Sự trở lại của Dũng giả - Chương 4: Chapter 4: Sự thật về ân sủng
Meogo trở về phòng riêng của mình và bắt đầu lục tung hàng sách xếp trên kệ.
“Đâu rồi? Không phải cái này. Không phải! Nó đâu rồi?”
Lão ta liên tục tìm và ném các cuốn sách không phải xuống đất. Vài phút trôi qua, căn phòng riêng dần chìm trong bể sách chủ yếu là đống sách đồi trụy và lãng mạn khác hẳn với tác phong của một tu sĩ.
Tiếp đó hắn tìm đến cái rương cũ đầy bụi và nằm một góc trong phòng. Mở rương ra, trong đó toàn là tượng thần Higa và một vài cuốn thánh thư, những quyển thánh thư ấy trong còn mới cứng như chưa bao giờ được mở ra. Dưới đóng đồ linh tinh ấy, hắn tìm thấy một quyển sách.
Tiêu đề cuốn sách ấy là [ Nhật kí Moan ].
Đối với hội Nhất Đức Tin, Thánh Togrohima được xưng tụng là con của Thần Higa và cũng là người sáng lập ra giáo hội này, còn Moan là một trong mười ba môn đồ của Togrohima. Cuốn nhật kí này được viết bởi Moan khi ông đang thắp hương trước linh cửu Thánh Togrohima và linh hồn ông bị triệu gọi đến một không gian khác. Tại đó, ông đã gặp lại Thánh Togrohima và may mắn nghe được những lời răn của Thần Higa
Đây là bản ghi chép đầy đủ nhất về cách sống, dáng hình và lời ăn tiếng nói của Thần. Tuy nhiên, Moan đã miêu tả cách nói chuyện của Thần Higa quá cọc lốc và thô lỗ nên quyển nhật kí này đã bị giáo hội cấm đoán.
“Nếu không nhầm thì nó ở đây.”
Trong khi liếm cái ngón tay mập mạp như con sâu, hắn lướt từng trang sách.
“.…! Đúng nó rồi!”
Đó là phần ghi lại cuộc trò chuyện của Thánh Togrohima, Người cuối cùng đã có thể chiêm ngưỡng dung nhan của Vị Thần của Nhân Loại sau khi Ngài mất.
Giữa cuộc đàm đạo kéo dài suốt ba ngày, có một khoảng thời gian Thần Higa rời đi không rõ lí do. Trong sách có đoạn ghi rằng, giữa lúc Thần Higa mới rời đi thì trước mặt Thánh Togrohime xuất hiện bóng lưng của một cô gái nhỏ với mái tóc trắng.
Theo ghi chép của các quyển thánh thư, sự việc Thần Higa rời đi được cho là khoảng lặng để Thánh Togrohima nghỉ ngơi. Nhưng theo nhật kí Moan thì lúc Thần Higa rời đi được thuật lại như sau.
[ Đức Toàn Năng rời đi, các thiên thần cùng nhau đưa tiễn ngài, các hộ thần đứng bên ngoài ngăn cho yêu ma xâm nhập. Nhưng từ trong hư vô một tiểu yêu kì lạ xuất hiện, tôi tính lên hỏi nhưng Thánh nhân lại ngăn tôi lại. Bất chợt tôi thấy phần gáy của cô nhóc đó có một dấu ấn bí ẩn tỏa sáng. Cô gái ấy đặt rất nhiều câu hỏi với Thánh nhân, mọi việc chủ yếu xoay quanh về lí do và nguyên nhân tư tưởng của Ngài. Nhưng Ngài đã trả lời tất cả câu hỏi theo kiểu: Không thuận mắt với á nhân, tôn trọng tính thượng đẳng của loài người và trí tuệ thông thái của Đức Toàn Năng. Biểu cảm trên mặt cô gái đó khi nghe câu trả lời của Thánh nhân thì hoàn toàn vô cảm, cuối cùng thì cô ta chỉ trả lời rằng: Ngươi thật thú vị! Sau đó cô ta tan biến vào hư không.
Khi Đức Toàn Năng quay trở lại, Ngài ấy hỏi Thánh nhân rằng liệu trong lúc Ngài ấy vắng mặt có vị khách nào ghé thăm không. Thánh nhân thành thực khai báo tất cả và chả hiểu sao Đức Toàn Năng lại trở nên bối rối.]
Đọc tới đây, lần theo dòng chữ với ngón tay run rảy, Meogo đọc to đoạn kế tiếp.
