Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sống Sót Trong Học Viện Sắp Bị Hủy Diệt - Chapter 61:

“Lại là thứ ma thuật chết tiệt đó…!”

Circe vội vàng triển khai ma thuật để kháng cự, nhưng cũng chỉ là làm chúng chậm được chúng đôi chút.

Một lần nữa, Không Gian Cưỡng Chế lại trói buộc tất cả mọi người ngoại trừ Gremory. Chẳng có cách nào để chống lại ma thuật này.

Elia đã nhận ra ý định của Gremory.

“Gremory…!”

“Lời nhắn của Nữ thần vẫn còn đó~? Rằng phải giết cả con người tên Lola thì mọi chuyện mới kết thúc được~”

“Đừng hòng động đến...!”

“A, đúng rồi, còn một điều ta chưa nói~”

Gremory nhặt Thanh Gươm Diệt Hồn bị vứt ở một góc lên tay.

Ả chỉ Thanh Gươm Diệt Hồn về phía Elia và mỉm cười.

“Nữ thần Elysia nói rằng sau khi mọi chuyện kết thúc, ‘thân xác của Elia’ sẽ tùy ta định đoạt~ Thanh Gươm Diệt Hồn chỉ phá hủy linh hồn và hầu như không gây tổn hại gì cho cơ thể~”

“…Cái gì?”

“Nào, vậy giải quyết ai trước đây nhỉ?”

Một bên là Lola đang bùng cháy lòng căm thù.

Một bên là Elia đang sụp đổ trong cơn tuyệt vọng.

Cả hai đều là những cảm xúc tiêu cực mà Gremory vô cùng yêu thích.

“Nhưng mà~”

Gremory thích cơn tuyệt vọng chìm trong bất lực hơn.

Hơn nữa, Elia có thể sắp thoát khỏi trói buộc.

Ngay cả bây giờ, xiềng xích cũng đang kêu răng rắc và vỡ ra từng chút một.

“Vậy ta xin nhé~”

Cô ả đâm Thanh Gươm Diệt Hồn về phía Elia.

Một khi linh hồn biến mất, ả sẽ chiếm lấy cơ thể ấy.

Bằng cách đó, ả sẽ vượt qua cả Ma Vương và Anh hùng.

Bằng sức mạnh đó, ả sẽ thống trị tất cả sinh mệnh và ma tộc.

Chẳng cần phải hồi sinh Tà Thần, chính ả sẽ trở thành Tà Thần.

Ả cũng sẽ giành được ‘ảnh hưởng’, thứ cốt lõi của thế giới này.

Và ả có thể giết chết ‘gã anh trai’ đáng ghét đó.

Tách-!

Chỉ là, nếu tiếng búng tay ấy không xuất hiện.

———

Tại Thánh Quốc Deus, Giáo hoàng Rab, người đang chuẩn bị cho chính sự vào buổi sáng, cảm thấy một điềm gở dâng trào.

Chẳng phải Rab, mà chính ‘Baal’ biết rõ điềm gở ấy hơn bất cứ ai.

“Dallun, ngươi có đó không.”

“Ngài cho gọi?”

Dallun, người đang đợi gần đó, mở cửa và xuất hiện.

Rab ra lệnh với vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

“Chúng ta đến đó ngay.”

“Ý ngài là ngay bây giờ?”

“Ta không chấp nhận ý kiến.”

“Vâng.”

Rab vội vàng thắp ngọn nến trong phòng.

Tủ quần áo lập tức di chuyển, để lộ ra một căn phòng bí mật.

Bước xuống cầu thang dẫn đến nơi tối tăm, Rab vội vã hỏi.

“Ngươi vẫn đang kiểm tra động tĩnh của Berith chứ?”

“Chúng tôi đang theo dõi, nhưng không có thông tin gì rõ ràng.”

“Xem ra Berith đã hành động ở một nơi mà chúng ta không hay không biết.”

“Vâng?”

Dallun, hay Agares, bèn bối rối.

Hắn không hiểu tại sao Baal lại làm ầm lên chỉ vì một con quỷ hạng 28. Và còn chưa kể là bằng cách nào mà hắn biết Berith đã hành động.

Thấy được nỗi thắc mắc của hắn, Baal vừa mở cánh cửa trước mặt vừa nói.

“Ngươi biết bao nhiêu về Berith?”

“Tôi biết hắn là con quỷ hạng 28, có biệt danh là ‘Con Quỷ Dối Trá’, và là một con quỷ đặc biệt đã từng chơi ‘trò chơi gia đình’.”

