Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 12: Cứu trợ Phong Vân viện

Sau khi nhận lệnh, Vũ Minh lập tức một mình thẳng tiến 'Phong Vân viện'. Trên đường đến 'Phong Vân viện', Vũ Minh liên tục dùng linh thức quan sát xung quanh, đồng thời vận dụng phù chú lấy từ Nhị Môn Lão Phụng Bàng để thu liễm khí tức, che giấu hành tung. Sau hơn hai canh giờ ngự không phi hành, cuối cùng Vũ Minh cũng đã trông thấy hình ảnh 'Phong Vân viện' hiện rõ trước mắt. Khi còn cách viện tám trượng, Vũ Minh đã hạ cánh, dùng bộ pháp nhẹ nhàng tiến vào để tránh gây động tĩnh lớn.

Tại trung tâm 'Phong Vân viện' lúc này, hai thân ảnh đang đối diện nhau, tỏa ra khí tức bức người, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Điều này khiến tất cả mọi người xung quanh không dám đến gần trong phạm vi năm trượng, e sợ bản thân sẽ nổ tan xác mà bỏ mạng bởi hai luồng linh lực khủng bố kia.

Một bên là một người trung niên, gương mặt cương nghị, thân khoác hoàng bào, tay cầm quải trượng, toát lên vẻ uy nghiêm và tráng kiện. Bên còn lại là một kẻ trông khá trẻ, nhưng nụ cười lại tàn ác thâm độc, thân mặc hắc bào, điểm xuyết họa tiết hình xích kiếm khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng sởn gai ốc, không thốt nên lời.

Hai thân ảnh này chính là Viện trưởng 'Phong Vân viện' và sứ giả của 'Diệm Xích Kiếm Môn'. 'Diệm Xích Kiếm Môn' là tông môn bá chủ của cả vùng Nam Bể thuộc Hải Giới, đạt cấp độ Thượng phẩm bậc ba. Tông chủ của họ là một cường giả có thực lực đạt đến tầng hậu kỳ của cảnh giới Tinh Linh Sứ Giả. Ngoài ra, 'Diệm Xích Kiếm Môn' còn được người dân Hải Giới biết đến là một trong ba thế lực phụ trợ tâm đắc nhất dưới trướng Hải Cung.

"Viện trưởng Phong Nhất à, ngài không nên từ chối lời đề nghị này của ta. Dù sao thì nếu ngài về dưới trướng chúng ta, ít nhất cũng sẽ có được thân phận trưởng lão ngoại môn, không chỉ thế còn có cơ hội nâng cao lĩnh ngộ, thiên phú để đột phá tới tầng thứ cao hơn đấy." Sứ giả Kiếm Môn cười nhếch mép, từng lời từng chữ đều mang ý dụ hoặc, nhằm chiêu dụ vị viện trưởng trước mặt đầu nhập vào 'Kiếm Môn': "Chỉ cần Viện trưởng ngài dẫn dắt toàn bộ học viện về dưới trướng Kiếm Môn chúng ta, có thể nói là một bước lên mây, nhận được vô số lợi ích to lớn." "Còn nếu như ngài không chấp nhận lời mời này, e rằng ta đành phải dùng vũ lực xóa bỏ học viện tươi đẹp này thôi."

Một số trưởng lão, đạo sư lẫn học viên, khi nghe đến những lợi ích khi đầu nhập 'Kiếm Môn' cùng lời đe dọa của vị sứ giả 'Diệm Xích Kiếm Môn', liền vội vàng nháo nhào lên tiếng, thúc giục Phong Nhất chấp nhận lời đề nghị kia. Bởi họ cho rằng, nếu có thể đầu nhập vào dưới trướng 'Diệm Xích Kiếm Môn', họ sẽ học được công pháp cao cấp hơn, nhận được tài nguyên và môi trường tu luyện tốt hơn hiện tại rất nhiều. Dù cho họ sẽ chỉ là người của ngoại môn, nhưng ít nhất cũng tốt hơn việc từ chối rồi sau đó cả viện bị đồ sát.

