Sự Trở Lại Của Frozen Player - Chapter 139: Siêu sao (2)
Trước khi thực sự bắt đầu tập luyện, Seo Jun-Ho đã đặt một phòng khách khác. Anh đẩy hết các đồ nội thất sang một góc để tạo không gian trống. Từ giờ trở đi, anh sẽ gọi nơi này là ‘phòng tập luyện’.
“Anh muốn tôi làm gì?” Nữ hoàng Băng hỏi.
“Ý cô là sao?”
“Anh có muốn tôi hướng dẫn cho anh cả ngày, hay là muốn tôi quay về phòng và chỉnh sửa đoạn phim?”
“...Chỉ cần giúp tôi bắt đầu thôi là được rồi.”
Nữ hoàng Băng rõ là đã biết về phương pháp Ép xung mà Skaya đã đề cập. Cô đã từng nói với anh ta rằng đó là một phương pháp tốt, nhưng cô sẽ không dẫn dắt anh ta cả quá trình từ đầu đến cuối đâu.
“Cô nghĩ tôi nên bắt đầu từ đâu đây?”
“10% là được.”
“Chẳng phải mới bắt đầu mà như vậy là hơi quá sao?” Seo Jun-Ho hỏi. Điều này có nghĩa là anh ta sẽ phải truyền năng lượng Băng giá vào 10% pháp lực đi qua mạch của mình.
“Cậu đủ mạnh để chịu đựng được mà. Sau khi cậu cường hóa mạch của mình, đương nhiên là ổn thôi.”
“Cường hóa mạch của tôi…” Seo Jun-Ho nhìn xuống quyển sách kỹ năng trên hai bàn tay. Simus đã trao nó cho anh ta sau khi thằng bé từ bỏ ước mơ trở thành pháp sư của nó.
“Hãy học nó đi. Đó cũng là điều mà thằng bé muốn mà,” Nữ hoàng Băng nói.
“Tôi biết rồi…”
Sử dụng một quyển sách kỹ năng chẳng hề khó nhằn mấy. Khi anh ta mở ra, một thông báo xuất hiện.
~
[Bạn có muốn học ‘Cường Hóa Mạch’?]
~
Khi Seo Jun-Ho gật đầu, quyển sách tan rã ra như tro tàn và mạch ma pháp của anh ta bắt đầu tiến hóa. Ban đầu chỉ có một tác động nhỏ…
“Ư!” Anh hét lên. Seo Jun-Ho nhanh chóng thu mình vào tư thế ngồi thiền và nhắm đôi mắt lại, chuẩn bị cho cú sốc tiếp theo.
Sự biến hóa đã bắt đầu. Chỗ bị mòn hỏng dần được sửa chữa và các mảng thô ráp được làm mịn lại.
‘Đây là…’
Các tác dụng thật gây sốc. Mạch ma pháp của Seo Jun-Ho vốn dĩ yếu ớt, và chỉ số ma pháp của anh ta cũng vốn đã thấp. Tuy anh ta thanh tẩy mạch ma pháp của mình hằng ngày để làm chúng như mới, nhưng chúng vẫn cứ như vậy mà chẳng khá khẩm hơn là bao. Như giờ đây, chúng thực sự như được thay da đổi thịt.
“...Phù phù.”
Mất khoảng 30 phút để sự biến hóa hoàn toàn kết thúc. Trong khoảng thời gian đó, Nữ hoàng Băng đã cẩn thận không thở quá mạnh bằng cách che mũi và miệng của mình lại trong lúc chờ đợi. Ngay cả một sự xáo động nhỏ cũng có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng khi mạch ma pháp của một người đang biến đổi.
“Phù…” Seo Jun-Ho thở ra một hơi nóng sau khi anh ta lưu chuyển pháp lực của mình một vòng quanh. Anh chầm chậm mở mắt và quay về phía Nữ hoàng Băng, mỉm cười. “Cô sẽ tự làm mình chết ngạt đấy. Bỏ tay ra được rồi.”
“... Sao anh lại nghĩ tôi lo cho anh chứ? Tôi chỉ là đang nén cơn ho thôi mà,” cô giận dỗi, hạ tay xuống một cách thô bạo. “Vậy, mạch của anh thế nào rồi?” cô hỏi.
“Giờ chúng mạnh mẽ hơn rồi.”
“Ừ, tất nhiên rồi, phải như vậy chứ. Mà anh miêu tả kỹ hơn tí coi.”
