Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 153: Kiếm Khí Lướt Gió: Vết Chân Băng Nguyệt
Bắc Hoang Cổ Vực, nơi thiên địa còn giữ nguyên vẻ hoang sơ, hùng vĩ của thuở khai thiên lập địa, rải rác những ngọn núi đá trọc, những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, và những vực sâu hun hút thăm thẳm. Sáng sớm, khi vầng dương vừa hé mình sau rặng núi phía Đông, rải những tia nắng vàng óng ả lên đỉnh đá, Thẩm Quân Hành đã có mặt tại một ngọn đồi cao nhất, nơi có thể thu trọn tầm mắt toàn bộ vùng đất rộng lớn bên dưới. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi thở của đất trời, mùi cây cỏ nguyên sinh và thoang thoảng mùi máu tanh từ một cuộc săn mồi nào đó trong đêm. Không khí trong lành, tinh khiết, nhưng ẩn chứa một sự khắc nghiệt tiềm tàng, một lời nhắc nhở về những hiểm nguy luôn rình rập nơi đây.
Trên một tảng đá phẳng, Thiên Cơ Bàn màu xám bạc đặt ngay ngắn, những ký hiệu cổ xưa lấp lánh phản chiếu ánh sáng ban mai. Ánh mắt Thẩm Quân Hành sâu thẳm như vực thẳm, lướt qua vùng đất hoang dã phía dưới, nơi những luồng khí vận đang giao thoa, biến đổi không ngừng. Hắn mặc y phục màu xanh đậm, lẫn vào sắc xanh xám của núi đá, gần như vô hình. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng không hề bắt sáng, mà dường như hấp thụ tất cả, khiến vẻ ngoài của hắn càng thêm hư ảo. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, càng tôn lên khuôn mặt thanh tú nhưng không hề mềm yếu, mà ẩn chứa sự kiên định đến khó tin.
Từ vị trí của hắn, Thẩm Quân Hành có thể thấy rõ những dải khí đen kịt, hung tàn đang di chuyển dọc theo Cổ Đạo Thương Lữ, một con đường mòn cổ xưa băng qua Bắc Hoang Cổ Vực, hướng về phía Thanh Vân Sơn. Đó là liên minh cướp bóc của Hắc Phong Lão Tổ, những kẻ đã bị hắn "dẫn dắt" bằng những thông tin giả mạo. Khí tức của chúng ngưng tụ thành một dải mây đen, dù chưa đến gần nhưng đã đủ để khiến những loài yêu thú nhỏ bé phải kinh hoàng ẩn mình. Kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Hắn đã gieo mầm, giờ là lúc chờ đợi những hạt giống nảy nở thành trái đắng cho những kẻ tham lam.
Thẩm Quân Hành khẽ xoay Thiên Cơ Bàn, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên những ký tự cổ. Mỗi một cái chạm đều như đang điều chỉnh một sợi tơ vận mệnh vô hình. Hắn không nhìn thấy rõ từng cá nhân, nhưng những luồng khí vận, khí số trên Thiên Cơ Bàn đã vẽ ra một bức tranh tổng thể rõ ràng về cục diện. Hắn thấy sự tham lam bùng lên thành ngọn lửa đỏ rực trong lòng Hắc Phong Lão Tổ, thấy sự tàn nhẫn và hung hãn của Mạc Ly, Mã Tặc. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng kiếm khí lạnh lẽo, trong trẻo như băng tuyết đang tiến đến từ hướng khác, mang theo một vẻ kiên định đến lạ thường. Đó là Lạc Băng Nguyệt, ngọn cờ mà hắn muốn dựng lên.
"Con mồi đã mắc câu," Thẩm Quân Hành khẽ thì thầm, giọng nói trầm ổn, hòa lẫn vào tiếng gió, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Đôi mắt hắn hơi nheo lại, thấu thị tương lai gần, thấy trước những cảnh tượng hỗn loạn sắp diễn ra. "Bây giờ là lúc xem vũ điệu của kẻ săn mồi... và người bảo vệ."
