Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 66: Huyền Cảnh Cổ Kim: Tử Linh Châu và Bóng Ma Thủa Ban Sơ

Đêm đã về khuya, trùm lên Thanh Vân Thành một tấm màn đen đặc quánh, nhưng những vệt cháy xám xịt, những khối kiến trúc đổ nát vẫn hiện rõ mồn một dưới ánh trăng mờ nhạt, như những vết sẹo không thể xóa nhòa trên khuôn mặt của một người đang hấp hối. Gió đêm thê lương rít qua những khung cửa sổ vỡ vụn, mang theo mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh và một thứ mùi ngai ngái, khó chịu của Ma khí còn vương vấn. Đó là hơi thở của sự hủy diệt, của nỗi kinh hoàng vừa trôi qua. Trong một góc khuất của một ngôi đền cổ bị tàn phá, nơi những bức tường đá còn trụ vững được đôi chút, Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan đang co ro tìm kiếm chút hơi ấm, không phải từ lửa mà từ chính niềm hy vọng mong manh vừa được thắp lên.

Mộ Dung Tuyết cẩn trọng đặt mảnh ngọc giản cổ xưa lên một phiến đá phẳng. Ánh sáng tím nhạt từ nó lập lòe, phản chiếu lên gương mặt xanh xao, mệt mỏi của nàng, làm nổi bật sự tập trung cao độ trong đôi mắt phượng. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm thần, cảm nhận từng dòng linh lực cổ xưa đang chảy trong mảnh ngọc. Những ký tự huyền bí trên đó bắt đầu luân chuyển, phát ra thứ ánh sáng ngày càng mạnh mẽ, như một trái tim đang đập mạnh mẽ trở lại sau giấc ngủ dài vạn năm.

"Đây... đây là cách Cố Trường Minh chỉ lối sao? Một thị kiến của quá khứ?" Giọng Mộ Dung Tuyết thì thầm, đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn chút hoài nghi. Nàng không thể tin được một vật phẩm đơn giản như vậy lại có thể chứa đựng bí mật của cả một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Mỗi lần nàng tập trung, một luồng năng lượng vô hình lại kéo tâm trí nàng sâu hơn vào một cõi không gian khác, một cõi mờ ảo giữa thực và hư. Nàng cảm thấy như linh hồn mình đang bị giằng xé, bị kéo căng đến cực hạn, nhưng đồng thời, một sự tò mò mãnh liệt lại thúc đẩy nàng tiếp tục.

Tần Vũ, với khuôn mặt lấm lem bụi bặm và máu khô, khinh khỉnh nhìn mảnh ngọc giản đang phát sáng. Hắn không khỏi cảm thấy bực bội khi phải đặt niềm tin vào một thứ gì đó quá đỗi mơ hồ, lại còn đến từ Cố Trường Minh, kẻ mà hắn vừa ngưỡng mộ vừa căm ghét. "Hừm, trò mèo gì thế này? Ngươi tưởng ta sẽ tin vào những thứ huyền hoặc này à?" Giọng hắn tuy có vẻ chế giễu, nhưng đôi mắt sắc bén lại không rời khỏi mảnh ngọc giản một khắc nào. Trong sâu thẳm, hắn biết, Cố Trường Minh chưa bao giờ làm điều gì vô nghĩa. Những manh mối trước đây, dù nhỏ nhặt đến đâu, đều đã chứng minh sự chính xác và tầm quan trọng của chúng. Tuy nhiên, sự kiêu ngạo cố hữu của một thiên tài khiến hắn khó lòng chấp nhận rằng mình lại phải dựa dẫm vào những "trò lừa bịp" của kẻ khác, đặc biệt là Cố Trường Minh. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo đang xâm nhập vào tâm trí, như những sợi tơ vô hình đang trói buộc ý thức hắn, kéo hắn vào một vực sâu không xác định. Cả cơ thể hắn chấn động nhẹ, một cảm giác choáng váng ập đến, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững vẻ mặt bất cần.

