(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 45: Ta là nghĩ...dừng lại 'Đại điển' tại đây thôi.
Băng Thanh Nhật thu lại linh lực hóa kiếm, chậm rãi đáp xuống sàn đấu võ. Nhìn bãi huyết vụ trước mắt, hắn khẽ thở dài:
"Mất bao thời gian, công sức mới có thể tu luyện tới cảnh giới như thế mà lại..."
"Lại... chẳng thể đỡ nổi một kiếm của ta, đúng là làm người thất vọng."
"Vốn dĩ ta còn muốn xem thử, một trong ba thế lực phụ tá đắc lực, thực lực của kẻ được xưng là 'Kiếm chủ' mạnh đến mức nào."
"Hóa ra danh xưng 'Kiếm chủ' này chỉ là một trò cười cho thiên hạ mà thôi."
Bỗng...
ẦM!
Một tiếng nổ vang rền khắp quảng trường khiến tất cả mọi người, những người ban nãy còn đang ngớ người vì kinh hãi trước uy lực một kiếm vừa rồi, lúc này đều hoàn hồn trở lại, nhìn về phía nơi phát ra tiếng nổ.
Tại nơi thanh âm ấy vang lên, có một thân ảnh đang đứng sừng sững ở một trong ba vị trí dành cho các Vương giả. Ánh mắt người đó hung hãn, chứa đầy oán hận và nộ khí, nhìn thẳng về phía Băng Thanh Nhật.
Người đó không ai khác chính là vị Vương giả cai quản Hải Giới, người đứng đầu thế lực Hải Cung, được mọi người biết đến với danh xưng Hải Hoàng.
Ai nấy đều khẽ nuốt một ngụm nước bọt, lau đi mồ hôi đầy trán mà âm thầm sợ hãi, bởi họ đã biết nguyên nhân tiếng nổ vừa rồi khi nhìn xuống vị trí Hải Hoàng đang đứng.
Ngay tại vị trí của Hải Hoàng lúc trước, vốn có một chiếc bảo tọa lớn được thiết kế riêng biệt cho các vị Vương giả. Nguyên liệu để đúc ra bảo tọa đó ít nhất cũng ngang bằng với một thanh linh khí nhị phẩm.
Vậy mà giờ đây, khi mọi người nhìn đến, chiếc bảo tọa đó đã biến mất, mà dưới chân Hải Hoàng lúc này lại có vô số mảnh vỡ lớn nhỏ khác nhau đang tỏa ra một lượng linh lực vô cùng loãng.
Tuy linh lực rất loãng nhưng họ vẫn nhận ra, bởi linh lực và tinh lực là hai loại lực lượng khác biệt về bản chất.
Lúc này đây, mọi người đều đã rõ ràng, thì ra... chiếc bảo tọa đã bị chính Hải Hoàng tức giận mà phá hủy, biến thành những mảnh vỡ dưới chân hắn.
Trong lòng ai nấy đều dấy lên nghi hoặc:
Hải Hoàng vị này thật sự đã tức giận đến tột độ rồi sao? Chuẩn bị phân rõ thắng bại với Môn chủ Tinh Môn ngay tại sàn đấu của Đại điển hôm nay ư?
Nhưng rồi, mọi người bỗng suy nghĩ một hồi, ai nấy đều khẽ gật đầu.
Hải Hoàng nổi giận như thế cũng là đúng thôi, dù sao người vừa chết chính là cường giả Tinh Linh Sứ Giả đích thực của Hải Giới.
Hơn nữa, kẻ đó còn là người đứng đầu một phái trong số các thế lực phụ tá Hải Cung, vị Vương giả này làm sao có thể nhịn được cơ chứ?
Cảm nhận được luồng sát khí bức người đang áp lên mình, Băng Thanh Nhật đạm mạc ngước lên nhìn Hải Hoàng, không kiêng nể nói:
"Không biết Hải Hoàng đại nhân đây là có ý gì vậy?"
"Sao ngài lại giận đến mức này, còn bộc lộ sát khí nhìn ta?"
"Ta dường như chưa làm gì ảnh hưởng đến ngài cả mà."
Mọi người nghe ra ý tứ trong lời nói của Băng Thanh Nhật, ai nấy đều âm thầm tặc lưỡi mắng thầm.
