Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 20: Bình An Thôn: Ngọn Lửa Kháng Cự và Bước Chân Bí Mật
Đêm đã về khuya, trùm lên Sơn Cước Thôn một màn lụa đen như mực. Gió từ đỉnh núi thổi xuống mang theo hơi lạnh se sắt của sương đêm, lùa qua những mái nhà tranh vách đất đơn sơ, khiến tiếng lá cây xào xạc nghe như tiếng thở dài của đất trời. Không có trăng, không có sao, chỉ có ánh lửa bập bùng từ những bếp lò còn chưa tắt hẳn, hắt ra những vệt sáng leo lét trên con đường đất nhỏ chạy xuyên qua làng, và ánh mắt lo âu của những người dân đang tụ họp tại sân đình. Miếu thờ nhỏ ở đầu làng chìm trong bóng tối, chỉ như một cái bóng mơ hồ, không còn đủ sức trấn an những trái tim đang run rẩy. Tiếng chó sủa vọng từ xa, không còn là âm thanh quen thuộc của một đêm bình yên, mà như một lời cảnh báo rợn người.
Trong không khí căng thẳng ấy, Lão Nông đứng giữa sân đình, tay vẫn nắm chặt khối ngọc xanh ngọc bích. Ánh sáng dịu nhẹ từ khối ngọc như một ngọn lửa nhỏ trong đêm tối, xua đi phần nào sự sợ hãi đang bao trùm. Trần Phong đứng cạnh ông, ánh mắt rực lửa, không còn vẻ bồng bột thường ngày mà thay vào đó là một ý chí kiên cường hiếm thấy. Những lời hắn vừa nói vẫn còn vang vọng trong tâm trí dân làng, như một luồng khí ấm áp sưởi ấm những tâm hồn đang đóng băng. Họ đã bắt đầu bàn bạc sôi nổi hơn, không còn là những tiếng than vãn sợ hãi, mà là những lời khẳng định ý chí, những câu hỏi về cách phòng thủ, cách đối phó. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi thảo mộc quen thuộc bỗng trở nên đậm đặc hơn, như một phần của hơi thở cuối cùng của sự bình yên.
Bỗng, một tiếng thét thất thanh xé toạc màn đêm tĩnh mịch. "Cướp! Ma Tặc đến rồi!"
Tiếng chó sủa trở nên dữ dội hơn, rồi im bặt, như thể bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Từ con đường mòn dẫn vào làng, những bóng đen cao lớn, hung hãn hiện ra. Chúng ăn mặc rách rưới, vũ khí thô sơ nhưng đầy sát khí, ánh mắt dữ tợn như dã thú đói mồi, mang theo một khí tức tà ác phả vào không khí, khiến mùi máu tanh chưa có đã phảng phất trong tưởng tượng. Đây không phải là những tên cướp bình thường, chúng là Ma Tặc, tàn dư của những thế lực tà đạo đang hoành hành khắp Tu Tiên Giới, những kẻ không từ thủ đoạn để cướp bóc, phá hoại.
"Hừ! Một lũ sâu kiến dám chống cự? Giết sạch!" Một tên Ma Tặc đầu lĩnh gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt. Hắn vung cây đao to bản lên, ra hiệu cho đồng bọn xông vào.
Sự sợ hãi dường như muốn nhấn chìm dân làng một lần nữa. Những tiếng thét kinh hoàng vang lên, vài người phụ nữ và trẻ em bắt đầu lùi lại. Nhưng đúng lúc đó, ánh sáng từ khối ngọc 'Phù Văn Hợp Lực' trong tay Lão Nông bỗng bùng lên một cách mạnh mẽ, một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp sân đình, không chỉ trấn an mà còn như một dòng điện chạy khắp cơ thể mỗi người. Những hình ảnh về sự đoàn kết, về tình làng nghĩa xóm, về mái nhà thân yêu hiện lên rõ nét trong tâm trí họ, xua tan đi sự hoảng loạn.
"Cố lên! Vì Bình An Thôn của chúng ta! Đừng để chúng bước qua đây!" Lão Nông gầm lên, tiếng nói già nua nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng chân thịch thịch và tiếng gào thét của Ma Tặc. Ông giơ cao khối ngọc, ánh sáng xanh ngọc bích từ nó chiếu rọi vào từng khuôn mặt lo lắng, biến nỗi sợ hãi thành quyết tâm.
