Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 498: Tiếng Vọng Minh Đăng: Khai Sáng Kỷ Nguyên Mới

Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng cuối cùng của ngày tàn rải lên Thung Lũng Hoa Đào một vẻ đẹp huyền ảo, lung linh. Cuốn 'Thiên Niên Minh Đăng' nằm trong tay Kỷ Trần, như một biểu tượng của hy vọng và trí tuệ, sẵn sàng soi sáng cho một kỷ nguyên mới. Thế giới sẽ không còn dựa vào một anh hùng duy nhất, mà sẽ được kiến tạo bởi trí tuệ và trách nhiệm của mỗi cá nhân, như những hạt giống được gieo từ di sản của Cố Trường Minh, nảy mầm và phát triển thành một khu rừng bất tận của tương lai.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan hết màn sương mỏng, Kỷ Trần đã có mặt tại Thiên Sách Điện, một tòa kiến trúc hình tròn đồ sộ, nhiều tầng, được xây dựng từ ngọc thạch phát sáng và gỗ linh mộc quý hiếm. Từng kệ sách cao vút chạm tới trần, được bảo vệ bởi hệ thống trận pháp tinh xảo, tự động sắp xếp và giữ gìn hàng triệu cuốn điển tịch. Không khí nơi đây trang nhã, uy nghiêm, thoang thoảng mùi giấy cổ, mực tàu, gỗ linh mộc và hương trầm thoang thoảng. Linh khí nhẹ nhàng luân chuyển, giúp đầu óc minh mẫn, tăng cường khả năng lĩnh hội. Kỷ Trần đứng giữa đại sảnh, trong tay hắn là bản gốc của 'Thiên Niên Minh Đăng', nét mặt kiên định và trang trọng. Xung quanh hắn, hàng chục bản sao đã được sao chép cẩn thận, chờ đợi được phân phát.

Không lâu sau, các học giả uyên bác, trưởng lão từ những Tiên môn danh tiếng, và đại diện của các thế lực lớn trên khắp đại lục bắt đầu tề tựu. Họ đến với vẻ tò mò, đôi chút hoài nghi. Tin tức về việc Cố Trường Minh, vị ‘anh hùng’ đã quy ẩn, lại cho ra đời một tác phẩm triết lý, đã lan truyền nhanh chóng. Nhiều người mong đợi một bộ công pháp kinh thế hãi tục, một bí kíp cải thiên hoán địa, hoặc ít nhất là một kế hoạch chi tiết để đối phó với những tàn dư của Ma tộc hay các thế lực hắc ám tiềm ẩn. Nhưng khi Kỷ Trần giải thích rằng đây không phải là những gì họ mong đợi, mà là một “ngọn đèn soi sáng con đường”, sự hoài nghi càng dâng cao.

“Ngươi nói đây không phải là công pháp, không phải là kế sách đối địch Ma Chủ?” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, đến từ một Tiên môn cổ xưa, cau mày hỏi, giọng điệu đầy vẻ thất vọng. “Vậy thì, Cố Trường Minh rốt cuộc muốn truyền lại điều gì? Chúng ta cần sức mạnh, cần phương pháp để bảo vệ thế giới này, chứ không phải những lời nói sáo rỗng về triết lý.”

Kỷ Trần không hề nao núng. Hắn cẩn thận đặt cuốn 'Thiên Niên Minh Đăng' bản gốc lên một bệ đá được chạm khắc tinh xảo giữa sảnh, rồi chỉ tay vào những bản sao được đặt trên các bàn đá xung quanh. “Các vị cứ đọc đi. Trí tuệ này không cần ta phải giải thích nhiều. Nó tự thân sẽ nói lên tất cả.”