Liễu Thanh Hoan thì không giấu nổi sự kinh ngạc. Đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, long lanh như chứa đựng ngàn vì sao, dõi theo ánh sáng tím huyền ảo. Nàng không hề nghi ngờ, không hề chất vấn, chỉ có sự tò mò và một niềm tin ngây thơ. "Thật kỳ lạ... ta cảm thấy như mình đang thực sự ở đó..." Nàng thì thầm, bàn tay nhỏ bé vô thức vươn ra, dường như muốn chạm vào luồng sáng kỳ diệu ấy. Cảm giác như có một bàn tay ấm áp đang vỗ về, dẫn dắt nàng. Nàng không cảm thấy sợ hãi, mà thay vào đó là một sự phấn khích khó tả, như thể một cánh cửa thần kỳ đang mở ra trước mắt.

Dòng linh lực từ ngọc giản đột ngột bùng phát mạnh hơn, cuốn lấy ba người họ vào một vòng xoáy ánh sáng tím rực rỡ. Không có tiếng động, không có cảm giác va chạm vật lý, chỉ có một sự chấn động mạnh mẽ trong linh hồn, như thể họ đang bị tách rời khỏi cơ thể, khỏi thực tại. Mùi khói và Ma khí nồng nặc của Thanh Vân Thành tan biến, thay vào đó là một thứ hương thơm thanh khiết, một làn gió mát lành thổi qua, xua tan đi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Tâm trí họ quay cuồng, một dòng chảy ký ức và hình ảnh xa lạ ập đến, như một cuốn phim vạn năm đang tua nhanh trước mắt. Họ không còn ở trong ngôi đền đổ nát, không còn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm đen hay sự đau đớn của vết thương. Họ bị cuốn vào một dòng chảy thời gian, một hành trình vượt qua hàng vạn năm lịch sử, đến một kỷ nguyên mà họ chỉ từng nghe qua trong những câu chuyện cổ tích và truyền thuyết.

Cố Trường Minh, đứng ẩn mình trong bóng tối cách đó không xa, ánh mắt sâu thẳm dõi theo luồng sáng tím đang dần tan biến. Hắn biết, ngọc giản kia không chỉ là một tấm bản đồ, mà còn là một chìa khóa, một cánh cổng dẫn đến những bí mật của Kỷ Nguyên Hoàng Kim. Hắn đã dành rất nhiều công sức để chuẩn bị nó, để nó có thể truyền tải không chỉ thông tin mà cả trải nghiệm, một cách để những kẻ kiêu ngạo như Tần Vũ và những người còn quá ngây thơ như Liễu Thanh Hoan có thể tự mình chứng kiến, tự mình cảm nhận sự vĩ đại và cũng bi tráng của quá khứ. "Hãy nhìn xem, những con người của hiện tại. Các ngươi sẽ thấy, cái gọi là 'hòa bình vĩnh cửu' của các ngươi đã mong manh đến thế nào, và 'kẻ thù' của các ngươi đã tồn tại từ bao giờ." Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi, đầy vẻ mệt mỏi và cay đắng. Hắn không cứu thế giới, hắn chỉ đang buộc thế giới phải tự cứu lấy mình, bằng cách hé lộ những chân tướng đã bị chôn vùi. Hắn biết rằng trải nghiệm này sẽ thay đổi họ, sẽ gieo vào lòng họ những hạt mầm của sự hiểu biết và trách nhiệm, một cách đau đớn nhưng cần thiết.

