Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 484: Hội Ngộ Ấm Cúng: Mầm Non Hy Vọng Ở Thung Lũng Hoa Đào
Đêm dần buông xuống Thung Lũng Hoa Đào, mang theo cái se lạnh của những ngọn gió thoảng qua, mơn man trên những cánh hoa đào còn vương lại chút nắng tàn. Ánh trăng lưỡi liềm đã treo mình giữa tầng không, mờ ảo xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những bóng hình uốn lượn trên nền đất. Cố Trường Minh khẽ siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp nơi đầu ngón tay nàng. Trái tim hắn, từng như một tảng băng vĩnh cửu, nay đã tan chảy thành dòng suối mát lành, gột rửa những vết sẹo hằn sâu từ kiếp trước.
Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm thung lũng, chỉ còn ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá. Những lời cuối cùng của Mộ Dung Tuyết vẫn còn vương vấn trong tâm trí: "Thế giới bên ngoài vẫn đang vận động và đối mặt với những thách thức mới, nhưng anh đã tin tưởng vào thế hệ trẻ. Và đó là điều quan trọng nhất." Hắn gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Đúng vậy, điều quan trọng nhất. Không phải là hắn phải gánh vác, mà là hắn đã gieo những hạt mầm niềm tin, để chúng nảy nở thành những cây cổ thụ vững chãi. Hắn đã tìm thấy bình yên. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa. Và hắn đã tìm thấy hạnh phúc, không phải một mình, mà là cùng với những người anh yêu thương, trong sự tĩnh lặng của Thung Lũng Hoa Đào, nơi hương hoa đào ngào ngạt và tiếng suối chảy róc rách sẽ mãi mãi là bản nhạc cho cuộc đời mới của hắn. Hắn chìm vào giấc ngủ, với một sự an yên hiếm thấy, để lại cho những vì sao ngoài kia công việc canh gác một đêm tĩnh mịch.
***
Vài ngày sau đó, Thung Lũng Hoa Đào vẫn chìm đắm trong sự yên bình vốn có, nhưng một sự mong đợi mơ hồ đã bắt đầu len lỏi trong lòng Cố Trường Minh. Bức thư của Lâm Uyên, dù chỉ là một lời hỏi thăm, đã khơi gợi trong hắn một chút hoài niệm về những tháng ngày xưa cũ, về những hạt giống hắn đã gieo trồng. Hắn không nói ra, nhưng Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan đều cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt hắn.
Buổi chiều tà hôm ấy, ánh nắng vàng rực rỡ đổ tràn xuống thung lũng, nhuộm hồng những cánh hoa đào mỏng manh. Gió nhẹ mơn man, mang theo mùi hương ngào ngạt của hoa, quyện lẫn với mùi đất ẩm và hơi nước từ con suối nhỏ chảy róc rách. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Cố Trường Minh ngồi tựa lưng vào cột hiên nhà, đôi mắt hổ phách khép hờ, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm có. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết đang nhẹ nhàng pha trà, làn hương trà xanh thanh khiết lan tỏa, xua đi chút oi ả còn sót lại của ban ngày. Liễu Thanh Hoan thì đang tỉ mẩn dùng một cây chổi nhỏ quét dọn những cánh hoa đào rụng vương vãi trên nền sân, giọng hát líu lo như chim hót. Cảnh tượng thanh bình, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động, không nhiễm chút bụi trần.
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện ở đầu con đường mòn dẫn vào ngôi nhà nhỏ. Bước chân người đó thoạt đầu còn do dự, nhưng rồi nhanh chóng trở nên kiên định hơn khi tiến gần. Cố Trường Minh khẽ mở mắt, một tia sáng xẹt qua đôi mắt sâu thẳm. Hắn đã cảm nhận được sự hiện diện này từ trước, một luồng khí tức quen thuộc nhưng đã trưởng thành hơn rất nhiều.
"Cố tiền bối... không ngờ ngài lại ở đây, cảnh sắc thật thanh bình."