“Hắn ta lúc nào cũng buồn chán. Vì vậy, ta đã giao việc cho Gremory, người duy nhất có mối liên hệ với hắn.”

“Là vì lý do đó sao? Tôi còn tưởng là để khuất phục Andras, kẻ đối địch với con quỷ đó…”

“Ả ta không có giá trị đến mức ấy.”

Bên trong cánh cửa mở ra là một nơi giống như bệ thờ.

Một nơi chứa đầy các vật phẩm ô uế của quỷ.

Baal nhặt một phiến đá vuông lên và nói tiếp.

“Berith là một kẻ đặc biệt. Hắn không có vũ lực trực tiếp như chúng ta. Hắn chỉ có sức mạnh ngang hàng với con người.”

“Nhưng hắn là con quỷ hạng 28…”

“Hắn được biết đến như vậy. Ngươi hãy nhớ lại biệt danh của hắn.”

“‘Con Quỷ Dối Trá’… Chẳng lẽ…?”

“Phải, khả năng thao túng thông tin của hắn là thứ mà không ai có thể theo kịp. Chỉ riêng sự tồn tại của hắn cũng giống như một lời nói dối rồi.”

Giây phút hắn truyền quỷ lực vào phiến đá, một luồng sáng lạnh lẽo bao trùm lấy nó.

“Chỉ một lần, cùng khế ước ‘Một Sự Thật’, ta có thể nghe được sự thật từ hắn chỉ một lần duy nhất. Câu hỏi của ta là, ‘Sau này ngươi có cản trở đại kế hoạch không’. Câu trả lời của hắn lúc đó là…”

Phiến đá ngay lập tức kết nối với tầm nhìn của một người.

Đó chính là tầm nhìn của Gremory đang nhìn vào bên trong một di tích nào đó.

Trong tầm nhìn của Gremory, có một con người đang gục ngã.

“‘Hiện tại thì không’. Tuy là ta vẫn không thể tin hắn.”

“Tôi vẫn không hiểu. Chúng ta có nhất thiết phải để ý đến một con quỷ chỉ biết dối trá không chứ?”

「Kẻ cản trở biến đi.」

Tách-!

Rè-!!!

Cùng với tiếng búng ngón tay, màn hình trên phiến đá biến mất.

Một thánh tích khó tìm đã ngừng hoạt động một cách nhảm nhí.

“Chuyện lớn rồi đây. Không phải nhập xác, mà là giáng trần.”

Một con quỷ giáng trần có nghĩa là sức mạnh của nó không bị suy yếu do nhập xác.

Một con quỷ giáng trần có thể phát huy 100% khả năng vốn có của nó.

“…Ngươi nghĩ hắn chỉ là một con quỷ dối trá thôi sao?”

“Chuyện này rốt cuộc…”

“Quả thực là hắn vô dụng về mặt vũ lực. Thế nhưng, chẳng phải tự dưng mà ta không thể khuất phục được hắn.”

Baal nghiến răng khi nhớ lại quá khứ.

Kể cả khi dồn hết sức mạnh, hắn cũng chưa từng tung ra được một đòn tấn công trúng đích.

Giây phút tỉnh táo lại, xung quanh hắn chỉ còn lại các thuộc hạ bị nghiền nát bởi chính sức mạnh của hắn.

Để khuất phục Berith, chỉ có thể dùng ‘lời nói’. Thế nhưng ‘lời nói’ của hắn, không một ai thắng được.

“Bản thân ‘năng lực’ của hắn là dị biệt và kỳ lạ nhất trong số tất cả các con quỷ. Bởi vì dối trá và sự thật đều sẽ bị đảo ngược trước mặt hắn. Phải, nếu chỉ xét riêng năng lực để phân hạng…”

Baal nheo mắt nhìn phiến đá đã mất phản ứng.

“Có thể nói… hắn là hạng 0.”

———

Gremory biết rõ âm thanh đó là gì.

Ả biết rõ đến mức suy nghĩ của ả dừng lại.

‘...Hoang đường.’

Một sự tồn tại không nên có mặt đã xuất hiện.

‘Tại sao hắn lại ở đây…?’

Không Gian Cưỡng Chế vốn đang thống trị không gian này đã biến mất từ lâu.

Tại nơi mà ngay cả thời gian cũng nín thở, có người đã đứng dậy.

Hắn lẩm bẩm trong khi vươn vai như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.

「Hừm, suýt soát nhỉ.」

Đó là Ex.

Không, chính xác hơn.