Hắn đã tính toán mọi thứ. Sự yếu kém của các tông môn chính đạo nhỏ, sự tham lam của Hắc Phong Lão Tổ, và cả sự chính trực không thể lay chuyển của Lạc Băng Nguyệt. Tất cả đều là những quân cờ trong ván cờ lớn hơn mà hắn đang bày ra để đối phó với mối đe dọa kép từ Đại Loạn Yêu Tộc và U Minh Giáo. Vụ cướp bóc này không chỉ là một mồi nhử cho Lạc Băng Nguyệt, mà còn là một đòn giáng mạnh vào sự tự mãn của Chính Đạo, buộc họ phải nhận ra sự yếu kém của mình và bắt đầu suy nghĩ về việc liên kết.
Hắn lại khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng chất chứa bao nỗi niềm. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Hắn phải nhìn thấy, phải tính toán, phải sắp đặt từng bước, nhưng cũng phải chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều sẽ diễn ra hoàn hảo. Sẽ có đổ máu, sẽ có mất mát, sẽ có những sinh mạng vô tội phải hy sinh. Gánh nặng ấy, chỉ mình hắn gánh chịu. Hắn là kẻ dẫn đường, nhưng đôi khi, con đường ấy lại trải đầy bi kịch.
"Mọi con đường đều mang dấu tay hắn..." Hắn lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời tự sự. Nhưng lần này, nó không chỉ là dấu tay của sự sắp đặt, mà còn là dấu tay của nỗi cô độc. Hắn biết, khi mọi chuyện kết thúc, không ai sẽ nhớ đến hắn, không ai sẽ biết đến những tính toán thâm sâu này. Hắn sẽ lại tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh. Nhưng đó là số phận hắn chọn, để không phải đứng trên đỉnh, mà để thế giới không rơi xuống vực.
Thẩm Quân Hành nhắm mắt lại, cảm nhận những sợi tơ vô hình của vận mệnh đang rung động. Chúng đang căng ra, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ. Hắn đã tung mồi, giờ chỉ còn chờ đợi cá cắn câu, và rồi, hắn sẽ điều chỉnh lại sợi dây, kéo con cá vào vị trí mà hắn muốn. Sự kiện tại Thanh Vân Sơn sắp tới sẽ là một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng đầu tiên, báo hiệu cho một cơn sóng thần lớn hơn sắp sửa ập đến.
***
Trong khi Thẩm Quân Hành lặng lẽ quan sát từ xa, Thanh Vân Sơn vẫn chìm trong vẻ bình yên giả tạo. Giữa trưa, nắng ấm áp rải khắp các đỉnh núi, len lỏi qua những tán cây cổ thụ quanh năm xanh tốt, chiếu rọi lên những mái ngói xanh rêu của các đình viện, nhà gỗ. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, hòa cùng tiếng võ thuật "hù, ha" của các đệ tử đang luyện công trên quảng trường. Mùi gỗ thông, mùi đất ẩm, mùi thảo mộc thoang thoảng cùng linh khí trong lành tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, tự tại.
Các đệ tử trẻ tuổi, trong y phục tông môn chỉnh tề, mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn hăng hái vung kiếm, đá quyền. Trần Phong, một đệ tử trẻ tuổi với khuôn mặt nhiệt huyết, đang cùng vài đồng môn luyện tập bộ kiếm pháp cơ bản. Từng đường kiếm của hắn còn vụng về, nhưng ánh mắt lại tràn đầy quyết tâm. Hắn mơ về một ngày có thể trở thành một kiếm khách lừng lẫy, bảo vệ tông môn và những người yếu thế.
"Tiểu Phong, chú ý thủ thế! Kiếm pháp của Thanh Vân Sơn phải vững như núi, chứ không phải như cành liễu trước gió!" Tiếng quát của Vương Lão, một trưởng lão râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng, vang lên. Ánh mắt ông hiền từ nhưng vẫn chứa đựng sự nghiêm nghị của một người thầy. Vương Lão đang đứng trên đài cao, quan sát các đệ tử, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng, vẻ mặt có chút lo lắng khi nhìn về phía chân núi. Gần đây, tin tức về các toán cướp bóc hoành hành ở vùng biên giới đã khiến ông mất ăn mất ngủ. Ông biết Thanh Vân Sơn, một tông môn nhỏ bé với vài ba vị Kim Đan Kỳ Trưởng Lão, khó lòng chống đỡ nếu có tai ương ập đến.