Trần Phong, với đôi mắt rực lửa, cũng hét lớn: "Phù văn đã sáng! Sức mạnh của chúng ta sẽ không thua kém! Cùng nhau, chúng ta sẽ bảo vệ làng!" Hắn vung cây gậy gỗ trong tay, dẫn đầu nhóm thanh niên khỏe mạnh nhất trong làng, lao thẳng về phía những tên Ma Tặc đang xông tới. Không có linh lực, không có pháp khí, họ chỉ có những công cụ lao động thô sơ, nhưng trong ánh sáng của 'Phù Văn Hợp Lực', mỗi người như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh tinh thần phi thường.
Trận chiến nổ ra. Tiếng vũ khí thô sơ va chạm chan chát, tiếng gào thét của Ma Tặc hòa lẫn với tiếng hô hào của dân làng. Mùi khói, mùi đất ẩm, giờ đây trộn lẫn với mùi mồ hôi và mùi máu tanh bắt đầu phảng phất. Những tên Ma Tặc ban đầu khinh địch, nghĩ rằng chỉ là một lũ phàm nhân yếu ớt, dễ dàng cướp bóc. Nhưng chúng đã lầm. Dân làng Bình An không còn là những con cừu non sợ hãi. Họ chiến đấu như những con thú bị dồn vào đường cùng, mỗi nhát gậy, mỗi cú đấm đều mang theo nỗi căm phẫn và ý chí bảo vệ mái nhà.
Trần Phong, tuy còn bồng bột nhưng lại là người tiên phong dũng mãnh nhất. Hắn không có tu vi, nhưng sự nhiệt huyết và tinh thần kiên cường lại khiến hắn trở thành một thủ lĩnh bất đắc dĩ. Hắn di chuyển linh hoạt, né tránh những đòn tấn công thô bạo của Ma Tặc, rồi tung ra những cú đánh hiểm hóc bằng cây gậy gỗ của mình. Ánh sáng từ 'Phù Văn Hợp Lực' không chỉ tiếp thêm sức mạnh, mà còn làm cho tâm trí họ sáng suốt hơn, phản ứng nhanh nhạy hơn.
Lão Nông đứng ở phía sau, chỉ huy tổng thể. Ông không trực tiếp tham chiến, nhưng ánh mắt ông sắc sảo như một vị tướng già, điều phối những người dân còn lại, bảo vệ những người yếu thế hơn. Những người phụ nữ, trẻ em, dù không trực tiếp chiến đấu, cũng tham gia bằng cách ném đá, hất nước sôi, hoặc đơn giản là la hét để gây rối loạn đội hình địch. Mọi người đều là một phần của ngọn lửa kháng cự này.
Ma Tặc bắt đầu hoảng loạn. Chúng không ngờ rằng một lũ phàm nhân lại có thể chống trả kiên cường đến vậy. Một tên Ma Tặc bị Trần Phong đánh trúng đầu, ngã lăn ra đất. Một tên khác bị những người dân bao vây, đánh cho tơi tả. Khí tức tà ác của chúng dường như bị ánh sáng xanh ngọc bích của 'Phù Văn Hợp Lực' làm cho suy yếu. Tiếng gào thét của chúng không còn hung hãn như trước, mà pha lẫn sự ngạc nhiên và sợ hãi.
Cuộc chiến kéo dài cho đến khi những tia sáng đầu tiên của bình minh hé rạng phía chân trời. Những tên Ma Tặc còn sống sót, với thương tích đầy mình và tinh thần suy sụp, bắt đầu tháo chạy trong bóng tối, không còn dám quay đầu nhìn lại. Chúng bỏ lại sau lưng vài tên đồng bọn đã gục ngã và những lời nguyền rủa vang vọng trong gió. Sơn Cước Thôn đã chiến thắng, dù phải trả giá bằng vài vết thương và sự mệt mỏi tột độ, nhưng họ đã chứng minh được rằng, sức mạnh của sự đoàn kết có thể đánh bại bất cứ kẻ thù nào.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu rọi qua rặng cây, xua đi màn đêm u tối và những tàn dư của trận chiến, Thẩm Quân Hành đứng trên đỉnh Đồi Cỏ Gió, lặng lẽ quan sát cảnh tượng dưới chân. Gió nhẹ buổi sáng lùa qua những ngọn cỏ xanh mướt, xào xạc như một khúc nhạc thì thầm của thiên nhiên. Không khí se lạnh phả vào mặt, mang theo mùi cỏ tươi, mùi đất ẩm và cả mùi khói còn vương vấn từ những bếp lò trong làng. Phía xa xa, Sơn Cước Thôn đã bắt đầu hồi sinh. Những người dân mệt mỏi nhưng ánh mắt rạng rỡ niềm vui chiến thắng, đang cùng nhau dọn dẹp tàn tích của trận chiến. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ đơn độc trên đồi, như ca ngợi một chiến công thầm lặng.