***

Cảm giác quay cuồng đột ngột chấm dứt, thay thế bằng một sự yên bình kỳ lạ. Khi ý thức trở lại, Mộ Dung Tuyết nhận ra mình đang đứng giữa một thung lũng xanh mướt, rực rỡ dưới ánh nắng vàng dịu. Nàng không còn cảm thấy cơ thể mình bị giằng xé, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, như thể nàng đã trút bỏ được gánh nặng của thực tại. Xung quanh nàng, những ngọn núi hùng vĩ vươn cao, được bao phủ bởi những cánh rừng cây cổ thụ tán lá xanh rì, tỏa ra một làn sương mờ ảo màu ngọc bích. Dòng suối trong vắt róc rách chảy qua những phiến đá cuội, mang theo âm thanh trong trẻo, du dương. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, hòa cùng tiếng ong bướm vờn quanh những đóa linh hoa khoe sắc thắm.

Đây chính là Dược Thần Cốc.

Kiến trúc ở đây mộc mạc nhưng tinh tế. Những nhà sàn gỗ lim được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, mái ngói cong vút ẩn hiện dưới tán cây cổ thụ. Các lều thuốc đơn sơ nhưng ấm cúng, tỏa ra hương thơm nồng nàn của hàng ngàn loại linh dược, thảo mộc tươi mới. Đâu đó, tiếng cối xay dược liệu đều đặn vang lên, tiếng đan dược nổ lách tách trong lò luyện, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và kiến thức. Linh khí ở đây không chỉ thuần khiết mà còn mang theo mùi hương của các loại dược liệu, khiến cho mỗi hơi thở đều trở nên sảng khoái và tràn đầy năng lượng. Ánh sáng tự nhiên, trong trẻo chiếu rọi khắp nơi, xuyên qua những tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, tràn đầy sức sống, hoàn toàn trái ngược với sự hoang tàn, chết chóc của Thanh Vân Thành mà họ vừa rời khỏi.

"Đây... là Kỷ Nguyên Hoàng Kim sao?" Liễu Thanh Hoan thì thầm, đôi mắt to tròn lấp lánh sự kinh ngạc. Nàng vươn tay chạm vào một đóa linh hoa đang rung rinh trong gió, cảm nhận sự mềm mại và sức sống mãnh liệt của nó. Nàng cảm thấy như mình đang mơ, một giấc mơ quá đỗi chân thực.

Tần Vũ vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng đôi mắt hắn không giấu nổi sự kinh ngạc. Hắn là một thiên tài của thời đại, nhưng ngay cả hắn cũng chưa từng thấy một nơi nào linh khí dồi dào và thuần khiết đến vậy. Mỗi cây cỏ, mỗi viên đá ở đây dường như đều được thấm đẫm sức sống của thiên địa. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn nhỏ nhoi len lỏi trong lòng. Những gì hắn từng coi là "đỉnh cao" của tu luyện ở thời đại mình, giờ đây, so với Kỷ Nguyên Hoàng Kim này, chẳng khác nào một con ếch ngồi đáy giếng. "Một phàm nhân mà lại hiểu biết như vậy? Kỷ Nguyên Hoàng Kim quả nhiên không tầm thường." Hắn nghĩ thầm, đôi mắt quét một vòng, cố gắng nắm bắt mọi chi tiết. Hắn thấy Thanh Vân Tử, với dáng người nhỏ bé, lưng còng và bộ râu dài phất phơ, đang cúi xuống kiểm tra một loại thảo dược quý hiếm. Bên cạnh lão là một người bạn đồng hành, trông có vẻ kiên nghị và ít nói. Họ đang tìm kiếm một thứ gì đó, ánh mắt đầy vẻ tò mò và kiên trì.

Mộ Dung Tuyết nhìn quanh, nàng nhận ra cảnh tượng này khớp với những gì nàng đã giải mã từ ngọc giản. Nàng cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào. Đây là quá khứ, là nơi mà Cố Trường Minh muốn họ nhìn thấy, muốn họ hiểu. Nàng không còn nghi ngờ về phương pháp của hắn, mà thay vào đó là một sự kính trọng sâu sắc đối với trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của hắn. "Cố Trường Minh... hắn đã nhìn thấy tất cả những điều này sao?" Nàng tự hỏi, một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến gánh nặng mà hắn đã phải mang.