Bỗng nhiên, tiếng chuông cảnh báo của tông môn vang lên dồn dập, xé toạc sự yên bình của Thanh Vân Sơn. Tiếng chuông trầm đục, dồn dập, mang theo một điềm báo chẳng lành. Các đệ tử đang luyện công lập tức ngừng lại, khuôn mặt từ ngạc nhiên chuyển sang hoảng sợ.
"Có chuyện gì vậy?" Trần Phong lắp bắp, kiếm trong tay run lên.
"Địch tập kích!" Vương Lão gầm lên, khuôn mặt già nua bỗng chốc trở nên nghiêm trọng. "Tất cả đệ tử nghe lệnh, nhanh chóng tập hợp tại quảng trường chính! Trưởng Lão hộ pháp, nhanh chóng kích hoạt trận pháp!"
Nhưng đã quá muộn. Từ phía chân núi, một làn sóng người đen kịt tràn lên như thủy triều. Đó là liên minh cướp bóc của Hắc Phong Lão Tổ, do Mạc Ly và Mã Tặc dẫn đầu. Tiếng hò hét dã man, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm gừ của yêu thú được thuần hóa, tất cả cùng lúc ập đến, biến Thanh Vân Sơn thành một chiến trường đẫm máu.
"Giết sạch! Cướp hết! Không để lại một thứ gì!" Mạc Ly gầm lên, giọng nói khàn đặc, khuôn mặt lạnh lùng toát lên vẻ hung ác. Y phục đen của hắn hòa vào bóng tối, biến thành một bóng ma tử thần lao vào giữa các đệ tử Thanh Vân Sơn. Hắn vung một cây ma khí hình lưỡi hái, ánh sáng đỏ thẫm lóe lên, đánh tan một nhóm đệ tử đang cố gắng chống cự. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ thảm cỏ xanh.
Mã Tặc, với vẻ ngoài hổ báo, râu ria xồm xoàm, cưỡi trên một con yêu mã hung tợn, dẫn theo một toán cướp khác xông thẳng vào tàng kinh các, nơi cất giữ những kinh thư và linh thạch của tông môn. Hắn vung đao, chém bay cánh cửa gỗ, tiếng đổ vỡ vang vọng khắp nơi. "Lão tử muốn tất cả linh thạch! Tên nào dám cản đường, giết!"
Trần Phong, dù sợ hãi, nhưng vẫn không lùi bước. Hắn nghiến răng, liều chết xông lên, chặn trước đường của Mã Tặc. "Các ngươi dám! Thanh Vân Sơn không dễ bị bắt nạt!" Hắn vung kiếm, nhưng kiếm pháp non nớt của hắn không phải là đối thủ của Mã Tặc. Một nhát chém mạnh mẽ của Mã Tặc khiến hắn bị đánh bật ra xa, ngực áo rách toạc, máu tươi rỉ ra. Hắn ngã xuống đất, cảm nhận sự bất lực và tuyệt vọng.
Vương Lão, với vẻ mặt tái mét, cố gắng triệu tập trận pháp phòng ngự của tông môn. Ông vung tay, những phù văn cổ xưa lóe lên, tạo thành một lá chắn ánh sáng mỏng manh bao phủ một phần tông môn. Nhưng lá chắn ấy nhanh chóng bị vô số đòn tấn công của liên minh cướp bóc đập tan. Những kẻ cướp quá đông, quá mạnh, và quá tàn nhẫn.