Vẻ ngoài thư sinh, thanh tú của Thẩm Quân Hành hòa mình vào ánh bình minh, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Làn da trắng nhợt của hắn như chưa từng tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng trí tuệ sắc bén, thấu thị vạn vật. Hắn mặc y phục màu xám tro không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Khuôn mặt hắn ít biểu cảm rõ rệt, khó đoán, nhưng trong khoảnh khắc này, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhạt, pha lẫn sự hài lòng và một nỗi chua xót khó tả.
"Một hạt mầm đã nảy nở." Hắn thì thầm, giọng nói trầm ổn, hòa lẫn vào tiếng gió. "Những con người nhỏ bé, yếu ớt, tưởng chừng không thể tự vệ, lại có thể đứng lên chống lại cường bạo. Sức mạnh của Phù Văn Hợp Lực không phải là uy lực tấn công, mà là một lời hiệu triệu âm thầm, củng cố ý chí và tinh thần chiến đấu cho những con người bình dị." Hắn khẽ thở dài, đưa tay chạm nhẹ vào Thiên Cơ Bàn đang đeo bên hông. Bàn tay hắn, thon dài và trắng bệch, lướt qua những phù văn cổ xưa trên mặt bàn cờ, như đang sắp đặt những nước đi tiếp theo của vận mệnh.
Thành công của Sơn Cước Thôn, dù chỉ là một chiến thắng nhỏ bé trước một nhóm Ma Tặc, lại là một bước ngoặt quan trọng. Nó chứng minh rằng ngay cả những phàm nhân yếu ớt nhất cũng có thể tự bảo vệ mình, nếu họ có ý chí và sự đoàn kết. Đây sẽ là một ví dụ, một ngọn lửa nhỏ có thể lan truyền và truyền cảm hứng cho các cộng đồng khác đang phải chịu đựng sự hỗn loạn. Thẩm Quân Hành biết rõ điều đó. Hắn đã gieo hạt mầm, và giờ đây, nó đã đâm chồi.
Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng ấy không thể xua đi gánh nặng đang đè nặng trong lòng hắn. "Nhưng con đường còn dài, và những kẻ ác còn nhiều hơn thế... Gánh nặng này, liệu có bao giờ kết thúc?" Hắn tự hỏi, ánh mắt xa xăm hướng về phía chân trời đang dần rạng. Cuộc chiến với Ma Long Điện, với U Minh Giáo, với Ma Tôn Thiên Khuyết vẫn còn ở phía trước. Những Ma Tặc này chỉ là những con tép riu, là khởi đầu của một làn sóng hỗn loạn lớn hơn nhiều. Thẩm Quân Hành phải liên tục cân bằng giữa việc can thiệp và giữ khoảng cách, giữa việc gieo hạt mầm hy vọng và chấp nhận sự mất mát. Hắn chưa từng muốn đứng trên đỉnh, chỉ không muốn thế giới này rơi xuống vực. Đó là định mệnh, cũng là sự lựa chọn của hắn, một lựa chọn đầy cô độc.
Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Hắn lặng lẽ thao túng số phận người khác từ trong bóng tối, không thể chia sẻ niềm vui chiến thắng, cũng không thể chia sẻ nỗi đau mất mát. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh. Sự thành công của Làng Bình An, sự trưởng thành của Trần Phong, tất cả đều là kết quả của những mưu kế thâm sâu mà hắn đã vạch ra, nhưng không ai biết đến công lao của hắn. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Hắn biết, ngay cả những người hắn giúp đỡ cũng có thể hiểu lầm, có thể phản bội. Sự cô độc là cái giá hắn phải trả cho lý tưởng của mình.
