(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 32: Gặp lại 'Băng gia' người
Đại điển tộc hội được cử hành mỗi năm mươi năm một lần.
Đại điển được tổ chức luân phiên tại ba địa điểm khác nhau, vốn là nơi đặt ba thế lực lớn nhất trong 'Tam giới' – những vị vương giả đang chưởng quản thế giới này:
'Thiên Đình' của Thiên Đế 'Hải Cung' của Hải Hoàng 'Địa Phủ' của Địa Vương
Lần trước tộc hội diễn ra ở 'Địa giới', do 'Địa Phủ' chủ trì.
Vì vậy, dựa theo thông lệ, tộc hội lần này sẽ được tổ chức tại 'Thiên giới', dưới sự quản lý của 'Thiên Đình'.
Đại điển tộc hội chính là một sân đấu được lập ra để xếp hạng các thiên kiêu trẻ tuổi của toàn bộ 'Tam giới'. Đây là nơi để các thiên kiêu của các thế lực tranh tài, nhằm xếp hạng trên 'Anh Tài Bảng'. Thứ hạng càng cao, tông môn sẽ nhận được càng nhiều lợi ích về tài nguyên, lãnh địa cũng như quyền phát ngôn.
Đoàn người Tinh Môn, dưới sự dẫn dắt của Băng Thanh Nhật, đã nhanh chóng tiến vào địa phận 'Thiên giới' và tiếp tục thẳng tiến đến nơi 'Thiên Đình' tọa lạc.
Hai ngày sau đó,
Sau quãng đường dài ngự không phi hành đầy mệt mỏi, khi nhìn thấy quang cảnh phía trước, họ không khỏi kinh ngạc.
Từ bên ngoài nhìn vào, chỉ thấy một rừng trúc phủ kín mặt đất, không hề có bất kỳ kiến trúc nào. Duy nhất ở lối vào rừng trúc là một tấm bia đá cao hơn năm trượng, trên đó khắc hai ký tự vô cùng bá khí.
THIÊN ĐÌNH!
Chẳng lẽ không có kiến trúc nào sao, vậy sao lại có tên trên bia đá?
Đám người Tinh Môn đều nghĩ như vậy.
Chỉ riêng Băng Thanh Nhật không hề tỏ ra ngạc nhiên, chậm rãi ngước nhìn đám mây trắng phía trên rừng trúc, hai mắt khẽ động.
Đôi mắt từ con ngươi đen tuyền chuyển sang màu xanh biếc, trông vô cùng yêu mị nhưng lại phảng phất vẻ thanh khiết thoát tục.
Thông Tuệ Chi Nhãn, mở ra!
Chỉ bằng một ánh mắt, Băng Thanh Nhật đã nhìn rõ tất cả.
Đám mây trắng phía trên hóa ra do trận pháp tạo thành, đằng sau những áng mây ấy chính là một hòn đảo nổi lơ lửng trên không trung.
Trên hòn đảo, từng tòa kiến trúc đồ sộ, uy nghiêm và tráng lệ hiện ra. Xung quanh hòn đảo là bốn cây trụ lớn làm từ bạch ngọc, trên đỉnh mỗi trụ đều có một bức tượng thú được điêu khắc tinh xảo.
Những tượng thú đó lần lượt là: Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ.
Bốn linh thú này chính là 'thánh thú' vô cùng cường đại, trong 'Tinh Vực' cũng tự thành một mạch, khiến người người phải e sợ, không dám đụng vào.
Nhìn cảnh này, Băng Thanh Nhật khẽ cười nhạo một tiếng, nói nhỏ: "Vị Thiên Đế này sẽ không phải đang tính một mẻ hốt gọn hết các gia tộc trong trận này chứ?"
Phan Phi Hải bên cạnh nghe thấy tiếng Băng Thanh Nhật thì quay sang hỏi: "Môn chủ, ngài đang nói trận pháp gì vậy ạ..."
"Chính là trận pháp ở rừng trúc và đám mây kia." Băng Thanh Nhật đáp: "Thiên Đình đã dựa vào khí lực của trúc lâm này để lập thành trận pháp khiến cả hòn đảo bay lên không trung, sau đó lại dùng mây tạo thành trận che giấu tất cả, nên các ngươi mới chỉ thấy một rừng trúc kèm theo mây lơ lửng phía trên."
"Không ngờ lại có loại trận pháp như vậy." Phan Phi Hải kinh hãi nói: "Nếu không phải ngài nói, ta e là sẽ như người mù mà không hề nhận ra."
"Chẳng qua là gặp may thôi." Băng Thanh Nhật từ tốn đáp: "Tuy linh thức của ta đã đạt đến mãn cấp cường đại, nhưng thực lực của ta vẫn chưa đủ để vận dụng hết lực lượng đó. Lý do ta nhận biết được hai trận này là nhờ sử dụng 'Thông Tuệ Chi Nhãn' để nhìn thấu điểm yếu của chúng."
