Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 493: Nền Móng Của Một Kỷ Nguyên An Nhiên
Ánh nắng bình minh vừa hé, như một dải lụa vàng óng ả vắt ngang qua bầu trời phía Đông, từ từ xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây. Thung Lũng Hoa Đào, vốn đã đẹp như một bức tranh thủy mặc, giờ đây càng bừng sáng với sắc hồng phớt của hàng vạn cánh hoa đào đang độ khoe sắc. Hương thơm ngào ngạt, tinh khiết, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương giáng, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác say đắm lòng người. Tiếng chim hót líu lo từ những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng tiếng gió nhẹ vuốt ve những tán lá, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thơ mộng, nơi thời gian dường như ngưng đọng lại.
Tại một khu đất bằng phẳng, rộng rãi nằm sâu bên trong thung lũng, nơi được bao bọc bởi những vách đá hùng vĩ và những hàng đào cổ thụ, bốn bóng người đang tất bật chuẩn bị cho một công trình trọng đại. Đó là Cố Trường Minh, Mộ Dung Tuyết, Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên. Hắn, với vóc dáng cao gầy, toát lên vẻ thanh thoát, đôi mắt hổ phách sâu thẳm giờ đây không còn sự trống rỗng hay u buồn khắc khoải của quá khứ, mà ánh lên một niềm hân hoan thầm lặng, một sự tập trung hiếm thấy. Hắn đứng giữa khu đất, quan sát tổng thể, trong tay là bản phác thảo chi tiết đã được chỉnh sửa kỹ lưỡng, từng đường nét đều thấm đẫm tâm huyết của cả bốn người.
“Móng phải vững chắc, Thanh Hoan. Giống như cuộc sống vậy. Có vững chắc, mới có thể xây cao và bền lâu,” Cố Trường Minh khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng không hề mang chút vẻ răn dạy, mà như một lời triết lý nhẹ nhàng. Hắn nhớ lại những đổ vỡ trong kiếp trước, những nền móng tưởng chừng vững chãi nhưng lại tan rã dưới gánh nặng của phản bội và chiến tranh. Giờ đây, hắn không chỉ xây một ngôi nhà, mà còn xây dựng một triết lý sống mới cho chính mình, nơi sự vững chãi không đến từ sức mạnh tuyệt đối, mà từ sự đồng lòng, sẻ chia và tình yêu thương.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, đang tỉ mỉ kiểm tra từng tấc đất xung quanh vị trí đặt nền móng. Nàng dùng một loại pháp khí đặc biệt để dò tìm mạch linh khí dưới lòng đất, đảm bảo rằng ngôi nhà tương lai sẽ được xây dựng trên một địa điểm có linh khí dồi dào và ổn định nhất. Đôi mắt phượng của nàng, thường mang nét ưu sầu, nay ánh lên vẻ dịu dàng và mãn nguyện. Nàng ngước nhìn Cố Trường Minh, nở một nụ cười nhẹ như hoa. "Ta cảm thấy đây chính là nơi chúng ta thuộc về, Trường Minh. Một nơi bình yên, không còn tranh đấu." Giọng nàng trong trẻo, tựa như tiếng suối, khẽ khàng len lỏi vào tâm hồn hắn, xoa dịu những vết sẹo cũ. Đối với Mộ Dung Tuyết, sự bình yên này là cả một hành trình dài đầy đau khổ và hy sinh, và nàng hạnh phúc khi thấy Cố Trường Minh cuối cùng đã tìm được nó. Nàng đã từng chứng kiến hắn gánh vác cả thế giới, thân thể và tâm hồn kiệt quệ. Giờ đây, chỉ cần thấy hắn cười, dù là nụ cười khẽ khàng hay ánh mắt ấm áp, nàng cũng cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng tràn đầy năng lượng, đang hăng hái dọn dẹp những bụi cây dại và cỏ tạp xung quanh khu vực. Nàng mặc một bộ váy màu xanh tươi sáng, mái tóc đen mượt được tết bím gọn gàng, mỗi hành động đều toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. "Sư phụ, khu đất này thật đẹp! Ngôi nhà của chúng ta nhất định sẽ tuyệt vời nhất! Con sẽ trồng thật nhiều hoa quanh đây!" Nàng reo lên, giọng nói trong trẻo, vui tươi như tiếng chim hót, mang đến một luồng sinh khí tươi mới cho cả không gian. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ khi nhìn Cố Trường Minh dùng linh lực. Hắn, với một cái phẩy tay nhẹ, dòng linh lực vô hình nhưng mạnh mẽ cuồn cuộn lan tỏa, nhấc bổng những tảng đá lớn, san phẳng mặt đất một cách kỳ diệu, không hề gây ra một tiếng động hay rung chấn nào. Hắn không còn sử dụng linh lực một cách bạo liệt để chiến đấu, mà dùng nó một cách tinh tế, nhẹ nhàng để kiến tạo, để định hình. Hắn cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc trong cách sử dụng sức mạnh của mình. Nó không còn là gánh nặng, không còn là công cụ của sự hủy diệt, mà là một phần mở rộng của ý chí, của mong muốn được dựng xây. Hắn nhắm mắt lại một thoáng, hít thở mùi hương hoa đào ngào ngạt, cảm nhận sự mát lạnh của không khí buổi sớm mơn man trên da thịt. Tâm hồn hắn, từng chai sạn vì bi kịch, giờ đây mềm mại hơn, dễ chịu hơn.
Lâm Uyên, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt to tròn long lanh, đang hỗ trợ Mộ Dung Tuyết kiểm tra địa hình. Nàng sử dụng một la bàn phong thủy cổ xưa để đo đạc độ nghiêng của đất, đồng thời ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ. "Đất ở đây linh khí dồi dào, rất thích hợp để bố trí trận pháp tụ linh. Sẽ giúp ngôi nhà luôn tràn đầy sinh khí." Giọng nàng líu lo nhưng đầy tự tin, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về trận pháp và địa lý. Nàng là người thực tế nhất trong số họ, luôn đảm bảo mọi thứ được thực hiện một cách chính xác và hiệu quả. Nàng cũng cảm thấy một niềm vui khó tả khi được cùng Cố Trường Minh xây dựng ngôi nhà này. Hắn không còn là vị sư phụ xa cách, thần bí, mà là một người thân thiết, cùng nàng chia sẻ những công việc đời thường nhất. Sự chuyển mình của Cố Trường Minh đã mang lại một sự ấm áp, gần gũi mà nàng chưa từng cảm nhận được ở hắn trước đây. Mỗi khi hắn mỉm cười nhẹ, dù chỉ là một thoáng, nàng lại thấy lòng mình rạng rỡ.
Cố Trường Minh đưa tay khẽ vuốt lên một cây đào non mà Liễu Thanh Hoan vừa trồng. Cánh hoa mềm mại chạm vào đầu ngón tay hắn, mang theo chút sương mai. Hắn nhìn Liễu Thanh Hoan đang vui vẻ dùng linh lực nhỏ giọt tưới cây, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Lâm Uyên đang chuyên chú làm việc. Một cảm giác bình yên sâu sắc dâng trào trong lòng hắn. Đây chính là cuộc sống mà hắn hằng mong ước, sau tất cả những biến cố, những mất mát. Hắn không còn phải gồng mình gánh vác số phận đại lục, không còn phải đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh hay sự phản bội đau đớn. Giờ đây, nhiệm vụ của hắn là vun đắp, là kiến tạo, là bảo vệ những gì mình yêu thương bằng một cách khác, một cách nhẹ nhàng và bền vững hơn.
Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và cả tiếng cười trong trẻo của Liễu Thanh Hoan, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc ca êm đềm cho buổi sáng đầu tiên của công trình. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây hắn chỉ muốn bình yên. Bình yên không có nghĩa là buông xuôi hay từ bỏ trách nhiệm, mà là tìm thấy một cách tiếp cận khác, một con đường mà hắn có thể kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn, không phải bằng cách chiến đấu đơn độc, mà bằng cách truyền cảm hứng và cùng nhau dựng xây. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn đã chọn kiến tạo. Hắn cảm nhận được sức nặng của đất dưới chân, sự sống động của linh khí trong không khí, và sự ấm áp của tình yêu thương từ những người xung quanh. Đây không chỉ là việc san phẳng một mảnh đất, mà là việc đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên an nhiên mà hắn và những người thân yêu sẽ cùng nhau định hình.
