Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 17: 'Tinh Ngư Hóa Đạo Quyết' đệ nhị biến

Ngày sau kỳ kiểm tra thăng cấp đệ tử, môn phái Nhật Nguyệt Tinh Môn chìm trong sự yên ắng lạ thường, khiến người dân quanh vùng Phù Thành không khỏi thắc mắc. Một môn phái lớn mạnh bậc nhất nơi đây, vốn ngày ngày tấp nập đệ tử ra vào làm nhiệm vụ, giờ lại trở nên vắng vẻ, đìu hiu đến lạ.

Những ngày sau đó, sự tò mò của người dân càng tăng, họ quyết định đến cổng lớn của Tinh Môn để tìm hiểu. Đến nơi, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra: nơi vốn sừng sững kiến trúc môn phái đồ sộ giờ đây đã biến mất không dấu vết, tựa như cả môn phái lẫn mọi người bên trong đều bốc hơi. Trước mắt họ, chỉ còn lại một cánh cổng đại môn tráng lệ, sừng sững đứng đó, phát ra tinh quang vô biên, với bốn chữ "Nhật Nguyệt Tinh Môn" được khắc tinh tế, vô cùng bắt mắt.

Lúc này, Nhật Nguyệt Tinh Môn đang được bao bọc bởi một đại trận khổng lồ, với khả năng thu liễm và che giấu cực kỳ cao siêu, đến nỗi linh thức của cả cường giả Tinh Linh Vương cũng không thể phát hiện.

Đại trận này chính là "Mê Ảnh Vân Trận", một trận pháp được xây dựng dựa trên sự vận chuyển của mây và bức xạ mặt trời, tạo ra sương mù ảo ảnh để che giấu mọi thứ. Cho dù vật được che giấu có to lớn đến đâu, khi nằm trong trận này cũng sẽ hoàn toàn vô hình, hòa mình vào thiên nhiên xung quanh.

Mê Ảnh Vân Trận do Băng Thanh Nhật sáng tạo nên, dựa trên sự lĩnh ngộ và nghiên cứu sâu sắc của bản thân từ kho tàng tri thức khổng lồ của các Tinh Tú đời trước.

Sau khi kết thúc kỳ kiểm tra và thu nhận Thẩm Thiên Thu làm đệ tử thân truyền, Băng Thanh Nhật lập tức đưa Thiên Thu về Tiên Vân Đình Viện để bế quan.

Đã được thông báo từ trước, đám người Lê Tú Ngọc không hề bất ngờ mà lập tức phân chia công việc, nhanh chóng triển khai.

Lê Tú Ngọc và Phụng Bàng dựa theo quyển trục Băng Thanh Nhật để lại trước khi bế quan, bắt đầu bố trí đại trận Mê Ảnh Vân Trận.

Phan Phi Hải thông báo cho toàn thể môn phái về việc tạm thời đóng cửa và nguy hiểm sắp tới. Dù ban đầu mọi người trong Tinh Môn có chút hoang mang, nhưng sau đó đã nhanh chóng trấn tĩnh lại.

Vũ Minh, Trần Nhuyễn, Võ Nhi Linh chia nhau ra ba phía, quan sát và canh gác xung quanh cho đến khi đại trận hoàn toàn bao phủ, che giấu Tinh Môn.

Trong Tiên Vân Đình Viện, một căn phòng được thiết kế tinh xảo, với những họa tiết tinh tế và sự kết hợp hài hòa giữa ba màu đen, trắng, xanh lam, tạo cảm giác như một không gian độc lập, thần kỳ và bí ẩn.

Ở giữa phòng có một bục đài nhỏ. Trên bục đài đó, một thân ảnh ước chừng 19 tuổi, khoác thanh y, toát lên vẻ thanh nhàn thoát tục. Người đó đang nhắm mắt tĩnh t��m, khí định thần nhàn, ngồi thiền ở trung tâm bục đài.

Thân ảnh thanh y ấy không ai khác chính là Băng Thanh Nhật.

Đang lúc thiền định, Thanh Nhật chợt cất lời: "Thiên Thu, con giờ đã là đệ tử chân truyền của ta. Lẽ ra ta nên hướng dẫn con tu hành, nhưng vì sự việc hệ trọng và cấp bách, ta buộc phải bế quan để nhanh chóng đột phá. Chỉ khi đó môn phái ta mới có thể an toàn hơn một chút, nên ta đành để con tự mình tu luyện một thời gian vậy."