“Ừm. . À! Giống như vầy này,” Seo Jun-Ho vỗ tay rồi mở miệng. “Lúc trước, chúng là một con đường có hai làn, nhưng bây giờ, có tới bốn làn lận.”
“...Vậy là giờ lưu lượng pháp lực được tăng lên à?”
“Đúng vậy. Chúng đã mở rộng ra, Hiển nhiên là, nếu tôi lấp đầy cả con đường, tôi sẽ dùng được nhiều ma thuật hơn trước.”
Tuy nhiên, vẫn có một sự khác biệt đáng kể. Trong trường hợp khẩn cấp, anh ấy có thể dùng toàn bộ sức mạnh một lúc và tạo ra sức hủy diệt gấp đôi.
“Ôi trời… Tác dụng của kỹ năng ấy còn dữ dội hơn cả sự kỳ vọng của tôi nữa.”
“Tôi cũng đã bất ngờ. Điều tuyệt vời hơn nữa là cái này không kéo dài trong một sớm một chiều.”
Hiện giờ, Cường Hóa Mạch ở cấp độ B, nhưng anh ta có thể tăng mức thông thạo kỹ năng của mình lên.
“Nếu nó đạt cấp độ A, tôi sẽ có 8 làn… Và tôi chắc rằng mình sẽ có đến 16 làn nếu đạt cấp S. Cô có nghĩ kỹ năng này có cả cấp EX không?” Nếu có, anh ta sẽ có thể đạt được tận 32 làn.
Nữ hoàng Băng tặc lưỡi rồi kéo anh ta về với thực tại. “Không thể nào. Đừng có cho là mình may mắn đến như vậy.”
Cô ta lại cằn nhằn nữa, như giờ Seo Jun-Ho đã quen với điều đó rồi. Lời ấy chỉ như gió thoảng qua tai.
“Được rồi. Giờ nó mới thật sự bắt đầu này,” anh lẩm bẩm.
Khi anh kích hoạt Gia tốc, pháp lực của anh chạy qua các mạch với tốc độ nhanh chóng.
‘Mình có thể lưu chuyển chúng đến mức 13 vòng một giây.’
Nhưng đó chẳng phải thứ anh ta luôn kiểm soát được. Anh ta đã tới giới hạn của mình, và ở tốc độ đó, anh ta sẽ nhanh chóng quá nhiệt.
“Với mạch ma pháp mới của tôi, Gia tốc giờ sẽ phải mạnh gấp hai lần,” anh nhận xét.
“Cẩn thận đấy. Cơ thể anh cũng sẽ nóng lên nhanh chóng thôi.”
“Tôi biết mà…”
Giữ nguyên thế ngồi thiền, Seo Jun-Ho chậm rãi nhắm đôi mắt lại lần nữa.
‘Trước tiên mình sẽ luân chuyển pháp lực.’
Một vòng, hai vòng, ba vòng… Khi pháp lực luân chuyển qua các mạch, nó bắt đầu tăng tốc lên. Cơ thể anh ta bắt đầu bừng bừng nóng lên.
‘Vậy ra đây là Gia tốc mới.’
Anh chỉ có thể lưu chuyển pháp lực được tầm 13 vòng mỗi giây khắp các mạch, nhưng hiệu quả lại to lớn hơn trước rất nhiều.
‘Tất nhiên, chúng sẽ như vậy. Giờ đây có gấp đôi pháp lực cường hóa cơ thể mình.’
Nhưng điều này không có nghĩa là anh ta sẽ tiêu thụ gấp đôi pháp lực. Vì anh ta chẳng hề thi triển tí gì và chỉ đơn giản là giữ chúng trong mạch của mình, nên anh ta chẳng hề mất đi chút pháp lực nào cả.
“Ký chủ,” Nữ hoàng Băng nhắc nhở. Seo Jun-Ho gật đầu hiểu rõ.
‘Mình sẽ dùng 10% pháp lực…’
‘Với Băng giá…’
Ngay khi anh ta làm điều đó, tóc anh dựng đứng lên.
“...!”
Không như khi anh bao bọc cơ thể mình bằng băng, anh cảm thấy Băng giá đang làm lạnh mạch ma pháp của mình từ bên trong, và nhiệt độ tạm thời giảm xuống. Một cơn lạnh giá chạy dọc sống lưng anh ta và da gà bắt đầu nổi lên trên da thịt.
‘Vẫn chưa đủ.’
Ngay khi pháp lực chạy ngang qua, cái lạnh biến mất, chừa lại cái nóng oi ả.