Nghe những lời đó, Phong Nhất hiểu rõ suy nghĩ của mọi người, lập tức quát lớn: "Các ngươi nghĩ rằng chỉ cần đầu nhập thì bọn chúng sẽ thật lòng đối đãi, cho các ngươi bình an, hóa cường sao? Thật là một đám ngu xuẩn!" "Bọn chúng chẳng qua chỉ muốn nuốt trọn chúng ta, biến chúng ta thành quân cờ, công cụ để chúng mặc sức điều khiển, sai khiến mà thôi." "Nếu các ngươi có thực lực đầy đủ, thiên phú đủ tốt, bọn chúng sẽ bồi dưỡng các ngươi thành cường giả để chúng lợi dụng." "Còn nếu thực lực yếu kém, thiên phú bình thường, tất cả đều sẽ bị chúng diệt sát, luyện thành kiếm nô!" "Đây chính là cách hành xử bấy lâu nay của Kiếm Môn. Các ngươi còn không biết rõ hay sao mà còn muốn ta đem cả học viện đầu nhập vào chúng chứ?" Mọi người trong viện đều ngây ngốc, im lặng. Đúng vậy, 'Kiếm Môn' này trước đến nay vẫn luôn hành xử như thế mà!

Tiếng quát tháo của Phong Nhất vừa dứt, vị sứ giả đối diện khẽ nhếch môi, khiến thanh âm vang vọng khắp học viện: "Viện trưởng ngài không thể nói xấu 'Kiếm Môn' của ta như vậy." "Những kiếm nô kia có lẽ đều là những kẻ dám khinh nhờn Kiếm Môn nên mới bị như vậy. Còn đối với những thành viên dưới trướng, chúng ta sao có thể làm thế được." Hắn nói tiếp: "Môn chủ của chúng ta một lòng mến mộ người tài, thường thu nhận một vài người có thiên phú cao cường để hướng dẫn tu luyện. Sau này khi đạt tới độ cao họ mong muốn, họ có thể rời đi, Môn chủ chúng ta sẽ không miễn cưỡng giữ lại." "Nhưng đại đa số những người được hướng dẫn đều sẽ ở lại, trở thành lực lượng tâm phúc riêng của Môn chủ, cho dù có bị đuổi cũng sẽ không rời đi. Có thể nói Môn chủ 'Kiếm Môn' ta là người tốt nhất thế gian này, một người như thế sao có thể tính toán biến người khác thành quân cờ được cơ chứ."

"Bớt nói nhảm đi!" "Ngươi nghĩ lão phu là hài nhi ba tuổi hay sao mà nói những lời đó? Từ trước tới nay, có bao nhiêu thế lực có tiềm năng phát triển lên cấp 'Thượng' mà các ngươi không đến mời chào? Sau khi mời chào thất bại, liền lấy đó làm cớ đồ sát cả thế lực đó!" Phong Nhất ánh mắt băng lãnh, liếc nhìn người đối diện rồi nói: "Học viện của lão phu tới nay đã có hơn vạn năm lịch sử, không thể cứ thế mà bị hủy trên tay lão phu được." "Hôm nay, cho dù phải liều cái mạng già này, ta cũng phải phân cao thấp một phen với sứ giả ngươi đây." "Nếu trận này ta thắng, mong 'Kiếm Môn' các ngươi đừng tới làm phiền chúng ta nữa. Còn nếu ngươi thắng, coi như khí số 'Phong Vân viện' đã tận, muốn chém muốn diệt cứ thoải mái mà đến!"

Lời nói vừa dứt, Phong Nhất tiếp tục khuếch trương khí tức bản thân, sau đó hai tay lập pháp ấn. Những pháp ấn y thi triển mang theo một sức mạnh vô cùng kỳ diệu, chẳng mấy chốc khí tức của y ngày càng trở nên khủng bố, thực lực khuếch đại vượt bậc. Phong Nhất đã thi triển bí pháp tuyệt học, bảo thuật bí truyền của các đời viện trưởng, nhanh chóng nâng cao thực lực từ sơ kỳ cảnh giới Tiểu Tinh Linh lên tới Niên Kỳ cảnh giới. Giờ đây, thực lực của Phong Nhất đã cao hơn hắc bào sứ giả tới một tiểu cảnh giới, khiến vị sứ giả 'Diệm Xích Kiếm Môn' khẽ cau mày.

