Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sống Lại Thập Niên 80 Làm Nông Dân Mới - Chương 186: Chế tạo xe lăn

Tiếu Quân ngồi tựa lưng vào gốc cây, tay giơ cao cuốn truyện tranh, chân phải gác lên chân trái, không ngừng rung rung như thể rút gân. Chắc hẳn gã đã say mê cuốn truyện đến mức Vạn Phong đi đến bên cạnh mà cũng chẳng hay.

"Coi chừng kiến bò vào quần cụt bây giờ."

"Á!" Tiếu Quân hoảng hồn kêu lên một tiếng, cuốn truyện tranh trong tay cũng văng ra.

"Xem mày kìa, trông nh�� gấu mà to xác thế lại sợ con kiến à? Rốt cuộc mày có được tích sự gì không thế?"

"Tao đúng là đặc biệt sợ kiến, còn mày thì cứ khoái dùng cái này để dọa tao."

"Vậy đã bị kiến cắn bao giờ chưa?"

"Cái đó thì chưa, nhưng không hiểu sao cứ nhìn thấy kiến là tao lại run bắn cả người lên."

"Thế thì hay đấy, hôm nào tao giới thiệu mày với thằng Nhị Lừa trong đội tao. Nó cũng run rẩy suốt ngày, hai đứa mày chắc chắn sẽ tâm đầu ý hợp lắm."

"Nó cũng sợ kiến à?"

"Không, nó bị thần kinh, thấy ai cũng run rẩy hết."

"Xì, thần kinh gì chứ, mày nói phét. Hôm nay đâu phải phiên chợ, mày mò đến đây làm gì?"

Vạn Phong ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng bên cạnh Tiếu Quân. "Đến cửa hàng may Thành Y của hợp tác xã làm chút việc ấy mà."

Tiếu Quân như chợt nhớ ra điều gì đó, trên mặt hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý, vẻ cười cợt đó pha chút tục tĩu, khó tả. Thằng này uống nhầm thuốc hay tối qua nằm mơ thấy tiên mà cười ranh mãnh thế không biết?

Tiếu Quân hạ thấp giọng, vẻ mặt bí hiểm như thể đang liên lạc với đặc vụ. "Tao nghe nói mấy hôm trước, cái cô gái xinh đẹp làm quần áo ở tổ may của hợp tác xã là vợ mày đúng không?"

Trời ạ, tin tức này mà cũng đã lan đến tận Cô Sơn rồi sao?

"Đừng nói bậy," Vạn Phong nghiêm mặt đính chính tin đồn, "chúng ta là mối quan hệ nam nữ trong sáng."

"Dẹp đi, ai thèm giành với mày."

"Thôi nói chuyện nghiêm túc chút được không? Tao biết mày mới biết yêu nhưng cũng không thể tối ngày cứ nghĩ đến chuyện đó mãi chứ?"

"Ai thèm nghĩ cái đó! Tao giống mày, đến tuổi phải tìm đối tượng thôi."

Vạn Phong nhanh chóng lái sang chuyện khác: "Thôi, nói chuyện có ích đi. Thế cái lão Tề Nghiễm Lợi đó không đến đây nữa à?"

"Không, từ cái lần trước bị đánh xong thì lão ta không bén mảng tới nữa."

"Thế còn thằng em họ của lão ta đâu?"

"Thằng bé có đến. Lần trước mày không phải cho hai chú cháu nó tiền sao, nó lại mang trả rồi, bảo đọc sách tốn mất tám hào. Nó đã đọc hết sạch sách trên sạp rồi. À đúng rồi, tao còn mua thêm ít sách mới, mày xem thử thế nào?"

Bọn trẻ con đúng là v�� tư, đánh nhau xong về nhà ngủ một giấc là có khi quên tiệt rồi.

Vạn Phong lúc này mới để ý thấy trên sạp sách có một ít sách mới: *Tam Quốc Diễn Nghĩa*, *Đả Cẩu Cản Gia*, *Mã Tắc Trảm Mã Cốc*...