Khi Thanh Vân Tử và bạn đồng hành tiếp tục cuộc tìm kiếm, họ tiến sâu hơn vào thung lũng, nơi một cô gái trẻ đang cúi mình bên một lùm cây, cẩn thận hái những lá thảo dược. Nàng mặc một chiếc áo vải thô màu xanh nhạt, mái tóc đen được buộc gọn gàng, lưng đeo một chiếc giỏ tre đã cũ kỹ. Dung nhan nàng thanh tú, giản dị, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hiền lành và sự tập trung tuyệt đối. Đó chính là Cổ Thanh Liên.

Thanh Vân Tử tiến đến gần, giọng nói đầy vẻ tò mò: "Cô nương, xin hỏi cô có biết loại Bách Diệp Thảo này thường mọc ở đâu trong Dược Thần Cốc không? Lão phu đã tìm kiếm mấy ngày rồi mà vẫn chưa thấy."

Cổ Thanh Liên ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền hậu. "Bách Diệp Thảo à? Loại linh thảo đó không thích ánh nắng trực tiếp, cũng không chịu được đất khô cằn. Nó thường ẩn mình dưới những tảng đá lớn, nơi có độ ẩm cao và được che phủ bởi bóng râm của cây cổ thụ." Nàng chỉ tay về phía một vách núi đá sừng sững, nơi những cây dây leo chằng chịt bám víu. "Đặc biệt, ở đó có một hang động nhỏ, nơi linh khí th���y hệ tụ tập. Bách Diệp Thảo mọc rất nhiều ở đó, và còn có cả một loại linh quả hiếm nữa."

Thanh Vân Tử và bạn đồng hành ngạc nhiên nhìn nhau. Họ đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng lại bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. "Đa tạ cô nương đã chỉ dẫn!" Thanh Vân Tử cúi người cảm ơn.

Cổ Thanh Liên chỉ mỉm cười, ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phía khu rừng sâu. "Thiên nhiên luôn ban tặng những điều kỳ diệu, chỉ cần chúng ta biết cách tìm kiếm và trân trọng." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một sự an nhiên và hiểu biết sâu sắc. Nàng không hề có tu vi cao siêu, nhưng những lời nói của nàng lại chứa đựng một triết lý sâu xa, khiến Mộ Dung Tuyết và Tần Vũ đang "quan sát" cũng phải giật mình.

Tần Vũ, trong tâm trí mình, không khỏi cảm thán. Hắn luôn tin rằng chỉ có sức mạnh và tu vi mới là thước đo của giá trị, nhưng cô gái phàm nhân này lại sở hữu một sự thông tuệ về thiên nhiên mà ngay cả những dược sư hàng đầu cũng khó lòng sánh kịp. "Một phàm nhân mà lại hiểu biết như vậy? Kỷ Nguyên Hoàng Kim quả nhiên không tầm thường." Hắn cảm thấy một sự kính trọng không lời dâng lên, xóa tan đi chút kiêu ngạo còn sót lại.

Mộ Dung Tuyết thì cảm nhận được một sự thuần khiết lạ thường từ Cổ Thanh Liên. Nàng không phải là một chiến binh, không phải là một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng nàng lại là một phần không thể thiếu của hệ sinh thái này, một người giữ gìn và thấu hiểu những bí mật của đất trời. "Cô ấy... thật thuần khiết. Liệu có phải đây là khởi nguồn của 'công thức' Cố Trường Minh muốn chúng ta tìm hiểu?" Nàng tự hỏi, nhận ra rằng "công thức" không chỉ là về dược liệu, mà còn là về sự hài hòa, về sự hiểu biết sâu sắc về thế giới. Những kiến thức mà Cố Trường Minh muốn họ lĩnh hội có lẽ không chỉ đơn thuần là công thức luyện đan, mà còn là những bài học về cách sống, cách tồn tại trong một thế giới đầy biến động.