Những người có mặt, dù vẫn còn chút miễn cưỡng, bắt đầu cầm lấy những bản sao, lật giở từng trang. Ban đầu là những tiếng xào xạc của trang giấy, những tiếng thở dài hoài nghi. Nhưng dần dần, không khí trong Thiên Sách Điện thay đổi. Những tiếng xào xạc thưa dần, thay vào đó là sự tĩnh lặng bao trùm. Những hàng lông mày cau chặt dần giãn ra, ánh mắt từ hoài nghi chuyển thành suy tư, rồi say mê. Từng dòng chữ, từng câu triết lý của Cố Trường Minh, không hoa mỹ, không hùng tráng, nhưng lại đi sâu vào tận cùng tâm hồn, chạm đến những nỗi đau, những trăn trở mà họ đã gánh chịu qua bao đời.

Hắn đã viết về sự hy sinh không được đền đáp, về cái giá của việc đặt gánh nặng thế giới lên vai một người duy nhất. Hắn đã phân tích sâu sắc về bản chất của quyền lực, về ý nghĩa thực sự của sự sống và cái chết, về sự cần thiết của việc mỗi cá nhân phải nhận thức được giá trị và trách nhiệm của mình. Hắn không phủ nhận tầm quan trọng của sức mạnh, nhưng hắn nhấn mạnh rằng, sức mạnh không phải là mục đích cuối cùng, mà là phương tiện để kiến tạo. Hắn nói về sự cô độc của người anh hùng, và nỗi sợ hãi khi thế giới đặt niềm tin mù quáng vào một ai đó, mà quên đi sức mạnh tiềm tàng trong chính mình.

Tần Vũ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, ngồi đối diện với Kỷ Vô Nguyệt. Gương mặt điển trai, góc cạnh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ cau có, đôi mắt sắc bén như kiếm không ngừng lướt nhanh qua từng dòng chữ. Hắn là một chiến tướng kiệt xuất, đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng sức mạnh và sự quyết đoán. Ý niệm về việc “buông bỏ gánh nặng anh hùng” có vẻ như đang thách thức toàn bộ quan điểm sống của hắn.

“Nực cười!” Tần Vũ đột nhiên gằn giọng, tiếng nói vang dội phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn đập mạnh cuốn sách xuống bàn đá, dù vậy vẫn cẩn trọng không làm hỏng nó. “Buông bỏ gánh nặng anh hùng? Lẽ nào chúng ta sẽ để mặc số phận? Để mặc thế giới này tự do chìm vào hỗn loạn, hay lại chờ đợi một kẻ cô độc nào đó đến gánh vác, rồi lại oán trách khi hắn kiệt sức mà gục ngã ư? Đây là lý lẽ của kẻ yếu đuối!”

Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng và dứt khoát, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng ánh lên sự quyết đoán, nhưng giờ đây có thêm một tầng suy tư sâu sắc. Nàng chậm rãi khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên đùi. “Tần Vũ, ngươi đã đọc hết chưa?”

“Chưa!” Tần Vũ đáp thẳng thừng, đầy vẻ thách thức. “Ta chỉ thấy những lời lẽ thoái thác trách nhiệm, những triết lý viển vông. Anh hùng sinh ra là để gánh vác, để chiến đấu. Nếu không có anh hùng, thế giới này sẽ ra sao?”

Kỷ Vô Nguyệt khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng khẽ lay động. “Ngươi đã hiểu sai ý nghĩa của ‘Thiên Niên Minh Đăng’. Cố Trường Minh không nói chúng ta từ bỏ gánh nặng, mà là chia sẻ nó. Trách nhiệm không của riêng ai. Hắn muốn chúng ta không còn phụ thuộc vào một cá nhân, mà là mỗi người đều phải tự nhận thức vai trò của mình trong việc kiến tạo thế giới.” Nàng dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua Tần Vũ, rồi nhìn về phía Kỷ Trần, người đang im lặng quan sát. “Hắn đã từng là ‘anh hùng’ đó, Tần Vũ. Hắn đã gánh vác tất cả, và cái giá mà hắn phải trả, ngươi có thể tưởng tượng được không? ‘Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.’ Và cái giá của sự hy sinh đơn độc đó, là một linh hồn tan nát, một trái tim chai sạn tưởng chừng không thể hàn gắn.”

