Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sống Sót Trong Học Viện Sắp Bị Hủy Diệt - Chapter 29:

“Tha cho tôi đi mà.”

Ex cúi rạp người và nằm bẹp xuống đất trước Circe. Rải rác trước mặt cậu là các mảnh vụn của lá thư đã bị xé nát. Tình huống này là kết quả từ tội lỗi của Ex.

Circe nhìn xuống với khuôn mặt méo mó vì tức giận.

“Cậu nghĩ tôi sẽ bỏ qua sau khi đọc lá thư đó ư? Tôi trông giống một đứa ngốc lắm à? Cái gì cơ? ‘Tôi biết danh tính thực sự của cô là tái sinh của Aerial’? Nên cậu dự định đùa giỡn với tôi? Cậu muốn nói là vậy à?”

“Không, không… Tôi không định làm vậy…”

“Định~? Tôi đã nghĩ đó là một cái bẫy do lũ ma tộc khốn kiếp đó giăng ra. Nhưng đoán xem nào? Làm quái gì có chuyện lũ ma tộc đó biết về kiếp trước của tôi! Vậy nên, tôi đã suy nghĩ cẩn thận xem kẻ nào là người đáng ngờ nhất! Và chỉ có một người!!”

Rẹt—!

“Aaaagh-!”

“Trùng hợp là khi tôi hỏi các đồng đội được tái sinh sau 100 năm của mình, bọn họ đều nói mình cũng nhận được thư! Họ thắc mắc chuyện chúng tôi có gửi chúng cho nhau không! Theo lý mà nói, nếu có người viết mấy lá thư ấy, thì sẽ có một người không nhận được!!”

Rẹt—!!

“Aaaagh-! Aaaagh-!!”

“Vậy kẻ tình nghi lớn nhất chỉ có một người thôi nhỉ? Tôi không biết làm thế nào cậu phát hiện ra. Hoặc cậu là một tên khốn thích chọc lũ quỷ! Hoặc cậu chính là tên đã can thiệp vào ký ức của tôi!!”

Rẹt—!!!

“X-Xin nãy tha cho tôi….”

“Vậy trả lời cho đàng hoàng vào!! Nếu cậu không giải thích chính xác, tôi sẽ nướng sống cậu!”

Rẹt, Rẹt—

“Aaaah….”

Cuối cùng, màn chích điện cũng dừng lại. Một con người chắc chắn sẽ ngất đi, nhưng cậu đã không mất ý thức. Chẳng lẽ là do cậu đã trở thành quỷ? Dù đó là điều tốt hay không, cậu cũng không thể biết được.

Nếu cậu tiếp tục im lặng, màn chích điện sẽ bắt đầu lại, vì vậy cậu cố gắng mở miệng.

“Thực ra….”

“Tôi nhắc cậu, như cậu đã thấy lần trước, lời nói dối rất dễ bị phát hiện, vì vậy hãy suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.”

“A, tôi hiểu rồi….”

Cậu đã đánh giá thấp nỗi ám ảnh của Circe đối với kiến thức. Giờ đây, cậu nhận ra rằng nỗi ám ảnh của cô với cậu là do những ký ức bị phong ấn.

'Nếu mình giải thích, mình sẽ lại nhận hình phạt… Khoan?'

Đột nhiên, cậu nhận ra điều gì đó kỳ lạ.

'Ngay cả khi ở biệt thự, và bây giờ… Mình cũng không bị nhận hình phạt?'

Tính đến các điều kiện để nhận hình phạt, chuyện này là không thể. Ấy thế nhưng, nó lại không xảy ra. Hẳn phải có một lý do khác.

Ex tìm thấy một manh mối trong lời của Circe.

'Can thiệp vào ký ức… Ký ức?'

Ngay lúc đó, một giả thuyết xuất hiện trong tâm trí Ex.

Ex ngay lập tức hành động.

Cậu ngừng cúi rạp và tự tin đứng dậy, nhìn xuống Circe và hét lên.

“Phải! Tôi đã viết nó! Tôi biết danh tính của mấy người và đã viết mấy lá thư đó! Để đánh bại lũ ma tộc khốn kiếp đó! Tôi không phải người xấu!”

“Ai cho cậu hét!”

Rẹt—!!

