(Đã dịch) Siêu Thần Yêu Nghiệt - Chương 1550: Tàn khốc
Đột nhiên, bên ngoài sơn động xuất hiện năm võ giả. Kẻ cầm đầu có tu vi cao nhất, cảnh giới đã đạt tới Chuẩn Tiên sơ kỳ, bốn người khác thì là Bán Tiên Đại viên mãn đỉnh phong.
Những người này là tán tu ở gần thành trì, ngày thường hoặc bế quan tu hành, hoặc đến dã ngoại săn giết hung thú để kiếm tinh hạch.
Trước đó, Vân Phi Dương đuổi giết một con Hổ Sư Thú, động tĩnh rất lớn, năm người từ xa nghe thấy. Khi họ đuổi tới hiện trường, phát hiện đó là một con hung thú Chuẩn Tiên sơ kỳ, liền đuổi theo một mạch.
"Người bên trong!"
Tên Chuẩn Tiên cầm đầu, tên là Thôi Vượng, lạnh lùng nói: "Lăn ra đây!"
Bốn người còn lại vây quanh cửa động, rõ ràng là sợ người trong động bỏ chạy.
"Đạp."
Vân Phi Dương bước ra, cười nói: "Có chuyện gì sao?"
Sau khi rời khỏi thôn trang, hắn đã thay hình đổi dạng, hiện tại tuy dáng vẻ cực kỳ khôi ngô tuấn tú, nhưng đương nhiên không còn là Vân Phi Dương.
Hơn nữa hắn luôn vận chuyển Nghịch Thiên Quyết, áp chế cảnh giới rất tốt.
Mới đến, nên giấu tài, giấu tài.
Phát giác khí tức của người này đơn giản là Chuẩn Tiên sơ kỳ, không kém mình là bao, Thôi Vượng lập tức yên tâm nói: "Con Hổ Sư Thú trước đó là ngươi giết?"
"Không tệ."
Vân Phi Dương gật đầu nói.
Thôi Vượng cười nhạt một tiếng, nói: "Đem tinh hạch giao ra đây."
"Giao ra đây?"
Vân Phi Dương có chút kinh ngạc nói: "Đồ của ta, tại sao phải giao ra đây?"
Mọi người câm nín.
Thằng này có phải ngốc không vậy?
Chẳng lẽ không nhìn ra, chúng ta đang cướp bóc sao?
Thôi Vượng cười lạnh nói: "Tiểu tử, ngươi có thể không giao, nhưng cái giá phải trả chính là cái chết."
Vân Phi Dương nghe vậy, cả kinh nói: "Các ngươi là cường đạo?"
"Cường đạo?"
"Ha ha ha!"
Mọi người lập tức cười ầm lên, giống như vừa nghe được một câu chuyện cười cực kỳ buồn cười.
Một lát sau, Thôi Vượng thu lại tiếng cười, lạnh lùng nói: "Tiểu tử, ở Chân Vũ Thần Vực, không có cái gọi là cường đạo, cũng không có cái gọi là thổ phỉ, chỉ cần ngươi có đủ thực lực, muốn gì thì muốn, là chuyện rất bình thường!"
"Tàn khốc vậy sao?"
Vân Phi Dương lẩm bẩm nói.
"..."
Mọi người lại câm nín lần nữa.
Chẳng lẽ, kẻ này là dã nhân sống trong vực sao, ngay cả quy tắc cơ bản nhất cũng không rõ?
"Tiểu tử, đừng giả vờ ngây ngốc nữa."
Thôi Vượng không kiên nhẫn nói: "Hiện tại cho ngươi hai lựa chọn, hoặc là giao tinh hạch rồi cút đi, hoặc là chúng ta tự mình ra tay lấy, còn ngươi thì bỏ mạng nơi hoang dã."
"Không có lựa chọn nào khác sao?"
Vân Phi Dương nói.
"Tiểu tử."
Một gã võ giả lạnh lùng nói: "Thôi lão đại đây là cho ngươi cơ hội sống sót, đừng dây dưa nữa, mau chóng đưa ra lựa chọn, nếu không thì bây giờ ngươi đã sớm chết rồi."
"Ta đang phân vân."
Vân Phi Dương nâng cằm lên, trầm tư trong chốc lát rồi nói: "Ta cảm thấy, có lẽ còn có lựa chọn thứ ba, đó chính là..."
"Vút!"
Hắn đột nhiên xuất hiện trước mặt Thôi Vượng, một tay vươn ra, bóp chặt cổ hắn, ánh mắt sắc bén nói: "Giao ra những thứ đáng giá của các ngươi, ta sẽ tha cho các ngươi khỏi chết!"
Cử động kia nhanh như chớp.
Khi Vân Phi Dương trực tiếp chộp vào cổ Thôi Vượng, lực lượng cường đại phóng thích, hắn mới hoàn hồn lại, ánh mắt hiện rõ vẻ hoảng sợ.
Bốn gã võ giả bên cạnh trợn tròn mắt.
Bọn họ hoàn toàn không thấy Vân Phi Dương đã động thủ như thế nào, cứ như vậy 'vút' một cái, đã đứng cạnh Thôi lão đại, khống chế hắn rồi.
"Ngươi... Ngươi không phải Chuẩn Tiên sơ kỳ!"
Thôi Vượng hoảng sợ nói.
Hiển nhiên, theo luồng khí tức bộc phát từ Vân Phi Dương, hắn đã cảm thấy được rằng y mạnh hơn mình rất nhiều.
"Cái gì?"
Sắc mặt bốn người kinh biến.