"Dựa theo quỹ tích trận pháp mà ta nhìn thấy qua 'Thông Tuệ Chi Nhãn', trận pháp này đã đạt tới 'linh trận' bát phẩm. Trận này có lẽ không thuộc về phiến thiên địa này, mà đến từ một thế giới cao cấp hơn."
"Thì ra là vậy, xem ra đây là đồ của các tiên tổ truyền lại." Phan Phi Hải nói.
"Cũng chỉ có thể giải thích như vậy." Băng Thanh Nhật quay lại nhìn đám người phía sau nói: "Mọi người hãy cùng ta tiến đến bia đá, sau đó sẽ đi vào 'Thiên Đình'."
"Nhớ phải theo sát ta, không được rời nửa bước, đề phòng xảy ra chuyện gì bất trắc."
"Môn chủ, huynh cũng cảm nhận được luồng khí tức kia sao?" Lê Tú Ngọc tiến lên, vẻ mặt nghiêm túc trầm ngâm, nhìn về phía đám mây dò hỏi.
"Không phải cảm nhận, mà là nhìn thấy rõ ràng." Băng Thanh Nhật cười khan một tiếng đáp lại: "Thiên Đình đây rõ ràng đang muốn giăng một cái bẫy lớn. Nhưng đừng lo, có ta ở đây, mọi người sẽ bình an vô sự."
Lê Tú Ngọc chỉ khẽ gật đầu "Ừm" rồi cùng đám người Tinh Môn tiến về phía bia đá.
Đi xuyên qua tấm bia đá, mọi người đều cảm thấy bản thân như tiến vào một nơi cổ quái, quỷ dị, mỗi bước đi đều có cảm giác lún xuống.
Bước ra khỏi t���m bia đá, cả đám người Tinh Môn đều mắt chữ 'A' mồm chữ 'Ô' nhìn khung cảnh tựa như tiên cảnh trước mặt.
Đây chính là 'Thiên Đình' sao? Là chỗ của một vị vương giả sao? Là nơi để tu luyện thật sao?
Quá đỗi lộng lẫy và xa hoa!
Tất cả công trình kiến trúc nơi đây vậy mà đều được làm từ 'linh thạch' và 'tinh thạch'.
Hai loại vật liệu quý giá đó, vốn là tài nguyên tu luyện, vậy mà lại bị biến thành từng tòa kiến trúc.
Chẳng khác nào đang đốt tiền vậy...
Thật quá lãng phí.
Cả đám người chỉ có thể nhìn mà trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa.
Từ đằng xa, một thiếu niên khoảng mười tám tuổi bước tới, cúi người thi lễ nói: "Kính chào Băng Môn chủ và quý vị của Tinh Môn."
"Vãn bối tên Lý Huyền, là đệ tử của 'Thiên Đình', nhận được mệnh lệnh đến tiếp đón và phụ trách đưa quý vị Tinh Môn về đình viện nghỉ ngơi."
"Mời các vị đi theo ta."
Tiến vào trong đình viện, đám người Băng Thanh Nhật ổn định lại, rồi bắt đầu dò xét xung quanh.
Họ nhìn quanh, thấy có không ít đình viện, mỗi đình viện đều treo tên của môn phái tham dự.
Đi một lúc lâu, khi đến trước một đình viện, Băng Thanh Nhật bỗng dừng lại đột ngột. Vì hắn đứng lại bất ngờ, những người phía sau như Phan Phi Hải, Lê Tú Ngọc, Vũ Minh, Phụng Bàng, Trần Nhuyễn, Võ Nhi Linh, Thẩm Thiên Thu, Âm Ninh Thanh, Thiên Kình Thư, Mộng Nhu Mị, Âm Cương Trực liền va vào nhau mà ngã nhào xuống đất.
"Môn chủ, huynh đang đùa chúng ta sao... Sao lại dừng đột ngột vậy?" Võ Nhi Linh bị ngã đau điếng, phồng má lên la oai oái.
"Sư tôn, người sao lại đứng lại rồi? Đình viện này là của thế lực nào, có gì đặc biệt sao?" Thẩm Thiên Thu cũng cất tiếng hỏi sư tôn mình.
Thế nhưng Băng Thanh Nhật không đáp lại dù chỉ một lời, mà chỉ đứng yên nhìn về phía tấm bảng tên gắn trên đình viện.
Thấy vậy, mọi người cũng ngước nhìn lên.
Họ muốn xem thử rốt cuộc là thế lực nào mà khiến môn chủ của mình phải dừng lại.
Nhưng khi nhìn thấy tấm bảng tên kia, tất cả đều trở nên nặng nề hẳn lên.
'Băng gia'?
Sao lại đến trước đình viện của 'Băng gia' rồi?
Lúc này, họ mới hiểu t��i sao Băng Thanh Nhật lại đứng lại lâu như vậy. Hóa ra, họ đi đi lại lại rồi lại đến trước gia tộc này.
Sáu người Phan Phi Hải, Lê Tú Ngọc cũng trầm mặc không nói, bởi họ biết chính 'Băng gia' này đã trục xuất Băng Thanh Nhật.
