Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Đế Tam Giới - Chương 8: Chapter 8: Khảo Nghiệm

Diễn Võ Trường Lê Tộc – Sáng Hôm Sau

Mặt trời vừa ló dạng, ánh sáng vàng nhạt trải dài khắp Lê gia, chiếu rọi lên từng tán cổ thụ, phản chiếu trên nền đá xanh mượt của diễn võ trường.

Hôm nay, toàn bộ thế hệ trẻ của Lê gia đều đã có mặt. Những đệ tử dưới năm mươi tuổi, kẻ nào cũng tràn đầy khí thế. Đây là cơ hội để họ thể hiện thực lực, tranh giành suất tiến vào Học viện Huyền Đế—nơi hội tụ thiên tài của đại lục.

Ngoài ra, rất nhiều trưởng lão cấp cao cũng có mặt, ánh mắt mang theo sự mong chờ.

Cổ Dương Chân Nhân dẫn theo đoàn người của Học viện Huyền Đế đã đến từ rất sớm. Hắn thân là Phó viện chủ Vô Song Viện, địa vị siêu nhiên, đi đến đâu cũng mang theo khí thế như ngọn núi lớn đè xuống.

Khi nhìn thấy Lê Vân Long, hắn mỉm cười, chắp tay chào hỏi:

“Vân Long gia chủ.”

Lê Vân Long khẽ gật đầu, đáp lời một cách ôn hòa:

“Cổ Dương huynh, mời ngồi.”

Hai người sóng vai ngồi xuống, trước mặt là một bàn trà hương khí lan tỏa. Ánh mắt họ lướt qua từng đệ tử trẻ tuổi đang chuẩn bị cho cuộc khảo hạch.

Một trưởng lão đứng lên, giọng nói vang vọng khắp diễn võ trường:

“Khảo hạch bắt đầu! Từng người tiến lên thi triển thực lực!”

Trận khảo hạch nhanh chóng diễn ra, từng đệ tử bước ra giữa sân, thi triển võ kỹ, huyễn hóa ra những hư ảnh mạnh mẽ.

Ầm!

Một thiên tài phá không tung quyền, cuồng phong gào thét!

Một người vung chưởng, chưởng lực kết tụ huyền khí tạo thành Cự Viên Chi Hồn, từng cú đập đất khiến sàn đá run rẩy.

Người khác rút kiếm, thi triển "Phong Tuyết Tam Liên", thân ảnh như ẩn như hiện giữa không trung, kiếm khí lạnh buốt khiến cả diễn võ trường chìm trong sương mù rét căm.

Một thiếu nữ xinh đẹp thi triển huyễn thuật Tinh Hải Lung Linh, tạo ra ảo ảnh tầng tầng lớp lớp, huyễn hóa cả võ đài như bước vào thế giới khác.

Các trưởng lão của Học viện thầm kinh hãi. Một trưởng lão tóc bạc than thở:

"Lê tộc… quả thật là vùng đất thiên tài. So với các gia tộc lớn khác, thực lực lớp trẻ thậm chí còn hơn một bậc."

Cổ Dương Chân Nhân thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt không có quá nhiều biến đổi. Những đệ tử này tuy mạnh, nhưng vẫn chưa thể khiến hắn thực sự để vào mắt.

Thời gian trôi qua, từng đệ tử lần lượt thi triển thực lực.

Thế nhưng, ánh mắt của Cổ Dương vẫn không dừng lại trên bất kỳ ai.

Hắn đến đây không phải để tìm thiên tài bình thường.

Hắn đến đây là muốn gặp thiên tài cái thế có thể làm cho các thiên tài khác phải cúi đầu.

Nhưng đến tận lúc này, hắn vẫn chưa thấy bóng dáng người kia xuất hiện.

Ánh mắt hắn khẽ nheo lại, giọng nói mang theo vài phần ý vị:

“Nhị trưởng lão, chẳng hay vị công tử mà ta muốn gặp… hiện giờ ở đâu?”

