Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 30: Đại hội tộc điển, bắt đầu!

Theo dòng suy nghĩ của cả hai, Phù Minh Uyên là người lên tiếng trước:

"Phù gia chúng ta quyết định dẫn toàn bộ tộc nhân cùng Phù Thành quy phục dưới trướng 'Nhật Nguyệt Tinh Môn'. Chỉ mong môn chủ sau này trở thành bá chủ một phương, dẫn dắt chúng ta khám phá những vùng thiên địa rộng lớn hơn."

Phù Minh Uyên cùng Phù Định Không tiến lên quỳ xuống, đồng loạt chắp tay cúi đ��u.

"Tiền bối không cần khách sáo như vậy. Chỉ cần lão tiền bối và Phù huynh tin tưởng vào năng lực của ta là được rồi." Băng Thanh Nhật thấy hai người quỳ xuống, vội vàng tiến lên đỡ họ dậy, nói: "Sau này, lão tiền bối sẽ là một trong các Thái thượng Trưởng lão của Tinh Môn ta, còn Phù huynh thì sẽ trở thành Tinh Anh Trưởng lão. Các tử đệ trong phủ lẫn trong thành, chỉ cần có thiên phú phù hợp, đều có thể gia nhập và trở thành ngoại môn đệ tử của Tinh Môn."

"Bây giờ hai vị hãy thông báo cho người trong phủ và toàn thành biết. Hiện tại không cần che giấu gì, nhưng mọi người cứ giữ nguyên vị trí, đừng hành động gì vội, hãy chờ thêm một thời gian nữa."

Hai cha con Phù Minh Uyên nhìn nhau, không hiểu lý do Băng Thanh Nhật lại yêu cầu họ làm như vậy. Dù không hiểu rõ, nhưng họ biết người trước mặt mình giờ đây chính là người đứng đầu, nên chỉ còn cách tuân lệnh.

"Vâng, môn chủ."

Phụng Bàng đứng một bên chứng kiến mọi chuyện, không hề ngạc nhiên trước sự quy phục của Phù Minh Uyên và Phù Định Không. Bởi nàng biết, v��i thực lực, thiên phú và mưu tính của vị Môn chủ kia, ai có mắt đều sẽ nhận ra người này tuyệt đối không tầm thường.

Việc Băng Thanh Nhật cho hai cha con Phù Minh Uyên thông báo thông tin này là có hai lý do:

Thứ nhất, là để thông cáo cho thiên hạ biết rằng Phù Thành nay đã là thành trì thuộc quyền quản lý của Tinh Môn, chứ không còn là Phù Thành của 'Hải giới' Nam Bể như trước nữa. Điều này cũng nhằm chứng tỏ Tinh Môn đủ thực lực để khiến cả một tòa thành quy phục, và không ngần ngại đối đầu với một giới.

Thứ hai, Đại điển tộc hội sẽ được tổ chức chỉ trong khoảng hai tháng nữa. Đến lúc đó, nếu họ giành được quán quân, Tinh Môn sẽ có thể chiếm thêm ba tòa thành trì. Như vậy, tổng số thành trì Tinh Môn sở hữu sẽ tăng lên thành bốn, cộng thêm 'Hư Vọng Hải' và địa điểm 'Vô Cấu Tiên Sơn' mà Băng Thanh Nhật đã dự định từ đầu. Với ngần ấy địa phận, họ đủ sức lập nên một giới, mở ra một thời kỳ mới trên 'Lục Lam Tinh Cầu'. Đây chính là lý do Băng Thanh Nhật dặn dò hai cha con phải đợi thêm một thời gian.

Một bên khác, Phụng Bàng cũng hiểu rõ ý nghĩ của Băng Thanh Nhật, chỉ khẽ cười.

Vị Môn chủ này của họ thật sự tính toán từng đường đi nước bước, tỉ mỉ đến đáng sợ. Nhưng đó cũng chính là lý do sáu người họ lại tin tưởng và đi theo hắn.

Sau khi bàn giao mọi sự vụ tại phủ thành chủ, Băng Thanh Nhật liền lật tay, từ Tinh Môn làm trung tâm, phóng ra một kết giới trận pháp bao trùm và bảo vệ toàn bộ Phù Thành. Dù sao, Phù Thành giờ đã không còn thuộc về 'Hải giới' nữa, vậy thì tốt nhất nên bảo vệ thật tốt, để sau này còn có thể sử dụng.