Sau khi Cổ Thanh Liên chỉ dẫn, Thanh Vân Tử và bạn đồng hành tiếp tục hành trình, tiến về phía vách núi đá mà nàng đã chỉ. Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan cũng cảm thấy mình bị cuốn theo, như những bóng ma vô hình đang dõi theo bước chân của họ. Họ biết, con đường này sẽ dẫn đến Tử Linh Châu, nhưng đồng thời, cũng sẽ dẫn họ đến một sự thật kinh hoàng về Kỷ Nguyên Hoàng Kim.

***

Theo chỉ dẫn của Cổ Thanh Liên, Thanh Vân Tử và bạn đồng hành đã tìm thấy lối vào Bích Đàm Động Phủ. Đó là một hang động tự nhiên, ẩn mình sau một thác nước nhỏ, được bao phủ bởi lớp rêu phong xanh mướt và những cây cổ thụ khổng lồ. Ánh sáng xanh biếc yếu ớt từ bên trong hắt ra, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như một cánh cửa dẫn vào thế giới thần tiên. Mùi nước trong lành, rêu phong và khoáng vật đặc trưng của hang động tràn ngập không gian, xen lẫn một chút hương linh thảo thanh nhã.

Khi tiến vào sâu hơn, họ bắt gặp những chạm khắc tinh xảo trên vách đá, những hình vẽ cổ xưa mô tả các loại linh thú và những vị thần thoại, cho thấy nơi đây đã từng là một thánh địa tu luyện. Các hang động được cải tạo thành phòng ốc đơn giản nhưng đầy ẩn ý, với bàn đá, giường đá và những cổng đá phủ rêu. Tiếng nước chảy tí tách từ những nhũ đá, tiếng cá bơi lội nhẹ nhàng trong một hồ nước nhỏ bên trong động, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, khiến tâm hồn trở nên tĩnh lặng. Linh khí ở đây thuần khiết đến mức có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng khí đang luân chuyển trong không gian, mang theo một sự mát mẻ, dễ chịu. Ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm xuyên qua, chiếu rọi những vách đá, tạo nên một vẻ đẹp siêu thực.

"Quả nhiên là Kỷ Nguyên Hoàng Kim..." Tần Vũ không kìm được tiếng thở dài trong tâm trí. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một nơi ẩn dật như vậy lại có thể tồn tại, và những trận pháp, những dấu vết của tu luyện cổ xưa ở đây còn tinh diệu hơn gấp vạn lần những gì hắn từng thấy.

Ngay lối vào trung tâm động phủ, một trận pháp thủy hệ cổ xưa hiện ra. Những dòng nước xanh biếc cuộn xoáy theo một quy luật phức tạp, tạo thành một rào cản vô hình nhưng mạnh mẽ. Thanh Vân Tử, với kinh nghiệm dày dặn của mình, trầm ngâm quan sát, rồi bắt đầu vận dụng linh lực để giải mã. Quá trình giải trận pháp tuy gian nan nhưng cũng đầy thú vị. Tần Vũ, khi theo dõi, không khỏi trầm trồ. Hắn nhận ra sự tinh diệu của trận pháp này vượt xa những gì mà tu sĩ thời đại hắn có thể tạo ra. Mỗi đường nét, mỗi vị trí đặt trận nhãn đều chứa đựng đại đạo sâu xa, không chỉ đơn thuần là phòng thủ mà còn ẩn chứa cả sự cân bằng của ngũ hành, âm dương. Sự kiêu ngạo của hắn lại bị giáng thêm một đòn nữa, buộc hắn phải thừa nhận sự vĩ đại của quá khứ.

Cuối cùng, sau một thời gian dài, trận pháp cũng được hóa giải. Một cánh cổng đá chậm rãi mở ra, hé lộ cảnh tượng bên trong.

