Tà Đế Tam Giới - Chương 5: Chapter 5: Kiểm tra cảnh giới tôn giả
Sáng hôm sau, như thường lệ, Lê Hoàng Thiên dành buổi sáng để huấn luyện hai vị huynh trưởng, còn buổi chiều hắn sẽ đến Tàng Thư Các đọc sách. Nhưng hôm nay, khi vừa đặt chân đến sân huấn luyện tại Mê Vụ Trúc Lâm, ánh mắt hắn khẽ nheo lại, sắc bén như lưỡi đao. Một bóng người quen thuộc đứng đó—Lê Mộc Bạch.
Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên đã tiết lộ việc huấn luyện cho Lê Mộc Bạch. Nay, Lê Mộc Bạch cũng muốn tham gia. Dù sao, huynh đệ bọn hắn cùng đại ca Lê Mộc Bạch cũng rất thân thiết, nên Lê Hoàng Thiên không từ chối. Tuy nhiên, hắn đưa ra điều kiện: từ nay về sau, không ai được dẫn thêm người khác tới.
Cả ba huynh đệ đồng loạt gật đầu cam đoan. Vậy là từ hôm đó, đợt huấn luyện lại có thêm một thành viên.
Dù mang trong mình song linh căn, huyền lực gấp hai, ba lần người bình thường, nhưng khi tiếp nhận các bài huấn luyện khắc nghiệt của Lê Hoàng Thiên, Lê Mộc Bạch ngày nào cũng cạn kiệt huyền khí. Những bài huấn luyện này không chỉ vắt kiệt sức mạnh mà còn thử thách giới hạn thể lực và tinh thần của cả ba người.
Buổi sáng, bọn họ tu luyện huyền khí và rèn luyện cơ thể dưới thác nước. Lần đầu tiên chứng kiến phương pháp tu luyện này, sắc mặt Lê Mộc Bạch trắng bệch. Nếu không phải tận mắt thấy Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên mạnh lên nhanh chóng, có lẽ hắn cũng không dám tự hành hạ bản thân như vậy. Hằng ngày, bọn họ lặp đi lặp lại việc sử dụng huyền khí để chống lại sức ép của nước cho đến khi cạn kiệt. Tiếp theo, Lê Hoàng Thiên cho họ giao đấu với con rối trong mê trận mà hắn bố trí, với nhiều ám khí đột ngột phóng ra. Tuy những ám khí này sát thương không lớn, nhưng nếu trúng phải cũng đủ gây đau đớn, buộc bọn họ phải luôn đề cao cảnh giác.
Cứ mỗi lần họ thích nghi, cường độ huấn luyện lại tăng lên, ép họ liên tục chạm đến giới hạn mới. Dưới sự chỉ dạy của Lê Hoàng Thiên, chiến lực của ba người tăng mạnh. Theo thời gian, danh tiếng của "Tam Long Lê Gia" ngày càng vang dội trong giới trẻ của gia tộc.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Sáu năm sau—ba tháng nữa, Lê Hoàng Thiên sẽ tròn mười bảy tuổi.
Lê Hạo Thiên, Lê Thanh Thiên và Lê Mộc Bạch đã rời Lê gia ba năm trước để theo học tại Học Viện Huyền Đế, đúng theo quy định của gia tộc: Lê gia cổ tộc không nuôi phế vật. Con cháu Lê gia khi đến tuổi mười bảy đều phải ra ngoài lịch luyện. Trước năm năm mươi tuổi, nếu có đủ thực lực, họ có thể quay về tranh đoạt vị trí gia chủ.
Chính nhờ quy tắc khắc nghiệt này mà Lê gia có thể duy trì quyền thế nghiêng trời của mình trên đại lục.
BÙM! BÙM!
Tại thác nước trong Mê Vụ Trúc Lâm, nước bắn tung tóe. Một thiếu niên dáng người khôi ngô từ mặt nước lao ra, huyền khí từ bốn phương tám hướng bị hút về phía hắn như một cơn lốc xoáy. Hắn nhẹ nhàng đáp xuống tảng đá trên cao, khí thế bùng nổ. Nếu Lê Bá Thiên có mặt ở đây, chắc chắn lão sẽ khiếp sợ, vì huyền khí trên người Lê Hoàng Thiên tỏa ra dao động của cảnh giới Huyền Thần. Không những vậy, hắn còn đã đạt đến Huyền Thần đại viên mãn!
Mười bảy tuổi, đạt đến cảnh giới này, phóng mắt khắp Thiên Huyền Tiên Giới, e rằng không có người thứ hai!
Lê Hoàng Thiên thu liễm huyền khí, nhìn xuống cơ thể rắn chắc của mình. Cơ bắp hắn được rèn giũa đến mức tận cùng, hiện lên những đường nét mạnh mẽ như tượng tạc, mỗi thớ thịt đều ẩn chứa sức bùng nổ đáng sợ. Hắn khẽ cười. Dù chỉ là Huyền Thần, nhưng hắn tin chiến lực của mình đủ để đấu ngang ngửa với cường giả Huyền Tôn.
Đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên hắn cảm nhận có người bước vào khu vực tu luyện của mình. Một thoáng kiểm tra, hắn nhận ra khí tức quen thuộc—Diệp Tĩnh Nhi.
Diệp Tĩnh Nhi là nô tỳ phụ trách sinh hoạt hàng ngày của hắn, nhưng thân phận nàng không hề đơn giản. Nàng là con gái của một người tỷ muội kết nghĩa với mẫu thân hắn. Ba năm trước, cha mẹ nàng bị hại, bị trục xuất khỏi gia tộc họ Diệp, thậm chí còn bị sát thủ truy sát. Trong tình thế nguy cấp, phụ mẫu nàng gửi nàng đến Lê gia nương nhờ, nhưng từ đó đến nay, tung tích của họ vẫn bặt vô âm tín.
Phụ thân và mẫu thân hắn rất yêu quý Diệp Tĩnh Nhi, thậm chí còn muốn nhận nàng làm con nuôi, nhưng nàng kiên quyết từ chối. Không muốn mang thêm ân tình, nàng nguyện làm nô tỳ cho Lê Hoàng Thiên trong năm năm để báo đáp sự cưu mang.
Lần đầu gặp hắn, nàng chỉ biết đến danh tiếng phong lưu của "Tam công tử Lê gia"—kẻ ham chơi, lười biếng, suốt ngày lui tới kỹ viện và tửu lầu. So với hai huynh trưởng tài giỏi, hắn hoàn toàn bị xem là một kẻ vô dụng. Nhưng nàng vẫn kiên quyết ở lại, vì dù hắn có là phế vật, thì cũng là người đã cứu giúp nàng lúc nguy nan.
Thẫn thờ một hồi, Lê Hoàng Thiên vung tay lấy từ giới chỉ ra một bộ y phục sạch sẽ, khoác lên người.
Diệp Tĩnh Nhi cúi đầu tiến lên một bước, giọng điềm tĩnh:
"Tam thiếu gia, lão gia cho mời ngài đến đại viện."
Hắn nhướng mày: "Có chuyện gì sao?"
"Nô tỳ không rõ."
Lê Hoàng Thiên gật đầu, trầm ngâm một chút rồi đứng dậy, bước theo nàng đến thư phòng phụ thân.
Tiến vào đại viện, Lê Hoàng Thiên thấy phụ thân và mẫu thân đã ngồi sẵn bên bàn trà.
Hắn cười nhạt, bước tới ngồi xuống bên cạnh mẫu thân. Trường Sinh Tiêu Giao mỉm cười dịu dàng, kéo hắn lại gần, rót cho hắn một chén trà tuyết liên. Phụ thân hắn, Lê Bá Thiên, lặng lẽ quan sát, ánh mắt có phần phức tạp. Cuối cùng, ông khẽ thở dài, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự nghiêm khắc:
"Hoàng nhi, con sắp mười bảy rồi. Đã có dự định gì chưa?"
Lê Hoàng Thiên nhấp một ngụm trà, điềm nhiên đáp:
"Chưa có."
Lê Bá Thiên cau mày, giọng điệu nghiêm nghị hơn:
"Ta đã sắp xếp cho con làm việc tại Bảo Các Lê Tộc ở Trung Vực Huyền Giới. Đó là một trong những chi nhánh lớn nhất của gia tộc, nơi con có thể vừa tu luyện vừa học hỏi kinh nghiệm quản lý. Con nên nắm bắt cơ hội này."
Thiên Huyền Tiên Giới được chia thành hai phần: Hải Vực và Huyền Vực. Hải Vực là vùng biển rộng lớn vô biên, trong khi Huyền Vực là lục địa, nơi các thế lực cổ đại chiếm cứ từng vùng vực làm lãnh địa. Lê gia thống trị Lê Vực, một vùng lãnh thổ rộng ngang ngửa cả địa cầu kiếp trước. Còn Trung Vực Huyền Giới chính là nơi đặt trụ sở Học Viện Huyền Đế—một thế lực liên minh của nhiều gia tộc cổ đại, có lãnh địa gấp hai, ba lần Lê Vực.
Lê gia cổ tộc nổi danh với việc kinh doanh linh dược, bảo khí, mở đấu giá các loại báu vật. Những sản nghiệp trải dài khắp Tiên Giới, và Bảo Các Lê Tộc ở Trung Vực là một trong những chi nhánh quan trọng bậc nhất. Lê Bá Thiên đã phải bỏ ra không ít công sức mới có thể an bài cho hắn vào đó.
Nhưng Lê Hoàng Thiên chỉ khẽ lắc đầu, giọng nói vẫn bình thản:
"Ta sẽ không đi Bảo Các, cũng sẽ không đến các sản nghiệp của gia tộc."