Tần Vũ im lặng, gương mặt điển trai hiện rõ vẻ suy tư. Hắn đã từng nghe nhiều về những bi kịch của Cố Trường Minh trong kiếp trước, những mất mát mà không ai có thể bù đắp. Hắn nhớ đến những lời Kỷ Trần đã nói, rằng đây không phải là bí kíp tu luyện, mà là một ngọn đèn soi sáng con đường. Ngọn đèn đó, có lẽ không chỉ chiếu rọi ra bên ngoài, mà còn phải chiếu rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Hắn cúi xuống, một lần nữa mở cuốn sách ra, ánh mắt không còn vẻ cau có, mà thay vào đó là một sự hoài nghi đang dần chuyển hóa thành tìm tòi, thấu hiểu. Kỷ Vô Nguyệt nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. Di sản của Cố Trường Minh đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc ngay tại đây, trong trái tim của những người từng là trụ cột của một thế giới cũ. Kỷ Trần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Hắn biết, công cuộc chuyển giao tri thức này sẽ không dễ dàng, nhưng nó chắc chắn sẽ định hình lại tương lai của Đại lục Tiên Nguyên.

***

Hoàng Thành Thiên Đô, vào buổi trưa nắng ấm, luôn tấp nập và sầm uất. Những tòa thành cao vút, tường thành kiên cố bằng đá xanh sừng sững dưới ánh dương. Các cung điện nguy nga lợp ngói vàng lấp lánh, đường phố rộng lớn lát đá sạch sẽ, nơi dòng người qua lại như mắc cửi. Tiếng người mua bán tấp nập, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của các thương nhân hòa lẫn với tiếng nhạc cụ du dương từ các quán trà, tiếng pháp khí bay lượn trên trời tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, hương liệu từ các cửa hàng, trầm hương thoang thoảng từ các đền thờ, cùng mùi bụi bặm đặc trưng của một đô thị lớn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, tràn đầy sinh khí.

Giữa sự huyên náo đó, một hiện tượng lạ lùng đang diễn ra. Trên các con phố chính, những quầy sách di động mọc lên như nấm, bày bán một cuốn sách duy nhất: ‘Thiên Niên Minh Đăng’. Bên cạnh đó, những người kể chuyện, những thư sinh ăn mặc giản dị, đang đứng trên các bệ đá cao, đọc to từng đoạn văn trong cuốn sách, giọng điệu trầm bổng, thu hút đám đông vây quanh.

“...Và anh hùng đã nói rằng, tương lai của thế giới nằm trong tay mỗi chúng ta! Không phải chỉ một người, mà là tất cả! Mỗi cá nhân đều có sức mạnh để kiến tạo, để bảo vệ, để vun đắp. Trách nhiệm không phải là gánh nặng, mà là một đặc ân được cùng nhau chia sẻ!” Giọng của một người kể chuyện vang vọng, lôi cuốn hàng trăm thính giả đang nín thở lắng nghe. Có người gật gù đồng tình, có người chau mày suy nghĩ, nhưng tất cả đều bị cuốn hút vào những lời lẽ giản dị mà sâu sắc ấy.

Ở một góc phố yên tĩnh hơn, gần một hàng bánh bao nóng hổi, Tiểu Cường và Tiểu Bảo đang ngồi trên bậc đá, chia sẻ một cuốn 'Thiên Niên Minh Đăng' đã được in ấn đẹp đẽ. Đôi mắt to tròn, đen láy của Tiểu Cường lấp lánh sự tò mò, trong khi Tiểu Bảo, với vẻ ngây thơ và lém lỉnh thường thấy, lại hết sức tập trung. Mặc dù còn nhỏ, nhưng chúng đã được Kỷ Trần tận tình giảng giải về ý nghĩa của cuốn sách, và giờ đây, chúng đang tự mình khám phá từng dòng chữ.

Tiểu Cường khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo gần như không thể nghe thấy giữa tiếng ồn ào. “Thật sao, anh Bảo? Chúng ta cũng có thể kiến tạo tương lai ư? Không cần chờ đợi Cố đại ca hay những vị tiền bối khác nữa?”