Tại trung tâm của động phủ là một hồ nước nhỏ, nước trong xanh như ngọc bích, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Ngay giữa hồ, trên một phiến đá rêu phong, một viên ngọc phát sáng tím huyền ảo đang lơ lửng. Đó chính là Tử Linh Châu. Nó tỏa ra thứ linh khí tinh thuần đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành một vầng hào quang nhẹ nhàng bao bọc xung quanh. Ánh sáng tím của nó lung linh, nhảy múa, như một vì sao nhỏ bị giam cầm giữa lòng đất. Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan không kìm được tiếng thốt lên kinh ngạc trong tâm trí. Vẻ đẹp của Tử Linh Châu vượt xa mọi tưởng tượng của họ.

Thanh Vân Tử và bạn đồng hành tiến lại gần, ánh mắt đầy vẻ hân hoan và kính sợ. Họ đã tìm thấy nó, báu vật mà họ tìm kiếm bấy lâu nay. Thanh Vân Tử chậm rãi vươn tay, chuẩn bị chạm vào viên ngọc quý giá.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó, một luồng Ma khí âm u, lạnh lẽo bất ngờ trỗi dậy từ sâu thẳm dưới lòng đất, từ bên dưới phiến đá nơi Tử Linh Châu đang lơ lửng. Nó không phải là loại Ma khí quen thuộc mà họ đã đối mặt ở Thanh Vân Thành, mà là một thứ Ma khí nguyên thủy hơn, cổ xưa hơn, mang theo một sự nặng nề, u ám đến rợn người. Luồng Ma khí ấy cuộn xoáy lên, nhanh chóng lan rộng khắp động phủ, nuốt chửng ánh sáng xanh biếc của Bích Đàm, biến nó thành một vùng nước đen ngòm, chết chóc.

Đá núi bắt đầu nứt nẻ, biến chất, từ màu xanh ngọc bích chuyển sang màu đen xám xịt, khô khốc. Những cây dây leo rêu phong héo úa, mục ruỗng trong chớp mắt. Ngay cả những linh thú nhỏ bé đang ẩn mình trong hang động cũng không thoát khỏi. Một con cá linh đang bơi trong hồ bỗng co giật, vảy nó chuyển sang màu đen sẫm, đôi mắt đỏ ngầu hung tợn, hàm răng sắc nhọn mọc dài ra. Nó biến thành một Ma vật sơ khai, gầm gừ lao về phía Thanh Vân Tử.

Tần Vũ, trong "thị kiến" này, cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không chỉ vì Ma khí mà vì sự thật kinh hoàng mà hắn đang chứng kiến. "Ma khí! Không thể nào... ngay cả trong thời đại này, nó đã tồn tại sao?" Giọng hắn thốt ra đầy vẻ bàng hoàng, sự kiêu ngạo hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi và sự kinh hãi tột độ. Hắn luôn nghĩ Ma khí là một mối đe dọa gần đây, gắn liền với sự trỗi dậy của Ma Chủ. Nhưng giờ đây, hắn lại chứng kiến nó tồn tại ngay cả trong thời kỳ hoàng kim của tu luyện, hàng vạn năm trước khi Ma Chủ xuất hiện. Điều này làm lung lay toàn bộ niềm tin và sự hiểu biết của hắn về thế giới.

Mộ Dung Tuyết cũng không kém phần kinh hãi. Nàng cảm thấy như một bức màn che phủ đã bị xé toạc, hé lộ một chân tướng tàn khốc. "Đây không chỉ là vấn đề của hiện tại... nó đã là một bóng ma từ rất lâu rồi..." Nàng thì thầm, đôi mắt phượng mở lớn. Nếu Ma khí đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Hoàng Kim, thì nó không phải là một mối đe dọa mới, mà là một bóng ma vĩnh cửu, một lời nguyền đã đeo bám đại lục Tiên Nguyên từ thủa khai thiên lập địa. Điều này khiến nàng càng thêm thấu hiểu sự bất lực và mệt mỏi của Cố Trường Minh trong kiếp trước. Hắn không phải đối mặt với một kẻ thù, mà là một bóng ma của lịch sử, một thứ tồn tại vượt ra ngoài sự kiểm soát của bất kỳ ai. Gánh nặng mà hắn gánh vác trong kiếp trước có lẽ còn lớn hơn nàng tưởng rất nhiều.

