(Đã dịch) Ta Bị Zombie Cắn - Chương 1330: Mới thủ đoạn!
Ngô Bạch nhìn chằm chằm Tiểu Tứ đang quỳ dưới đất. Mặc dù Tiểu Tứ vẫn cúi gằm mặt, nhưng Ngô Bạch vẫn cảm nhận được y vô cùng luống cuống, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, dù hắn có cố tỏ ra nhẫn tâm đến mấy, cũng không thể nào giữ được bình tĩnh dưới bao ánh mắt dò xét như vậy.
Ngô Bạch từ từ thu súng lại, mở miệng hỏi: "Ta không biết ngươi là người của ai, hiện tại ta cũng chưa muốn biết. Ngươi hãy kể ra những chuyện đã làm trong sơn trại trước đây, và cả những gì ngươi đã nhìn thấy nữa."
Câu nói này của Ngô Bạch nghe qua không có vấn đề gì, cứ như thể hắn vô cùng thất vọng về người trẻ tuổi trước mắt này. Nếu người trẻ tuổi kia còn biết hối cải, kể ra những chuyện mình biết, vậy thì chuyện cũ có thể bỏ qua.
Tiểu Tứ cười lạnh một tiếng: "Ngươi muốn ta nói cái gì? Nói rằng ta đã giết bao nhiêu người trong sơn trại? Hay là ta đã trộm của các ngươi bao nhiêu thứ?"
Thần sắc Ngô Bạch càng thêm lạnh nhạt. Đối với việc Tiểu Tứ đến giờ vẫn còn cứng miệng như vậy, hiển nhiên hắn đã có chuẩn bị từ trước. "Nếu ngươi không muốn nói theo cách đó, vậy chúng ta sẽ đổi phương thức khác."
Ngô Bạch nói xong, từ bên hông rút ra một sợi dây gai. Không biết hắn đã cất vào bằng cách nào, nhìn từ bên ngoài không hề có gì khác thường, nhưng khi lấy ra, sợi dây gai dài chừng mười mấy thước liền cuộn tròn lại thành một khối, nằm gọn trong tay hắn. Khi Tiểu Tứ nhìn thấy sợi dây gai này, trong mắt y lóe lên một tia sợ hãi, y tự nhiên biết sợi dây đó dùng để làm gì.
Mấy năm đi theo Ngô Bạch, y đã học được rất nhiều thủ đoạn, trong đó lợi hại nhất chính là sợi dây gai này trong tay Ngô Bạch. Phàm là những người bị bọn hắn bắt được, bất kể là kẻ phản bội hay những người sống sót khác, đều phải trải qua sợi dây gai này trong tay Ngô Bạch. Nếu vượt qua được khảo nghiệm thì có thể giữ được mạng sống, còn không chịu nổi thì chỉ có một con đường!
Tiểu Tứ tuyệt đối không nghĩ rằng, có một ngày chính mình lại phải đối mặt với sợi dây gai này. Trước đó y vẫn luôn cho rằng mình vô cùng may mắn, là con cưng của trời, bất kể gặp phải sóng gió gì đều có thể bình yên vô sự vượt qua.
Ngô Bạch cầm sợi dây gai trong tay nhẹ nhàng tung ra, lúc này mọi người mới phát hiện ở giữa sợi dây gai không phải là màu vàng nghệ như bên ngoài, mà là màu đen pha tím sẫm.
Trong lòng mọi người đều nảy ra một ý nghĩ: xem ra sợi dây gai này đã dính rất nhiều vết máu, nếu không thì nó không thể nào có màu sắc như vậy.
Ngô Bạch quấn hai đầu sợi dây gai vào cổ tay hai tay mình, sau đó hai tay dùng sức kéo nhẹ sang hai bên. Sợi dây gai phát ra một tiếng "tranh" vang dội, có vật gì đó dường như bị chấn động rơi xuống từ sợi dây gai, rơi xuống nhẹ tênh.
Tiểu Tứ không kiềm chế được mà rụt người về phía sau. Sợi dây gai này sắp quấn lên cổ y rồi, đoán chừng một lúc nữa y sẽ không thể nói chuyện được. Ngô Bạch chẳng phải muốn y nói chuyện sao? Vì sao lại dùng phương thức như vậy?
Ngô Bạch cười lạnh một tiếng, thong thả bước đến phía sau Tiểu Tứ. Sợi dây gai trong tay hất lên, sau đó quấn lên cổ Tiểu Tứ, nhưng không như những người khác nghĩ, hắn không quấn quanh vài vòng trên cổ Tiểu Tứ, mà là nhấc xiên lên trên.
Hoa Nhị vẫn luôn quay lưng về phía bên này, nhìn về phía bìa rừng. Nghe động tĩnh phía sau, tay phải h��n vẫn đặt ra sau lưng, khẽ động đậy.
Ngô Kiện bình tĩnh nhìn một màn trước mắt này, thấy trong mắt Tiểu Tứ bắt đầu hiện lên một tia sợ hãi, khóe miệng hắn không khỏi hơi nhếch lên, hờ hững ngăn lại hành động của Ngô Bạch: "Ngươi không cần vừa ra tay đã như vậy. Làm tổn hại cổ họng y, lát nữa còn nói chuyện thế nào?"
"Vâng."
Ngô Bạch bình tĩnh nhẹ gật đầu, sau đó nới lỏng một chút lực tay, kéo sợi dây gai ra khỏi cổ Tiểu Tứ. Hắn lại đổi phương hướng, trực tiếp quấn quanh miệng Tiểu Tứ.
"Ưm... khốn kiếp... A gia ngươi!"
Tiểu Tứ không ngờ sợi dây gai này lại còn có thể dùng như vậy. Trước đây Ngô Bạch chưa từng dạy y cách này. Y chỉ cảm thấy khóe miệng mình bị sợi dây gai siết đến đau vô cùng, lưỡi đã không thể duỗi thẳng, lẩm bẩm mắng một câu không rõ ràng, cũng không biết những người khác có nghe hiểu được không, chỉ có thể hung tợn trừng mắt nhìn Ngô Kiện đang khí định thần nhàn phía trước!
Ngô Bạch không biết là vì nghe hiểu câu chửi rủa mơ hồ của Tiểu Tứ, hay vì nguyên nhân nào khác, đột nhiên dùng sức kéo mạnh sợi dây về hai bên. Sợi dây gai phát ra một tiếng "kẽo kẹt", như thể đang siết vào vật gì sắc bén, sau đó Ngô Bạch đột ngột giật mạnh về phía sau, liền nghe thấy Tiểu Tứ phát ra một tiếng kêu đau mơ hồ, cơ thể y đã bị Ngô Bạch nhấc bổng lên.
Tiểu Tứ tuyệt đối không nghĩ rằng, miệng mình lại có thể há lớn đến như vậy. Cơ thể y đã hoàn toàn bị treo lơ lửng, đầu y không tự chủ được mà ngửa ra sau, muốn giảm bớt lực siết của sợi dây gai đang thắt chặt quanh miệng mình.
Bản dịch này độc quyền chỉ có tại truyen.free, kính mời độc giả cùng chúng tôi phiêu du vào thế giới huyền ảo.