“Aaaagh!! Tôi xin lỗi!! Đúng là tôi đã viết chúng!”

Bất chấp nỗi đau, cậu vẫn tin tưởng vào giả thuyết của mình.

'Không có hình phạt nào cho chuyện đã được biết!'

Nếu giả thuyết này là đúng, cậu có thể giải thích tình hình cho Circe. Cô thậm chí có thể trở thành một đồng minh mới. Điều tương tự cũng áp dụng cho Roxwell, người có ký ức bị phong ấn.

Nhưng suy nghĩ đó đã sớm bị phản bác.

'…Không, chuyện này còn nguy hiểm. Hãy nghĩ về góc nhìn. Mình không được quên rằng Elysia có thể đang theo dõi việc này.'

Ex trấn tĩnh cảm xúc của mình và đưa ra một phán đoán hợp lý.

Trước tiên, cậu cần thoát khỏi tình huống hiện tại. Ex nhanh chóng ngồi xuống và bắt đầu giải thích.

“Trước hết, như cô nghi ngờ, tôi đã viết mấy lá thư ấy. Nhưng tôi không có ý định gài bẫy mấy người. Đây là phương pháp tốt nhất.”

“Phương pháp tốt nhất? Dụ dỗ bọn tôi vào giữa lũ ma tộc khốn kiếp là phương pháp tốt nhất à?”

“Để Leon thức tỉnh với tư cách là anh hùng, và để tổ đội anh hùng tái sinh gặp nhau. Cũng như giảm thiểu thương vong.”

“...Chậc, đúng là vậy thật.”

Circe tặc lưỡi với vẻ mặt chua chát.

Ex tiếp tục nói.

“Ban đầu tôi muốn tìm ra địa điểm tấn công của bọn ma tộc từ biệt thự của chúng. Ngăn chặn các quý tộc tiêu thụ Chất Xúc Tác Quỷ Hoá cũng chỉ là phụ.”

“Không sai.”

Khi cậu tiếp tục nói sự thật, vẻ mặt của Circe càng chua chát hơn, và sự thù địch của cô dần lắng xuống.

“Nhưng.”

Thế rồi, cô lại nổi cơn thù địch.

“Sao cậu biết được tất cả chuyện này?”

'Hự… Cô không thể bỏ qua được à…?'

Cậu muốn tránh câu hỏi này. Nếu cậu nói dối, cậu sẽ bị bắt, và nếu cậu nói thật, cậu sẽ bị coi là nói nhảm.

‘Cô ấy có tin mình đi nữa, chuyện cũng sẽ trở nên rắc rối.’

Nếu Circe có thông tin về tương lai, cô sẽ hành động khác với cốt truyện. Giờ đây cô đã tham gia cùng Leon, cô không được đi chệch hướng thêm nữa.

'Một tình thế tiến thoái lưỡng nan…!'

Cũng chỉ là chuyện sớm hoặc chết muộn mà thôi.

Trong khi đang suy tư về sự sống còn của mình, Siri xuất hiện.

『Tôi khuyên bạn nên sử dụng tài năng mới 'Vạn Lời Dối Gian (S)'.』

'Vạn Lời Dối Gian…?'

Trong khoảnh khắc thoáng qua đó, Ex đã nắm bắt được tài năng mới.

『Vạn Lời Dối Gian (S) / Kích hoạt / Kỹ năng Ma Tộc

Lời nói dối của bạn có khả năng cao đánh lừa đối thủ hơn.

Điểm kích hoạt yêu cầu sẽ tăng hoặc giảm dựa trên mức độ của lời nói dối.

Sử dụng Một Sự Thật (S) sẽ đặt lại điểm kích hoạt.

Kỹ năng này bỏ qua việc xác minh sự thật.

Điểm kích hoạt: 10000/10000』

'Chính là nó!'

Hiểu được nội dung của nó, Ex thầm ăn mừng. Tài năng này là giải pháp thần thánh để vượt qua tình huống hiện tại.

Trong cơn im lặng ngắn ngủi, Circe mang vẻ mặt bất mãn.

“Được rồi, để tôi đợi xem cậu bịa ra chuyện gì. Có điều, ma thuật điện của tôi không đợi được như tôi đâu, vậy nên cẩn thận cái mồm vào.”

“Đ-Để tôi nói!”