***
Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian Thung Lũng Hoa Đào. Ánh nắng giữa trưa trở nên chói chang hơn, nhưng vẫn dịu dàng, không hề gay gắt, như muốn ôm ấp và chúc phúc cho công việc đang diễn ra. Bốn người đã hoàn tất việc chuẩn bị mặt bằng. Nền đất giờ đây bằng phẳng, vững chãi, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Hương hoa đào vẫn nồng nàn, nhưng đã pha lẫn mùi đất tươi mới, một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy sức sống.
Tại vị trí trung tâm của nền móng, nơi sẽ là trái tim của ngôi nhà, Cố Trường Minh lấy ra một phiến đá Linh Thạch màu trắng ngà. Phiến đá này không phải là loại thông thường, nó đã được hắn tinh luyện hàng trăm năm trong kiếp trước, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, linh quang lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà thu nhỏ. Hắn nhẹ nhàng đặt phiến đá xuống, rồi khẽ vuốt tay lên mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm mà hắn luôn mang theo bên người. Mảnh kiếm, từng là biểu tượng của sức mạnh và sự hủy diệt, giờ đây được hắn dùng với một mục đích hoàn toàn khác. Hắn vận linh lực, dùng mảnh kiếm sắc bén như dao khắc, bắt đầu khắc lên phiến Linh Thạch những phù văn trận pháp cổ xưa. Từng nét khắc đều tinh xảo, uyển chuyển, chứa đựng triết lý sâu xa về sự hài hòa giữa trời đất và con người, về sự trường tồn và sinh sôi.
Hắn cảm nhận được năng lượng dồi dào từ mảnh Phá Thiên Kiếm truyền qua ngón tay, hòa vào linh lực của chính mình, rồi thấm đẫm vào phiến Linh Thạch. Đây không chỉ là việc gia cố nền móng, mà còn là một hành động ban phước lành, truyền tải ý chí và hy vọng của hắn vào từng đường nét. Hắn muốn ngôi nhà này không chỉ vững chắc về vật chất, mà còn bền vững về tinh thần, là nơi ẩn chứa sinh khí bất tận, là biểu tượng cho sự bình yên mà hắn đã phải đánh đổi bằng cả một kiếp người. "Viên gạch này không chỉ là nền móng của một ngôi nhà, mà còn là nền móng của một tương lai mới. Một tương lai an yên, do chính chúng ta kiến tạo, không phải vì gánh nặng của ai khác," Cố Trường Minh trầm giọng nói, ánh mắt hổ phách nhìn sâu vào phiến Linh Thạch, như nhìn thấu cả dòng thời gian.
Mộ Dung Tuyết, Mộ Dung Tuyết, Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên cùng tiến lại gần, đặt tay lên phiến đá. Họ nhắm mắt lại, truyền vào đó linh lực của mình, hòa quyện ý chí và hy vọng chung. Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự ấm áp từ phiến đá, như một nhịp đập của sự sống. Nàng biết, khoảnh khắc này không chỉ là một nghi thức, mà là lời thề nguyện của cả bốn người. "Ta tin tưởng vào tương lai đó, Trường Minh. Chỉ cần có chàng và mọi người. Ngôi nhà này là minh chứng cho sự lựa chọn của chàng," nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, ánh mắt phượng lấp lánh sự tin tưởng vô bờ bến. Nàng tin rằng, sự lựa chọn của hắn, dù có vẻ ích kỷ trong mắt người đời, lại chính là con đường đúng đắn nhất để chữa lành và tìm thấy hạnh phúc đích thực.
