Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 477: Thanh Thản Tìm Thấy: Vai Trò Mới Của Kẻ Dẫn Dắt

Cố Trường Minh ngẩng đầu nhìn Lão Quỷ Trần, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn, chân thành và rạng rỡ. Đó là nụ cười của một người đã tìm thấy sự giải thoát, một người đã chấp nhận quá khứ và sẵn sàng cho một tương lai khác. Hắn không còn phải là anh hùng gánh vác thế giới. Hắn sẽ là người gieo hạt, người chứng kiến thế giới tự mình lớn lên, tự mình tỏa sáng. Và đó, có lẽ, chính là ý nghĩa đích thực của sự giải thoát mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu, một ý nghĩa sâu sắc hơn, bền vững hơn bất kỳ chiến công hiển hách nào. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không chỉ cho đại lục Tiên Nguyên, mà còn cho chính Cố Trường Minh. Anh, từ một anh hùng kiệt sức, đã trở thành một người kiến tạo thầm lặng, một ngọn hải đăng cho thế hệ mai sau.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn đang ngượng ngùng len lỏi qua vạn vật, nhuộm vàng đỉnh Thái Huyền Tiên Tông, Cố Trường Minh đã lặng lẽ ẩn mình trên một vách đá cao chót vót của Hậu Sơn Cấm Địa. Từ vị trí này, hắn có thể thu vào tầm mắt toàn bộ Sân Luyện Võ rộng lớn bên dưới, nơi những đệ tử trẻ tuổi đang hăng say luyện tập. Không khí trong lành của buổi sớm mai mang theo hơi sương mát lạnh, mơn man qua mái tóc đen dài của hắn, xua đi những u ám cuối cùng còn vương vấn trong tâm hồn. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí thuần khiết đang chảy tràn trong huyết quản, một cảm giác sảng khoái đến lạ thường, như thể mọi gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ.

Dưới sân luyện võ, một bức tranh tràn đầy sức sống đang hiện ra. Hàng trăm đệ tử, chia thành từng nhóm nhỏ, miệt mài với các bài tập của mình. Tiếng kiếm khí "vút vút" xé gió, tiếng quyền cước "ầm ầm" va chạm vào bia đá kiểm tra sức mạnh, tạo nên một bản giao hưởng hào hùng của ý chí và nỗ lực. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi đất đá và một chút hương vị đặc trưng của pháp thuật nồng đậm trong không khí, minh chứng cho sự khổ luyện không ngừng nghỉ. Những cột luyện công cao ngất sừng sững giữa sân, chứng kiến vô số giọt mồ hôi và cả máu đã đổ xuống, nhưng giờ đây, chúng lại mang một ý nghĩa mới: nền tảng vững chắc cho một tương lai rạng rỡ.

Giữa đám đông đó, Mộ Dung Tuyết nổi bật trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, toát lên khí chất lãnh đạo kiên định và thanh thoát. Nàng di chuyển giữa các đệ tử, ánh mắt phượng sáng ngời quét qua từng người, đôi khi dừng lại để uốn nắn một động tác, đôi khi cất lời chỉ dẫn bằng giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy quyền. "Mỗi chiêu thức không chỉ là sức mạnh, mà còn là niềm tin vào một tương lai tươi sáng!" Tiếng nàng vang vọng khắp sân, mang theo sự vững vàng và hy vọng, khiến những đệ tử đang mệt mỏi cũng phải vực dậy tinh thần. Bên cạnh nàng, Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng tràn đầy năng lượng, đôi mắt to tròn đen láy luôn ánh lên sự tò mò và nhiệt huyết, cũng đang hăng hái chỉ bảo các đệ tử nhỏ hơn. Bộ váy áo màu xanh ngọc tươi sáng của nàng như một điểm nhấn rực rỡ giữa nền đá xám của sân luyện võ. "Đúng vậy! Cùng nhau, chúng ta sẽ xây dựng lại!" Liễu Thanh Hoan reo lên, giọng nói trong trẻo, vui tươi như tiếng chuông gió, tiếp thêm động lực cho những người xung quanh. Nàng không có sự trầm ổn của Mộ Dung Tuyết, nhưng lại có một sức hút riêng, một ngọn lửa nhiệt thành có thể sưởi ấm bất kỳ trái tim nào.