Liễu Thanh Hoan run rẩy, lùi lại vài bước. Đôi mắt nàng ngấn lệ, vẻ ngây thơ đã bị thay thế bởi sự sợ hãi tột độ. "Thật đáng sợ..." Nàng không thể tin được một nơi đẹp đẽ, yên bình như vậy lại có thể bị hủy hoại bởi một thứ đáng sợ đến thế. Hình ảnh những sinh vật biến dị, những vách đá hóa đen đã khắc sâu vào tâm trí nàng, gieo rắc một hạt giống kinh hoàng.

Ma khí vẫn tiếp tục lan rộng, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn. Thanh Vân Tử và bạn đồng hành vội vàng rút lui, cố gắng tránh khỏi sự tấn công của Ma vật sơ khai. Viên Tử Linh Châu vẫn lơ lửng giữa hồ, ánh sáng tím của nó vẫn kiên cường tỏa ra, chống chọi lại sự xâm thực của Ma khí, nhưng dường như cũng đang dần yếu đi. Nó là một điểm sáng duy nhất trong màn đêm đen tối đang bao trùm động phủ.

Cố Trường Minh, ở hiện tại, trong bóng tối của Thanh Vân Thành, khẽ nhắm mắt lại. Hắn đã thấy cảnh tượng này hàng ngàn lần trong ký ức của mình. Ma khí, không phải là phát minh của Ma Chủ, mà là một thực thể cổ xưa, một vết nhơ ăn sâu vào tận xương tủy của thế giới này. Ma Chủ chỉ là kẻ đã học cách sử dụng và khuếch đại nó, biến nó thành một công cụ hủy diệt. Hắn đã để lại manh mối này không chỉ để họ tìm thấy Tử Linh Châu, mà còn để họ hiểu. Hiểu rằng kẻ thù không chỉ là những Hắc Ảnh đang tàn phá Thanh Vân Thành, mà là một bóng ma đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Hoàng Kim, một mối đe dọa mà ngay cả những vị tiên nhân vĩ đại nhất cũng không thể loại bỏ hoàn toàn.

Ánh sáng tím của ngọc giản trên phiến đá trong tàn tích Thanh Vân Thành bắt đầu mờ dần, báo hiệu rằng "thị kiến" sắp kết thúc. Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan cảm thấy một lực hút mạnh mẽ đang kéo họ trở lại thực tại. Dù chưa chạm được vào Tử Linh Châu, nhưng họ đã biết vị trí của nó, và quan trọng hơn, họ đã biết được một sự thật tàn khốc về nguồn gốc và bản chất của Ma khí. Cái giá của việc nắm giữ Tử Linh Châu không chỉ là đối mặt với hiểm nguy vật lý, mà còn là đối mặt với một chân tướng kinh hoàng, thách thức mọi hiểu biết của họ. Đây là một cuộc chiến không chỉ của hiện tại, mà là một cuộc chiến kéo dài qua hàng vạn năm lịch sử, một di sản của sự hủy diệt mà họ giờ đây buộc phải gánh vác.

Thị kiến tan biến, để lại ba người họ trong bóng tối lạnh lẽo của Thanh Vân Thành, giữa mùi khói và Ma khí nồng nặc. Nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa mới đã bùng lên, không phải của hy vọng mù quáng, mà là của ý chí kiên cường, của sự hiểu biết đau đớn và của một trách nhiệm mới. Tử Linh Châu đang chờ đợi, và cùng với nó, là một cuộc đối đầu với bóng ma cổ xưa của Ma khí, một trận chiến mà họ không thể né tránh.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free