Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta Có Siêu Cấp Tình Báo Từ Tương Lai - Chương 115: Định mệnh đã sắp đặt như thế.

[Cleatus đang kích hoạt sóng đôi].

Cleatus mượn nhờ nước biển xung quanh hình thành hai con sóng lớn đối diện nhau.

Bằng.

Một phát súng từ Pieter bắn vào tay anh ta.

Kỹ năng ngay lập tức bị hủy, hai con sóng vỡ ra đập lên mặt đất.

Pieter mỉa mai Cleatus: ‘Anh trai lâu rồi không chiến đấu nên não vô nước à? Kỹ năng của anh chẳng lẻ em không biết sao?’

Cleatus cũng cười mỉa mai, thả cho cánh tay đang chảy máu của mình thòng xuống đất.

Đau không, đau chứ.

Nhưng làm sao đau bằng lúc anh ta mất đi đôi chân được.

Cleatus chỉ đơn thuần là muốn nếm thử lại việc thi triển kỹ năng của mình.

Kỹ năng của anh ta dù có Rank cao nhưng cần phải tụ đủ nước thì mới mạnh, còn không thì chỉ như tắm mát cho người khác thôi.

Pieter chợt nở nụ cười biến thái: ‘Anh trai, trước đó em có một món quà tặng anh, anh xem hết nhé’.

Cleatus nghe vậy thì run lên, dự cảm không lành kéo đến mãnh liệt.

Pieter ra hiệu, hai tên đàn em lôi một nữ nhân đi đến nơi này, lúc di chuyển còn tranh thủ sờ soạng nàng ta một phen.

Bịch.

Nữ nhân bị ném xuống đất không thương tiếc.

Pieter bước đến cầm tóc nàng ta kéo lên cho Cleatus nhìn rõ khuôn mặt.

Nữ nhân mặc váy ngủ dài màu đen, khuôn mặt khá xinh đẹp cùng mái tóc rối bời, hai mắt còn vương lại vết khóc.

Cleatus nhìn nữ nhân này.

Anh ta có chút quen thuộc, chỉ là không nhớ nhìn thấy ở đâu.

Pieter cười: ‘Anh trai, anh có thể không biết nữ nhân này, nhưng có một người của anh biết’.

Cleatus lại run lên.

Pieter ra hiệu cho đám lính, chúng nhanh chóng lôi vệ sĩ của Cleatus vào.

Mặt mũi vệ sĩ toàn là máu, tay chân trẹo qua, nhìn là biết tứ chi đã bị gãy hết.

Phía sau vệ sĩ đang bị lôi đi là hai nữ, trên mặt là vẻ hoảng sợ, ôm chặt lấy con gấu bông của mình.

Bọn họ sau một lúc khi nghe được tiếng tin nhắn của vệ sĩ, thì bất ngờ xuất hiện hai chiếc xe chặn đường.

Chúng nhanh chóng nổ súng bắn lủng lốp xe, rồi đi ra phá kính của xe.

Vệ sĩ lấy súng, nhanh chóng bắn phản công.

Nhưng một cây thì làm sao địch lại gần chục cây súng, rất nhanh bị bọn chúng bắn vào tay.

Vệ sĩ chuyển tay khác bắn, rồi đạn nhanh chóng hết.

Chúng lao đến phá cửa xe, xử lý vệ sĩ, còn bọn họ cũng bị chúng ‘mời’ bằng họng súng lên xe.

…..

Nữ nhân thấy vệ sĩ thì khóc lớn, muốn lao đến chỗ đó nhưng tóc bị Pieter nắm chặt nên không làm được gì.

Vệ sĩ hai mắt nhìn nữ nhân, muốn mở miệng nói chuyện nhưng trong họng toàn là máu với máu, răng của anh ta đã bị nhổ sạch.

Cleatus cuối cùng cũng nhớ ra nữ nhân này.

Cô ấy là một gái bán hoa, được anh ta đích thân trả tiền cho vệ sĩ của mình khi hai người đi dạo ở ngoại ô trước khi tòa tháp xuất hiện.