"Ngươi vậy mà lại dùng tới bí pháp tăng cường thực lực để liều mạng với bản sứ giả? Cho dù ngươi có hơn ta một tiểu cảnh giới thì sao chứ, cuối cùng cũng không thoát khỏi cái chết dưới tay ta đâu." Hắc bào sứ giả quát lớn, ánh mắt hừng hực như lửa: "Để ngươi xem thử sức mạnh linh quyết của Kiếm Môn ta, Diễm Lộng Chưởng!" Phong Nhất nhìn một chưởng lửa kia bay tới, hừ lạnh một tiếng rồi cũng vung ra một chưởng chặn lại. Ầm... ầm... Hai chưởng va chạm tạo ra tiếng nổ kinh thiên, rồi tự tiêu trừ lẫn nhau mà biến mất. Mọi người nhìn thấy cảnh này đều cảm thấy hoa mắt. Đối phương thế mà lại dùng một trong những linh quyết thành danh của 'Diệm Xích Kiếm Môn', 'Xích Cốt Chưởng Pháp'! Tuy chỉ là thức đầu tiên, thế nhưng sức mạnh của chưởng đó không hề yếu. Vậy mà viện trưởng của họ chỉ dùng một chưởng bình thường đã hóa giải được.

Hắc bào sứ giả nhìn cảnh này, không khỏi kinh ngạc mà thầm nghĩ: "Không ngờ lão già này dùng bí pháp tăng lên đến Niên Kỳ cảnh giới lại mạnh như vậy. Phải tìm cách câu kéo thời gian để bí pháp của lão hết hiệu lực mới được." Nghĩ là làm, hắc bào sứ giả lập tức một chưởng lại một chưởng vỗ ra, tấn công về phía Phong Nhất. Nhưng khác với trước đó, những chưởng mà hắn đánh ra không phải tuân theo linh quyết mà chỉ là những chưởng vô cùng bình thường, sức mạnh cũng yếu kém hơn nhiều lần. Thấy đối thủ không hề thi triển chiêu thức mạnh hơn mà chỉ vỗ ra những chưởng bình thường, Phong Nhất liếc mắt thoáng qua đã hiểu rõ nguyên nhân đối thủ bày trò này. Y khẽ lẩm bẩm: "Xem ra hắn đã biết ta không thể thi triển bí pháp trong thời gian dài, nên muốn tiêu hao thực lực của ta, kéo dài thời gian tới khi bí pháp hết tác dụng rồi dùng một kích trí mạng để giết ta." "Không thể dây dưa thêm được nữa, phải tốc chiến tốc thắng trước khi bí pháp hết hiệu lực mới được."

Phong Nhất cắn đầu lưỡi, phun ra một giọt tiên huyết của bản thân vào giữa hai tay đang đặt trước ngực, sau đó nhanh chóng kết ấn, khẽ quát: "Ấn cuối cùng, 'Phiêu Du Ấn'!" "Hãy nhận lấy, đây là đòn mạnh nhất của lão phu, chịu chết ��i!" Ấn pháp vừa xuất ra, sắc mặt hắc bào sứ giả lập tức trắng bệch, tràn đầy sợ hãi. Hắn không ngờ Phong Nhất thế mà lại thi triển ấn pháp tự tổn hại bản thân như vậy.

Hắc bào sứ giả nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm Phong Nhất. Sau đó, hắn vận dụng toàn bộ linh lực quán thông thân thể, tạo thành lớp giáp phủ bên ngoài, rồi phóng thích lớp giáp đó biến thành kết giới bao bọc lấy bản thân, chống lại sức mạnh tàn phá của ấn pháp kia. Rắc... Rắc... Ấn pháp hạ xuống, rơi trúng lớp kết giới rồi nện thẳng xuống mặt đất. Lớp kết giới bắt đầu xuất hiện từng vết nứt nhỏ li ti rồi vỡ tung. Ấn pháp tiếp tục đánh tới, hạ xuống thân hắc bào sứ giả, khiến hắn lún sâu xuống nền đất, thất khiếu chảy máu, khó khăn lắm mới đứng dậy được.