Thẩm Quân Hành khẽ thở dài một lần nữa, tiếng thở nghe như một làn gió thoảng qua. Hắn xoay người, bóng dáng thư sinh mảnh khảnh hòa vào ánh bình minh đang dần rực rỡ. Dưới chân hắn, con đường đất nhỏ kéo dài vô tận, dẫn hắn đến những thử thách mới, những bí mật mới. Thanh Vân Sơn, nơi hắn sắp tới, và Thanh Liên Bí Cảnh đang chờ đợi. Hắn biết, hắn không thể dừng lại. "Chỉ e... thiên hạ lại loạn." Hắn thì thầm, rồi bước đi, bóng dáng mỗi lúc m���t xa, tan biến vào hư vô, tiếp tục hành trình cô độc của một trí giả vĩ đại.
***
Dưới ánh nắng ban ngày dịu nhẹ và làn gió mát lành, Thẩm Quân Hành tiếp cận cổng Thanh Vân Sơn. Đây là một tông môn nhỏ, không quá nổi danh trong Tu Tiên Giới, nhưng lại có vẻ ngoài trang nghiêm, cổ kính. Những bức tường đá xám rêu phong đứng sừng sững, cổng gỗ lim chạm khắc tinh xảo, dù đã bạc màu thời gian, vẫn toát lên khí thế của một nơi tu hành chính phái. Mùi hương của cỏ cây núi rừng, trộn lẫn với chút mùi đàn hương thoang thoảng từ trong tông môn phả ra, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh. Nắng vàng dịu nhẹ chiếu rọi, làm nổi bật những phiến đá lát đường đã mòn vẹt.
Trước cổng, một lão già râu bạc phơ, dáng người gầy gò nhưng đứng thẳng như cây tùng, đang cầm một cây thương dài hơn người, đứng gác. Đó là Lão Trương, người gác cổng của Thanh Vân Sơn. Đôi mắt ông sắc lạnh, quét một lượt từ đầu đến chân khi Thẩm Quân Hành tiến lại gần. Vẻ mặt ông nghiêm túc, cẩn trọng, đúng như phong thái của một người bảo vệ quy củ. Cây thương trong tay ông, dù không phải là pháp khí cao cấp, nhưng lại mang theo một luồng khí tức kiên định, không dễ dàng bị lung lay.
"Vị công tử này, xin mời xuất trình lệnh bài! Thanh Vân Sơn không phải nơi muốn vào là vào." Lão Trương cất tiếng, giọng nói tuy không quá lớn nhưng lại đầy uy lực, không chút nhân nhượng. Ánh mắt ông vẫn dán chặt vào Thẩm Quân Hành, như muốn xuyên thấu mọi bí mật ẩn sau vẻ ngoài thư sinh kia. Ông đã trải qua bao nhiêu năm tháng gác cổng, chứng kiến bao nhiêu kẻ giả mạo, bao nhiêu kẻ mang ý đồ xấu, nên sự cảnh giác đã trở thành bản năng thứ hai.
Thẩm Quân Hành dừng bước, ánh mắt lướt qua Lão Trương, rồi qua những phiến đá cổ kính của cổng tông môn. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa nhiều ý vị, không quá thân thiện nhưng cũng không hề xa cách. "Lão trượng, ta không có lệnh bài. Ta chỉ là một lữ khách qua đường, muốn hỏi thăm một chút về nơi đây." Giọng nói của hắn trầm ổn, chậm rãi, mang theo một sự điềm tĩnh lạ thường, khiến người nghe tự động cảm thấy bình tâm. "Ta nghe nói, Thanh Vân Sơn tọa lạc trên một mạch linh khí cổ xưa, và gần đây, có một số tin đồn về một bí cảnh cổ xưa ẩn mình trong vùng núi này. Chẳng hay lão trượng có thể chỉ giáo cho đôi lời không?"
Lão Trương nhíu mày. Ông đã nghe rất nhiều lời nói dối, nhưng giọng điệu của vị công tử trẻ tuổi này lại không mang chút giả dối nào. Hơn nữa, việc hắn biết đến mạch linh khí cổ xưa, và cả tin đồn về bí cảnh, lại không phải là những thông tin mà người thường có thể biết. Ánh mắt thấu thị của Thẩm Quân Hành như đọc được suy nghĩ của ông, khiến Lão Trương cảm thấy có chút bất an, nhưng cũng pha lẫn sự tò mò.
"Bí cảnh?" Lão Trương lặp lại, giọng nói có chút dè dặt. "Tin đồn thì có, nhưng chưa từng ai tìm thấy. Những lời đồn đó đã có từ hàng trăm năm nay rồi, nào phải chuyện mới." Ông ngừng lại, ánh mắt dò xét. "Vị công tử này... có vẻ không phải người bình thường. Ngươi muốn tìm bí cảnh để làm gì?"