“Thánh nhân đã hỏi Đức Toàn Năng về cô bé kia và Đức Toàn Năng đã phán rằng [ Nữ thần Amtokatsu, người là khởi đầu cũng như kết thúc, người là mẹ Ta cũng là chị Ta, người là khởi nguyên của mọi thứ. Ngươi không được tôn kính bà ta. Ngươi không được bất kính với bà ta. Ngươi không được để bà ta chạm vào và ngươi. Tuyệt đối ngươi không được nghe theo lời bà ta.]
Lật sang trang tiếp theo, hắn phát hiện bức minh họa của Nữ thần Amtokatsu có dấu ấn sau gáy giống hệt thằng nhóc kia.
Một biểu tượng kì lạ trông như một hình tròn xuất hiện ba tia đối đỉnh với nhau tạo thành một dấu ấn kì lạ.
Cuốn sách trượt khỏi tay Meogo, kêu một tiếng *soảng*. Mắt mở căng hết mức vì sửng sốt, miệng có nói ra và chữ.
“Thằng nhóc đó……ân sủng mà nó nhận được là của Nữ thần Amtokatsu- vị thần của bóng tối và cai quản địa ngục. Bà ta là….bóng tối tuyệt đối!”
~~~~~~~~~~~~~~
Hầu như chả ai biết về Nữ thần bóng tối- kẻ cai trị màn đêm và cái chết, Amotokatsu.
Cuốn sách di nhất đề cập về Nữ thần Amotokatsu là cuốn [ Nhật kí Moan ]. Ngoài ra còn có các vị quân chủ, các vị bạo chúa và các ác nhân truyền miệng lại. Kể cả vậy, chẳng có thông tin nào là xác thực cả. Người ta chỉ nghĩ đó là cái cớ để bọn ác nhân đó đổ lỗi khi đã gây ra những tội ác kinh người.
Nhưng khi tổng hợp mọi câu chuyện thì ta đều có điểm chung về Nữ thần đó và họ đều gọi cô ta với danh xưng: “Thần tiên tri, Kẻ biến mọi giấc mơ thành hiện thực hay Cái ác tuyệt đối.”
Sau khi Nhất Đức Tin được truyền bá rộng rãi đi khắp Lục địa, thì Tứ Thánh- ban quản lí cấp cao của hội Nhất Đức Tin đã đưa ra quyết định thống nhất một giáo lý chung, thứ đã biến tấu thành nhiều dị bản khi lưu truyền qua các khu vực. Nhưng ngay cả vậy, trong nội bộ Tứ Thánh đều có xung đột nảy lửa khi nhắc về những giáo lý của Nữ thần Amotokatsu.
Bán thánh Likainea, người có học thức cao nhất giáo hội lúc bấy giờ đã đưa ra một giả thiết táo bạo ở Đại Lễ Higa lần thứ 2.
Đó là Nữ thần Amotokatsu là người đã giết Đấng Tạo Hóa, đây là ý tưởng được mọi người đồng ý nhất khi nói về cái chết của Đấng Tạo Hóa.
Theo kiến thức thông thường, Đấng Tạo Hóa là thực thể cao siêu, là sự tồn tại vĩnh hằng bất diệt. Chính vì lẽ đó, không lí nào Ngài lại chết được, mà nếu ngài không thể chết thì làm sao các vị Thần khác được sinh ra.
Vì vậy, điều mà Likainea muốn nói là sự ra đi của Đấng Tạo Hóa là do Nữ thần Amotokatsu nhúng tay vào.
Đấng Tạo Hóa là hỗn độn mà thứ đã cho hỗn độn sự sống là bóng tối nguyên sơ hay cũng có thể gọi bóng tối ấy là Nữ thần Amotokatsu nên vì vậy đối với Đấng Tạo Hóa người là mẹ. Và khi Đấng Tạo Hóa mất, Nữ thần Amotokatsu lấy lại sức mạnh của mình và cùng lúc đó các vị thần khởi nguyên đều được tạo ra. Chính vì vậy mà có câu nói: “Nữ thần Amotokatsu vừa là mẹ mà cũng vừa là chị.”
Đấy là những gì mà Likainea trình bày.
Nhưng theo những gì Likainea trình bày, thì Thần Higa xuất hiện sau các vị thần kia và sự tồn tại yếu kém bậc nhất. Điều này trái với đức tin của hội Nhất Đức Tin rằng Thần Higa là chính tông do Đấng Tạo Hóa đích thân tạo ra còn các vị thần kia là tự sinh ra. Điều mà Likainea nói làm lung lay cốt lỗi của giáo hội nên giáo lí này nhanh chóng bị bác bỏ khỏi tài liệu chính thức của giáo hội. Cuối cùng, giáo hội đã quyết định mọi sự tồn tại của Nữ thần Amotokatsu là bí mật và sự tồn tại của Nữ thần ấy một lần nữa bị đóng lại.
