lại sức mạnh và sự phối hợp hoàn hảo của liên quân chính đạo. Cuối cùng, dưới áp lực không ngừng nghỉ, tàn quân Ma tộc buộc phải tháo chạy tán loạn, sâu hơn vào vùng lõi Băng Tuyết Chi Nguyên.
Liễu Thanh Hoan thở dốc, nhưng đôi mắt nàng vẫn rạng rỡ niềm vui chiến thắng. "Chúng ta đã đẩy lùi chúng rồi, Vô Nguyệt!" Nàng nói, giọng vui tươi, pha chút tự hào.
Kỷ Vô Nguyệt thu đao về, ánh mắt quét qua chiến trường hoang tàn. "Vẫn còn quá sớm để ăn mừng," nàng đáp, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó có một chút hài lòng. "Ma Chủ tàn niệm vẫn chưa lộ diện. Đây chỉ là những trận chiến vòng ngoài. Kế hoạch của Cố Trường Minh đã thành công, nhưng hắn đã cảnh báo chúng ta không được chủ quan." Nàng nhớ lại lời nhắc nhở của Cố Trường Minh, về cái bẫy lớn nhất luôn được giăng ra khi kẻ địch tưởng rằng mình đã thắng. Sự trưởng thành của nàng không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thận trọng, sự sâu sắc trong suy nghĩ.
Họ nhìn về phía trước, nơi Băng Tuyết Chi Nguyên càng lúc càng trở nên u ám và bí ẩn. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cả hai. Những chiến thắng này có vẻ như quá dễ dàng, như thể Ma tộc đang cố tình nhường đường. Liệu có phải một cái bẫy còn lớn hơn đang chờ đợi họ ở phía trước?
***
Đêm khuya, gió lạnh vẫn rít lên bên ngoài, nhưng trong lều chỉ huy tạm thời tại Viễn Cổ Chiến Trường, không khí lại ấm áp hơn một chút nhờ ánh sáng từ đèn pháp khí và mùi trà thảo mộc thoang thoảng. Mộ Dung Tuyết ngồi trước bàn, nhận các báo cáo chiến thắng liên tiếp từ các mặt trận. Gương mặt nàng lộ rõ vẻ nhẹ nhõm, đôi môi khẽ nở nụ cười. "Tất cả các cứ điểm vòng ngoài đã bị phá vỡ! Ma tộc đang rút lui về khu vực trung tâm Băng Tuyết Chi Nguyên. Kế hoạch của Trường Minh đã thành công mỹ mãn!" Nàng nói, giọng tràn đầy hy vọng và sự tự hào. Tiếng báo cáo dồn dập, tiếng hò reo xa xăm của liên quân từ các cứ điểm đã chiếm được vẫn vọng lại, như một bản hùng ca chiến thắng giữa đêm khuya.
Nhưng Cố Trường Minh, hắn vẫn đứng trước tấm bản đồ chiến trường, ngón tay gầy guộc lướt qua vùng Băng Tuyết Chi Nguyên đã được 'dọn sạch' vòng ngoài. Dù chiến thắng đã thuộc về chính đạo, nhưng trong lòng hắn, một sự im lặng kỳ lạ từ khu vực trung tâm, nơi Ma Chủ tàn niệm đang chờ đợi, lại dấy lên một cảm giác bất an cực độ. Ánh mắt hắn vẫn vô cảm, nhưng sâu thẳm bên trong, một cuộc vật lộn nội tâm dữ dội đang diễn ra.
*Thành công... hay là khởi đầu cho một bẫy lớn hơn?* Hắn khẽ thì thầm, giọng nói gần như không thể nghe thấy, chỉ là một tiếng thở dài hòa vào tiếng gió rít bên ngoài. Hắn nhớ lại những lời Ma Chủ tàn niệm đã nói trong kiếp trước, về một kế hoạch vĩ đại, một sự hy sinh cần thiết để đạt được mục đích cuối cùng. Sự rút lui quá dễ dàng của Ma tộc, những cứ điểm bị phá vỡ một cách nhanh chóng, tất cả đều gợi lên một sự nghi ngờ sâu sắc trong tâm trí hắn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết rằng, chiến thắng càng dễ dàng, cái giá phải trả càng lớn.