Liễu Thanh Hoan cảm nhận được sự dâng trào của linh lực trong cơ thể mình, hòa quyện với linh lực của Cố Trường Minh và hai vị tỷ tỷ. Nàng cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một nguồn năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. "Một viên gạch, một ước mơ! Sư phụ, ta sẽ giúp người xây thật nhanh, để chúng ta sớm được sống trong ngôi nhà của mình!" Nàng nói với vẻ hưng phấn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ háo hức không che giấu. Nàng hình dung ra cảnh tượng ngôi nhà được hoàn thành, với những khu vườn đầy hoa mà nàng sẽ tự tay chăm sóc, những góc nhỏ ấm cúng nơi họ có thể cùng nhau đọc sách, uống trà.
Lâm Uyên, với vẻ mặt tập trung cao độ, cảm nhận từng luồng linh khí đang xoáy tụ vào phiến Linh Thạch. Nàng biết rõ giá trị của phiến đá này và sự tinh xảo của trận pháp mà Cố Trường Minh đã khắc lên. "Trận pháp tụ linh đã được kích hoạt. Ngôi nhà này sẽ trường tồn, vững chãi như ý chí của chúng ta. Mỗi viên gạch đều là một lời hứa," nàng khẳng định, giọng nói líu lo nhưng đầy tự tin. Nàng có thể cảm nhận được sự sống động của linh khí đang bao trùm khu vực này, hứa hẹn một tương lai tươi sáng cho ngôi nhà.
Khi cả bốn người cùng rút tay lại, phiến Linh Thạch từ từ chìm xuống, khớp hoàn hảo vào vị trí đã định, như thể nó đã luôn thuộc về nơi đó. Một luồng linh quang mạnh mẽ tỏa ra, bao phủ toàn bộ khu đất, rồi từ từ lắng xuống, để lại một cảm giác ấm áp và bình yên. Đó là dấu hiệu cho thấy trận pháp đã được kích hoạt, và nền móng của ngôi nhà đã được ban phước lành. Cố Trường Minh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, rồi bắt đầu đặt những viên gạch móng đầu tiên. Hắn không dùng sức mạnh thô bạo, mà dùng linh lực nhẹ nhàng nâng chúng lên, đặt vào đúng vị trí, rồi dùng một loại kết giới linh lực đặc biệt để cố định chúng. Mỗi viên gạch đều được đặt xuống với sự tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể hắn đang đặt xuống từng mảnh ghép của một bức tranh cuộc đời mới.
Mộ Dung Tuyết, Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên cũng không kém phần hăng hái. Họ cùng nhau đặt những viên gạch khác, mỗi người một tay, tạo nên một sự hợp tác nhịp nhàng. Không khí làm việc tràn đầy sự hăng say và niềm vui. Tiếng chim vẫn hót líu lo, tiếng suối vẫn róc rách, và hương hoa đào vẫn ngào ngạt, nhưng giờ đây còn có thêm tiếng cười nói rộn ràng, tiếng linh lực vận chuyển vật liệu nhẹ nhàng. Cố Trường Minh cảm nhận được sự ấm áp từ những bàn tay chạm vào nhau khi họ cùng nâng những viên gạch. Hắn nhận ra, đây không chỉ là việc xây dựng một ngôi nhà vật chất, mà còn là việc xây dựng một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt giữa những tâm hồn đã từng trải qua quá nhiều biến cố.
Hắn nhớ lại những lần phải chiến đấu một mình, gánh vác cả thế giới trên vai. Những ký ức đó vẫn còn đó, như những vết sẹo mờ nhạt trong tâm hồn. Nhưng giờ đây, khi hắn nhìn những gương mặt thân yêu đang cùng hắn kiến tạo, hắn biết rằng mình không còn một mình nữa. Sự chia sẻ này, sự hợp tác này, chính là nền tảng vững chắc nhất cho một tương lai an yên. Hắn đã từng nghĩ rằng sự bình yên chỉ có thể đến khi mọi kẻ thù bị tiêu diệt, mọi mối đe dọa bị xóa bỏ. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, bình yên là một trạng thái của tâm hồn, là khả năng tìm thấy hạnh phúc trong những điều bình dị nhất, và là sự mạnh mẽ để cùng những người mình yêu thương dựng xây một cuộc sống mới, bất chấp những gì đã qua. Mỗi viên gạch được đặt xuống đều là một lời khẳng định cho triết lý sống mới của hắn: kiến tạo, không phải hủy diệt. Dựng xây, không phải chiến đấu. Đây mới là ý nghĩa thực sự của cuộc đời hắn bây giờ, của kỷ nguyên mới mà hắn mong muốn.