Giọng nói ấy, mang theo sự kính trọng và chút bỡ ngỡ, vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là Lâm Uyên. Anh vẫn mang vẻ ngoài thanh tú, khuôn mặt bầu bĩnh ngày nào đã thêm phần góc cạnh, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên sự kiên nghị và trưởng thành. Mái tóc đen mượt được tết gọn gàng, vài bông hoa dại nhỏ nhắn cài trên đó, có lẽ là do anh tiện tay hái trên đường đi. Y phục đơn giản, màu xanh lam nhạt, không chút hoa văn cầu kỳ, nhưng lại toát lên vẻ sạch sẽ, năng động, phù hợp với một thanh niên đang trên đường rèn luyện. Anh cúi người thật sâu, hành lễ với tất cả sự tôn kính.
Liễu Thanh Hoan là người đầu tiên reo lên, bỏ cả chổi nhỏ xuống. "Tiểu Uyên ca ca!" Nàng chạy tới, gương mặt rạng rỡ. "Huynh đã đến thật rồi! Đã lâu không gặp huynh!"
Mộ Dung Tuyết cũng mỉm cười dịu dàng, đặt tách trà xuống. "Tiểu Uyên đã lớn thế này rồi sao? Thời gian trôi thật nhanh." Nàng nhìn Lâm Uyên với ánh mắt đầy vẻ thân thiện. "Ngươi đã vất vả rồi, đường sá xa xôi."
Cố Trường Minh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ như gió thoảng lướt qua khóe môi. "Ngươi đến rồi sao? Ngồi xuống đi, trà còn nóng." Hắn vẫy tay về phía chiếc ghế tre trống rỗng bên cạnh. Giọng nói của hắn vẫn trầm thấp, nhưng không còn mang vẻ thờ ơ hay châm biếm như trước, mà thay vào đó là một sự ấm áp khó tả, một sự chấp nhận hoàn toàn. Đối với hắn, Lâm Uyên không chỉ là một đệ tử hay một người được hắn chỉ dạy, mà còn là một phần của những hạt mầm hy vọng mà hắn đã gieo trồng cho tương lai.
Lâm Uyên cung kính đáp lời, rồi mới dám bước tới, cẩn thận ngồi xuống chiếc ghế tre. Anh ngẩng đầu nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt vẫn không che giấu được sự ngưỡng mộ. "Đệ tử không dám. Nghe tin Cố tiền bối ẩn cư nơi đây, cảnh sắc thanh bình tựa chốn bồng lai tiên cảnh, đệ tử vô cùng hâm mộ." Anh đưa mắt nhìn quanh, ánh sáng vàng của hoàng hôn len lỏi qua những tán đào, nhuộm cả không gian thành một màu mơ mộng. "Nơi này... thật sự khác xa những gì đệ tử tưởng tượng về nơi ở của một vị Vô Thần Tôn Giả." Anh ngập ngừng, như sợ làm phiền sự yên tĩnh.
"Vô Thần Tôn Giả chỉ là danh xưng của thế nhân, và nó đã thuộc về quá khứ rồi." Cố Trường Minh nhẹ giọng nói, cầm tách trà lên, nhấp một ngụm. Hương trà thanh mát lan tỏa trong khoang miệng. "Hiện tại, ta chỉ là một lão già muốn tìm chút bình yên trong những năm tháng còn lại. Ngươi ngồi đi, đừng quá câu nệ." Hắn lại rót thêm một tách trà mới, đặt trước mặt Lâm Uyên. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ, như xoa dịu đi sự căng thẳng ban đầu của Lâm Uyên.
Mộ Dung Tuyết khẽ cười. "Trường Minh nói đúng đó, Tiểu Uyên. Ngươi cứ tự nhiên như ở nhà vậy. Mấy ngày nay, Thung Lũng Hoa Đào vắng vẻ, có thêm ngươi, chắc chắn sẽ vui hơn nhiều." Nàng quay sang Liễu Thanh Hoan, ra hiệu cho nàng chuẩn bị thêm đồ ăn nhẹ.