Chết tiệt!
Vị Môn chủ Tinh Môn này đầu óc có còn tỉnh táo không vậy?
Sao lại dám buông lời khiêu khích, châm chọc như thế với Hải Hoàng, người đang bừng bừng nộ khí, sát khí ngút trời kia chứ?
Hải Hoàng cũng là sắc mặt càng lúc càng đen lại, giọng nói trở nên u ám:
"Ngươi đã làm ra một việc quá phận rồi, Băng Thanh Nhật Môn chủ!"
"Mọi việc đều rõ rành rành ngay trước mắt, vậy mà ngươi... ngươi lại dám hỏi ngược lại ta vì sao giận dữ?"
"Ngươi giả ngốc hay thật sự ngốc vậy... À không, phải hỏi đúng hơn là ngươi đang cố tỏ ra thông minh hay thật sự ngu xuẩn nhưng lại thích thể hiện sự thông minh?"
"Hải Hoàng đại nhân à, ngài hỏi như thế, nói như thế, ta... ta không hiểu gì cả." Băng Thanh Nhật bỡn cợt đáp: "Ta đâu dám nhận mình là kẻ thông minh chứ."
"Dù sao cổ nhân từng nói: 'Thông minh quá sẽ bị thông minh hại'."
"Nên ta chẳng thích trở thành người thông minh đâu."
"Ngươi dám đối đáp với ta như vậy, là thật sự nghĩ ta không dám động thủ sao?" Hải Hoàng nhíu chặt mày, đôi mắt nheo lại đầy hung ác nói: "Nếu đã vậy thì không còn gì để nói thêm nữa."
Hải Hoàng đạp không bước tới võ đài, giọng nói vang vọng khắp nơi:
"Ngay tại đây, dưới sự chứng kiến của mọi người khắp Tam Giới."
"Bản hoàng tuyên bố, Nhật Nguyệt Tinh Môn đã phạm tội hạ khắc thượng, tội ác chồng chất không thể dung thứ."
"Mà Môn chủ Tinh Môn, Băng Thanh Nhật, lại là kẻ lòng dạ ác độc, sát nhân máu lạnh."
"Kẻ này đặc biệt đã phạm phải đại tội cấm kỵ của Hải Giới ta: giết chết Kiếm chủ Kiếm Nam Vân, thuộc thế lực dưới trướng ta."
"Nên hôm nay, trước mặt toàn thể mọi người, ta – Hải Hoàng – chính thức treo lệnh truy sát toàn bộ Nhật Nguyệt Tinh Môn và các thế lực có liên quan. Bất kỳ ai can dự vào chuyện này đều sẽ trở thành kẻ địch của Hải Cung chúng ta."
Nói xong, Hải Hoàng lập tức vung chưởng đánh ra, chộp về phía Băng Thanh Nhật.
Băng Thanh Nhật khẽ nhíu mày, một tay giơ ra trước người, trực tiếp đón lấy chưởng đánh tới.
Chưởng lực bị chặn lại, sau đó bị Băng Thanh Nhật khẽ xoay cổ tay một cái, chưởng lực liền nổ tung và tan biến.
Băng Thanh Nhật phủi nhẹ y phục, lắc đầu nói:
"Không đủ, không đủ đâu. Chừng đó lực lượng chỉ đủ khiến bụi bay tung tóe, làm bẩn y phục của ta mà thôi."
"Nếu Hải Hoàng ngài chỉ có chừng đó lực lượng, e rằng... tốt nhất ngài nên từ bỏ ngôi vị này đi thì hơn."
"Đồ tiểu bối ngông cuồng, chỉ chặn được một chưởng phong bình thường của ta mà đã đắc ý vậy sao?" Hải Hoàng cười lạnh nói: "Ta sẽ cho ngươi hiểu rõ thực lực cường đại chân chính mà một vị Vương giả có thể sở hữu."
Linh lực của Hải Hoàng lập tức lan tỏa khắp toàn thân, tựa như sóng biển cuồn cuộn. Hắn đưa hai tay ra trước ngực, kết thành thủ ấn hình dạng kỳ lạ.