Trận pháp lóe sáng, từng luồng ánh sáng lục sắc từ các trụ cột bắn lên tận trời, tạo thành một lớp kết giới cường đại.

Đây là 'Tứ Phương Lục Giới trận', một linh trận tứ phẩm.

Chứng kiến tòa trận pháp khổng lồ và hùng vĩ này, mà Băng Thanh Nhật chỉ cần lật tay đã có thể kiến tạo, hai cha con Phù Minh Uyên càng thêm kính cẩn. Giờ phút này, họ thật sự càng tin tưởng hơn vào vị Môn chủ trẻ tuổi này.

Lập trận xong, Băng Thanh Nhật gật đầu hài lòng, quay sang nhìn hai cha con rồi lại nhìn về phía Phụng Bàng, khẽ cười. Sau đó, hắn lập tức hóa thành lưu quang bay đi, biến mất giữa không trung.

Vù...

Phía sau, Phụng Bàng chỉ khẽ lắc đầu ngán ngẩm trước hành động của Môn chủ, rồi cũng hóa thành lưu quang nhanh chóng đuổi theo.

Chỉ đến khi thấy hai đạo lưu quang bay đi, Phù Định Không mới ổn định lại tâm tình, giọng có phần khẩn trương: "Băng huynh quả đúng là xứng danh sáu chữ 'yêu nghiệt thiên tài tuyệt thế' a... Trận pháp thế này mà chỉ cần lật tay là có thể tạo ra, thật quá sức tưởng tượng!"

Phù Minh Uyên đứng bên cạnh cũng gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm nghị, nhìn con trai mình quát: "Còn gọi Băng huynh gì nữa! Ngươi quên thân phận của mình bây giờ rồi sao? Phải cung kính mà xưng hô là Môn chủ, biết chưa?!"

"Nếu không, ta đánh chết ngươi!"

"Ngươi so với Môn chủ kém xa lắm, phải nhớ là luôn cung kính, không được nói năng hồ đồ!"

Phù Minh Uyên hùng hổ quát mắng con trai mình một tràng, khiến Phù Định Không cúi mặt xuống, không dám phản bác.

Phản bác lại thì sao chứ?

Đó chẳng phải là sự thật sao...

Hắn tuy hiện vẫn là thành chủ một thành, nhưng còn có một thân phận khác là Tinh Anh Trưởng lão.

Mà người hắn gọi là Băng huynh kia, lại chính là Môn chủ.

Đúng là cần phải cung kính mà gọi là Môn chủ.

Nhưng mà phụ thân cũng không thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà tức giận đòi giết hắn chứ, dù sao cũng là cha con mà...

Phù Định Không cũng không cam lòng, nhưng biết trách ai bây giờ khi bản thân yếu kém hơn đối phương quá nhiều. Lần tái ngộ này, hắn nhận ra khoảng cách giữa mình và người kia đã ngày càng xa, thậm chí đạt đến mức không thể vượt qua hay cân bằng được nữa.

Băng Thanh Nhật và Phụng Bàng vừa về tới Tinh Môn liền tách nhau ra, ai về đình viện người nấy. Họ bắt đầu củng cố cảnh giới và tiếp tục tu luyện, nhằm đột phá để trở nên mạnh mẽ hơn.

Băng Thanh Nhật tiến vào tĩnh thất, ngay lập tức ngưng thần định thân, khí định thần nhàn, bắt đầu tu luyện. Hắn muốn trong hai tháng cuối cùng trước khi Đại điển tộc hội diễn ra, phải đột phá lên hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong.

Một bên khác, Phụng Bàng về tới đình viện của mình cũng không vội tu luyện. Nàng thông qua lệnh bài liên lạc với Lê Tú Ngọc, Phan Phi Hải và những người khác để trò chuyện, giảng giải mọi chuyện vừa diễn ra tại phủ thành chủ.

Cuộc nói chuyện của sáu người chính là diễn ra cả ba canh giờ. Lúc này...

Lê Tú Ngọc truyền âm nói: "Mọi người đến đây là được rồi, hãy nhanh chóng về tu luyện đi. Chúng ta không thể cứ mãi trông chờ vào Môn chủ được, chỉ có thực lực cường đại mới có thể bảo vệ tốt bản thân và người thân bên cạnh."