"Mấy cái thứ quỷ quái gì mà mày cũng mua về thế này? Mấy cuốn truyện giật gân, nhảm nhí này thì mày trông mong cho ai thuê xem chứ, lại còn là bản chuyển thể điện ảnh. Hèn chi vẫn còn ế chỏng chơ trên sạp."

"Trời đất quỷ thần ơi! Mấy cuốn sách vớ vẩn này mà mày cũng mua về à? Mày có phải uống cháo lú nên lẩn thẩn rồi không đấy?"

Tiếu Quân ngơ ngác hỏi: "Sao thế, đây chẳng phải sách sao?"

"Tôi lạy ông, ông có chút kiến thức được không? Mày đúng là không biết chọn sách. Ít nhất cũng phải xem tao ban đầu đã mua những loại sách nào chứ!"

"Thì đấy, mày mua toàn sách đánh giặc, bắt đặc vụ."

"Vậy mày không biết cứ dựa theo thể loại sách tao mua mà mua à? Mày thế này chẳng phải mua bừa sao?"

Tiếu Quân đưa tay gãi đầu: "Thằng bán sách nó bảo tao là 'bách hóa tề tụ, trăm khách đón mời', muốn kiểu sách gì cũng phải có mới được."

"Xàm! Bán sách nói mày cũng tin à? Bọn nó toàn ôm hàng ế không bán được nên mới đẩy cho mày đấy. Loại sách này mà có người đọc thì tao đi bằng đầu!"

Vạn Phong vừa dứt lời, bên tai liền vẳng đến những tiếng nói như sấm.

"Ôi chao! Ở đây còn có sách cho thuê à? Oa, còn có *Tam Quốc Diễn Nghĩa*, *Đả Cẩu Cản Gia* nữa!"

Vạn Phong chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, một luồng âm khí thổi qua, y như rằng cái vận đen đang đeo bám. Trời ạ, không phải lại đến tát vào mặt mình đấy chứ? Lần này bị vả mặt nhanh thật!

Ngay sau đó, hai người đàn ông trưởng thành đứng trước sạp sách hỏi: "Thuê sách bao nhiêu tiền một cuốn?"

Tiếu Quân vừa định nói thì Vạn Phong đã nhanh nhảu chen vào: "Sách loại truyện hài kịch này, hai phân một cuốn thôi!"

Mắt Tiếu Quân suýt lồi ra ngoài, thầm nghĩ bụng: Khó khăn lắm mới có người hỏi mua sách, thế mà thằng này lại còn phá đám.

Vạn Phong đứng một bên đắc ý ra mặt, ngụ ý nếu muốn vả mặt anh thì phải trả gấp đôi tiền.

Hai người đàn ông chẳng ngần ngại gì, "bốp" một tiếng ném hai đồng hai phân xu xuống, mỗi người cầm một cuốn rồi khoan khoái đi sang một bên.

Tiếu Quân nhìn mà ngây người, thế này mà cũng được ư?

Vừa quay mặt đi, Tiếu Quân đã phá ra tiếng cười ranh mãnh như Phan Kim Liên: "Huynh đệ ơi, miệng lưỡi thế gian thay đổi khôn lường! Tôi sống lớn từng này chưa thấy ai đi bằng đầu bao giờ, không biết cảnh tượng đó sẽ thế nào nhỉ?"

"Cảnh tượng thế nào thì mày cũng đừng mong được thấy."

Vạn Phong ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt nghiêm nghị giả vờ, đột nhiên giơ tay chỉ lên bầu trời: "Có đĩa bay kìa!"

Chiêu này y từng dùng với Trương Hướng Bình rồi, hiệu quả không tồi. Nếu dễ dùng thì cứ dùng đi dùng lại vài lần cũng chẳng sao.

Cũng giống như Trương Hướng Bình ban đầu, Tiếu Quân chẳng biết đĩa bay là cái gì, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn trời. Trên trời mây quang vạn dặm, đừng nói đĩa bay, ngay cả một bãi phân chim cũng chẳng thấy đâu.

"Đĩa bay đâu?" Tiếu Quân vừa hỏi vừa quay lại nhìn chỗ Vạn Phong vừa ngồi, nhưng ở đó chỉ còn lại một hòn đá.