Gương mặt vốn âm lãnh nay lại xuất hiện thêm từng vệt máu, càng khiến khuôn mặt của hắc bào sứ giả trở nên dữ tợn hơn. Sứ giả ngước nhìn lên không trung, nơi Phong Nhất đang không ngừng khụy gối ho khan. Khụ... khụ... Hơi thở của Phong Nhất dần trở nên suy yếu. Sứ giả biết giờ đây bí pháp mà Phong Nhất thi triển đã hết hiệu lực, hắn nhếch mép cười đầy vẻ quái dị, tựa như quái thú đang rình săn con mồi.

"Ha ha ha, Phong Nhất lão già, ngươi giỏi lắm, dám khiến bản sứ giả ta trọng thương đến nông nỗi này!" "Thiết nghĩ giờ đây, lão gia hỏa ngươi đã như ngọn đèn trước gió, có thể chết bất cứ lúc nào rồi." Hắc bào sứ giả cười nham hiểm, hung dữ thốt lên: "Vậy để bản sứ giả tiễn ngươi một đoạn đường cuối cùng này. Ngươi cứ yên tâm, rất nhanh thôi, tất cả những kẻ có mặt tại đây hôm nay cũng sẽ bồi táng theo ngươi!" "Ngươi sẽ không cảm thấy cô đơn đâu!"

Phong Nhất thở dốc, cười khổ nói khẽ: "Xem ra hôm nay, trời thật sự muốn diệt 'Phong Vân viện' ta rồi. Ha ha ha." "Xin lỗi các vị tổ tiên tiền bối đi trước. Phong Nhất đã làm hết sức mình rồi, nhưng đối phương quá mạnh, ta cũng lực bất tòng tâm." Sứ giả 'Kiếm Môn' tuy bị thương, nhưng linh lực vẫn còn được một phần ba, đủ sức giết chết Phong Nhất.

"Viện trưởng Phong, chịu chết đi!" Một kiếm đâm thẳng tới Phong Nhất. Các trưởng lão, đạo sư, học viên sợ hãi tột độ, xanh xao cả mặt, bất lực ngồi xổm xuống đất, nhìn mũi kiếm kia ngày càng đâm gần tới tim viện trưởng của họ mà lẩm bẩm khóc thét: "Xong rồi! Tất cả đều chấm hết rồi! Về sau 'Phong Vân viện' sẽ hoàn toàn biến mất!"

Giờ phút này, Phong Nhất có thể cảm nhận được hơi thở tử vong ngày càng đến gần khi mũi kiếm lao tới. Lão rất muốn tránh né, nhưng giờ đây lão đã không còn chút linh lực nào nữa, chỉ đành nhắm mắt xuôi tay, thầm nghĩ: "Đây chính là mùi vị tử vong sao? Xem ra ta chỉ có thể đi đến đây thôi."

Ngay khoảnh khắc mũi kiếm chỉ cách tim Phong Nhất một thước, trên trời bỗng hiện lên một hình ảnh cự kiếm, lao xuống chắn trước người lão và đánh văng hắc bào sứ giả sang một bên.

"Muốn giết người mà Môn chủ chúng ta muốn cứu trợ sao? Lá gan của ngươi không nhỏ đâu." Trên trời, một thanh âm vang như tiếng sấm rền. Từ nơi phát ra thanh âm, một thân ảnh thanh niên bước ra. Khuôn mặt thanh tú, thân mặc hôi bào, búi tóc cột cao, chân đạp cự kiếm, tựa như một kiếm tiên giáng trần ngao du.

"Kẻ nào dám to gan ngăn cản bản sứ giả ta? Các hạ có biết cản trở ta chính là cản trở và chống đối 'Diệm Xích Kiếm Môn' không?" Hắc bào sứ giả nhìn người thanh niên ngự kiếm trên không mà quát lớn. "Cản trở ngươi thì thế nào? 'Diệm Xích Kiếm Môn' thì làm sao chứ?" "Ta chỉ cần biết, kẻ nào dám phá hỏng kế hoạch của Môn chủ nhà ta thì chỉ có một từ, CHẾT!" Thanh niên hôi bào bình thản nói: "Ghi nhớ cho kỹ tên ta, ta ngồi không đổi tên, đi không đổi họ; Hữu Hộ Pháp của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn', Vũ Minh, nhận lệnh đến tiếp ứng cho 'Phong Vân viện'."

Nội dung biên tập này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, không chấp nhận mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free