Ex bình tĩnh chuẩn bị và trả lời.

“Tôi thực chất đã thấy trước tương lai!”

“Ha….”

Circe bật cười ngắn khi vậy.

Quả là một lời nói dối vô lý. Cô có muốn đi nữa cũng chẳng tin nổi.

“Cậu lại cố giở trò cũ một lần nữa à… Ồ?”

Nhưng kết quả của xác minh sự thật thật bất ngờ.

Phát hiện nói dối đã đánh giá câu trả lời của Ex là ‘sự thật’.

“Ơ…? Không thể nào…?”

“Có vấn đề gì sao? Lời nói của tôi hiển thị là ‘sự thật’ à?”

“Khoan, đây là lỗi. Có gì đó không ổn.”

“Tàng Thư Avon không nói dối.”

“…Cậu cũng biết về chuyện này?”

“Tôi sẽ nói lại lần nữa. Tôi đã thấy trước tương lai.”

“Chuyện này cũng là thật… Sao mà…? Nói lại lần nữa!”

“T-Tôi đã thấy trước tương lai.”

“Không, có gì đó không ổn! Lần nữa!”

“Nói lại cũng không thay đổi được sự thật thành giả dối đâu!”

“...Chậc!”

Circe tặc lưỡi và dừng cuộc thẩm vấn. Miễn cưỡng, cô phải tin vào tuyên bố nhìn thấy tương lai của Ex. Cô không thể lãng phí thêm Tàng Thư Avon.

Tất nhiên, không có sự thật nào trong những gì Ex nói.

'Vạn Lời Dối Gian… Hiệu quả của thứ này tốt thật!'

Mỗi lần cậu tuyên bố đã nhìn thấy tương lai, cậu đều kích hoạt Vạn Lời Dối Gian. Nhờ đó, cậu đã lừa được Tàng Thư Avon của Circe.

Bây giờ cậu có thể tự tin nói.

“Điều này chứng tỏ tôi vô tôi.”

“Vô tội? Cậu bị bắt quả tang đang cố thao túng người khác đấy!”

Rẹt—!

“Aagh! D-Dừng lại…!”

“Tôi hiểu ý định của cậu là tốt, nhưng việc bị bắt quả tang chuyện bí mật thao túng mọi người khiến tôi chẳng thể tin cậu được!! Nếu cậu nói với mọi người ngay từ đầu, chuyện này đã không xảy ra rồi!”

Circe nói phải.

Ngay cả khi ý định là tốt, sự thật vẫn là cậu đã nói dối và lợi dụng mọi người.

Cho dù kết quả có tốt đến đâu, những người bị lừa dối hoặc bị lợi dụng cũng không thể nhìn nhận chuyện này một cách tích cực.

Biết vậy, nên Ex đã cố gắng tránh ‘vượt qua ranh giới’ bằng những lời nói dối của mình.

Cậu biết từ kinh nghiệm rằng chỉ vài lời nói thôi cũng có thể dễ dàng hủy hoại cuộc đời của ai đó.

Nhưng đó là câu chuyện trong những trường hợp bình thường.

“Không, Circe. Cô đã nhầm lẫn rồi.”

“…Cái gì?”

“Cô đã tìm ra mọi thứ.”

Ex ngồi xuống một lần nữa và nói một cách nghiêm túc.

“Quá khứ cho đến nay, tương lai phía trước. Kẻ nào đã thao túng và đùa giỡn với thế giới này. Thế giới này được tạo ra như thế nào. Điều gì xảy ra ở cuối tất cả chuyện này. Cô đã tìm ra tất cả. Từng điều một.”

Cậu thậm chí không cần kích hoạt tài năng. Đó là sự thật.

“Cô muốn biết về ký ức bị phong ấn? Vậy để tôi sẽ nói cho cô biết. Các ký ức bị phong ấn chính là toàn bộ sự thật. Chúng bị niêm phong bởi ‘con mụ khốn kiếp’ đang đùa giỡn với thế giới này.”

“‘Con mụ khốn kiếp’?”

“Vậy nên, tôi không thể nói cho cô biết được. Tôi đã trải qua một lần tồi tệ rồi, và tôi không thể trải qua nó một lần nữa. Tôi chính là người duy nhất sẽ phải vật lộn trong thế giới khốn nạn này.”