“Ta đã cho người đi gọi khuyển tử, chắc cũng sắp tới rồi.” – Lê Bá Thiên khẽ cười, giọng điệu mang theo vài phần bất đắc dĩ lẫn chút kỳ vọng không rõ ràng.

Các vị trưởng lão của Lê tộc và Huyền Thiên Học Viện đều trầm mặc, ánh mắt mang theo vài phần cổ quái. Lần này bọn họ đích thân đến đây, phần lớn là vì Lê Tuyết Nhi, thiên tài hiếm thấy mang Ngũ Hành Tiên Thiên Linh Thể, tương lai gần như chắc chắn bước vào hàng ngũ cường giả đỉnh phong.

Thế nhưng, giữa lúc mọi ánh nhìn đều hướng về nàng như ánh trăng sáng giữa trời đêm, thì Cổ Dương Chân Nhân – một trong những đại năng của Huyền Thiên Học Viện – lại liên tục liếc nhìn về phía nơi chưa có người xuất hiện. Ánh mắt ông lão này sâu như biển, khiến người khác không tài nào đoán được đang nghĩ gì. Thứ khiến người ta kinh ngạc chính là... ông ta dường như quan tâm đến Lê Hoàng Thiên còn hơn cả nhân vật chính của lần khảo nghiệm – Lê Tuyết Nhi.

Rất nhanh, có một hạ nhân tất tả chạy tới tiểu viện của Lê Hoàng Thiên để truyền lời.

Trong khi mọi người đang nghiêm túc chuẩn bị khảo nghiệm, thì bên trong căn viện yên tĩnh, một thiếu niên đang cuộn tròn trong chăn, ngủ say như chết. Chỉ đến khi nghe tiếng gõ cửa lần thứ ba, hắn mới miễn cưỡng mở mắt, vẻ mặt nhăn nhó như bị ai cắt mất giấc mộng đẹp.

Hắn ngáp dài, lười biếng bò dậy khỏi chiếc giường ấm, tiện tay khoác lên người một bộ y phục bình thường đến mức không thể bình thường hơn, rồi đi theo hạ nhân đến diễn võ trường.

Khi hắn tới nơi, mặt trời đã lên cao ba sào, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nơi. Trên võ đài trung tâm, các thiếu niên trẻ tuổi của Lê gia đã đứng thành hàng, khí tức hừng hực, ai nấy đều mang theo niềm kiêu ngạo khi là con cháu Lê tộc.

Lê Hoàng Thiên lững thững bước vào hàng ngũ, ngáp ngắn ngáp dài, dáng vẻ uể oải cà lơ phất phơ, nhìn kiểu gì cũng giống một tên công tử ăn chơi lười biếng chứ chẳng có chút khí chất thiên tài nào.

Nếu không phải gương mặt hắn có phần tuấn tú, vóc dáng cao ráo, chỉ sợ đã bị người ta xem là trò cười giữa thiên tài Lê tộc.

Ánh mắt của Cổ Dương Chân Nhân lóe lên tia sáng kỳ dị, khóe mắt ông khẽ giật, rõ ràng không hài lòng với thái độ hời hợt này, nhưng không nói gì thêm.

Lúc này, lớp trẻ Lê tộc hầu hết đã lên thi triển bản lĩnh. Từng người một đều thể hiện ra võ kỹ cao siêu, chiêu thức sắc bén, phối hợp với huyền lực mạnh mẽ tạo thành cảnh tượng cực kỳ bắt mắt. Đặc biệt là Lê Tuyết Nhi, khi nàng bước lên đài, mọi ánh mắt đều tập trung, bầu không khí dường như cũng ngưng tụ lại.

Lê Tuyết Nhi – mười sáu tuổi đã đạt đến Huyền Vương cảnh sơ giai, một độ cao khiến nhiều thiên tài cùng thế hệ phải ngước nhìn. Khi nàng vận chuyển huyền lực ngũ hành, thân thể như ẩn như hiện giữa nguyên tố tự nhiên, sau đó thi triển võ kỹ cấp Thần Ngũ Hành Chí Tôn Thần Quyền, toàn bộ võ đài run rẩy kịch liệt.