Mộ Dung Tuyết quay lại nhìn hắn, nụ cười trên môi nàng dần tắt lịm khi nàng nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của Cố Trường Minh. Nàng biết, hắn không bao giờ vô cớ mà trầm mặc đến vậy. "Trường Minh, anh nghĩ sao?" Nàng hỏi, giọng có chút lo lắng.
Cố Trường Minh không quay lại, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào bản đồ, nơi khu vực trung tâm Băng Tuyết Chi Nguyên được đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ. "Ma Chủ không phải là một kẻ dễ bị dồn vào đường cùng. Hắn sẽ có những kế hoạch mà các ngươi không thể nào tưởng tượng nổi." Hắn lặp lại lời cảnh báo từ trước đó, nhưng lần này, giọng điệu của hắn lại càng thêm nặng nề, như thể hắn đang nhìn thấy một viễn cảnh khủng khiếp đang chờ đợi. "Cái bẫy lớn nhất luôn được giăng ra khi kẻ địch tưởng rằng mình đã thắng."
Hắn nhắm mắt lại, một cảm giác mệt mỏi cùng cực tràn ngập tâm trí. *Ta đã nói với họ, nhưng liệu họ có thực sự hiểu? Liệu họ có thể tự mình tìm ra con đường, hay sẽ lại lặp lại sai lầm của ta trong kiếp trước?* Hắn đã cung cấp thông tin, đã chỉ dẫn chiến lược, đã giúp họ trưởng thành. Tần Vũ với Phá Thiên Kiếm trong tay, Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan với sự phối hợp ăn ý, họ đã thể hiện sức mạnh và bản lĩnh vượt trội. Họ đang dần gánh vác trách nhiệm, không còn chỉ là những kẻ theo sau. Đây là điều hắn mong muốn, điều hắn đã dày công sắp đặt. Nhưng liệu điều đó có đủ để đối phó với Ma Chủ tàn niệm, một kẻ đã lên kế hoạch hàng ngàn năm, một kẻ mà hắn đã từng phải đánh đổi bằng cả sinh mạng để tiêu diệt?
Kỷ Trần nhìn Cố Trường Minh, trong lòng ông dâng lên một sự lo lắng sâu sắc. "Ngươi có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ ngươi." Lời ông từng nói vẫn vang vọng, và dường như nó vẫn đúng. Dù Cố Trường Minh có mệt mỏi đến đâu, có muốn đứng ngoài cuộc chiến đến đâu, thì số phận vẫn cứ kéo hắn vào. Hắn là trụ cột tinh thần, là ngọn hải đăng của họ, dù hắn có từ chối vai trò đó.
Cố Trường Minh hít một hơi sâu, cảm nhận cái lạnh của đêm và sự căng thẳng đang dâng lên. Bình yên mà hắn hằng mong muốn, có lẽ chỉ có thể đến sau một trận chiến cuối cùng, một sự kết thúc thực sự. Hắn đã hy vọng, lần này, mọi thứ sẽ khác. Hắn hy vọng, thế hệ trẻ này sẽ tìm ra con đường của riêng họ, không phải là con đường mà hắn đã đi, không phải là con đường của sự hy sinh vô vọng. Nhưng sự im lặng đáng sợ từ Băng Tuyết Chi Nguyên, nơi Ma Chủ tàn niệm ẩn mình, lại như một lời thách thức, một lời hứa hẹn về một cơn bão tố thực sự, một trận chiến sẽ định đoạt số phận của toàn bộ đại lục Tiên Nguyên. Thế giới vẫn đang trên bờ vực của sự hủy diệt, và dù hắn có mệt mỏi đến đâu, hắn vẫn phải nhìn thấy nó đến cùng. Hắn chỉ có thể hy vọng, rằng họ sẽ không mắc phải sai lầm tương tự. Hắn chỉ có thể chờ đợi, và quan sát.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.