“…Sao Berith lại ở đây…?!”

Đó chính là con quỷ hạng 28, Con Quỷ Dối Trá, ‘Berith’.

“Chẳng phải nhập xác, mà là giáng trần…!”

「Cô em Gremory đấy à? Vẫn còn chơi đùa một cách nhàm chán nhỉ.」

Berith, mất hứng thú, bèn nhìn quanh.

Circe, Lola, và Elia đang nhìn vào hư không trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Bọn họ đã bị nhốt trong Ngục Tù Giả Tạo của Berith và đang nhìn vào thế giới dối trá của riêng mình.

「Con người vẫn chẳng thay đổi gì cả. Lúc nào cũng như vậy.」

Khi hắn định cất bước, đã có người níu lấy cơ thể hắn.

Đó là Lola.

“…Đừng, đi…”

Ngay cả đang trong Ngục Tù Giả Tạo, Lola vẫn níu giữ cơ thể của Ex một cách đáng thương, cứ như cô không muốn để cậu đi vậy.

「Cũng có con người khiến ta hơi hứng thú nhỉ.」

Hắn cẩn thận gỡ tay Lola ra và đặt cô xuống đất.

Vì đây là con người mà Ex trân trọng, nên hắn phải cẩn thận.

Hắn nhìn chiếc nhẫn đeo trên ngón trỏ trái, Nhẫn Bẫy Linh Hồn.

Thứ chứa đựng bên trong là linh hồn đã mất đi tiềm thức của Ex.

「Tổn thương nghiêm trọng, nhưng sẽ không chết.」

Berith thở dài.

「Phải, không thể chết được. Đang vui mà.」

Ngay lúc hắn đang than thở.

“Chết điiiiii-!!!”

Phập-!!

Gremory đâm Thanh Gươm Diệt Hồn vào sau lưng Berith.

Cứ như rằng một nhát là chưa đủ, ả đâm liên tiếp hàng chục nhát.

Berith chỉ ngáp cùng ánh mắt chán chường.

「Vui không, Gremory? Nếu vui thì tốt đấy.」

“Hộc, hộc… Nếu không phải vì ngươi đã cướp mất ‘Dối Trá’ của ta!! Nếu không phải vì cái trò chơi gia đình chết tiệt đó…!!”

「Lẽ ra ngươi nên suy nghĩ kỹ về khế ước chứ. Còn trách được ai?」

“Khụ…!”

Berith tóm lấy cổ Gremory, kẻ đang đâm hắn.

“C-Cái ánh mắt đó là sao…?”

Gremory nhìn thấy đôi mắt đó của Berith.

Một bên là màu đen trống rỗng, một bên là màu trắng hư vô.

Gremory biết lý do tại sao đôi mắt ấy lại phát sáng.

“Lại, lại nữa, ngươi lại định cướp đoạt nữa? N-Ngươi định lấy thêm gì ở đây? Lần này là ‘Sự Thật’ sao? K-Không được…”

「Đừng lo. Ta không có ý định cướp đoạt sự thật từ kẻ đã bị lấy đi dối trá. Thứ ta tò mò không phải là ngươi, mà là…」

Rè-!!!

Berith dùng tay còn lại tóm lấy một thứ gì đó trước mặt Gremory.

Đó là ‘Hệ Thống’ mà chỉ mắt Gremory mới thấy được.

“…Hoang đường.”[note84130]

Berith vừa tóm lấy ‘Hệ Thống’ của Gremory.

「Hừm, hệ thống, cửa sổ trạng thái, năng lực của nữ thần… Các ngươi gọi một lời nguyền toàn dối trá bằng đủ thứ tên kỳ lạ nhỉ…」

“A, không được… N-Ngươi định làm gì…?”

「Nói theo cách của con người đó thì, hừm, cái này gọi là gì nhỉ…」

Ả chưa bao giờ nghe nói đến việc có thể can thiệp vào hệ thống của người khác. Kể cả có là Berith đi nữa thì cũng là không thể.

Thế nhưng, chuyện chẳng khác nào dối trá ấy đang diễn ra ngay trước mắt ả.

「À, cân bằng. Phải cân bằng chứ. Chẳng phải sao? Hỡi nữ thần tên Elysia. Một bên quá bất lợi thì còn gì vui nữa.」

Và cùng lúc đó.

Xoảng-!!!

Berith siết tay lại, và Hệ thống vỡ tan.

Ngay khoảnh khắc đó, tất cả sức mạnh hỗ trợ Gremory đều tan biến.