“Thật quá vô lí! Thật không thể tin được. Điều này quá tệ! Quá tệ!”
Không thể giữ nổi sự bình tĩnh, Meogo đi lại liên tục trong phòng riêng.
Những người được nhận [ Ân sủng của thần ] đều mang trong mình số phận và kĩ năng đặc biệt.
Một số được nhận ân sủng thở dưới nước thì có khả năng bơi lội dưới nước như cá, một số khác nhận được ân sủng có đôi mắt nhìn trong đêm thì khi di chuyển trong đêm mắt của chúng thấy rõ mọi thứ như ban ngày và nhiều thứ khác nữa.
Chuyện nhận được ân sủng của thần không phải là chuyện hiếm có nhưng không đến nổi huyền thoại hay truyền thuyết.
Hoàng đế Heloen của xứ Catalan được nhận ân sủng kiếm thần và nhờ ân sủng đó ông đã cùng vương quốc của mình vươn mình trở thành quốc gia mạnh nhất Lục địa lấy bấy giờ. Hay Công tước Avertore- một trong Tứ Thánh của giáo hội Nhất Đức Tin được nhân ân sủng tri thức nhờ đó ông trở thành học giả xuất xắc. Tất cả bọn họ đều sống những ngày tháng tận hưởng và hoàn thành trách nhiệm của Thần giao phó.
Ngay cả thành Kongo cũng có một [ Ân sủng của thần ].
Tuy nhiên, trường hợp này lại khác hẳn. Vì đó là ân sủng của Nữ thần Amotokatsu.
“Chuyện lần này hơi đau đầu đây! Ai đó làm ơn chỉ tôi chuyện này là sao đi!!!”
“Ủa mà….??”
Chuyện thằng nhóc này mang ân sủng của Nữ thần Amotokatsu thì hiện tại chỉ có mình biết. Cho đến giờ, chưa có ai nhận được ân sủng của Nữ thần Amotokatsu cả nên danh tính của Vị ấy là dấu hỏi lớn. Nhưng một khi đứa nhóc này được công bố là đứa trẻ nhận được ân sủng của Nữ thần thì việc này sẽ làm cho giáo hội một phen điên đảo.
Nếu được vậy cũng tốt. Nhưng nếu giữ cậu nhóc này bên mình, nếu như giáo hội muốn xử lí bí mật thằng nhóc này, chẳng phải mình cũng sẽ bị liên lụy sao. Không được, như thế không được. Mình phải làm gì đây. Hay là bỏ rơi thằng nhóc đó nhỉ, như thế càng không được bỏ rơi thằng nhóc đó một mình thì chẳng biết nó sẽ nguy hiểm như thế nào đâu.
Phải nghĩ cách, cách gì đây?
Meogo cố gắng bình tĩnh.
Làm sao để loại bỏ thằng nhóc ấy đây!
Meogo nuốt nước bọt.
Mình hiện đang nắm giữ cái đầu của tên thủ lĩnh, tương lai an nhàn của mình đang trước mặt. Không thể để việc này làm chậm trễ tương lai của mình được nhưng làm cách nào đây ta????
Vấn đề là thằng nhóc đó vẫn chưa tỉnh dậy nên mình vẫn chưa thể biết được năng lực của nó là gì. Nếu vô dụng như bốc thăm lúc nào cũng trúng hay né tránh toàn bộ đòn tấn công thì hay biết mấy nhưng lỡ may nó có năng lực nguyền rủa mọi thứ xung quanh thì đây sẽ là vấn đề phiền não.
Cách đây vài tháng, Tư lệnh tối cao của tòa thành này đã trúng lời nguyền của một [ Ân sủng của thần ] nên đã mất mạng và Phó Tư lệnh Sweri đã lên chức Tư lệnh tối cao tạm thời. Tai nạn đó đã trở thành chủ đề bàn tán trong tòa thánh này nên vì vậy sẽ không một binh lính nào dám ra tay với đứa trẻ nhận được ân sủng, kể cả khi mình ra lệnh.
Một tia sáng lóe qua.
“A! Mình hiện đang có một đứa mang ân sủng trong phòng giam. Chả hay! Nếu cho hai đứa gặp nhau thì liệu hai đứa đó sẽ như nào đây? Nếu hên thì cả hai đứa sẽ chết. Còn lại thì mình sẽ loại được một trong hai. Hahahahha. Quả là diệu kế.”
Meogo cười hả hê trong sung sướng.