Liễu Thanh Hoan nhanh nhẹn chạy vào nhà, một lát sau đã mang ra một đĩa bánh ngọt nhỏ và một vài loại trái cây tươi ngon. "Tiểu Uyên ca ca, huynh ăn đi, đây là bánh do Mộ Dung tỷ tỷ làm đó, ngon lắm!" Nàng hớn hở mời.
Lâm Uyên nhìn Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Đây là lần đầu tiên anh chứng kiến một khía cạnh hoàn toàn khác của Cố Trường Minh. Vị tiền bối uy nghiêm, lạnh lùng trong ký ức của anh, giờ đây lại hiện hữu với một sự thanh thản, thậm chí là một chút "nhân gian khí" mà trước đây anh chưa từng thấy. Anh nhận ra rằng, vẻ ngoài bình dị này không phải là sự yếu đuối, mà là đỉnh cao của một sự giác ngộ, một sự buông bỏ vĩ đại. Cố Trường Minh không còn là người gánh vác thế giới, mà đã trở thành một người thầy, một người thân, một nguồn cảm hứng thầm lặng.
"Cảm ơn Mộ Dung tỷ tỷ, Thanh Hoan muội muội." Lâm Uyên cung kính nói, rồi khẽ nhấp một ngụm trà. Hương vị thanh mát lan tỏa, xua đi sự mệt mỏi sau chuyến đi dài. Anh nhìn Cố Trường Minh, trong lòng có vô vàn điều muốn nói, muốn hỏi, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Sự hiện diện của hắn, dù chỉ là im lặng, cũng đủ để khiến anh cảm thấy an tâm. Ánh mắt anh lướt qua những cánh hoa đào rơi rụng, qua con suối chảy róc rách, và cuối cùng dừng lại ở gương mặt bình yên của Cố Trường Minh. Anh nhận ra, sự bình yên này không phải là sự trốn tránh, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một cuộc chiến đấu thầm lặng mà Cố Trường Minh đã chiến thắng.
Cố Trường Minh cũng không nói nhiều, chỉ khẽ nhấp trà, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Uyên. Hắn có thể cảm nhận được sự trưởng thành của anh, không chỉ ở khí tức tu vi vững chắc hơn, mà còn ở ánh mắt thâm trầm, không còn vẻ non nớt của một thiếu niên. Hắn hài lòng với những gì mình nhìn thấy. Đây chính là những gì hắn mong muốn: một thế hệ mới, tự mình đứng lên, tự mình gánh vác.
Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn lồng nhỏ bắt đầu được thắp sáng, treo lơ lửng trên những cành đào, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, ấm áp. Mùi hương hoa đào trở nên nồng nàn hơn trong không khí se lạnh của buổi tối. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho buổi gặp gỡ bất ngờ này.
***
Bốn người cùng quây quần bên một chiếc bàn gỗ nhỏ, được kê ngay ngắn trong gian phòng khách đơn sơ của ngôi nhà. Bữa tối được chuẩn bị một cách giản dị, nhưng lại vô cùng ấm cúng. Những món ăn dân dã, thanh đạm như canh rau dại, cá nướng từ suối, và vài món xào từ rau củ trong vườn, tất cả đều tỏa ra mùi hương thơm ngon, kích thích vị giác. Ánh đèn lồng treo trên trần nhà, hắt xuống một vầng sáng vàng dịu, khiến không khí trở nên thân mật hơn bao giờ hết.
Lâm Uyên đặt đũa xuống, nhìn ba người đối diện, đôi mắt ánh lên sự biết ơn. "Đã lâu lắm rồi đệ tử không được dùng bữa tối ấm cúng như thế này. Công việc gia tộc bận rộn, lại thường xuyên phải đi lại, ăn uống cũng chỉ qua loa." Anh khẽ thở dài, nhưng không phải vì than vãn, mà là một sự chia sẻ chân thành. "Thế giới bên ngoài vẫn còn nhiều hỗn loạn, nhưng cũng có những mầm non hy vọng đang nảy nở. Chúng con đang cố gắng hết sức để xây dựng lại."