"Sư tôn, người cứ việc bế quan đột phá. Việc này còn quan trọng hơn cả việc hướng dẫn đồ nhi tu hành." Thẩm Thiên Thu cúi đầu, khẽ nói vọng từ ngoài cửa phòng: "Chỉ khi sư tôn đột phá trở nên mạnh hơn, người khác mới không dám coi thường Tinh Môn chúng ta. Về vấn đề tu hành, đồ nhi có thể tự tu luyện, nhất định sẽ nhanh chóng nâng cao thực lực để góp một phần sức lực cho sư tôn."

"Con có suy nghĩ như vậy là tốt, ta rất hài lòng." Băng Thanh Nhật hiền hòa đáp, rồi vung tay bắn một luồng sáng vào não hải Thẩm Thiên Thu, nói: "Đây là kiến thức của ta về lĩnh ngộ kiếm đạo, có thể giúp con tiến thêm một bước với *Kiếm Ý*. Trước mắt, con cứ vừa tu luyện vừa luyện hai tầng cuối cùng của 'Trảm Ngã Kiếm Pháp' đi."

"Dựa trên lĩnh ngộ của ta mà luyện tập kiếm pháp, sau đó con cần tự mình diễn luyện, từ đó tạo ra lĩnh ngộ của riêng mình. Chỉ như vậy, trên phương diện kiếm thuật con mới có thể tiến xa. Đừng nên lấy lĩnh ngộ của ta mà gượng ép lên bản thân, vì nếu làm vậy chẳng khác nào con tự cắt đứt con đường kiếm thuật của chính mình. Hãy nhớ kỹ lời đó."

"Vâng sư tôn, đệ tử nhất định sẽ cố gắng dựa trên lĩnh ngộ của người để tạo ra lĩnh ngộ của riêng mình, không phụ kỳ vọng của người." Thẩm Thiên Thu nghiêm chỉnh đáp.

"Nếu con có vấn đề gì trong việc tu luyện lúc ta bế quan, cứ tìm đám hộ pháp và các môn lão, họ sẽ giúp con giải đáp." Thanh Nhật nhẹ giọng nói: "Được rồi, ta sẽ lập tức bế quan đây. Mong rằng khi ta xuất quan, có thể thấy được thành quả tiến bộ của con."

Thanh âm của Băng Thanh Nhật chợt tan biến, khiến cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Thẩm Thiên Thu chắp tay trước cửa phòng, cúi đầu khẽ nói rồi từ từ rời đi: "Chúc sư tôn bế quan thuận lợi."

Trong không gian yên tĩnh, Thanh Nhật nhẹ nhàng thở ra, khẽ nói: "Đã đến lúc tiến hành tu luyện đệ nhị biến của 'Tinh Ngư Hóa Đạo Quyết' rồi. Với cảnh giới hiện nay, đệ nhất biến đã không còn hiệu quả trong việc hấp thu thiên địa lực lượng để chuyển hóa thành linh lực cho ta sử dụng nữa rồi."

"Hơn nữa, tốc độ đột phá và củng cố cảnh giới cũng ngày càng chậm chạp. Nếu cứ thế này, đột phá một tiểu cảnh giới cũng tốn ít nhất hai năm, còn một đại cảnh giới thì phải năm năm."

Với tốc độ tu luyện như vậy, Băng Thanh Nhật đương nhiên không hài lòng. Mặc dù tốc độ này so với những người khác, thậm chí cả thiên tài, cũng đã nhanh hơn nửa năm, nhưng với kho tàng tri thức và kinh nghiệm phong phú từ các đời trước, Băng Thanh Nhật không thể chấp nhận việc tiến cảnh chậm chạp như thế. Mục tiêu của hắn là đạt tới cảnh giới đỉnh cao, đứng trên đỉnh của vũ trụ bao la.

Vì thế, Băng Thanh Nhật quyết tâm phải luyện thành đệ nhị biến, bởi theo kiến thức hắn có: Đệ nhất biến có tác dụng hỗ trợ cho Tinh cảnh thành Tinh Linh cảnh. ��ệ nhị biến lại giúp Tinh Linh cảnh đột phá lên Hạch Tinh cảnh.

Trong Tinh Linh cảnh, Tiểu Tinh Linh chỉ là cảnh giới chuyển hóa tinh lực thành linh lực để vận chuyển khắp toàn thân, đó là một sự thay đổi chậm rãi.

Từ Tiểu Tinh Linh lên Đại Tinh Linh, việc quan trọng nhất chính là tiến hóa não hải thành linh hải.