Chứ đừng nói đĩa bay, đến Vạn Phong cũng chẳng thấy tăm hơi. Khốn kiếp! Chạy rồi!

Nhân lúc Tiếu Quân còn đang mải tìm đĩa bay, Vạn Phong đã như một làn khói lướt vào tiệm sửa xe cách đó không xa.

Mỗi lần thấy Hàn sư phụ, Vạn Phong đều nghĩ ông ấy đang ngồi điều hòa khí tức, dáng ngồi đúng chuẩn mực.

"Hàn sư phụ, cháu đến thăm thầy ạ."

Chẳng có gì khác, trên người chỉ có gói thuốc lá *Áo Nhĩ Ba Ni Á* một hào chín, nghe nói hút rất "đã", lại còn thơm lừng nữa chứ.

Hàn sư phụ thấy Vạn Phong cũng rất vui mừng, thằng nhóc này lần nào đến cũng chẳng bao giờ đi tay không.

"Hàn sư phụ, chỗ thầy có mấy cái khung xe đạp cũ kỹ nào còn dùng được không ạ?"

Hàn sư phụ ngạc nhiên nhìn Vạn Phong: "Xe đạp của cháu hỏng rồi à?"

"Không phải, cháu muốn tìm hai cái khung xe cũ để làm một chiếc xe lăn. Cháu có một người thân bị cụt cả hai chân."

"Xe lăn cháu nói có phải là cái xe đạp tay quay không?" Hàn sư phụ rõ ràng không biết xe lăn là cái gì, hồi đó chỉ có loại xe đạp tay quay chuyên dành cho người tàn tật phần thân dưới.

Vạn Phong lắc đ��u: "Không phải xe đạp tay quay, chính là xe lăn ạ."

Năm 1980, chiếc xe lăn này vẫn chưa xuất hiện ở Đại lục. Mãi đến mùa hè năm 1983, nó mới được một xí nghiệp liên doanh sản xuất, giá cả cũng vô cùng đắt đỏ, chỉ thiếu năm tệ nữa là thành năm trăm tệ. Vạn Phong cũng chẳng định kiên nhẫn chờ đến tận năm 1983, đến lúc đó có khi cũng chẳng mua nổi, chi bằng tự tay làm lấy một chiếc.

Thế là Vạn Phong xin một tờ giấy, dựa vào trí nhớ phác thảo một bản thiết kế ba chiều. Đáng tiếc hồi cấp ba học ngành cơ khí chế tạo không được chăm chỉ cho lắm, giờ chỉ có thể cố gắng tùy cơ ứng biến.

Bản thiết kế ba chiều của Vạn Phong dù còn nhiều điểm cẩu thả, nhưng Hàn sư phụ lại không hề lơ là. Ông cầm bản vẽ của Vạn Phong xem xét rất lâu, sau đó ngạc nhiên nhìn cậu.

"Thằng nhóc nhà cháu quả là không đơn giản, làm sao mà nghĩ ra được thế?"

Vạn Phong thầm nghĩ bụng: Cái này đặc biệt đâu phải do cháu nghĩ ra, cùng lắm thì chỉ có thể coi là ăn cắp bản quyền thôi.

"Thầy đừng đùa cháu nữa. Hàn sư phụ, thầy tính thử xem chế tạo một thứ như vậy đại khái cần bao nhiêu tiền ạ?"

"Cái món đồ này dựa vào sức tay mà đẩy đi, tốc độ chắc chắn không nhanh được. Yêu cầu về khung xe cũng không cao, cứ loại phù hợp là dùng được thôi. Chỗ tôi đây đúng là có mấy cái khung xe cũ đã được tân trang lại, sau đó hàn thêm cái giá đỡ, phía trước làm hai bánh xe nhỏ để điều hướng. Chắc hẳn không tốn nhiều tiền đâu."

Vạn Phong trong lòng đã có phương án sơ bộ. Việc thiết kế và hàn khung xe này nhất định phải tìm Tiếu Đức Tường. Vạn Phong cầm bản vẽ phác thảo trông như cái mũi trâu cái mồm bò của mình, đi thẳng đến xưởng cơ khí Cô Sơn.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free