Cố Trường Minh lặng lẽ quan sát, ánh mắt hổ phách không còn vẻ trống rỗng hay u ám của những kiếp trước. Thay vào đó, nó chứa đựng một sự bình thản lạ thường, cùng với một tia sáng của niềm vui và sự chấp thuận. Hắn nhìn thấy những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy ý chí, những đôi mắt long lanh niềm tin vào tương lai. Những người mà hắn từng nghĩ sẽ yếu đuối, sẽ dễ dàng sụp đổ trước tai ương, giờ đây lại đang tự mình gánh vác, tự mình đứng lên. Hắn đã từng nghĩ mình là trụ cột duy nhất của thế giới này, rằng nếu không có hắn, mọi thứ sẽ chìm vào hỗn loạn và diệt vong. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến cảnh tượng này, hắn nhận ra rằng mình đã sai.

"Họ đã tìm thấy con đường của riêng mình... không cần ta phải gánh vác nữa," Cố Trường Minh thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi hắn. Nụ cười này không còn mang vẻ chua chát hay mỉa mai, mà là sự thanh thản thực sự của một người đã buông bỏ được gánh nặng đè nén ngàn năm. Hắn cảm nhận được sự trưởng thành vượt bậc của Mộ Dung Tuyết, không chỉ trong tu vi mà còn trong khả năng lãnh đạo, trong sự thấu hiểu lòng người. Và Liễu Thanh Hoan, nàng vẫn giữ được sự hồn nhiên, trong sáng, nhưng đã thêm vào đó là sự kiên cường và ý chí mạnh mẽ. Cả hai, cùng với Tần Vũ và vô số tu sĩ trẻ khác, đang là những hạt giống đang nảy mầm mạnh mẽ, vươn lên đón lấy ánh sáng của một kỷ nguyên mới. Hắn đã từng là người "gieo hạt", nhưng hắn không ngờ rằng những hạt giống đó lại có thể tự mình lớn mạnh, tự mình kết thành quả ngọt đến vậy. Thế giới này, không cần một anh hùng cô độc, mà cần hàng vạn anh hùng cùng nhau đứng lên.

Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp tâm hồn Cố Trường Minh. Gánh nặng mà hắn từng mang, dù đã từng được hắn cho là định mệnh, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm xa xăm, không còn sức mạnh để trói buộc hắn. Hắn không còn là người phải hy sinh tất cả để cứu rỗi một thế giới phụ thuộc. Hắn là một người chứng kiến, một người bảo hộ thầm lặng, một ngọn hải đăng vô hình, chỉ dẫn chứ không can thiệp. Hắn tin tưởng vào sức mạnh của tập thể, vào ý chí của thế hệ trẻ. Đó không phải là sự buông xuôi, mà là sự tin tưởng tuyệt đối, là một hình thái cứu rỗi hoàn toàn mới, sâu sắc và bền vững hơn.

Khi ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất, Cố Trường Minh rời khỏi vách đá, đi sâu hơn vào Hậu Sơn Cấm Địa. Nơi đây, không khí trở nên yên tĩnh hơn, linh thiêng hơn, chỉ có tiếng gió thổi xào xạc qua cây cối và tiếng suối chảy róc rách đâu đó. Hắn tìm đến một gốc cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, thân cây xù xì phủ đầy rêu phong, cành lá sum suê vươn lên tận trời xanh, như một chứng nhân của thời gian. Dưới gốc cây, linh khí thuần khiết tụ lại đặc quánh, tạo thành một nơi lý tưởng để tĩnh tọa.

Hắn ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây cổ thụ mát lạnh, nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận sự giao hòa tuyệt đối với thiên nhiên. Tâm cảnh của hắn hoàn toàn tĩnh lặng, như mặt hồ không một gợn sóng. Không lâu sau, một bóng dáng nhỏ thó, lưng còng, râu tóc bạc phơ rối bù xuất hiện. Lão Quỷ Trần, với bộ trường bào cũ kỹ, luộm thuộm và cây gậy gỗ trong tay, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, không một tiếng động. Sự hiện diện của lão đã trở nên quá đỗi quen thuộc, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ thường. Lão đưa cho Cố Trường Minh một chén trà thảo mộc nghi ngút khói, hương thơm thoang thoảng của các loại linh dược cổ xưa lan tỏa trong không khí, xoa dịu mọi giác quan.