Băng Thanh Nhật hiện nay đã đạt đỉnh phong Tiểu Tinh Linh cảnh, chỉ còn một bước nữa là lên Đại Tinh Linh. Tuy nhiên, đệ nhất biến đang gặp khó khăn trong việc hấp thu thiên địa chi lực để hóa thành linh lực, bồi đắp cho não hải, khiến não hải ngập tràn linh lực rồi phá vỡ để hình thành linh hải.

"Muốn tu luyện đệ nhị biến này thì cần có một loại thảo dược bồi bổ não hải và linh thức là 'Thủy Hỏa Giao Tương Liên'." Băng Thanh Nhật thở dài nói: "Loại thảo dược này là linh dược cao cấp bậc nhất, hơn nữa chỉ mọc trong các vùng núi lửa cực nóng nằm sâu dưới lòng biển ở 'Hư Vong Hải'."

"Mà muốn hái, chỉ có thể dùng trạng thái linh hồn mang theo linh thức mới tiến vào được Hư Vong Hải. Xem ra, ta phải xuất hồn trong vài tháng tới rồi."

Hư Vong Hải là vực biển sâu nhất trên Lục Lam Tinh Cầu, nằm tiếp giáp với vùng Bắc Bể của Địa Giới.

Vùng biển này vô cùng đặc thù. Dưới sâu đáy biển là một ngọn núi lửa nóng chảy, sự giao thoa giữa cái lạnh âm hàn của biển và nham tương nóng bỏng khiến cả vùng biển không có bất kỳ sinh vật sống nào. Bởi lẽ, hễ sinh vật dạng xác thịt nào chạm vào nước sẽ lập tức bị đóng băng nội tạng, thân thể cháy khét. Sinh vật duy nhất tồn tại trong vực biển này chính là một con Nham Đại Hàn Sa Vương, một yêu thú cảnh giới Tinh Linh Vương hậu kỳ vô cùng cường hãn.

Vì thế, cách duy nhất để tiến vào vùng biển này là dùng dạng linh hồn thể. Hơn nữa, linh hồn phải mang theo linh thức để tự bảo vệ, bởi khi linh hồn tiến vào nước, rất có thể sẽ bị Sa Vương tấn công.

Tấn công tinh thần chính là cách tấn công duy nhất có tác dụng với Sa Vương, nên linh thức vô cùng quan trọng khi ở Hư Vong Hải.

Băng Thanh Nhật trầm ngâm một lúc rồi nói: "Xem ra phải liều một phen vậy, nếu không sẽ rất khó thoát khỏi cục diện bị ba thế lực kia chèn ép như bây giờ. Người xưa từng nói: 'Cầu phú quý trong nguy hiểm'."

Hạ quyết tâm, Băng Thanh Nhật tiếp tục tĩnh tâm thiền tọa. Nhưng khác với lúc trước, giờ phút này có thêm một thân ảnh khác hiện lên bên cạnh thân thể của hắn.

Thân ảnh ấy mờ ảo tựa một làn khói, nhưng gương mặt lại giống hệt Băng Thanh Nhật đang ngồi thiền trên bục đài. Bởi lẽ, đó chính là hiện tượng linh hồn xuất khiếu, thân ảnh kia chính là linh hồn thể vừa tách ra khỏi cơ thể hắn.

Linh hồn thể của Băng Thanh Nhật tiến tới trước thân thể mình, sau đó đưa tay lên đỉnh đầu, dùng một lực lượng ôn hòa dời linh thức từ não hải dung nhập vào chính linh hồn thể.

Băng Thanh Nhật hiện giờ chỉ là dạng linh hồn thể, nhưng uy áp từ cỗ linh hồn này lại không hề kém cạnh so với lúc hắn bình thường.

Băng Thanh Nhật nhìn về phía chân trời hướng Bắc, khẽ nói: "Đã đến lúc phải đi một phen rồi, hy vọng chuyến đi lần này thuận lợi."

"Còn đám người Phan Phi Hải và cả Tinh Môn nữa, hy vọng các ngươi có thể đợi đến khi ta trở về."

Nói đoạn, linh hồn thể của Băng Thanh Nhật hóa thành một đạo lưu quang mờ nhạt, phóng ra khỏi Tiên V��n Đình Viện, thoát khỏi đại trận Mê Ảnh Vân Trận, rồi bay thẳng về phía Bắc.

Điểm đến của hắn là Hư Vong Hải, vùng biển giáp Bắc Bể của Địa Giới, với mục tiêu tìm kiếm Thủy Hỏa Giao Tương Liên.

Bản biên dịch này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free