Tiểu Bảo, với đôi mắt to tròn vẫn dán chặt vào trang sách, chậm rãi gật đầu. “Đúng vậy, Tiểu Cường. Cố đại ca đã nói, mỗi người chúng ta đều là một ngọn đèn. Nếu tất cả cùng thắp sáng, thì sẽ không còn bóng tối nữa. Chúng ta không cần một anh hùng cô độc nữa, mà là một thế giới của những anh hùng nhỏ bé, cùng nhau làm nên những điều vĩ đại.” Nó ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh niềm tin. “Không cần chờ đợi ai nữa. Chúng ta có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, như giúp đỡ bà lão bán rau, hay bảo vệ những bông hoa bên đường.”

Lời nói của Tiểu Bảo, dù ngây thơ, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự tiếp thu hoàn toàn tinh thần của 'Thiên Ni��n Minh Đăng'. Chúng không nghĩ về việc đánh bại Ma Chủ hay đối phó với thế lực hắc ám, mà nghĩ về những hành động nhỏ bé, thiết thực trong cuộc sống hàng ngày. Đó chính là điều mà Cố Trường Minh muốn truyền tải: trách nhiệm bắt đầu từ những điều gần gũi nhất, từ chính cuộc sống của mỗi người.

Một người bán sách đi ngang qua, thấy hai đứa trẻ đang đọc sách một cách say mê, không khỏi mỉm cười. Hắn dừng lại, nhìn chúng với ánh mắt trìu mến. “Hai tiểu tử này, hẳn là đang đọc ‘Thiên Niên Minh Đăng’ phải không? Cuốn sách này, đúng là kỳ diệu. Ngày trước, ai cũng chỉ mơ ước được làm anh hùng, được tu luyện thành Tiên. Giờ đây, ai cũng nói về việc ‘kiến tạo’, về ‘trách nhiệm’ của mình. Cố Trường Minh đúng là một kỳ nhân. Hắn không cần dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, mà dùng triết lý.”

Tiểu Cường và Tiểu Bảo nhìn người bán sách, rồi lại nhìn nhau, trong lòng dâng lên một niềm tự hào nho nhỏ. Chúng, cùng với hàng triệu đứa trẻ khác trên khắp đại lục, đang là những hạt giống đầu tiên của kỷ nguyên mới, được gieo trồng bằng trí tuệ của Cố Trường Minh. Chúng không còn là những đứa trẻ vô tư chỉ biết chơi đùa, mà đã bắt đầu mang trong mình ý thức về trách nhiệm và sức mạnh của chính bản thân mình. Ánh nắng vàng dịu hắt lên trang sách, hắt lên gương mặt non nớt nhưng đầy vẻ suy tư của hai đứa trẻ, vẽ nên một bức tranh tràn đầy hy vọng.

***

Trong khi thế giới bên ngoài đang sôi động với những cuộc thảo luận và sự chuyển mình, thì tại Thung Lũng Hoa Đào, một bức tranh hoàn toàn khác đang diễn ra. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có những cây hoa đào cổ thụ trổ hoa bốn mùa, suối nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá cuội trơn nhẵn, và làn gió nhẹ nhàng mơn man, mang theo hương hoa đào ngào ngạt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy êm đềm, tiếng gió thổi nhẹ qua những cánh hoa mỏng manh, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thơ mộng, tràn đầy hương sắc.

Cố Trường Minh ngồi bên dòng suối nhỏ, lưng tựa vào một gốc đào cổ thụ. Hắn mặc một bộ trường bào màu tối đơn giản, mái tóc đen dài xõa tự nhiên trên vai. Gương mặt thanh tú, nhưng từng mang vẻ thờ ơ và mỏi mệt nay đã hoàn toàn thanh thản. Đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách, từng chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và nỗi đau, giờ đây chỉ còn lại sự bình yên, tĩnh tại. Hắn khẽ nhắm mắt, hít thở không khí trong lành, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man qua làn da. Trong tĩnh lặng, tâm hồn hắn như hòa vào vạn vật, lắng nghe những tiếng vọng từ thế giới bên ngoài. Hắn không cần phải dùng thần thức để dò xét, bởi những cuộc thảo luận sôi nổi, những câu nói đầy nhiệt huyết của người dân, những lời ca ngợi hay thậm chí là những tiếng tranh cãi của các học giả, tất cả đều như những làn gió thoảng, những dòng chảy nhẹ nhàng luân chuyển trong ý thức của hắn.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, tựa đầu vào vai hắn. Làn da trắng ngần của nàng dưới ánh nắng vàng dịu cuối ngày càng thêm phần thoát tục. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng khẽ cụp xuống, tận hưởng khoảnh khắc bình yên bên người mình yêu. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. “Anh ấy đã làm được rồi, Trường Minh. Di sản của anh đã bắt đầu thay đổi thế giới này.”

