(Đã dịch) Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Chủ Nông Trường - Chương 313: Nguyên lai còn có dạng này địa phương ()
Chủ nông trường với chủ nông trường ư? Chẳng lẽ lại bán con giống, hay vật nuôi non?
Sau một hồi suy nghĩ, Kỳ Dương phát hiện mình cũng chỉ có ngần ấy khả năng.
Dù sao, những người tham gia đều là chủ nông trường, nếu toàn bộ đều bán nông sản thì chẳng phải là vẽ rắn thêm chân sao? Đặc biệt là ở một nơi như Đức, trong số các chủ nông trường ở cùng một khu vực, những loại cây trồng hay vật nuôi dù có thể hơi khác biệt, nhưng chắc chắn không đến mức phải tổ chức những hội nghị giao thương quy mô lớn như vậy.
Mặt khác, nếu đúng là giao dịch nông sản, thì chắc chắn phải là những giao dịch số lượng lớn, chẳng hạn như hiện tại Kỳ Dương vẫn cung cấp cỏ chăn nuôi ổn định cho Claudia.
Nhưng nghĩ kỹ thì lại không thể nào, ai sẽ trên buổi chợ mà ký kết một hợp đồng cung cấp hàng hóa kéo dài nhiều năm? Ai sẽ trên hội nghị mà thảo luận một thương vụ hợp tác trị giá sáu chữ số Euro?
"Không sai, chính là bán ra những thứ đó, hơn nữa chủ yếu là bán con non, chủ yếu là heo, trâu, dê, ngựa, gà, vịt, ngỗng, thỏ... Thi thoảng cũng có vài loài khác như chó chăn cừu, lạc đà, lạc đà Alpaca. Dù sao, chỉ sợ anh không nghĩ tới chứ không có gì là không thể xuất hiện ở đây."
Claudia cười nói: "Tôi còn gặp qua mấy lần lạc đà, và cả lừa nữa."
Kỳ Dương sau khi nghe xong, hơi sững người lại: "Hội giao dịch kiểu này có lẽ hữu ích với các chủ nông trường khác, nhưng với tôi thì dường như chẳng có ích gì?"
Vương Tuyết lại bên cạnh cười nói: "Chúng ta cứ đi xem thử đi. Trước đó, trong lúc rảnh rỗi tôi đã từng dạo một vòng, thấy có người bán ngựa mini, nhưng đáng tiếc là mua rồi cũng không biết nuôi ở đâu."
"Ngựa mini? Cái loại ngựa chỉ cao tầm tám đến mười centimet đó sao?" Kỳ Dương nghe vậy thì sửng sốt.
Ngựa mini cũng là loài ngựa rất nổi tiếng, giá cả không hề thấp, mà lại có một đặc điểm rất nổi bật, đó là kích thước rất nhỏ bé.
"Đúng vậy. Ngựa mini tính tình dịu dàng, ngoan ngoãn, thông minh đáng yêu lại còn trung thành, đáng tin cậy, là một loài ngựa rất tuyệt. Đáng tiếc là lúc ấy tôi không có chỗ nuôi." Trên mặt Vương Tuyết lộ rõ vẻ tiếc nuối.
Lúc này, Claudia cũng nói: "Năm con lạc đà Alpaca tôi tặng anh trước đó cũng là tôi mua được từ một buổi hội nghị như thế đấy. Thế nào? Anh có hứng thú không?"
"Ha ha, nghe hai cô nói, tôi cũng có chút tò mò. Dù sao ngày mai tôi cũng chẳng có việc gì làm, nên cứ đi xem thử vậy..." Kỳ Dương nghĩ một lát, vừa cười vừa nói.
"Nhưng mà, khi các cô giao dịch thì dùng tiền mặt hay thẻ ngân hàng?"
Mặc dù Kỳ Dương bây giờ chưa quyết định mua gì, nhưng khi thấy đủ loại mặt hàng phong phú, có lẽ sẽ nảy sinh chút ham muốn mua sắm.
Ở nước ngoài, điều phiền toái nhất không nghi ngờ gì chính là không thể sử dụng thanh toán chuyển khoản, trong hầu hết các trường hợp đều dùng tiền mặt. Vì như vậy người mua người bán đều sẽ tương đối dễ dàng. Bởi thế, Kỳ Dương mới thuận miệng hỏi một câu.
"Nếu là giao dịch nhỏ, đương nhiên là dùng tiền mặt, nếu không anh sẽ phải trả thêm một khoản phí nhỏ. Còn với giao dịch lớn, thanh toán qua ngân hàng sẽ tiện lợi hơn."
Claudia chậm rãi nói: "An ninh ở đây có thể kém hơn anh tưởng tượng một chút. Bất quá, nói đến, tại sao trang trại của anh lại không có bảo vệ chứ? Lỡ có kẻ nào tự ý đột nhập vào khu vực của anh thì chuyện như vậy rất khó tránh khỏi."
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mong quý độc giả đón đọc và ủng hộ.