Bởi mạch ma pháp của anh ta đã có lưu lượng gấp đôi trước kia, cơ thể anh ta cũng trở nên còn nóng hơn trước.
“Hà!” Anh ấy không thể giữ được lâu hơn nữa và đã giải bỏ Gia tốc. Cơ thể anh đã ướt đẫm mồ hôi như thể anh vừa bước ra khỏi phòng tắm hơi vậy.
“Anh không sao chứ?” Nữ hoàng Băng hỏi.
“Không sao, nhưng… Chà … Tôi chắc chắn không thể sử dụng cái này ngoài thực tế cho tới khi kiểm soát được nhiệt độ. Nói thật thì lúc luyện tập cũng nguy hiểm nữa.”
Sức nóng bộc phát quá nhanh. Trước kia, anh đã có thể sử dụng Gia tốc được khoảng 5 phút, nhưng giờ, đến 1 phút còn khó nữa là.
“Tôi nghĩ 10 phần trăm quá thấp để kiểm soát.”
“Hừm … Vậy thì tăng lên 15, và sau đó tăng dần lên 1.”
“Tăng dần lên 1 sao? Chẳng phải ít quá à? Nếu ta tăng lên một lúc 5 phần trăm thì…”
“Không,” Nữ hoàng Băng nói chắc nịch. Cô nghiêm túc một cách khác thường. “Cảnh báo anh, Ký chủ. Sức mạnh của tôi độc hại đấy. Anh sẽ không thể đưa pháp lực vào mạch được nếu nó vẫn cứ giữ nguyên như thế. Nếu năng lượng Băng giá ngăn được nhiệt độ nhưng lại cùng lúc đóng băng mạch của anh… Anh sẽ vĩnh viễn không dùng được ma thuật nữa.”
Seo Jun-Ho nuốt nước bọt và gật đầu. Với một người chơi mà nói, không dùng được ma thuật nữa chẳng khác nào án tử.
“Tôi sẽ tăng lên mỗi lần 1 phần trăm. Tôi hứa.”
“Tốt.” Nữ hoàng Băng gật đầu, cuối cùng cũng hài lòng.
“Tôi nghĩ là giờ mình cũng đã nắm bắt được rồi, nên cô cứ đi chỉnh sửa đi,” Seo Jun-Ho nói.
“...Vậy tôi đi nhé?”
“Ừ…”
“E hèm. Được rồi, cậu không phải là con nít, vậy nên tôi tin là cậu sẽ làm tốt. Nếu có gì xảy ra, hãy gọi tôi. Tôi sẽ đến ngay lập tức.” Cô ấy nhanh chóng quay đi và rời khỏi như thể sợ rằng anh ta sẽ đổi ý.
Đó là lý do đôi lúc anh cảm thấy cô có chút vô dụng…
“Phù… ” Giờ thì, cuộc đua thật sự sẽ bắt đầu. Mỗi lần anh ta chạy thử, anh ta sẽ phải nghỉ ngơi ít nhất một tiếng để đưa cơ thể về nhiệt độ bình thường và hồi phục pháp lực.
Ép xung là một cuộc chạy đua với thời gian. Seo Jun-Ho nhớ lại lời khuyên của Skaya và chờ đợi.
***
Nữ hoàng Băng vươn tay lên không, nắm chặt. Cô nhìn lên trần nhà và thốt ra một tiếng kêu thắng lợi. “Được lắm!”
Thời gian dài, làm việc vất vả, nỗi khổ nghệ thuật, và sự thỏa hiệp giữa hiệu quả thương trường và chất lượng cuối cùng cũng kết thúc. Nói cách khác, cô ấy đã chỉnh sửa xong đoạn phim.
‘Ký chủ bắt đầu tập luyện đã được năm ngày rồi.’
Cô đã kiểm tra anh ta ít nhất hai lần một ngày để chắc rằng anh vẫn còn sống sót. Cô đã có chút xót thương khi nhìn thấy gương mặt hốc hác của anh, nhưng việc tập luyện không thể nào mà lại dễ dàng được.
“Mình phải báo với anh ta tin tốt mới được.” Cô bay đến phòng tập luyện với cửa sổ ba chiều trên tay.
Ngay khi cô mở cửa, cô đã va vào cái nóng bức người.
“Ư… ” Seo Jun-Ho rên rỉ.
“Anh lại thất bại à?” Nữ hoàng Băng hỏi, nhìn xuống Ký chủ của mình. Anh ta đang co giật khi nằm trên mặt đất.