"Chống cự! Dù có chết cũng không lùi bước!" Vương Lão gầm lên, giọng nói khản đặc, cố gắng vực dậy tinh thần của các đệ tử. Ông là một tu sĩ Kim Đan Kỳ, nhưng trong tình thế bị áp đảo này, một mình ông không thể xoay chuyển cục diện. Mùi máu tanh, mùi khói bụi, mùi mồ hôi hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, tuyệt vọng. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm không ngừng vang vọng, biến Thanh Vân Sơn thành một địa ngục trần gian. Các đệ tử ngã xuống từng người một, hoặc bị bắt giữ, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. Hàng loạt kiến trúc đã bị phá hủy, những cột khói đen bốc lên cao, báo hiệu sự sụp đổ của một tông môn nhỏ bé. Sự yếu kém của các tông môn chính đạo nhỏ trong việc chống lại thế lực tà ác đã được phơi bày một cách tàn nhẫn.
***
Cách Thanh Vân Sơn không xa, trong một khu rừng cây cổ thụ rậm rạp, nơi những cây đại thụ vươn mình lên trời xanh, tán lá rậm rạp che phủ gần hết ánh nắng mặt trời, tạo nên một không gian mát mẻ, yên tĩnh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng gió xào xạc qua tán lá là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Lạc Băng Nguyệt, trong bộ bạch y tinh khôi, đôi khi có điểm xuyết sắc xanh nhạt, đang bước đi nhẹ nhàng trên thảm lá khô. Dáng người nàng cao ráo, thanh thoát, mái tóc đen dài mượt mà như thác nước, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự kiên cường. Vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục như băng tuyết của nàng dường như không bị vấy bẩn bởi bụi trần.
Tiêu Hà, một đệ tử trẻ tuổi khác của tông môn Lạc Băng Nguyệt, đang theo sát phía sau. Hắn khôi ngô tuấn tú, trên tay cầm một thanh kiếm dài, nhưng vẻ mặt lại có chút rụt rè và lo lắng. Hắn luôn ngưỡng mộ sư tỷ của mình, một thiên tài kiếm đạo, nhưng cũng hiểu được sự lạnh lùng và tập trung của nàng vào con đường tu luyện.
"Sư tỷ, chúng ta đã đi được nửa ngày rồi, không biết khi nào mới đến được thị trấn?" Tiêu Hà hỏi, giọng nói có chút mệt mỏi.
Lạc Băng Nguyệt không đáp lời ngay. Nàng chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, lắng nghe. Trong không khí yên tĩnh của rừng cây, một âm thanh bất thường đã xuyên qua lớp lá dày, vọng đến tai nàng. Ban đầu chỉ là những tiếng động nhỏ, nhưng càng lúc càng rõ ràng hơn, mang theo sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
"Sư tỷ, hình như có chuyện gì đó ở phía trước... tiếng giao tranh!" Tiêu Hà đột ngột dừng bước, khuôn mặt biến sắc. Tiếng hò hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng kêu la thảm thiết đã trở nên rõ ràng.
"Yên lặng." Lạc Băng Nguyệt khẽ nói, giọng nói trong trẻo, dứt khoát, mang theo một sự cảnh giác cao độ. Nàng không vội vàng rút kiếm, mà chỉ đứng im, cảm nhận luồng khí tức hỗn loạn đang lan tỏa trong không khí. Nàng là một kiếm tu, giác quan của nàng nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Nàng có thể cảm nhận được mùi máu tanh thoang thoảng trong gió, cùng với những luồng khí tức tà ác đang lấn át khí tức chính đạo.
Đôi mắt nàng khép hờ trong giây lát, rồi lại mở ra, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên. Lạc Băng Nguyệt không thích can thiệp vào chuyện thế tục, nàng chỉ muốn tập trung vào kiếm đạo của mình, tìm kiếm con đường trường sinh. Nhưng nàng cũng có một lòng chính trực không thể lay chuyển. Nàng không thể đứng ngoài nhìn những kẻ yếu thế bị bắt nạt, bị tàn sát.
"Kẻ yếu bị bắt nạt... không thể không can thiệp." Lạc Băng Nguyệt lẩm bẩm, câu nói không phải dành cho Tiêu Hà, mà là dành cho chính mình, một lời khẳng định cho lương tâm và đạo nghĩa của nàng. Nàng thò tay vào vỏ, rút ra thanh trường kiếm của mình. Kiếm thân màu bạc phản chiếu ánh sáng lờ mờ của rừng cây, một luồng hàn khí lạnh lẽo tỏa ra, khiến không khí xung quanh nàng dường như đông cứng lại.