Trong miệng Hải Hoàng, một âm thanh trầm thấp, âm lãnh đến đáng sợ vang lên:
"'Triều Tịch Lĩnh vực' mở!"
Một rào chắn linh lực phóng ra với trung tâm là chính Hải Hoàng, màn chắn bao trùm khu vực trăm dặm.
Tất cả những ai ở trong rào chắn này đều cảm thấy áp lực khủng bố, mọi chuyển động đều bị giảm đáng kể, tựa như đang lội giữa vùng biển ngàn vạn con sóng cuộn trào.
Tinh lực và linh lực trong màn chắn này như dòng nước xoáy siết lấy cơ thể mỗi người, hạn chế và cản trở việc vận dụng tinh lực lẫn linh lực.
Thậm chí cả thực lực cũng bị hạn chế nhất định.
Thứ màn chắn bằng linh lực ấy chính là năng lực đặc biệt chỉ có được khi đạt đến cảnh giới Tinh Linh Vương.
Tên gọi của thứ năng lực ấy là... LĨNH VỰC!
Nếu muốn trở thành Tiểu Tinh Linh, tức đột phá thành cảnh giới Tinh Linh, thì c���n phải biến đổi lượng tinh lực tích trữ thành linh lực.
Đại Tinh Linh thì lại cần tích lũy linh lực bao phủ đầy não hải, khiến não hải lột xác thành linh hải.
Tinh Linh Sứ Giả lại muốn dùng linh lực phá vỡ đan điền, lập thành linh căn.
Thì Tinh Linh Vương chính là cảnh giới giúp linh lực được khống chế hoàn mỹ, hội tụ tại thân sau đó phóng thích, tạo thành các trường màn chắn năng lượng còn gọi là 'lĩnh vực' với đặc tính khác nhau, phù hợp với linh lực của mỗi người.
Tại trong vùng không gian của Lĩnh vực, thì người thi triển sẽ có sức mạnh vô hạn, được xem là vua chúa.
Băng Thanh Nhật giờ phút này cũng là thân hình bị đình trệ. Hắn chợt nhận ra mình đã quên mất, với những kẻ đạt đến cảnh giới Vương giả, sức mạnh hay chiêu thức không phải là điều đáng sợ nhất.
Sự đáng sợ thật sự của những kẻ đó chính là khả năng tạo ra Lĩnh vực.
Một Vương giả biết dùng Lĩnh vực thực sự là một phiền toái không hề nhỏ.
Băng Thanh Nhật cố gắng di chuyển thật nhanh, hòng thoát khỏi phạm vi Lĩnh vực mà Hải Hoàng đang sử dụng.
"Hừ, đồ tiểu bối vô tri, điều ngu ngốc nhất ngươi từng làm chính là chống đối ta." Hải Hoàng lạnh lùng nói: "Trong 'Triều Tịch Lĩnh vực' này của ta, ngươi đừng hòng thoát thân ra ngoài nữa."
"Ngươi không thoát nổi đâu, hãy sám hối về hành động ngu ngốc của ngươi ở thế giới bên kia đi."
"Tạm biệt, Băng Môn chủ - Băng Thanh Nhật."
Hải Hoàng hung ác nhìn Băng Thanh Nhật đang bị đình trệ chuyển động, cười lớn. Hắn lật tay, một thanh đoản kiếm ngắn bỗng xuất hiện.
Lưỡi kiếm tuy ngắn nhưng sắc bén vô cùng, hơn nữa còn phát ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ.
Cán kiếm và chuôi kiếm đều có một màu xanh ngọc tuyệt đẹp.
Nhìn thanh đoản kiếm mà Hải Hoàng vừa rút ra, Băng Thanh Nhật cũng bất chợt giật mình.
Đoản kiếm đó chính là Ngũ Ngọc Kiếm, một linh khí ngũ phẩm.
Hải Hoàng thế mà lại dùng chính bảo vật trấn cung ra để đối phó với hắn sao?
Băng Thanh Nhật bất giác mỉm cười nói:
"Ngài thật sự có lòng rồi, bỏ ra nhiều công sức như vậy."
"Không chỉ vận dụng cả 'Lĩnh vực' của mình, mà còn dùng đến bảo v���t trấn cung là Ngũ Ngọc Kiếm này."