“…Vậy tức là sao?”

Circe hỏi và đòi một lời giải thích, Ex bèn nhún vai.

“Tôi đã chết một lần rồi, vậy nên tôi không cần phải trải qua địa ngục lần hai.”

“…Còn cậu?”

Ex trả lời với một nụ cười cay đắng.

“Tôi chẳng còn thời gian để nghỉ ngơi nữa.”

“…”

Circe nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp. Khuôn mặt của Ex giống hệt như lúc Leon đi xuống địa ngục trước khi tái sinh vậy.

Nhưng Ex không phải là Leon.

“…Cậu đang bảo tôi đừng giải phong ấn ký ức?”

“Cô sẽ phải tự mình quyết định chuyện đó. Một khi cô biết toàn bộ sự thật, cô cũng sẽ đưa ra phán đoán giống như tôi.”

Cậu chắc chắn về điều này. Nếu biết được toàn bộ cốt truyện, cô sẽ hiểu tầm quan trọng của việc thức tỉnh Leon.

Cậu chỉ đơn thuần cố gắng ngăn cản cô đi chệch khỏi cốt truyện sau khi tham gia cùng Leon.

“Chỉ là cô sẽ khá nản lòng đấy. Cô chẳng cần phải tuyệt vọng về một tương lai chưa đến. Tôi chẳng khuyến khích chuyện này đâu. Dù sao thì tương lai cũng sẽ được điều chỉnh từng chút một.”

Ex quyết định kết thúc cuộc trò chuyện.

“Vì vậy, Circe… Không, ‘Aerial’.”

“…Cái gì?”

“Hãy quên mọi thứ chúng ta đã nói ở đây. Hãy quên đi những khoảng trống trong ký ức và các sự kiện trong tương lai, sống một cuộc sống mới với ‘Protego’ và các đồng đội của cô. Thỉnh thoảng hãy giải quyết mấy chuyện tồi tệ với các đồng đội ấy.”

“…”

“Trong ký ức của ‘Aerial’, ‘Ex’ không tồn tại. Ngay cả khi có, tôi cũng chỉ là một trong hàng ngàn, hàng vạn người ngoài kia. Tôi không đáng để nhớ. Nếu chúng ta tình cờ gặp nhau, cô chỉ cần nghĩ ‘Tôi biết khuôn mặt đó’ rồi bước qua là được.”

“…Tại sao tôi phải làm vậy?”

“Đó là cách duy nhất để tôi có thể chiến đấu và chiến thắng ‘con mụ khốn kiếp’ đấy. Vậy nên, tôi xin cô.”

Cốt lõi là đây.

“Circe, làm ơn hãy biến mất khỏi cuộc đời tôi.”

「Hãy trở về với vai trò của cô đi.」

“Đừng bao giờ giả vờ biết tôi nữa.”

「Đó là cách duy nhất mọi người có thể sống sót.」

Ex và Circe không bao giờ được gặp lại nhau. Circe không được đi chệch khỏi cốt truyện gốc. Các biến số vượt tầm kiểm soát không được phép tồn tại.

Để ngăn chặn được hủy diệt, chuyện phải là như vậy.

‘Hình như mình hơi quá lời rồi. Không, mình đáng lẽ phải mạnh tay hơn nữa.'

Elysia quan sát thế giới từ một chiều không gian cao hơn và sửa đổi nó theo ý muốn. Để chống lại sức mạnh đó, cậu phải che giấu thông tin của mình một cách triệt để.

Cậu không có ác cảm với Circe, nhưng cô không thể trở thành đồng minh một khi cô đã dính vào chuyện này. Điều tương tự cũng áp dụng cho Roxwell, tổ đội anh hùng chuyển sinh, các nhân vật phản diện chủ chốt và các nhân vật hỗ trợ quan trọng.

Trong thế giới này, chỉ những nhân vật phụ không đáng kể mới có thể cản trở tác giả.

Một bản tóm tắt tàn bạo:

Sự diệt vong của thế giới này phải được ngăn chặn bởi một nhân vật phụ.

Đó là thực tế.

'Mình đã nói đủ để cô ấy hiểu rồi.'