"Sư tỷ, chúng ta... chúng ta có nên..." Tiêu Hà ngập ngừng. Hắn biết sư tỷ rất mạnh, nhưng hắn cũng sợ hãi trước những gì đang diễn ra.
Lạc Băng Nguyệt không nói nhiều. Nàng chỉ nhìn Tiêu Hà, ánh mắt kiên định, rồi khẽ gật đầu ra hiệu. Không cần nhiều lời, Tiêu Hà đã hiểu ý. Hắn nhanh chóng rút kiếm của mình ra, dù có chút sợ hãi, nhưng sự ngưỡng mộ và tin tưởng vào sư tỷ đã lấn át tất cả. Lạc Băng Nguyệt nhẹ nhàng di chuyển, thân pháp linh hoạt như một bóng ma, nhanh chóng lao về phía âm thanh hỗn loạn. Tiêu Hà theo sát phía sau, với vẻ mặt căng thẳng và sẵn sàng chiến đấu. Cả hai như hai mũi tên xuyên rừng, thẳng tiến đến chiến trường đang bùng cháy.
***
Khi Lạc Băng Nguyệt và Tiêu Hà xuyên qua hàng cây cuối cùng, một cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm đập vào mắt họ. Thanh Vân Sơn đã biến thành một bãi chiến trường thực sự. Nắng gắt chiếu rọi xuống, nhưng không khí lại đặc quánh sự căng thẳng, tuyệt vọng. Tiếng vũ khí va chạm dồn dập, tiếng la hét, tiếng gầm gừ, tiếng rên rỉ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tươi nồng nặc, mùi khói bụi cay xè xộc vào mũi, khiến Tiêu Hà suýt nôn mửa.
Các đệ tử Thanh Vân Sơn đang chống cự trong tuyệt vọng, nhưng số lượng và sức mạnh của liên minh cướp bóc quá áp đảo. Nhiều người đã ngã xuống, máu nhuộm đỏ đất đai, một số khác bị thương nặng, nằm rên rỉ. Từng ngôi nhà, đình viện đều bị phá hủy, khói đen bốc lên nghi ngút từ những nơi đang cháy dở.
Trần Phong, vẫn đang cố gắng đứng dậy sau đòn đánh của Mã Tặc, nhìn thấy tình cảnh thảm thiết của tông môn, nước mắt chảy dài. Hắn cảm thấy bất lực, cảm thấy tuyệt vọng. Vương Lão, với toàn thân đầy vết thương, vẫn đang cố gắng chống đỡ những đòn tấn công của Mạc Ly và vài tên cướp khác, nhưng ông biết mình không thể cầm cự được bao lâu nữa.
Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh lẽo như băng tuyết đột nhiên ập đến, xé tan bầu không khí nóng bức và hỗn loạn của chiến trường. Lạc Băng Nguyệt, trong bộ bạch y tinh khôi, như một luồng gió lạnh, lao thẳng vào trung tâm cuộc giao tranh. Nàng không nói một lời nào, chỉ để kiếm pháp của mình lên tiếng.
"Keng!"
Thanh trường kiếm bạc của nàng vung lên, ánh sáng bạc lóe lên chói mắt, nhanh như chớp. Một tên cướp đang vung đao chém về phía một đệ tử Thanh Vân Sơn yếu ớt, chưa kịp phản ứng đã cảm thấy một luồng hàn khí xuyên qua cổ họng. Hắn ôm cổ, máu tươi phun trào, ngã vật xuống đất, đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng.
Lạc Băng Nguyệt thi triển Tuyết Vũ Kiếm Pháp, mỗi nhát kiếm đều tinh tế và mạnh mẽ, không thừa một động tác. Nàng không hề có ý định phô trương, chỉ đơn thuần là giải quyết vấn đề. Những đường kiếm của nàng như những bông tuyết mùa đông, thoạt nhìn nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sát khí kinh người, đóng băng mọi kẻ dám cản đường. Nàng di chuyển giữa đám đông kẻ cướp, thân pháp như phiêu vũ, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng mỗi nhát kiếm lại mang theo sức mạnh đủ để xé toạc phòng ngự của đối thủ.