***
Khi mặt trời dần ngả về tây, ánh nắng vàng dịu rực rỡ nhuộm hồng cả Thung Lũng Hoa Đào, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Phần móng của ngôi nhà đã hình thành rõ nét, vững chãi, như một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Hương hoa đào vẫn nồng nàn, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi khoáng vật từ phiến Linh Thạch, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên và sự kiến tạo của con người. Bốn người đang ngồi nghỉ ngơi trên một thảm cỏ xanh mướt gần đó, ngắm nhìn thành quả lao động của mình, trên môi nở những nụ cười mãn nguyện.
Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn xuất hiện từ phía lối vào thung lũng. Đó là Tiểu Cường, cậu bé sứ giả lanh lợi. Cậu bé thở hồng hộc chạy đến, tóc tai lòa xòa, mồ hôi lấm tấm trên trán, tay cầm một phong thư được niêm phong cẩn thận. Đôi mắt cậu bé to tròn, đen láy, ánh lên vẻ hân hoan và kính phục khi nhìn thấy Cố Trường Minh.
"Cố lão sư! Lục Phong sư huynh và Trần Dao sư tỷ đã giải quyết xong mọi chuyện ở Lạc Hoa Trấn rồi ạ!" Tiểu Cường reo lên, giọng nói trong trẻo, vui tươi như tiếng chim hót. Cậu bé dừng lại một chút để lấy hơi, rồi tiếp tục kể, "Họ còn bảo con gửi lời cảm ơn và nói rằng lão sư là người định hướng tốt nhất, giúp họ tự mình vượt qua khó khăn!"
Cố Trường Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi. Hắn vươn tay xoa đầu Tiểu Cường một cách ân cần. Hắn cảm nhận được sự năng động và nhiệt huyết của thế hệ trẻ. "Tốt lắm. Các con đã tự mình trưởng thành và gánh vác được trách nhiệm. Đó mới là điều quan trọng nhất. Hãy nhớ, hạnh phúc phải do chính mình kiến tạo." Hắn nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh của Tiểu Cường, truyền đạt một thông điệp sâu sắc hơn những lời khen ngợi đơn thuần. Hắn muốn cậu bé hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là dựa dẫm vào người khác, mà là khả năng tự mình đứng lên, đối mặt và giải quyết vấn đề. Đây chính là tầm nhìn của hắn về một kỷ nguyên mới, nơi không cần đến một anh hùng duy nhất, mà là sự trưởng thành và trách nhiệm của cả một thế hệ.
Tiểu Cường gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. Cậu bé đã chứng kiến sự trưởng thành của Lục Phong và Trần Dao, cũng như những thay đổi kỳ diệu ở Lạc Hoa Trấn nhờ vào những lời chỉ dẫn gián tiếp của Cố Trường Minh. Cậu bé cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và muốn trở thành một người như Cố lão sư, không chỉ mạnh mẽ mà còn có trí tuệ và tấm lòng rộng lớn. Sau khi giao thư và hoàn thành nhiệm vụ, Tiểu Cường xin phép ra về, không quên hứa sẽ chăm chỉ học tập và rèn luyện.
Mộ Dung Tuyết nhìn Tiểu Cường chạy đi, rồi khẽ tựa đầu vào vai Cố Trường Minh. Nàng cảm nhận được sự nhẹ nhõm và mãn nguyện trong hơi thở của hắn. "Tin tức từ Lạc Hoa Trấn chứng tỏ rằng thế hệ trẻ đang thực sự trưởng thành, Trường Minh. Chàng đã gieo những hạt giống tốt." Nàng nói, giọng nhẹ nhàng như một lời thì thầm.