Cleatus lúc đó muốn an tĩnh một chút nên đã thuê một gái bán hoa ‘sạch’ cho vệ sĩ của mình.

Còn mình thì lấy xe đi dạo một vòng ngoại ô cho thoải mái.

Nữ nhân này cũng không phải là gái bán hoa, à không, là gái bán hoa nhưng hôm đó là lần đầu vào nghề để kiếm tiền chữa bệnh cho em trai.

Hai người sau hôm đó thì quen nhau.

Vệ sĩ dành riêng một cái điện thoại bình thường để mỗi số của cô ấy, đến cả Cleatus còn không biết chuyện này.

Chỉ là Pieter biết.

Hắn còn gửi tin nhắn qua vệ sĩ để lấy tọa độ nhằm bắt sạch đám người này.

…….

Cleatus thấy tình trạng của vệ sĩ thì tay còn lại nắm chặt.

Anh ta thả người về phía trước, ngay lập tức quỳ xuống trước mặt Pieter.

Cleatus: ‘Em trai, xin em hãy tha cho họ, đây là chuyện của hai chúng ta, đừng làm liên lụy đến người khác’.

Pieter ồ lên: ‘Anh trai, sao vậy, sao lại quỳ, anh chưa xem hết món quà em tặng mà’.

Bằng.

Pieter nổ súng vào cánh tay còn lại đang chống của Cleatus, làm anh ta đập mặt xuống đất.

Hắn ta ra hiệu cho hai tên lính tới nâng Cleatus lên xe lăn, trói chặt anh ta vào xe.

Đồng thời chúng dùng dụng cụ làm căng mắt anh ta, khiến đôi mắt không thể nhắm lại.

Pieter cười biến thái: ‘Nào hãy xem món quà nào’.

Hắn ta thả tóc nữ nhân ra, một đám lính nhanh chóng bu lại.

‘Không không không, đừng mà..’

Nữ nhân gào lên trong tuyệt vọng.

Vệ sĩ hai mắt trợn lên, điên cuồng cựa người, muốn tiến lên nhưng bất lực.

Xoẹt.

Tiếng xé rách quần áo vang lên, nữ nhân rất nhanh trần như nhộng.

Một tên tiêm vào người nàng ta thuốc gì đó, chờ một lúc cho ngấm rồi đám lính kia nhanh chóng giải giới hành động.

Pieter một bên vừa thưởng thức vừa uống rượu, thỉnh thoảng chỉ cho đám lính hành động như thế nào.

Hai nữ ngồi xuống đất, nhắm mắt che tai không muốn nghe, không muốn thấy cảnh tượng này.

Vệ sĩ thì ô ô trong tuyệt vọng.

Với Cleatus thì chuyện này vốn không có gì, nhưng đây là người nhà của người thân thuộc duy nhất của anh ta.

Anh ta thậm chí còn không làm gì được, chỉ biết nhìn trong bất lực.

Pieter muốn phá vỡ tất cả mọi thứ của anh ta, từ quyền lực, địa vị, tiền tài, năng lực, người thân, biến anh ta trở thành một phế vật tận cùng.

Màn trình diễn diễn ra gần 2h, đám người kia thay phiên thay thế nhau.

Một mùi hôi dâm uế nồng nặc trong không gian.

Nữ nhân kia đã xong, hai mắt còn đang mở to, cả người đều là tạp vật ô uế.

Vệ sĩ cũng đ·ã c·hết, c·hết bằng nỗi tuyệt vọng, mắt còn mở hướng về nữ nhân.

Nhưng trong ánh mắt lại chứa hy vọng, hy vọng cuộc sống sau có thể an bình.

Tạch tạch.

Pieter vỗ tay, cười thích chí cho một màn trình diễn hấp dẫn này, hắn ta đi về phía Cleatus.

Hai mắt anh ta đã đỏ hằn lên tia máu, căm thù nhìn Pieter.

Pieter thấy vậy thì càng cười lớn, anh trai hắn càng mất bình tĩnh thì hắn càng sảng khoái.

Pieter: ‘Em tặng anh món quà nữa nha anh trai, cái này thì chắc giúp anh vui mắt thôi’.