Mã Tặc, đang hí hửng cướp bóc trong tàng kinh các, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết và sự thay đổi trong không khí, vội vàng xông ra. Hắn nhìn thấy Lạc Băng Nguyệt đang tàn sát thuộc hạ của mình, khuôn mặt biến sắc. "Con nhỏ này từ đâu ra?!" Hắn gầm lên, vung đại đao chém tới.
Lạc Băng Nguyệt không thèm nhìn hắn. Nàng chỉ khẽ nghiêng người, tránh né nhát đao thô bạo, rồi cổ tay khẽ đảo, một luồng kiếm khí sắc bén như băng xuyên qua cánh tay cầm đao của Mã Tặc. "Aaaa!" Mã Tặc kêu lên một tiếng thảm thiết, thanh đại đao rơi xuống đất, hắn ôm cánh tay đang chảy máu xối xả, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn.
Mạc Ly, đang đối đầu với Vương Lão, cũng kinh ngạc khi thấy cảnh tượng này. Hắn không ngờ lại có một cường giả như vậy xuất hiện. Hắn đã nghe nói về Lạc Băng Nguyệt, nhưng không nghĩ nàng lại mạnh đến thế. Hắn nhìn chằm chằm vào bạch y nữ tử giữa chiến trường, đôi mắt toát lên vẻ dè chừng.
"Sư tỷ Lạc Băng Nguyệt!" Trần Phong ngạc nhiên, sau đó là một tia hy vọng bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không biết Lạc Băng Nguyệt từ đâu đến, nhưng sự xuất hiện của nàng giống như một vị thần giáng thế, cứu vớt tông môn đang đứng trên bờ vực diệt vong. Những đệ tử Thanh Vân Sơn khác cũng vậy, từ tuyệt vọng chuyển sang hy vọng, ánh mắt nhìn Lạc Băng Nguyệt đầy vẻ kính phục.
Chỉ trong chốc lát, Lạc Băng Nguyệt đã khiến hơn chục tên cướp bị thương nặng hoặc ngã xuống. Những tên còn lại, ban đầu hung hãn, giờ đây đều hoảng sợ lùi về, không dám tiến lên. Lạc Băng Nguyệt đứng giữa chiến trường, bạch y không nhiễm một hạt bụi, kiếm chỉ thẳng về phía Mạc Ly, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết. Nàng không nói một lời, nhưng khí thế tỏa ra từ nàng đã đủ để khiến Mạc Ly phải cảm thấy áp lực.
Sự xuất hiện của Lạc Băng Nguyệt đã thay đổi hoàn toàn cục diện trận chiến. Liên minh cướp bóc, vốn đang chiếm ưu thế tuyệt đối, giờ đây phải đối mặt với một kiếm tu trẻ tuổi nhưng vô cùng mạnh mẽ. Mạc Ly biết rằng, nếu không giải quyết được nàng, cuộc cướp bóc này sẽ thất bại hoàn toàn. Hắn nghiến răng, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự dè chừng khó tả. Hắn không hề biết rằng, chính hắn và Hắc Phong Lão Tổ đã bị một bàn tay vô hình khéo léo dẫn dắt, đẩy Lạc Băng Nguyệt vào vị trí của một người bảo vệ, một ngọn cờ tập hợp chính đạo. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh.
Thẩm Quân Hành, từ trên đỉnh đồi đá, khẽ mép nở một nụ cười nhạt. "Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát." Hắn đã gieo mầm, và bây giờ, mầm non ấy đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến lớn hơn, với sự can thiệp của U Minh Giáo và mối đe dọa từ Đại Loạn Yêu Tộc, vẫn còn ở phía trước. Lạc Băng Nguyệt sẽ trở thành một nhân vật quan trọng, một ngọn lửa dẫn đường cho chính đạo trong bối cảnh hỗn loạn sắp tới. Nhưng liệu nàng có thể gánh vác được gánh nặng ấy? Và liệu chính đạo có thể đoàn kết để chống lại mối nguy hiểm đang rình rập? Chỉ e... thiên hạ lại loạn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.