Một quyền đánh ra, lá chắn trận pháp vốn được thiết lập để bảo vệ võ đài xuất hiện các vết nứt mảnh như tơ nhện, khiến cho các trưởng lão đều không khỏi kinh hô.

“Thật là kinh diễm! Thiên phú như vậy, chỉ sợ trong vòng vạn năm qua cũng hiếm có người thứ hai!”

“Không hổ là Ngũ Hành Tiên Thiên Linh Thể!”

Tiếng tán thưởng vang dội, khiến Lê Tuyết Nhi tỏa sáng như thiên nữ giáng trần.

còn lại sau chưa lên võ đài cũng chỉ có hắn đến muộn

người chủ trì khảo hạch hô lên:

“Người kế tiếp: Lê Hoàng Thiên.”

Tiếng hô vừa dứt, cả quảng trường Diễn Võ Trường như lặng đi một nhịp. Vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về phía một thiếu niên áo lam, thân hình thon dài, đang lười nhác đứng bên ngoài võ đài.

Có người mỉm cười chế nhạo, có kẻ nheo mắt đánh giá, phần lớn lại là tò mò:

“Tên đó là Lê Hoàng Thiên sao? Chính là người được Cổ Dương Chân Nhân đích thân điểm danh?”

Lê Hoàng Thiên chậm rãi bước lên đài, dáng vẻ như vừa mới ngủ dậy, ánh mắt mơ màng, động tác uể oải. Hắn ngáp một cái rõ dài rồi vươn vai, không hề có nửa phần khí chất nào của “thiên tài Lê tộc” trong tưởng tượng của mọi người.

Một vài tiếng cười khẽ vang lên trong đám đông.

“Để xem hắn làm được trò trống gì…” – Một đệ tử lắc đầu, giọng đầy khinh thường.

Còn trên hàng ghế trưởng lão, ánh mắt của Cổ Dương Chân Nhân lại khẽ nheo lại, tập trung đến mức không chớp một lần.

Trên đài, Lê Hoàng Thiên vẫn không vội vận công, cũng chẳng lấy ra pháp khí hay thần binh như bao người trước đó. Hắn chỉ khẽ bước một bước, tay phải nhẹ vung lên.

“Thiên Long Cửu Thức – Thức thứ nhất: Long Khởi Sương Mù.”

Một đạo quyền kình ẩn chứa long khí xé gió vang lên, thế nhưng lại không hề tạo ra dao động khí tức mãnh liệt. Tất cả đều đúng mực – chiêu thức, lực đạo, huyền khí – như thể hắn đang biểu diễn một bản quyền pháp mẫu mực nhất, không dư không thiếu, vừa đủ đến kỳ lạ.

Đám đông xôn xao.

“Chuyện gì vậy?”

“Chiêu đó... không có gì đặc biệt cả.”

Thế nhưng ánh mắt Cổ Dương Chân Nhân lại lóe lên một tia nghi hoặc. Ông nhìn chằm chằm vào bước chân, thế tay, cách huy động huyền khí của Lê Hoàng Thiên rồi thì thầm:

“Tinh chuẩn... đến mức vô lý.”

Đó không phải là thi triển kém cỏi, mà là thu liễm đến cực hạn. Huyền khí không bạo phát, mà lưu chuyển hài hòa với thiên địa. Thậm chí huyền khí xung quanh còn “thuận theo”, như thể Hoàng Thiên không ép buộc mà đang hòa vào nhịp điệu tự nhiên của thế giới.

“Hắn... đang che giấu. Và làm điều đó cực kỳ khéo léo.”

Hoàng Thiên thi triển ba chiêu cơ bản, sau đó liền thu tay, ôm quyền nhàn nhạt:

“Vãn bối thi triển xong rồi.”

“Xong rồi?” – Vị chủ khảo sững người – “Ba chiêu quá mức bình thường... không phải hắn là con cháu dòng chính sao?”

Không ai nói thêm lời nào khi Lê Hoàng Thiên thong dong bước xuống võ đài.

Ngay lúc ấy.