"Tranh thủ lúc ta đang có tâm trạng không tệ, mau chóng giao ra những vật có giá trị, nếu không ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết."
Giọng Vân Phi D��ơng âm trầm, Linh Hồn Lực cường đại bao phủ quanh Thôi Vượng, khiến hắn lập tức chịu đựng uy áp khủng bố hoành hành.
"Đừng... Đừng..."
Thôi Vượng sợ hãi, hắn vội vàng nói: "Ta... Ta giao... Ta giao!"
Nói xong, hắn lấy Không Gian Giới Chỉ ra, đồng thời còn rất phối hợp xóa đi linh hồn khắc ấn bên trong.
"Còn các ngươi nữa."
Vân Phi Dương nhìn lướt qua bốn người còn lại.
Thôi Vượng thì giận dữ nói: "Móa nó, còn không mau lấy ra, đưa cho vị tiểu hữu này!"
"Được! Được!"
Bốn người tuy không muốn, nhưng vẫn vô cùng đau lòng ném Không Gian Giới Chỉ qua.
Vân Phi Dương lúc này phân hóa linh hồn, dung nhập vào năm chiếc nhẫn, nhưng cũng chỉ vơ vét được không ít tinh hạch, không có gì quá đáng giá.
"Này."
Hắn nhíu mày, nói: "Trong giới chỉ của ngươi, sao lại không có loại đá ẩn chứa đạo ý kia?"
Đá ẩn chứa đạo ý?
Thôi Vượng lập tức nghĩ đến, y có thể là nói Tiên thạch, lúc này khóe miệng co giật nói: "Tiểu hữu, Tiên thạch là loại vật cực kỳ trân quý như vậy, ta là một kẻ tán tu, sao có thể có chứ."
Hắn trước kia có.
Bất quá, đã sớm lấy ra để đổi lấy quyền cư ngụ trong thành trì rồi.
"Tiên thạch sao?" Vân Phi Dương đã biết tên loại đá kia, tiếp đó buông Thôi Vượng ra, lạnh lùng nói: "Cút đi."
"Vút!"
Thôi Vượng vừa đạt được giải thoát, lúc này chạy như một làn khói, bốn gã võ giả cũng từng người chạy nhanh hơn cả thỏ.
Bị cướp ngược.
Hôm nay thật là xui xẻo mà.
Trong Không Gian Giới Chỉ của Thôi Vượng và bốn gã võ giả tuy không có Tiên thạch, nhưng có hơn 100 viên tinh hạch, trong đó có mười viên cấp Chuẩn Tiên sơ kỳ, cũng coi như có chút thu hoạch.
Vân Phi Dương đem chúng cất giữ trong Tạo hóa giới chỉ, ý định sưu tập đủ nhiều, rồi sẽ cùng nhau thu lấy đạo ý bên trong.
Đối với hắn mà nói, đã không có Tiên thạch, vậy chỉ có thể dựa vào tinh hạch thôi.
"Ở Chân Vũ Thần Vực, thì ra không có cái gọi là cường đạo và thổ phỉ, chỉ cần có thực lực, có thể tùy ý làm càn."
Vân Phi Dương khóe miệng giương lên nụ cười.
Với tư cách là một người thường xuyên cướp bóc kẻ khác, vơ vét Không Gian Giới Ch��� của chủ nhân, hắn phi thường thích loại quy tắc này, loại phương thức này.
...
Từ thôn trang đến thành trì gần nhất, ít nhất có mấy vạn dặm đường.
Chính giữa cũng là những cánh rừng núi rậm rạp, bên trong có hàng ngàn hung thú.
Vân Phi Dương vì muốn thu hoạch đạo ý từ tinh hạch, nên trên đường đi, gặp thú liền giết. Vài ngày sau, số hung thú chết trong tay hắn đã hơn ngàn con.
Trong đó, riêng tinh hạch cấp Chuẩn Tiên sơ kỳ đã hơn 100 viên.
Vân Phi Dương tìm một sơn động vắng vẻ, dung nhập vào Tạo hóa giới chỉ, bắt đầu tiến hành thu lấy số lượng lớn.
Chỉ vỏn vẹn một ngày, hơn trăm viên tinh hạch cấp Chuẩn Tiên liền bị hấp thu toàn bộ, thu hoạch đạo ý, nhưng cũng chỉ bằng một phần mười Tiên thạch.
"Xem ra, ít nhất phải hấp thu khoảng một ngàn viên tinh hạch cấp Chuẩn Tiên sơ kỳ, mới có thể sánh bằng một viên Tiên thạch."
Vân Phi Dương lẩm bẩm nói.
"Bành!"
"Bành!"
Đột nhiên, bên ngoài sơn động truyền đến tiếng nổ vang.
"Có người đánh nhau?"
Vân Phi Dương lúc này đi ra khỏi sơn động, men theo tiếng động bước tới.
Rất nhanh, hắn liền thấy hơn mười tên võ giả đang vây công một lão giả khoảng bảy mươi tuổi bên cạnh một con suối nhỏ.
"Nhiều người như vậy ức hiếp một người, đúng là không biết xấu hổ mà."
Vân Phi Dương lắc đầu lẩm bẩm nói.
Hắn cũng không có ý định ra tay tương trợ, dù sao Chân Vũ Thần Vực rất tàn khốc, gặp chuyện bất bình liền ra tay giúp đỡ, thật sự có chút buồn cười.
Đương nhiên.
Nếu như lão già đổi thành một mỹ nữ nũng nịu, Vân đại tiện thần có thể sẽ ra tay, trình diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Truyen.free là nơi duy nhất để bạn có thể tìm thấy bản dịch này một cách hoàn chỉnh.