Cố Trường Minh chậm rãi gắp một miếng rau, đặt vào bát mình. "Xây dựng lại... đó mới là điều quan trọng nhất." Giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy. "Không phải dựa vào một cá nhân, mà là sức mạnh của tất cả các ngươi." Hắn ngước nhìn Lâm Uyên, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Đại lục Tiên Nguyên này đã từng phải trả giá quá đắt vì quá phụ thuộc vào một vài 'anh hùng'. Giờ đây, đã đến lúc mỗi cá nhân phải nhận ra trách nhiệm của mình, cùng nhau gánh vác."
"Đúng vậy!" Liễu Thanh Hoan chen vào, giọng nói trong trẻo. "Tiểu Uyên ca ca, huynh đã gặp được những người bạn tốt chưa? Những người cùng chí hướng với huynh ấy!" Nàng luôn tin tưởng vào sức mạnh của tình bạn và sự đoàn kết.
Lâm Uyên gật đầu, nụ cười hiền lành hiện rõ trên môi. "Có ạ. Trong quá trình đi lại khắp nơi, đệ tử đã gặp gỡ rất nhiều người trẻ tuổi tài năng, tràn đầy nhiệt huyết. Có người là hậu duệ của những gia tộc danh tiếng, có người là tán tu với thiên phú kinh người. Chúng con thường xuyên trao đổi, học hỏi lẫn nhau, cùng nhau tìm kiếm những phương pháp mới để đối phó với tàn dư của Ma tộc, cũng như khôi phục lại trật tự cho các vùng đất bị tàn phá." Anh kể, đôi mắt lấp lánh sự hào hứng. "Chúng con đang dần xây dựng một mạng lưới liên kết giữa các thế lực, không còn chia bè phái như trước nữa. Tất cả đều vì một mục tiêu chung: kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho Đại lục Tiên Nguyên."
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng vuốt mái tóc Cố Trường Minh. "Trường Minh, huynh xem, Tiểu Uyên đã trưởng thành rất nhiều rồi." Nàng nhìn Cố Trường Minh với ánh mắt đầy tự hào, như thể anh chính là người cha đang chứng kiến con mình khôn lớn. "Những hạt mầm huynh gieo trồng đã bắt đầu kết trái."
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nàng. "Không phải ta gieo, mà là họ tự mình nảy mầm và vươn lên." Hắn mở mắt, nhìn Lâm Uyên. "Ngươi đã làm rất tốt, Lâm Uyên. Những gì ngươi đang làm, chính là con đường đúng đắn. Sự đoàn kết, sự hợp tác, đó mới là sức mạnh chân chính để đối phó với những thử thách trong tương lai. Không ai có thể một mình gánh vác cả thế giới này."
"Đệ tử sẽ không phụ lòng tiền bối." Lâm Uyên trịnh trọng nói, lòng tràn đầy cảm kích. "Những lời dạy của tiền bối, đệ tử vẫn luôn khắc ghi trong lòng. Chính những lời đó đã giúp đệ tử không lạc lối trong những lúc khó khăn nhất." Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Cố Trường Minh ở kiếp trước, những lời khuyên tưởng chừng như thờ ơ nhưng lại ẩn chứa triết lý sâu xa.
Bữa ăn tiếp tục trong không khí ấm áp và thân mật. Họ không chỉ nói chuyện về những vấn đề lớn lao của đại lục, mà còn chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Liễu Thanh Hoan kể về những loại linh thảo mới mà nàng vừa tìm thấy, Mộ Dung Tuyết chia sẻ về những công thức nấu ăn mới mà nàng học được. Cố Trường Minh thì lắng nghe, thỉnh thoảng thêm vào một vài câu bình luận sâu sắc hoặc một nụ cười nhẹ, khiến cả căn phòng tràn ngập tiếng cười và sự thư thái.