"Ngươi đã tìm thấy câu trả lời cho sự trống rỗng trong lòng chưa, tiểu tử?" Lão Quỷ Trần cất tiếng, giọng khàn khàn, chậm rãi, như tiếng thì thầm của thời gian, nhưng lại chứa đựng một sự tinh ranh và trí tuệ sâu sắc. Đôi mắt đục ngầu của lão nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can hắn.

Cố Trường Minh mở mắt, ánh mắt hổ phách giờ đây đã hoàn toàn bình thản, không còn chút gợn sóng. Hắn nhấp một ngụm trà nóng hổi, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu mát lan tỏa trong khoang miệng. "Ta thấy những hạt mầm ta gieo đang đâm chồi nảy lộc. Chúng tự mình vươn lên, tự mình chống chọi với gió mưa. Ta không còn là kẻ gánh vác, mà là người canh gác cho sự nảy mầm đó." Hắn ngừng lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương mờ ảo. "Bình yên thực sự không phải là không có bão tố, mà là tìm thấy sự tĩnh lặng giữa chúng. Ta đã từng nghĩ rằng sự bình yên chỉ đến khi mọi hiểm nguy tan biến, nhưng giờ ta biết, bình yên là ở trong tâm, bất kể thế giới ngoài kia có ra sao."

Lão Quỷ Trần gật gù hài lòng, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng thâm thúy. "Đúng vậy. Con đường của một người dẫn dắt, một người truyền lửa, cũng không kém phần trọng yếu. Thậm chí còn khó hơn nhiều." Lão nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói. "Người gánh vác có thể dùng sức mạnh để ép buộc mọi thứ theo ý mình. Nhưng người dẫn dắt, lại phải dùng trí tuệ, dùng sự kiên nhẫn, dùng niềm tin để khơi gợi sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người. Ngươi đã từng là một cây cổ thụ che chở cho cả khu rừng, nhưng giờ đây, ngươi là mặt trời, sưởi ấm để vạn cây cối tự mình vươn lên."

Cố Trường Minh lắng nghe từng lời của Lão Quỷ Trần, cảm thấy như một lớp sương mù dày đặc cuối cùng đã hoàn toàn tan biến trong tâm trí hắn. Những lời lẽ này không chỉ củng cố nhận thức của hắn về vai trò mới, mà còn giúp hắn hoàn toàn buông bỏ những day dứt cuối cùng về quá khứ. Hắn đã từng sợ rằng nếu hắn buông tay, thế giới sẽ lại rơi vào bi kịch. Nhưng giờ đây, hắn tin tưởng vào sức mạnh tự cường của Tiên Nguyên đại lục, vào ý chí của những người trẻ. Hắn đã trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều phản bội, để rồi nhận ra rằng, sự cứu rỗi không thể chỉ đến từ một cá nhân. Nó phải là một ngọn lửa bùng cháy từ bên trong mỗi con người, mỗi cộng đồng.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận từng dòng linh khí thuần khiết đang luân chuyển trong cơ thể, hòa quyện với mùi đất ẩm, cây cỏ và hương trà thảo mộc. Tâm cảnh của hắn hoàn toàn tĩnh lặng, không còn một chút xáo động. Những vết thương lòng sâu sắc tưởng chừng không bao giờ lành, giờ đây lại được xoa dịu một cách kỳ diệu. Không phải vì chúng đã biến mất, mà vì hắn đã học được cách chấp nhận chúng, cách sống chung với chúng mà không bị chúng nhấn chìm. Lão Quỷ Trần mỉm cười thâm thúy, đôi mắt đục ngầu nhìn Cố Trường Minh bằng một ánh nhìn đầy ẩn ý, như thể lão đã biết trước được ngày này sẽ đến từ rất lâu rồi. Cố Trường Minh đã thực sự tìm thấy sự bình yên của chính mình.

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời, Cố Trường Minh rời Hậu Sơn Cấm Địa. Bước chân hắn nhẹ nhàng, thanh thoát, không còn chút nặng nề hay vội vã. Hắn đi về phía một Thung Lũng Hoa Đào ẩn mình giữa những ngọn núi. Nơi đây, hàng ngàn cây hoa đào đang độ nở rộ, những cánh hoa màu hồng phấn bay lả tả trong gió, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và thơ mộng như chốn bồng lai tiên cảnh. Hương hoa đào ngào ngạt lan tỏa khắp thung lũng, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi nước từ con suối nhỏ chảy róc rách, tạo nên một không gian mê hoặc lòng người. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy êm đềm, tiếng gió thổi nhẹ qua cánh hoa như một bản nhạc du dương, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ bẫng.