Cố Trường Minh khẽ siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, rồi đưa mắt nhìn phần móng nhà đã hình thành. "Kiến tạo, không phải hủy diệt. Dựng xây, không phải chiến đấu. Đây mới là ý nghĩa thực sự của cuộc đời ta bây giờ, của kỷ nguyên mới mà ta mong muốn." Hắn trầm giọng, ánh mắt hổ phách chứa đựng một sự bình yên sâu sắc, không còn chút vướng bận nào của quá khứ. Hắn đã hoàn toàn buông bỏ gánh nặng 'cứu thế giới', thay vào đó, hắn chọn con đường 'kiến tạo tương lai' cho chính mình và những người hắn yêu quý.
Liễu Thanh Hoan, với vẻ hồn nhiên, ôm lấy cánh tay kia của Cố Trường Minh. "Con sẽ cố gắng học hỏi sư phụ để cũng có thể kiến tạo được nhiều điều tốt đẹp, cả cho thế giới bên ngoài và cho ngôi nhà của chúng ta!" Nàng nói, giọng đầy quyết tâm. Nàng không còn chỉ muốn mạnh mẽ để chiến đấu, mà còn muốn có trí tuệ để xây dựng, để bảo vệ.
Lâm Uyên, ngồi bên cạnh, khẽ vuốt ve một viên gạch móng đã được đặt xuống. "Mỗi viên gạch đều là một lời hứa cho ngày mai, một tương lai mà chúng ta cùng nhau định hình." Nàng nói, giọng líu lo nhưng chứa đựng sự sâu sắc. Nàng tin rằng, ngôi nhà này không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là biểu tượng cho hy vọng, cho sự gắn kết, và cho một kỷ nguyên mới của hòa bình.
Cố Trường Minh nhẹ nhàng ôm lấy cả ba người. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ những cơ thể đang tựa vào hắn, sự tin tưởng vô điều kiện trong ánh mắt họ. Ánh nắng hoàng hôn rực rỡ bao phủ lấy bốn con người, như một vòng ôm ấm áp, một lời chúc phúc từ trời đất. Hương hoa đào ngào ngạt, tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim rừng chuẩn bị về tổ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Trong khoảnh khắc ấy, Cố Trường Minh biết rằng, hắn đã thực sự tìm thấy bến đỗ của đời mình. Hắn đã giải quyết dứt điểm một vấn đề mang tính biểu tượng liên quan đến quá khứ, hoàn toàn rũ bỏ trách nhiệm cũ, và sẵn sàng cho một cuộc sống mới, một kỷ nguyên mới của bình yên và hy vọng, nơi hắn sẽ không chỉ là người chứng kiến, mà là người kiến tạo, cùng với những người mà hắn yêu thương. Ngôi nhà mơ ước này sẽ là minh chứng cho điều đó, là nền tảng cho nhiều sự kiện trong tương lai, nơi hắn tiếp tục vai trò cố vấn và truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ, cũng như là nơi vun đắp hạnh phúc gia đình. Sự hợp tác ăn ý của họ trong việc thiết kế và xây dựng ngôi nhà thể hiện sự gắn kết bền vững, báo hiệu một tương lai chung đầy hứa hẹn. Kỷ nguyên mới của họ đã thực sự bắt đầu.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Một tương lai tươi sáng nhưng không hoàn toàn không có thử thách. Hắn biết rằng, sự cảnh giác và trách nhiệm vẫn là cần thiết. Nhưng khác với kiếp trước, giờ đây hắn không còn một mình gánh vác. Sẽ có những người khác cùng đứng lên, cùng chịu trách nhiệm, và thế giới sẽ không bao giờ chỉ dựa vào một anh hùng duy nhất nữa. Ngôi nhà này, với mỗi viên gạch được đặt xuống, với mỗi lời hứa được thốt ra, không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà còn là biểu tượng của một kỷ nguyên mới, một di sản mà họ sẽ cùng nhau tạo dựng, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả những thế hệ mai sau. Và đây, chính là khởi đầu của nó.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.