Mọi chuyện trở nên hơi rắc rối, nhưng cậu không quan tâm. Tổ đội anh hùng chuyển sinh có tinh thần của người lớn. Chỉ mỗi mình Lola được coi như trẻ em là đủ rồi.

“…”

Sự trầm ngâm của Circe sâu và dài. Gương mặt cô tựa như vừa khóc vừa giận cùng lúc.

Cô chưa bao giờ phải đối mặt với sự từ chối mạnh mẽ như vậy trong đời. Cô chưa bao giờ nghe ai từ chối mình vì chẳng đáng kể.

Ngay cả Leon cũng chưa bao giờ cho cô thấy điều này.

Cô muốn bác bỏ, nhưng trí thông minh và sự khôn ngoan của cô khiến cô hiểu và chấp nhận điều đó, thật khó chịu làm sao.

Vì vậy, Circe nghiến răng và nói.

“Được rồi…. Tôi sẽ biến mất khỏi cuộc đời cậu….”

Xong rồi.

Ex nhắm mắt và gật đầu.

Circe kìm nén sự oán giận đang dâng trào và đứng dậy. Cô phải hành động theo lời nói của mình. Cô cố gắng đứng dậy và đi về phía cửa.

Một khi cô mở cửa, cô sẽ trở thành một người xa lạ với Ex. Cả hai sẽ luôn là những người xa lạ, kể từ bây giờ, họ sẽ hoàn toàn phớt lờ nhau.

‘Cả hai sẽ chỉ là loại quan hệ đó.’

Cô cố gắng trấn tĩnh quyết tâm và đưa tay lên cửa. Khi cô chuẩn bị mở nó.

“Này, thường dân! Ta không hiểu cái này! Giúp ta… Ồ, ồ?”

Cánh cửa bật mở, để lộ một đứa trẻ tóc vàng. Đó là đứa trẻ thường đi cùng Ex, người mà cô gần như không nhớ tên.

‘Hình như Lola nhỉ?'

Lola, khi mở cửa và nhìn thấy Circe, đã lùi lại một cách thận trọng.

“Đây không phải là nơi thường dân sống sao…? Tại sao…?”

'…Cô ấy chắc chắn đã ở đó.'

Cô nhớ khi cô gắn ma thuật giám sát vào Ex, đã thấy Ex và Lola cùng nhau lên kế hoạch cho hoạt động của họ. Cô cũng nhớ họ đã cùng nhau đến biệt thự ma tộc.

Khi cô nhìn chằm chằm vào Lola, Ex trả lời cô từ phía sau.

“Tiểu thư. Hôm nay có biến cố, nên các học viên ký túc xá bị bắt phải ở trong phòng. Nếu cô bị bắt, Giáo sư sẽ giết cô đấy.”

“Này! Vậy tại sao người này lại ở đây!”

“Cô ấy vào nói chuyện một lát. Cô ấy sắp rời đi rồi, nên để cô ấy qua đi.”

“Tại sao gần đây ngươi lại đối xử tệ với ta như vậy? Ta vẫn là một quý tộc đấy, ngươi biết không? Ta là con gái của Bá tước Lemersi!”

“Tôi nói điều này vì lợi ích của cô thôi.”

Lola miễn cưỡng tránh sang một bên cửa. Cô co rúm lại một cách thận trọng và trông giống như một con vật nhỏ vậy, trông khá buồn cười. Trông thấy gợi ý bảo mình rời đi, Circe di chuyển.

Circe bước ra ngoài cửa, và Lola bước vào.

Ngay khi Lola bước vào phòng Ex, cô đã đóng cửa lại. Cô phàn nàn đủ lớn để nghe thấy bên ngoài. Cả hai xem ra có một mối quan hệ tốt.

Circe lắng nghe những âm thanh bên ngoài một lúc, rồi nhận ra một điều.

Lola phép bước vào cuộc sống của Ex. Còn cô đã bị từ chối hoàn toàn.

Thế nhưng, cô không biết tại sao.

“Tại sao?”

Ex đã phạm một sai lầm. Có lẽ là do đang chân thành mà cậu đã đánh giá thấp nó. Nỗi ám ảnh của hiền giả đối với kiến thức vượt quá sức tưởng tượng của cậu.

Và giờ đây, nỗi ám ảnh với kiến thức ấy đã chuyển sang một thứ khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free