Thẩm Quân Hành lắc đầu nhẹ, ánh mắt hắn lại hướng về phía rặng núi mịt mùng phía xa, nơi những đỉnh núi cao vút ẩn mình trong mây. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Ta chỉ muốn tìm kiếm một vài thứ để duy trì sự cân bằng của thế giới này mà thôi." Hắn nói, lời lẽ đầy ẩn ý, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lão Trương, nhưng lại hàm chứa một sự thật sâu sắc. "Bí cảnh, hay bất cứ thứ gì có thể mang lại hy vọng, đều đáng để tìm kiếm trong thời loạn lạc này."
Lão Trương nhìn Thẩm Quân Hành thật lâu. Ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng, những người nói những lời như vậy thường là những kẻ điên rồ, hoặc là những trí giả cao thâm. Vị công tử này rõ ràng không phải kẻ điên. Sự điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm của hắn khiến Lão Trương cảm thấy một áp lực vô hình, một sự tôn trọng tự nhiên trỗi dậy trong lòng. Ông không hiểu hết những lời Thẩm Quân Hành nói, nhưng ông cảm nhận được một sự chân thành, và một gánh nặng nào đó ẩn chứa trong giọng điệu của hắn.
"Ta... ta chỉ là một lão già gác cổng. Chuyện bí cảnh này, ta không rõ. Nhưng nếu công tử muốn hỏi về đường đi vào núi, thì cứ đi thẳng theo con đường mòn này, sẽ dẫn đến một thung lũng sâu. Còn về bí cảnh, chỉ có những kẻ có duyên mới có thể tìm thấy." Lão Trương nói, giọng đã mềm mỏng hơn nhiều. Ông tuy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng đã không còn cản trở. Ông cảm thấy có một điều gì đó đặc biệt ở vị công tử này, một điều gì đó không thể giải thích bằng lời.
Thẩm Quân Hành khẽ gật đầu, thay cho lời cảm ơn. "Cảm ơn lão trượng đã chỉ giáo." Hắn mỉm cười một lần nữa, nụ cười vẫn nhạt nhòa nhưng mang theo một sự thấu hiểu. "Thế giới tu tiên đang dần ổn định trở lại sau Đại Chiến Tiên Ma, nhưng vẫn còn nhiều thế lực mới nổi và cũ tàn dư đang tranh giành ảnh hưởng. Thanh Vân Sơn vẫn giữ được sự bình yên này, thật đáng quý." Hắn nói, như một lời nhận xét bâng quơ, nhưng lại khiến Lão Trương giật mình. Hắn biết quá nhiều.
Không đợi Lão Trương kịp phản ứng, Thẩm Quân Hành đã xoay người, bước đi dọc theo con đường mòn mà Lão Trương vừa chỉ. Bóng dáng thư sinh của hắn nhanh chóng hòa vào cảnh vật núi non hùng vĩ, khuất dần sau những rặng cây. Lão Trương đứng lặng hồi lâu, tay vẫn nắm chặt cây thương, ánh mắt dõi theo bóng Thẩm Quân Hành cho đến khi hắn hoàn toàn biến mất. Ông thở dài, đầu lắc nhẹ. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò." Ông lặp lại câu nói của Thẩm Quân Hành, trong lòng dấy lên một nỗi hoài nghi, một sự lo lắng về tương lai của Tu Tiên Giới, và cả về tông môn của mình.
***
Thẩm Quân Hành đi sâu vào trong núi, theo con đường mòn mà Lão Trương đã chỉ. Dọc đường, cây cối càng trở nên rậm rạp, những thân cây cổ thụ cao vút vươn mình lên trời, tán lá xanh um che khuất cả ánh nắng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên. Không khí trong lành, tinh khiết, mang theo mùi hương hoa cỏ dại và mùi đất ẩm, khiến tâm hồn trở nên thanh thản lạ thường.
Hắn đi mãi, đi mãi, cho đến khi con đường mòn dần biến mất, nhường chỗ cho một khu rừng nguyên sinh chưa từng có dấu chân người. Cảnh vật xung quanh trở nên huyền ảo hơn, những dây leo chằng chịt, những phiến đá phủ đầy rêu xanh, và những loài hoa dại với màu sắc rực rỡ, tỏa hương thơm ngát. Linh khí trong không khí bắt đầu trở nên dồi dào hơn, đến mức Thẩm Quân Hành có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng khí tinh thuần đang luân chuyển quanh mình. Hắn biết, mình đã đến gần mục tiêu.