Lâm Uyên cảm thấy như mình đang được sống trong một gia đình thực sự. Sự cô độc và áp lực từ công việc của gia tộc dường như tan biến trong không gian ấm cúng này. Anh nhận ra rằng, đây chính là sự bình yên mà Cố Trường Minh đã chọn, một sự bình yên không phải là trốn tránh, mà là tìm thấy ý nghĩa trong những điều giản dị nhất, trong sự gắn kết với những người yêu thương. Mùi hương của những món ăn dân dã, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng cười khúc khích của Liễu Thanh Hoan, tất cả đều hòa quyện, tạo nên một bản hòa tấu của hạnh phúc.
Khi bữa ăn kết thúc, Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan nhanh nhẹn dọn dẹp, để Lâm Uyên có thêm thời gian trò chuyện riêng với Cố Trường Minh. Anh biết rằng, cơ hội được ngồi cạnh vị tiền bối vĩ đại này, không phải để cầu xin sức mạnh hay lời khuyên chiến lược, mà là để lắng nghe những triết lý sống, là một điều vô cùng quý giá. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa đào và đất ẩm thoang thoảng trong không khí, sẵn sàng cho những lời dạy bảo mà anh tin rằng sẽ định hình tương lai của mình.
***
Sau bữa tối, không khí đêm đã trở nên mát mẻ hơn, gió nhẹ mơn man mang theo hơi sương và mùi hương ngào ngạt của hoa đào. Bốn người không vào nhà, mà cùng ra sân sau, nơi những chiếc đèn lồng giấy được treo lơ lửng trên cành đào, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, ấm áp. Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi xuống những bóng cây uốn lượn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Tiếng côn trùng đêm rả rích khắp nơi, cùng tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa ca tự nhiên.
Cố Trường Minh ngồi trên một chiếc ghế đá cũ kỹ, đôi mắt ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao. Vẻ mặt hắn bình yên đến lạ, không còn chút dấu vết của sự mỏi mệt hay chai sạn từ quá khứ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết khẽ tựa đầu vào vai hắn, bàn tay nàng nắm chặt lấy bàn tay hắn, như một sự khẳng định thầm lặng về sự hiện diện và tình yêu của nàng. Liễu Thanh Hoan ngồi đối diện, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Cố Trường Minh với tất cả sự ngưỡng mộ. Lâm Uyên thì ngồi thẳng lưng, dáng vẻ cung kính, đôi mắt không rời khỏi vị tiền bối của mình.
"Thế giới này không cần một anh hùng gánh vác tất cả." Cố Trường Minh bắt đầu, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nó cần hàng vạn anh hùng nhỏ bé, cùng nhau xây dựng, cùng nhau bảo vệ. Mỗi người các ngươi, chính là hy vọng đó." Hắn không nhìn Lâm Uyên trực tiếp, mà ánh mắt hắn lướt qua những vì sao xa xăm, như thể hắn đang nhìn thấy cả một tương lai rộng lớn. "Sức mạnh của một người, dù có mạnh đến đâu, cũng có giới hạn. Nhưng sức mạnh của hàng triệu trái tim cùng chung chí hướng, đó mới là sức mạnh vĩnh cửu, có thể vượt qua mọi giới hạn."
Lâm Uyên lắng nghe từng lời, khắc ghi từng chữ vào tâm khảm. Anh hiểu rằng Cố Trường Minh không chỉ đang nói về việc đối phó với Ma tộc, mà còn là một triết lý sống, một kim chỉ nam cho con đường anh sẽ đi. "Con sẽ không phụ lòng tiền bối. Con sẽ cố gắng hết sức mình, vì một tương lai tốt đẹp hơn." Anh kiên định nói, giọng nói tuy còn chút non nớt nhưng tràn đầy ý chí. "Con sẽ cố gắng đoàn kết những người trẻ tuổi, cùng nhau xây dựng lại trật tự, khôi phục lại sự thịnh vượng cho Đại lục Tiên Nguyên."