Cố Trường Minh dừng chân bên một dòng suối nhỏ, nơi những viên đá cuội lấp lánh dưới ánh chiều tà. Ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần bao phủ cả thung lũng, nhuộm đỏ rực những cánh hoa đào, biến chúng thành những đốm lửa hồng lung linh. Hắn khom lưng, nhẹ nhàng nhặt lên một hạt giống nhỏ nằm lẫn trong lớp đất ẩm. Hạt giống đó bé tí tẹo, nhưng lại ẩn chứa một tiềm năng vô hạn. Hắn dùng ngón tay cái và ngón trỏ khẽ bóp nhẹ, cảm nhận sự cứng cáp và sức sống tiềm tàng bên trong. Đây không phải là hạt giống của một loại linh dược quý hiếm, chỉ là một hạt giống cây dại bình thường, nhưng trong mắt hắn, nó lại mang một ý nghĩa đặc biệt.

Hắn dùng linh lực của mình nhẹ nhàng vun một lỗ nhỏ xuống đất, rồi đặt hạt giống vào đó. Sau đó, hắn dùng tay lấp đất lại, rồi truyền một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết vào lòng đất, không phải để ép buộc nó lớn lên nhanh chóng, mà là để tạo điều kiện tốt nhất cho nó tự mình nảy mầm. Đây không phải là hành động của một vị thần ban phát ân huệ, mà là hành động của một người kiến tạo thầm lặng, tin tưởng vào quy luật tự nhiên, tin tưởng vào sức sống tiềm tàng.

"Hạt giống này sẽ lớn lên, tự cường, không cần ta phải chăm bón từng chút một," Cố Trường Minh thầm nghĩ, ánh mắt hắn dõi theo luồng linh khí đang hòa vào lòng đất. "Ta chỉ cần đảm bảo nó có thể tự đứng vững, và ta sẽ là người gác cổng, bảo vệ nó khỏi những hiểm nguy chưa biết đến. Không phải là gánh vác mọi thứ, mà là tạo ra một môi trường an toàn, để chúng có thể tự do phát triển." Hắn nhận ra, vai trò của hắn trong kỷ nguyên mới này không phải là người chiến đấu nơi tuyến đầu, mà là một bóng hình lặng lẽ, một ngọn hải đăng vô hình, chiếu rọi con đường cho những thế hệ kế cận, nhưng không can thiệp vào hành trình tự khám phá của họ.

Một nụ cười nhẹ nhõm, chân thành và rạng rỡ nở trên môi Cố Trường Minh, một nụ cười mà hắn đã không có được trong suốt ngàn năm gánh vác số phận. Ánh mắt hổ phách của hắn không còn vẻ mệt mỏi hay chán chường, mà tràn đầy niềm hy vọng và sự bình yên sâu sắc. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời tím thẫm, tượng trưng cho một tương lai rộng mở, vô tận, và một kỷ nguyên mới đang chờ đợi.

Thế giới này, dù đã bình yên, vẫn sẽ đối mặt với những thử thách mới. Những mối đe dọa tiềm tàng có thể vẫn còn đó, hoặc những hiểm nguy mới sẽ xuất hiện. Nhưng giờ đây, Cố Trường Minh tin rằng Tiên Nguyên đại lục đã có đủ sức mạnh nội tại, đủ sự đoàn kết và ý chí để vượt qua. Và hắn, hắn sẽ là người bảo hộ từ bóng tối, một nguồn tri thức và kinh nghiệm vô hình, một ngọn lửa tinh thần âm thầm sưởi ấm và chỉ dẫn. Hắn không còn là anh hùng của những trận chiến khốc liệt, mà là kiến trúc sư của một nền hòa bình vững bền, được xây dựng trên sự tự cường và niềm tin vào tương lai. Cố Trường Minh đã tìm thấy sự giải thoát. Hắn đã tìm thấy bình yên. Và đó, chính là ý nghĩa đích thực của sự "cứu thế giới" trong kiếp này.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free