Một giọng nói vang lên, khiến toàn trường lại một lần nữa yên lặng:

“Chờ một chút.”

Cổ Dương Chân Nhân đã đứng dậy, ánh mắt nhìn theo Hoàng Thiên sáng ngời.

“Lê Hoàng Thiên tiểu hữu, xin dừng bước.”

Cả quảng trường xôn xao. Lê Vân Long và Lê Bá Thiên – hai trong số những người quyền uy nhất Lê tộc – cũng đồng thời ánh mắt lóe lên. Trong lòng họ đều hiểu rõ: Cổ Dương không phải người vô cớ hành động. Hắn nhất định đã nhận được tin tức gì đó

Lê Mộc Bạch trước đã truyền tin khẩn cho Lê Vân Long, yêu cầu giao Lê Tuyết Nhi – thiên tài ngàn năm có một, cường giả Huyền Vương cảnh – cho Lê Hoàng Thiên bảo hộ khi đến Huyền Đế Học Viện. Điều đó nói rõ rằng: thực lực Hoàng Thiên, tuyệt đối không tầm thường.

Còn Lê Thanh Thiên thì chỉ truyền một câu cho Lê Bá Thiên :

“Tam đệ mạnh vượt xa chúng con, sắp có cường giả đến chiêu mộ. Cha mẹ đừng quá bất ngờ.”

Tuy chỉ một câu, nhưng với tính cách cẩn trọng của hắn, lời nói đó còn đáng tin hơn bất kỳ báo cáo nào.

Lê Hoàng Thiên hơi nhíu mày. Dù có chút bất mãn, nhưng vẫn ôn hòa quay đầu, chắp tay thi lễ:

“Không biết tiền bối có gì chỉ giáo?”

Cổ Dương cười hiền hòa:

“Chỉ giáo thì không có. Chỉ là có một vật muốn tặng tiểu hữu xem như quà gặp mặt.”

Lê Hoàng Thiên hơi cau mày: “Không công bất thụ lộc. Vãn bối và tiền bối chưa từng gặp mặt, thực không dám nhận.”

“Haha, không cần khách khí.” – Cổ Dương cười lớn – “Khối Băng Tâm Huyền Thiết này, lão phu xem tiểu hữu rất hợp nhãn, coi như có duyên gặp gỡ.”

Dứt lời, lão khẽ vận huyền khí, khối kim loại màu xanh băng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo bay thẳng về phía Hoàng Thiên như lưu tinh!

Huyền khí ẩn trong khối thiết, đủ để đánh bay một cường giả Huyền Vương sơ giai.

Thế nhưng — Lê Hoàng Thiên chỉ khẽ nhướng mày, ánh mắt thoáng lộ vẻ khinh thường:

“Dò xét sao? Quà cáp gì chứ, một khối bé tí thế này cũng đòi làm lễ gặp mặt…”

Mặc dù nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn vươn tay — đón lấy.

Không một tiếng động. Không một dao động khí tức. Khối Băng Tâm Huyền Thiết nằm gọn trong tay hắn không tạo ra một chút gợn sóng.

Đồng tử Cổ Dương co rút!

Lê Vân Long, Lê Bá Thiên, Lê Uy Vũ… cùng các trưởng lão Huyền Tôn khác đều khẽ biến sắc.

“Tiếp được… dễ dàng như vậy sao?”

Họ đều nhìn ra, lực đạo ẩn trong cú ném kia tuyệt đối không đơn giản. Ấy vậy mà Hoàng Thiên đón lấy cứ như… không có gì xảy ra.

Lê Hoàng Thiên cười nhạt, xoay tay — khối huyền thiết lập tức biến mất vào trong nhẫn trữ vật.

“Vậy… vãn bối xin đa tạ hậu lễ của tiền bối.”

Nói xong, hắn quay người, từng bước rời khỏi võ đài đi vào trong đám đệ tử gia tộc.

Cổ Dương vẫn còn nhìn theo bóng lưng kia, khẽ lẩm bẩm:

“Thực lực đó… tuyệt đối không phải Huyền Đan Cảnh đơn giản.”