“A, a a… S-Sức mạnh của ta… Kế hoạch của ta…”

「Một con quỷ lại đi dựa dẫm vào sức mạnh của một nữ thần không rõ danh tính… Quả là một trò đùa nhạt nhẽo mà, Gremory.」

Berith ném Gremory đi như vứt rác.

Gremory tuyệt vọng vì cảm giác kiệt quệ khi mất đi sức mạnh.

“Tại, tại sao? Tại sao đột nhiên lại làm vậy…? Chẳng liên quan gì cả… Ngươi đã nói là không có ý định cản trở đại kế hoạch của bọn ta cơ mà…”

「Đó là chuyện của lúc đó.」

“Ý ngươi là bây giờ ngươi đã đổi ý…?”

「Ngay cả bây giờ, ta cũng không quan tâm đến trò nhạt nhẽo đó.」

Berith chỉ trả lời trong khi nhìn vào Nhẫn Bẫy Linh Hồn.

「Vì ta đã tìm thấy một thứ thú vị hơn.」

Khi hắn gọi hệ thống, một cảnh báo xuất hiện trước mắt hắn.

『Phát hiện truy cập từ người dùng chưa đăng ký. Yêu cầu sử dụng bị từ chối.』

「Phiền phức thật…」

Hắn tóm lấy hệ thống đang hiện ra. Và rồi, thông báo thay đổi một cách hỗn loạn.

『Quy trình đóng khẩn cấp- Phục hồi quyền hạn- Không sử dụng- Phê duyệt-』

Thông báo xuất hiện trên hệ thống thay đổi không ngừng.

Nó cố gắng chống lại sự xâm nhập của Berith, chỉ là cuối cùng cũng phải khuất phục.

『Hệ Thống Giai Đoạn 0: Phê duyệt quyền hạn ‘Quản Trị Viên’.』

Sau khi xác nhận chuyện này, Berith tắt hệ thống đi.

Có một việc cần xử lý trước đó.

「Gremory, ta sẽ cho ngươi biết ‘Một Sự Thật’. Ta thề trên mạng sống của mình rằng bất kể ngươi hỏi gì, ta cũng sẽ trả lời bằng sự thật.」

“S-Sao ngươi tự nhiên lại nói thế…? Tại sao…”

「Đó có phải là sự thật mà ngươi muốn biết không?」

“K-Không phải!”

Gremory run rẩy và suy nghĩ dữ dội.

Sự thật mà ả cần có được trong tình huống này là gì.

Dù không thể tin được, nhưng bây giờ hắn chắc chắn sẽ nói thật.

Chuyện duy nhất mà ả cần phải hỏi là chuyện này.

“N-Ngươi định làm gì tiếp theo…?”

「Đó có phải là sự thật mà ngươi muốn biết không?」

“Phải! Ngươi định làm gì tiếp theo…!”

Ít nhất nếu biết kế hoạch của Berith, ả có thể chuẩn bị đối sách từ trước.

Ngay cả khi Berith giáng trần trực tiếp, nếu ả quyết tâm tấn công, biết đâu ả có thể trấn áp được hắn.

Chỉ là, đó cũng chỉ là ảo tưởng.

「Chuyện ta sẽ làm tiếp theo à.」

Berith giơ tay phải lên cao.

Hắn nói trong tư thế chuẩn bị búng ngón tay.

「Ta đang nghĩ đến việc đẩy nhanh thứ được gọi là ‘diệt vong’.」

Vì như thế có vẻ sẽ vui.

“…Dối trá.”

Đó là một sự thật không thể nào tin được.

Tách-!

———

“...Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

Circe muộn màng tỉnh táo lại.

Bỗng dưng cô nghe thấy tiếng búng ngón tay, rồi tiềm thức bay mất.

Tinh thần cô mơ màng như vừa trải qua một giấc mơ giữa ban ngày.

“Chuyện này rốt cuộc là…”

Khi cô tỉnh lại, tình cảnh xung quanh đã thay đổi.

Thi thể của Ex không thấy đâu, Elia và cô gái tóc đen cũng đã biến mất.

Do bối rối nên cô không nhận ra, nhưng bây giờ cô đã nhớ ra tên của học viên đó.

Đó là một học viên năm nhất học cùng lớp với cô.

‘Chắc chắn là học viên tên Hilde…’

Thế nhưng trong căn phòng này, chỉ còn lại mình cô và Lola đang ngơ ngác nhìn vào hư không.

Vui vậy thôi chứ anh bảo em này

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free