Ánh mắt Lê Bá Thiên trầm xuống, bàn tay siết chặt thành quyền, cố kìm nén cơn giận.
"Phụ thân, ta muốn ra ngoài một thời gian.
Nhưng hiện tại cũng chưa xác định sẽ đi đâu."
Hắn trầm tư suy nghĩ. Kiếp trước, hắn đã dành trọn đời để rèn luyện võ đạo, không ngừng chiến đấu, không ngừng vươn lên. Nhưng kiếp này, hắn không muốn đi vào vết xe đổ đó nữa. Hắn hiểu rõ quy tắc của thế giới này—mạnh được yếu thua, kẻ yếu chỉ có thể trở thành con mồi—nên vẫn luôn tu luyện không ngừng nghỉ. Mười bảy năm qua, dù khi đang trò chuyện, uống trà hay chỉ đơn giản là thả lỏng, huyền khí trong cơ thể hắn vẫn tự động vận chuyển theo chu thiên, trở thành một thói quen như ăn uống hàng ngày.
Có lẽ chính vì thế mà tu vi của hắn vượt xa lớp trẻ cùng thế hệ. Nhưng lần này, hắn không muốn chỉ biết đến tu luyện và tranh đấu, mà muốn tìm kiếm một con đường khác.
Hắn đột nhiên đổi chủ đề, nhìn thẳng vào phụ thân và mẫu thân:
"Phụ thân, mẫu thân, hai người đã kẹt ở Bát Cảnh Huyền Tôn bao lâu rồi?"
Lê Bá Thiên khựng lại, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
"Ta và mẹ ngươi đã kẹt ở cảnh giới này hơn một trăm năm nay rồi. Nhưng tại sao ngươi lại biết được?"
Lê Hoàng Thiên không đáp, chỉ nhẹ giọng nói:
"Hai người vận công một chút, để ta xem."
Lê Bá Thiên cau mày, lòng có chút khó chịu. Hắn đường đường là một cường giả Bát Cảnh Huyền Tôn đỉnh phong, vậy mà nay lại phải để một hậu bối kiểm tra tu vi của mình? Đúng là nực cười!
Ông vừa định lên tiếng trách mắng thì Trường Sinh Tiêu Giao nhẹ nhàng đặt tay lên tay ông, lắc đầu ra hiệu.
"Nếu con nó muốn xem, thì chúng ta vận công cho nó xem có sao đâu?"
Nàng quay sang Lê Hoàng Thiên, dịu giọng:
"Vậy chúng ta đến phòng tu luyện."
Trong lòng nàng, Lê Hoàng Thiên vẫn luôn là một bí ẩn.
Sáu năm trước, nàng đã cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên đối với hắn. Hai đứa con trai lớn vốn là thiên tài của gia tộc, cùng với Lê Mộc Bạch được xưng là "Tam Long Lê Gia", đứng trên vạn người. Nếu không phải vì Lê Tuyết Nhi sở hữu Ngũ Hành Tiên Thiên Linh Thể, thì ba người bọn chúng chính là những nhân vật mạnh nhất trong thế hệ trẻ.
Vậy mà mỗi khi đối diện với Lê Hoàng Thiên, ba người lại có chút kính cẩn, thậm chí còn có phần dè dặt, giống như đứng trước một trưởng bối thực sự.
Trường Sinh Tiêu Giao là phụ nữ, lại là mẫu thân, nên dù sự thay đổi của ba người rất nhỏ nàng cũng nhận ra.
Nhiều lần, nàng đã âm thầm quan sát Lê Hoàng Thiên, nhưng kết quả thu được lại khiến nàng càng thêm nghi hoặc.
Hắn không hề có vẻ gì là một thiên tài—không bao giờ xuất hiện tại nơi tu luyện của gia tộc, cũng không tham gia các cuộc tranh đấu giữa đệ tử. Phần lớn thời gian, hắn chỉ quanh quẩn ở Tàng Thư Các hoặc… trong thanh lâu, kỹ viện. Một hình tượng "phú nhị đại" điển hình, lười biếng, ăn chơi sa đọa.
Thế nhưng…
Mười bảy tuổi, không hề nghiêm túc tu luyện, mà đã đạt đến Huyền Đan Cảnh?
Mặc dù so với hai huynh trưởng thì như trời với đất, nhưng nếu đặt trong lớp trẻ của gia tộc thì cũng thuộc hạng trung lưu rồi.
Sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài bất cần và thực lực thâm sâu của hắn khiến nàng không thể không tò mò.
Cuối cùng, dưới sự thuyết phục của nàng, Lê Bá Thiên cũng không phản đối nữa.
Vậy là ba người cùng nhau tiến về phòng tu luyện.
Diệp Tĩnh Nhi cũng được Trường sinh tiêu giao kéo đi cùng nàng coi Tĩnh Nhi như con gái của mình nên cũng không có gì phải giấu giếm.