“Bá Thiên trưởng lão, vị công tử này của ngươi... thật sự không tầm thường đâu.”

Cổ Dương mỉm cười, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Lê Hoàng Thiên đang thong dong bước khỏi võ đài, nhẹ giọng nói:

“Chắc ngươi cũng nhận ra, khối Băng Tâm Huyền Thiết mà ta ném ra vừa rồi đã ẩn chứa huyền lực đủ để đánh bay một cường giả Huyền Vương sơ giai. Ấy vậy mà hắn lại tiếp nhận nhẹ nhàng như không, mặt không đổi sắc, khí tức không loạn.”

Lê Bá Thiên khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt trầm ổn mà sâu thẳm, chậm rãi hỏi:

“Cổ Dương huynh, ngươi nhìn ra được gì sao?”

Cổ Dương lắc đầu, ánh mắt thoáng ngưng trọng:

“Không nhìn ra được.”

“Từ đầu đến cuối, tu vi hắn vẫn dừng lại ở Huyền Đan cảnh. Khi thi triển võ kỹ cũng vậy. Khi tiếp lấy khối huyền thiết cũng không thay đổi. Nhưng nếu thật sự chỉ là Huyền Đan... sao có thể tiếp được lực đạo mà ta vận dụng?”

Nói đến đây, trong mắt lão lóe lên một tia quang mang lạnh lẽo:

“Cực kỳ cổ quái… Hoặc là hắn đang ẩn tàng tu vi đến cực hạn. Hoặc là… hắn đang đi trên một con đường hoàn toàn khác với người tu luyện bình thường.”

Lão quay đầu lại, chắp tay thật sâu, ngữ khí trịnh trọng chưa từng có:

“Lê Bá Thiên trưởng lão, lần này ta đi theo trưởng lão Lê Bảo Long đến đây, kỳ thực là theo lời đề cử của mấy tiểu tử Lê Hạo Thiên – Mục tiêu chính là đánh giá thiên phu của tiểu thư Lê Tuyết Nhi. Nhưng người ta mong đợi được gặp mặt chính là Lê Hoàng Thiên, tam công tử của ngài.”

“Ta – Cổ Dương, đại diện cho Vô Song Viện, trịnh trọng mời Lê Hoàng Thiên công tử gia nhập Huyền Đế Học Viện, thân phận: Đệ tử hạch tâm.”

Lê Bá Thiên hơi sững người, ánh mắt hiện lên vẻ thâm thúy khó lường, rồi khẽ cười, nhẹ nhàng gật đầu:

“Vô Song Viện ra tay, là cơ duyên mà ai cũng khao khát. Cổ Dương huynh, lần này... ta thay tiểu tử đó nói lời cảm tạ.”

Cuộc tuyển chọn đệ tử tại Diễn Võ Trường Lê tộc kết thúc trong sự thuận lợi hiếm thấy. Hầu hết các thiên tài có huyết mạch mạnh mẽ hoặc thể chất đặc biệt đều được Huyền Đế Học Viện ghi tên, vài ngày sau sẽ theo đoàn người học viện tiến về học viện Huyền Đế chuẩn bị cho khao nghiệm chính thức vào ba tháng tại học viện.

Trong khi mọi người còn đang bàn tán, Lê Hoàng Thiên chuẩn bị lặng lẽ chuồn khỏi đám đông, định tìm chỗ nào yên tĩnh đánh một giấc nữa.

Nhưng chưa kịp bước ra khỏi cổng chính Diễn Võ Trường, thì một thanh âm quen thuộc vang lên trong não hải của hắn — truyền âm của Lê Bá Thiên.

“Tiểu tử thối! Đến thư phòng gặp ta ngay!”

Lê Hoàng Thiên khựng lại, gãi đầu cười khổ:

“Biết ngay là không thoát được... Đối mặt sớm còn hơn, đỡ bị nhai đi nhai lại...”

Hắn quay người, lặng lẽ rẽ sang hướng thư phòng — nơi mà chắc chắn sẽ có một cuộc “chất vấn” sắp diễn ra...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free