Tuy nói Băng Thanh Nhật đã ân đoạn nghĩa tuyệt với gia tộc này, thế nhưng với nơi mình đã lớn lên từ nhỏ, sao có thể không chút vấn vương?
Băng Thanh Nhật chỉ lặng lẽ đứng nhìn hai chữ 'Băng gia' kia, ánh mắt không rời nửa bước.
Trong phút chốc, hắn nhớ lại rất nhiều chuyện từ thuở nhỏ, khi mẫu thân còn ở bên cạnh, khi hắn vẫn bình yên vô sự trong 'Băng gia', được mọi người kính trọng.
Thế nhưng, vào một ngày nọ, mẫu thân đột nhiên biến mất không dấu vết. 'Băng gia' cũng đã đi tìm khắp nơi nhưng không hề tìm thấy.
Từ đó trở đi, hắn bị mọi người trong gia tộc lạnh nhạt, nhưng hắn cũng dần quen với điều đó.
Đến năm 16 tuổi, trong nghi thức thức tỉnh thiên phú, hắn lại bị người hãm hại, rút sạch tinh lực, biến thành phế nhân. Điều này khiến tộc nhân càng thêm miệt thị hắn, ngay cả phụ thân hắn cũng vậy.
Mãi đến một năm sau, hắn thức tỉnh một phần kiến thức của 'Tinh Tú', trùng tu bản thân, bước lên con đường tu luyện mới. Thêm một năm nữa, khi mười tám tuổi, hắn đã đạt đến cảnh giới 'Tinh Ngân'. Hắn vốn nghĩ sẽ giúp gia tộc dần trở lại thời kỳ huy hoàng, thế nhưng...
Hắn đã sai!
Phụ thân cùng các tộc lão đã tính toán kỹ lưỡng để trục xuất hắn.
Trước khi bị trục xuất, hắn đã thức tỉnh thiên phú 'Tinh Tọa' của bản thân, từ đó nhận biết thế giới chân chính và bước lên con đường trở thành cường giả.
Và khi rời đi, hắn đã thề sẽ không còn dính dáng gì đến 'Băng gia' này dù chỉ một chút.
"Bất tri bất giác đã hai năm trôi qua rồi. 'Băng gia', hãy chờ mà hối hận vì quyết định năm đó của các ngươi đi." Băng Thanh Nhật thở ra một hơi như trút bỏ nỗi lòng, nói nhỏ rồi quay người rời đi.
Thế nhưng, từ trong đình viện, bốn thân ảnh bay ra, chặn lại trước mặt hắn cùng đám người Tinh Môn.
Người của 'Băng gia' đã xuất hiện!
Bốn thân ảnh này đều là những người Băng Thanh Nhật từng quen thuộc:
Đại thiếu gia Băng Càn, đại ca của hắn. Tam thiếu gia Băng Tấn, tam đệ của hắn. Cháu trai của đại môn lão Băng Trình, đường ca của hắn. Cháu trai của nhị môn lão Băng Minh, đường đệ của hắn.
Bốn người tiến tới, liếc nhìn một lượt đoàn người Tinh Môn rồi khẽ mỉm cười.
Băng Càn lớn tiếng khinh bỉ nói: "Ồ, đây không phải là nhị thiếu gia phế vật năm nào của 'Băng gia', nhị đệ phế vật Băng Thanh Nhật đó sao?"
"Sao ngươi lại có thể đặt chân đến nơi linh thiêng như thế này chứ?"
"Ngươi đến được, lẽ nào ta lại không được sao?" Băng Thanh Nhật bình thản đáp.
Băng Càn khẽ nhíu mày, rồi quay sang đám người phía sau Băng Thanh Nhật nói:
"Còn các vị đây hẳn là người của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' nhỉ? Không biết vì sao các vị lại đi chung với tên phế vật này, cẩn thận kẻo bị hắn lừa gạt đấy."
"Tên này chính là một kẻ phế vật đã bị gia tộc ta trục xuất, thân phận thấp hèn."
"Các vị đây là người của Tinh Môn, vốn là môn phái đức cao vọng trọng, không nên đi chung với kẻ này, nếu không sẽ làm hỏng uy danh của chư vị."
Băng Tấn cũng cười nói: "Đại ca ta nói đúng, tên phế vật này chính là đồ bỏ đi, không dùng được. Ta khuyên mọi người vẫn nên tránh xa hắn."
"Ta nghe nói môn chủ của các vị cũng họ Băng. Nếu vậy, xem ra 'Băng gia' ta và Tinh Môn của các vị đúng là có duyên."
Phan Phi Hải và Lê Tú Ng��c đứng sau lưng Băng Thanh Nhật lúc này đều tức đến phát hỏa. Hai kẻ miệng lưỡi trơn tru này vừa mở miệng đã gọi vị môn chủ cao cao tại thượng của họ là phế vật hết câu này đến câu khác...
Đáng giết!
Mọi nội dung trong đoạn văn này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.