Đến chiều tà, khi ánh nắng vàng dịu nhẹ trải khắp khu rừng, tạo nên một khung cảnh thần tiên, Thẩm Quân Hành dừng lại trước một vách đá dựng đứng. Vách đá này không có gì đặc biệt, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ đó, một luồng năng lượng che giấu một thế giới khác. Hắn khẽ đưa tay, chạm vào vách đá. Một gợn sóng vô hình lan tỏa, rồi không gian trước mặt hắn bỗng vặn vẹo, méo mó, như một tấm gương bị bóp méo. Một khe nứt nhỏ xuất hiện, từ bên trong khe nứt, một luồng ánh sáng rực rỡ và linh khí dồi dào đến choáng ngợp phả ra.
"Quả nhiên, Thiên Đạo không tuyệt đường người..." Thẩm Quân Hành thì thầm, ánh mắt sâu thẳm hiện lên vẻ quyết đoán. "Nơi này, có thể giúp ta tìm được thứ mình cần."
Hắn bước qua khe nứt không gian, như bước qua một cánh cổng vô hình, tiến vào một thế giới hoàn toàn khác. Thanh Liên Bí Cảnh hiện ra trước mắt hắn, một cảnh tượng đẹp đến nao lòng, khiến ngay cả một người điềm tĩnh như Thẩm Quân Hành cũng phải thoáng chút ngỡ ngàng.
Không có kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có những tàn tích mơ hồ của một số công trình cổ xưa đã bị thiên nhiên nuốt chửng, những phiến đá cẩm thạch vỡ vụn, những cột trụ phủ đầy rêu phong, chứng tỏ nơi đây từng là một vùng đất linh thiêng của người xưa. Cảnh quan là một bức tranh hùng vĩ của núi non, rừng rậm bạt ngàn, và một hồ nước trong xanh như ngọc bích, phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Một thác nước hùng vĩ đổ từ trên cao xuống, tiếng nước chảy róc rách như một bản hòa tấu bất tận.
Linh khí nơi đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lấp lánh như những hạt bụi vàng bay lượn trong không khí. Mỗi hơi thở đều mang theo sự tinh khiết, sảng khoái, như thể đang hấp thu tinh hoa của đất trời. Mùi hương hoa cỏ tự nhiên, mùi đất ẩm, mùi linh khí tinh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương ngọt ngào, say đắm lòng người. Xa xa, Thẩm Quân Hành nhìn thấy một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây phát ra ánh sáng màu xanh ngọc bích, và những bông hoa sen bằng băng tuyết nở rộ trên mặt hồ, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức sống. Trên bầu trời, một cầu vồng vĩnh cửu treo lơ lửng, rực rỡ sắc màu, như một dải lụa tiên giăng ngang trời.
Thẩm Quân Hành chậm rãi bước đi, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man qua da, từng luồng linh khí bao trùm lấy cơ thể. Hắn biết, đây chính là nơi hắn cần đến. Những tài nguyên, những tri thức cổ xưa ẩn chứa trong Thanh Liên Bí Cảnh này sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với những mối đe dọa lớn hơn sắp tới, không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ một làng nhỏ. "Những kẻ ác còn nhiều hơn thế..." Hắn lại nghĩ đến những lời độc thoại của mình trên Đồi Cỏ Gió. Chuyến đi này, không chỉ là tìm kiếm, mà còn là sự chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn, một cuộc chiến mà hắn, kẻ dẫn đường, phải sắp đặt từng bước đi, từng nước cờ.
Ánh mắt hắn quét qua cảnh vật xung quanh, ánh lên tia sáng của sự tính toán và quyết tâm. Dù gánh nặng vẫn còn đó, sự cô độc vẫn vây quanh, nhưng Thẩm Quân Hành biết, hắn không thể dừng lại. Hắn sẽ khám phá Thanh Liên Bí Cảnh này, tìm kiếm những gì cần thiết để tiếp tục con đường dẫn dắt thế giới, không phải đến đỉnh cao, mà là thoát khỏi vực thẳm. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh. Đây là định mệnh của một trí giả, là sự hy sinh thầm lặng của một kẻ dẫn đường.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.