Hắn ta lại cười biến thái, đi đến chỗ hai nữ, xoa cằm nhìn hai người.

Pieter: ‘Chà chà, nữ nhân của Rank S đây sao? Ta chưa được thưởng qua lần nào, tư vị chắc bình thường nhưng cảm giác thành tựu sẽ khác a’.

Đám lính bên ngoài: ‘Đúng đúng đúng, cậu chủ chơi hai ả ta thì cũng cảm giác như mình hóa thành Rank S chơi vậy’.

‘Không sai’.

‘Nghe là hấp dẫn a’.

Hai nữ nhân nghe vậy thì run rẩy, nhắm mắt cầu mong Lý Vũ trở về.

Pieter triệt để l·àm c·hết tâm hai người: ‘Các người đừng cầu, hắn c·hết rồi, ta bây giờ thay hắn sủng hạnh các người’.

Pieter đưa tay bắt lấy cánh tay của Anastasia, bất chợt ánh mắt của hai con gấu sáng lên.

Đám người xung quanh thấy cảnh tượng quỷ dị này thì đứng hình, riêng Pieter cảm giác sống lưng rất lạnh.

Hắn ta định bỏ chạy thì bất chợt hai con gấu biến mất.

Pieter chợt cảm thấy đầu óc quay cuồng, rồi bịch xuống đất, chỉ còn là một màu đen tăm tối.

Đám người kia thấy vậy thì rút súng ra, kinh hoàng xả đạn.

Một con gấu tan ra, biến thành một bức tường bao quanh hai nữ.

Một con gấu khác trong tay xuất hiện một cây dao đất rồi biến mất.

Cứ mỗi lần nó hiện lại thì có một cái đầu bay lên, cứ thế, cứ thế đám người càng ngày càng ít dần.

….

Sau một lúc, không gian nơi này đã yên tĩnh lại.

Bức tường hóa trở lại thành con gấu, yên lặng đứng bên cạnh hai nữ.

Hai người ngơ ngác nhìn xung quanh, rất hoang tàn.

Không có một ai sống sót trừ hai người.

Khắp nơi đều là t·hi t·hể, Cleatus cũng đ·ã c·hết trong đạn lạc, anh ta đổ gục đầu xuống cùng đôi mắt mở toang.

Con gấu kia đã quay trở lại, cả người nó toàn là máu, nó lại hóa bình thường đứng cạnh hai nữ.

Hai nữ dù sống sót nhưng trong lòng không hề có cảm giác vui sướng chút nào, chỉ toàn là đau buồn ưu thương.

Họ nhìn hai con gấu, nếu chúng hành động sớm thì đâu ra nông nỗi này.

Nhưng họ cũng không dám trách, không dám oán, Lý Vũ cứu họ thì đã đủ ‘may mắn’ rồi.

Hai người đi vào nhà, lấy ra một cái cuốc và một cái xẻng.

Cật lực đào ra ba tấm mộ huyệt rồi đem t·hi t·hể ba người chôn cất, lập cho họ tấm bia hướng về phía biển.

Đến khi họ làm xong thì chợt một đám người xuất hiện, nhìn họ có khí tức rất tà ác.

Bọn họ lao lên t·ấn c·ông hai con gấu đất.

Chúng làm sao chống lại đám người chơi này, nhanh chóng bị đập vỡ.

Hai người cũng biết mình không sống được, thế là nhắm mắt lại cùng nhau nhảy xuống biển.

Đám ma nhân cũng không thèm kiểm tra, nhanh chóng rút lui.

Chúng đến đây theo yêu cầu của Pieter mà thôi.

Nhưng Pieter bây giờ đ·ã c·hết thì liên kết trước đó đã hủy, chúng chỉ là ra sức một chút trả thù cho đồng minh của mình.

Cơn gió biển dần thổi đi mùi máu tươi ở đây, chỉ còn lại khung cảnh điêu tàn.

Lý Vũ tàng hình đứng trên không trung, thấy cảnh này liền thở dài.

Lý Vũ: ‘Có đôi khi định mệnh đã được sắp đặt như thế’.

Nói xong, hắn bay đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free