"Mọi người đừng quên nguyện ước của chúng ta khi mới đi theo Môn chủ chứ."

"Đương nhiên rồi, sao chúng ta có thể quên được chứ, Ngọc tỷ đừng lo lắng. Dù sao ta cũng muốn trở thành một cái tên lừng lẫy, xuất hiện tại thiên địa vũ trụ rộng lớn kia mà." Võ Nhi Linh tươi cười đáp lại.

"Ừm, đúng vậy, chúng ta phải nhanh chóng nâng cao thực lực. Nếu còn chậm trễ, e rằng sau này sẽ khó lòng theo kịp bước chân Môn chủ." Phan Phi Hải cũng cười khổ nói: "Được rồi, chúng ta sẽ bắt tay vào tu luyện ngay. Hai tháng sau, nhất định t���t cả sẽ đạt tới cảnh giới Đại Tinh Linh trung kỳ trở lên."

"TỐT!" Mọi người đồng thanh đáp.

Đúng vậy, chỉ có thực lực bản thân cường đại mới là chân lý thực sự.

Thực lực không tiến bộ, còn nói gì đến những thế giới cao xa kia? E rằng ngay cả thế giới này cũng đủ sức đè bẹp họ.

Nguyện ước của họ khi gặp được Băng Thanh Nhật và nghe được lời Băng Thanh Nhật giảng thuật lại chính là:

Cùng nhau trở thành bá chủ đứng đầu cả Vũ Trụ.

Cho nên việc trước mắt chính là họ phải mạnh hơn, mạnh hơn nữa để không bị bỏ lại phía sau...

Thời gian nước chảy mây trôi.

Chớp mắt một cái, thời hạn hai tháng cuối cùng kết thúc.

Trong hai tháng, cả sáu người, bao gồm Phan Phi Hải và Lê Tú Ngọc, đều đã đạt tới cảnh giới Đại Tinh Linh trung kỳ trở lên, tiếng nói của họ trong môn cũng theo đó mà tăng mạnh.

Phong Nhất cũng trở nên mạnh mẽ hơn, đạt đến Tiểu Tinh Linh đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể trở thành Đại Tinh Linh.

Hàn Sa vẫn ở cảnh giới Tinh Linh Vương hậu kỳ, chưa đột phá. Tuy nhiên, vì đ�� hóa thành hình người, hắn bắt đầu nghiên cứu và tu tập nhiều loại công pháp khác, nên có thể nói thực lực đã được nâng cao đáng kể.

Đồng thời, trong khoảng thời gian này, một sự việc chấn động đã xảy ra tại phủ thành chủ Phù Thành: Phù Minh Uyên, dựa theo pháp môn tu luyện do Băng Thanh Nhật truyền thụ, đã tiến thêm một bước, trở thành Linh Phù Sư tứ phẩm, linh thức đạt tới ngũ phẩm. Sự việc này khiến các thế lực khắp nơi chấn động không thôi. Ba vị Vương giả cao cao tại thượng nghe tin cũng vội vàng tìm đến chào hỏi, nhưng đều không gặp được Phù Minh Uyên.

Có thể nói, cả 'Tam giới' đã triệt để sôi trào, một số thế lực đã bắt đầu động lòng, muốn quy phục Tinh Môn.

Cái tên 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' lần nữa được truyền bá khắp 'Tam giới' dưới sự kiện Phù Minh Uyên đột phá tứ phẩm.

Và vào ngày hôm ấy, toàn bộ 'Tam giới' đều nghe thấy một hồi tiếng chuông vang dội.

Tiếng chuông ngân vang khiến lòng người đều xôn xao, bởi tiếng chuông này chỉ được nghe thấy khi sự kiện đặc biệt ấy được tổ chức 50 năm một lần mà thôi.

Chính là 'Đại điển tộc hội'.

Ngồi trong tĩnh thất tĩnh tâm, Băng Thanh Nhật vận bộ trường sam màu lam, đôi mắt khẽ động. Khí thế hắn toát ra tựa như thánh thần dẫn dắt gió mây, chợt hắn khẽ nhếch môi cười nói nhỏ: "Cuối cùng cũng bắt đầu rồi sao?"

Đúng như Băng Thanh Nhật cảm ứng.

'ĐẠI ĐIỂN TỘC HỘI' chính thức bắt đầu!

Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, mời bạn đọc thưởng thức tại nguồn chính thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free