Cố Trường Minh khẽ mở mắt, đôi mắt hổ phách nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên những dải màu rực rỡ. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn, một nụ cười mãn nguyện trọn vẹn, không còn chút cay đắng hay mệt mỏi nào. “Không phải anh, Tuyết nhi. Mà là họ. Là họ đã lựa chọn.” Hắn dừng lại, bàn tay khẽ nắm lấy bàn tay mềm mại của Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự ấm áp và gắn bó. “Họ đã lựa chọn không còn đặt gánh nặng lên vai một kẻ cô độc nào nữa. Họ đã lựa chọn tự mình đứng lên, tự mình kiến tạo tương lai. Anh chỉ là người gieo hạt mầm mà thôi.”

Không xa đó, Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên đang vui đùa bên bờ suối. Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ hoạt bát, dùng đôi tay khéo léo tết những bím tóc cho Lâm Uyên, trên tóc cài những bông hoa đào tươi thắm. Lâm Uyên, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn long lanh, cười khúc khích khi những cánh hoa khẽ rơi trên mái tóc mình. Tiếng cười trong trẻo của hai cô bé vang vọng trong thung lũng, như những nốt nhạc vui tươi của một kỷ nguyên mới. Chúng không quan tâm đến những triết lý cao siêu, không bận lòng về những cuộc tranh luận bên ngoài. Chúng chỉ đơn thuần sống, vui vẻ, và học hỏi, giống như những hạt mầm đang lớn lên trong ánh nắng ấm áp.

Cố Trường Minh nhìn hai đứa trẻ, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết. Lòng hắn tràn ngập một cảm giác thanh thản, một sự bình yên mà hắn đã khao khát suốt hai kiếp. Gánh nặng của một ‘người cứu thế’ đã hoàn toàn được gỡ bỏ. Những vết sẹo cũ trong tâm hồn hắn đã hoàn toàn lành lặn, không còn ám ảnh bởi quá khứ. Hắn đã không còn là người anh hùng cô độc gánh vác thế giới, mà đã trở thành người kiến tạo tương lai, một ngọn hải đăng cho những thế hệ mai sau.

Hắn biết rằng, một tương lai tươi sáng không có nghĩa là không có thử thách. Những mối đe dọa mới, những khó khăn tiềm tàng chắc chắn sẽ xuất hiện. Nhưng giờ đây, hắn tin tưởng rằng thế giới này sẽ không còn dựa dẫm vào một anh hùng duy nhất để vượt qua. Kỷ Trần, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và vô số người khác, họ sẽ là những trụ cột vững chắc của kỷ nguyên mới. Và quan trọng hơn, mỗi cá nhân, dù là Tiểu Cường hay Tiểu Bảo, đều sẽ ý thức được trách nhiệm và sức mạnh của mình.

Ánh sáng cuối cùng của ngày tàn chìm dần xuống dưới đường chân trời, để lại một vầng hồng rực rỡ trên bầu trời. Thung Lũng Hoa Đào chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng suối reo và tiếng chim về tổ. Cố Trường Minh vẫn ngồi đó, trong vòng tay của người hắn yêu, lắng nghe tiếng cười trong trẻo của thế hệ tương lai. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình, không phải trong vinh quang của kẻ cứu thế, mà trong sự bình yên của kẻ gieo mầm. Hắn đã hoàn toàn chữa lành. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free