Cố Trường Minh khẽ mỉm cười. "Tương lai không phải là thứ mà ta có thể trao cho các ngươi. Tương lai là thứ mà các ngươi phải tự tay mình kiến tạo." Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Lâm Uyên. "Sẽ có những lúc khó khăn, sẽ có những lúc tưởng chừng như không thể vượt qua. Nhưng đừng bao giờ quên rằng, mỗi bước đi nhỏ bé của các ngươi đều đang góp phần vào một bức tranh lớn hơn, một kỷ nguyên mới."
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Cố Trường Minh hơn nữa. "Huynh đã tìm thấy con đường của mình rồi, Trường Minh." Nàng thì thầm, giọng nói đầy sự mãn nguyện. "Huynh không còn phải gánh vác nỗi đau của cả thế giới nữa. Huynh đã cho thế giới một cơ hội để tự mình đứng lên."
Liễu Thanh Hoan cũng gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Cố đại ca đã làm rất nhiều rồi! Giờ là lúc chúng con phải làm!" Nàng nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt long lanh. "Chúng ta sẽ luôn ở bên huynh, Cố đại ca. Dù huynh có chọn con đường nào, chúng ta cũng sẽ luôn ủng hộ huynh!"
Cố Trường Minh nhìn ba người, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp trái tim. Nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, thay cho ngàn vạn lời nói. Hắn đã từng sống trong cô độc, gánh vác tất cả. Hắn đã từng thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên của hắn không phải là sự cô lập. Nó là sự gắn kết, sự sẻ chia, là việc nhìn thấy những hạt mầm hắn gieo trồng đang vươn mình mạnh mẽ.
Lâm Uyên đứng dậy, cúi chào Cố Trường Minh một lần nữa, sâu sắc hơn bất cứ lần nào trước đó. "Đệ tử xin cáo từ. Đệ tử sẽ mang những lời dạy của tiền bối đi khắp nơi, truyền lại cho những người cùng chí hướng." Anh nhìn Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan, rồi lại nhìn khung cảnh bình yên của Thung Lũng Hoa Đào. "Cảm ơn Cố tiền bối, Mộ Dung tỷ tỷ, Thanh Hoan muội muội đã cho đệ tử một buổi tối ấm áp và đầy ý nghĩa."
Cố Trường Minh chỉ khẽ phất tay, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Lâm Uyên dần khuất dạng trong màn đêm. Hắn biết, Lâm Uyên sẽ trở thành một trụ cột quan trọng của thế hệ mới, gánh vác trách nhiệm phát triển thế giới, đúng như hắn mong muốn. Những lời khuyên của hắn về "kiến tạo" thay vì "cứu rỗi" sẽ định hướng cho vai trò cố vấn của hắn trong tương lai, không chỉ với Lâm Uyên, mà còn với những nhóm thanh niên trẻ khác sẽ tìm đến hắn.
Khi bóng Lâm Uyên đã hoàn toàn biến mất, Cố Trường Minh quay lại, nhìn Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan. Sự gắn kết bền chặt giữa hắn và hai nàng đã tạo nên một nơi an toàn, nơi hắn có thể nương tựa và tìm thấy sức mạnh để đối mặt với bất kỳ thách thức nào, dù nhỏ, trong tương lai. Hắn đã hoàn toàn chữa lành. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình, không phải trong chiến trường khốc liệt, mà trong sự tĩnh lặng của Thung Lũng Hoa Đào, bên cạnh những người hắn yêu thương. Hắn đã không còn là một anh hùng, nhưng hắn đã trở thành một người thầy, một người bạn, và trên hết, một con người hạnh phúc, mang theo hy vọng về một bình minh thực sự cho Đại lục Tiên Nguyên.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.