"Thanh kiếm này vốn là vũ khí cấp Hoàng giả, vậy mà ngài lại coi trọng ta đến thế."
"Thậm chí còn dùng vũ khí cấp bậc này, dù biết bản thân sẽ bị tiêu hao nghiêm trọng. Thật khiến ta khâm phục lòng quyết tâm của ngài."
"Bớt ăn nói chuyện phiếm lại." Hải Hoàng hùng hổ nói: "Tuy dùng kiếm này sẽ bị tiêu hao nghiêm trọng, nhưng có thể giết ngươi – cái tai họa này... thì đáng giá!"
Nói rồi, Hải Hoàng một kiếm chém tới cổ Băng Thanh Nhật.
Con ngươi Băng Thanh Nhật co rút lại, nhìn đoản kiếm kia dần dần dí sát vào cổ mình, vẻ mặt âm trầm đáng sợ.
Ngay khi lưỡi kiếm chỉ còn cách cổ của Băng Thanh Nhật một thước thì bỗng...
'Triều Tịch Lĩnh vực' bị phá vỡ, phản phệ lên thân thể Hải Hoàng, khiến hắn phải cấp tốc lùi về sau, thổ ra một ngụm máu tươi đỏ hỏn.
Lĩnh vực chính là kết tinh từ linh lực của chính người thi triển cấu thành, nên nếu bị phá thì không khác gì bị đánh trực tiếp vào thân, dẫn đến phản phệ thổ huyết.
Ổn định lại cơ thể, lau đi vết máu tươi vương trên khóe môi, Hải Hoàng hung tợn nhìn lên bầu trời, quát lớn:
"Kẻ nào ra tay? Là ai, mau cút ra đây cho ta!"
"Dám ngăn cản đại sự của ta, chính là đối địch với ta, đối địch với cả Hải Cung!"
"Tội đáng chết vạn lần!"
"Hôm nay ta nhất định sẽ giết tên tiểu bối này, cho dù ngươi là ai cũng không ngăn được ta!"
Điên cuồng gào hét, Hải Hoàng lại lần nữa triệu hồi Lĩnh vực, tiếp tục vung kiếm đâm tới.
Lần này vị trí đâm chính là trái tim của Băng Thanh Nhật.
Trên bầu trời, một âm thanh vang vọng như sấm rền, tràn ngập tức giận vang lên:
"Thiếu chủ nhà ta, là kẻ mà ngươi muốn giết là giết được sao?"
"Đồ cuồng vọng."
"Mau biến đi cho ta...'Ma Sa Lĩnh vực' TÁN!"
Hải Hoàng lại một lần nữa bị đẩy văng ra sau, thổ ra một ngụm tiên huyết.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn lên bầu trời, Hải Hoàng mỉm cười nói:
"Hóa ra là ngươi...'Sa Vương'."
"Tốt nhất ngài nên dừng việc này lại đi, Hải Hoàng, nếu không ta sẽ không khách khí nữa đâu."
"À mà, đừng gọi ta là 'Sa Vương'. Ta bây giờ là tôi tớ trung thành của Thiếu chủ, tên ta là Băng Hàn Sa, hãy nhớ kỹ." Nói rồi, Hàn Sa bước tới đỡ Băng Thanh Nhật, đoạn quay sang nhìn Thiên Đế phía trên, cười nói: "Thiên Đế à, ngài sẽ không phiền nếu ta dẫn Thiếu chủ và người của ngài rời đi chứ?"
Nghe Băng Hàn Sa hỏi như thế, Thiên Đế đáp:
"Đó là điều đương nhiên, có điều..."
"Có điều gì?" Hàn Sa không kiêng dè nói.
"Có điều... Đại điển tộc hội lần này vẫn chưa kết thúc, nếu ngươi dẫn họ rời đi e là không ổn." Thiên Đế đạm mạc nói.
Băng Hàn Sa cười khinh miệt nói:
"Ta chẳng quan tâm Đại điển lần này đã xong hay chưa đâu."
"Nhưng ta nghĩ... nên dừng Đại điển lại ở đây thôi."
Nói rồi, Hàn Sa quay người, dẫn theo Thanh Nhật và đám người Tinh Môn rời đi, không thèm đợi câu trả lời của Thiên Đế.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.