Giọng nói của anh ta nghe cũng uể oải như cơ thể của anh vậy. “Phải… Cái này khó hơn tôi nghĩ nhiều…”
“Vậy thì, để tôi nói với anh hai tin tốt nhé?”
“Hai tin?” Seo Jun-Ho ngay lập tức ngồi dậy. “Là gì vậy?”
“Điều đầu tiên là tôi cuối cùng đã hoàn tất việc chỉnh sửa.”
“Chà, cái này mất thời gian thật đấy. Chúc mừng. Và cảm ơn nữa…” Anh ấy đã lường trước được cô sẽ nói điều này. “Vậy tin kế tiếp là gì?”
“Tin tốt thứ hai là tôi đã dùng hết số PP rồi.”
“Chà! Hả? ” Seo Jun-Ho nheo mắt. “Đợi đã. Cô đã dùng hết số PP sao?”
“Phải…”
“Vậy cô đang nói với tôi là cô đã dùng hơn 4,000 điểm chỉ để làm mỗi một đoạn phim sao?”
Đoạn phim đầu tiên của anh ấy, ‘Thử nghiệm,’ đã kiếm PP ổn định sau khi được đăng tải. Vậy nên, đến giờ anh ta đã kiếm được hơn 4,000 PP tổng cộng.
“Phải, tôi đã dùng sạch chúng rồi.”
Mặt Seo Jun-Ho tái đi. Phải, anh đã kỳ vọng cái này sẽ hơn so với ‘Thử nghiệm’, nhưng liệu nó có thực sự đáng 4,000 điểm không?
Anh mở miệng định trách cô, nhưng Nữ hoàng Băng đưa tay ra và lắc đầu. “Nghĩ mà xem, Ký chủ à. Liệu giờ anh mắng tôi có thực sự là lựa chọn đúng đắn không?”
“...Phải, tôi chắc là đúng mà.”
“N-nếu đoạn phim không kiếm được gấp mười lượng PP tôi đã bỏ ra, tôi sẽ từ bỏ việc này.”
“Cô đang nói về việc gì cơ chứ…?” Seo Jun-Ho lẩm bẩm. Anh thở dài và chậm rãi gật đầu. “Được rồi. Cho tôi xem đoạn phim trước đã. Tôi sẽ xem xét nó trước.”
Nữ hoàng Băng lo lắng đưa cửa sổ qua như một đứa nhóc cho phụ huynh xem phiếu liên lạc.
“...Chờ đã, nó chỉ dài 35 phút thôi sao? Ít hơn nhiều so với tôi kỳ vọng. Tôi đã nghĩ nó sẽ dài ít nhất một tiếng.”
“Anh chẳng biết gì cả, Ký chủ à. Các chuyên gia nói rằng những đoạn phim 35 phút là phổ biến nhất.”
“...” Chà, anh chẳng thể cãi lại ý kiến của chuyên gia được.
‘Tốt nhất là nó phải hay…’
Seo Jun-Ho đánh giá đoạn phim như một nhà phê bình khách quan. Khi 35 phút trôi qua, anh ta phát lại đoạn phim, biểu cảm vẫn còn nặng nề. Nữ hoàng Băng không chắc điều đó nghĩa là gì, và cô cứ nhìn anh ấy một cách căng thẳng. Khi 35 phút nữa đã trôi qua, Seo Jun-Ho nói.
“Nữ hoàng Băng,” anh nghiêm túc nói.
Cô nuốt nước bọt. “Ch-chuyện gì…thưa Ký chủ…”
Seo Jun-Ho nhìn cô và cười toe toét. Anh xoa đầu cô. “Thú thật đi. Cô dành hết thời gian ở Niflheim xem phim thay vì xử lý chính vụ, phải không?”
“Không hề. Tôi xuất sắc trong các nhiệm vụ của mình.”
“Vậy thì, tại sao cô lại giỏi chỉnh sửa phim như vậy? Tôi quên hết cả thời gian vì nó quá hay đi.”
Tất cả những gì anh ta có thể nghĩ tới sau khi xem đoạn phim của cô ấy là nó mang tính giải trí rất cao. “Với cái này, cô sẽ chắc chắn nhận được mười…Không, hai mươi lần số PP cô bỏ ra.”
“E hèm!” Cô ấy nhún vai và sự tự tin của cô đã tức khắc được phục hồi. “Dù sao thì tôi cũng là một thiên tài mà.”
30 phút sau, tác phẩm đầu tay của cô ấy, ‘Salmon trên núi,’ được đăng tải lên diễn đàn phim ảnh.