Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 465: Hạt Giống Trổ Bông: Bóng Đêm Cô Độc Của Kẻ Dẫn Đường

Thanh Thủy Trấn, vào những ngày đầu hạ, khoác lên mình một tấm áo xanh mướt đầy sức sống, khác hẳn với vẻ tiều tụy, khô cằn của những năm tháng hạn hán. Mặt trời vừa vặn nhô lên khỏi rặng núi phía Đông, rải những tia nắng vàng óng ả lên những mái ngói rêu phong và những con đường đất đỏ đã được san phẳng, nện chặt. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi lúa mới đã bắt đầu trổ đòng, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm và thoang thoảng hương sông nước dịu mát.

Trong một quảng trường nhỏ nằm giữa trấn, nơi trước đây chỉ là bãi đất trống hoang tàn, nay đã được cải tạo thành một không gian sinh hoạt chung sạch sẽ, rộn ràng. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa hồn nhiên đuổi bắt quanh gốc đa cổ thụ. Những tiểu thương đã bắt đầu bày biện hàng hóa, tiếng rao hàng của họ tuy chưa lớn nhưng đã đủ để đánh thức sự sống đang dần trở lại. Tại trung tâm quảng trường, dưới bóng mát của cây đa, một đám đông người dân đang tụ tập, không khí ban đầu có chút căng thẳng, nhưng sự trật tự vẫn được giữ vững.

Lâm Phong, với dáng vẻ thư sinh quen thuộc nhưng giờ đây đã thêm phần chững chạc, đứng đó. Mái tóc đen gọn gàng, trang phục vải thô sạch sẽ, không cầu kỳ, tôn lên vẻ thanh thoát của một người trẻ tuổi mang gánh nặng trách nhiệm. Đôi mắt cậu vẫn còn chút ngây thơ của tuổi trẻ, nhưng ánh nhìn lại kiên nghị và đầy sức sống, quét qua từng gương mặt lo lắng, bức xúc của những người dân đang vây quanh. Cậu đang chủ trì một buổi hòa giải, hay đúng hơn là một phiên tòa công bằng của dân làng, giữa hai hộ dân đang tranh chấp ranh giới ruộng đất.

“Tiểu Lâm, cậu phải phân xử cho rõ ràng! Đất của nhà ta đã bao đời nay, nay hắn lại lấn chiếm, nói là nước về nên muốn khai hoang thêm!” Một người đàn ông trung niên, gầy gò, hai tay chống nạnh, giọng nói đầy uất ức.

Người đối diện, một thanh niên có vẻ khỏe mạnh hơn, cũng không kém phần gay gắt: “Lão Lý nói vậy là sai rồi! Đất đó trước đây khô cằn, bỏ hoang, nay nước về ta mới khai khẩn. Quy định mới của trấn là ai khai khẩn được thì được sử dụng trước mà!”

Không khí bắt đầu nóng lên, những tiếng xì xào, bàn tán vang lên. Lâm Phong giơ tay ra hiệu, ánh mắt kiên định lướt qua từng người, như muốn truyền đi một sự bình tĩnh, một niềm tin. “Chư vị, xin hãy giữ trật tự!” Giọng nói của cậu trong trẻo, nhưng lại mang một sức nặng lạ thường, khiến đám đông dần im lặng. “Tranh chấp này không chỉ là về đất đai, mà còn là về niềm tin giữa những người hàng xóm. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua hạn hán, cùng nhau đổ mồ hôi công sức để dẫn nước về, để biến những mảnh đất khô cằn thành ruộng đồng phì nhiêu. Lẽ nào lại để một việc nhỏ như thế này chia rẽ tình làng nghĩa xóm của chúng ta?”

Lời nói của Lâm Phong như một gáo nước lạnh tạt vào những cái đầu đang nóng bừng. Người dân bắt đầu trầm ngâm. Đúng vậy, họ đã cùng nhau trải qua những ngày tháng khó khăn nhất, cùng nhau gánh vác, cùng nhau sẻ chia. Sự đoàn kết đó chính là thứ đã giúp Thanh Thủy Trấn hồi sinh.

Lý Đại Nương, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt phúc hậu đầy nếp nhăn, tiến lên một bước, giọng nói run run nhưng đầy kiên định: “Phong nhi nói phải! Chúng ta tin tưởng vào cậu ấy! Mấy cái chuyện đất đai, cậu ấy chắc chắn sẽ phân xử công bằng, không thiên vị ai!” Ánh mắt bà hướng về phía Lâm Phong đầy tin tưởng và biết ơn, như nhìn thấy hình bóng của một vị cứu tinh, một người lãnh đạo thực sự.

Nhận được sự ủng hộ của Lý Đại Nương, và dường như là của cả đám đông, Lâm Phong hít một hơi thật sâu. Cậu đưa mắt nhìn hai người đang tranh chấp, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và một chút nghiêm nghị. “Lão Lý, con hiểu nỗi lo của lão. Còn Tiểu Cương, con cũng hiểu tâm huyết của con khi khai khẩn đất hoang. Nhưng quy định mới của trấn là nhằm khuyến khích khai hoang, nhưng cũng phải dựa trên cơ sở ranh giới cũ đã được xác định. Con đã xem xét bản đồ cũ của trấn và hỏi các bậc trưởng lão. Mảnh đất mà Tiểu Cương khai khẩn, một phần nhỏ thực sự thuộc về ranh giới cũ của lão Lý, nhưng phần lớn còn lại là đất hoang đã lâu không ai đụng tới. Con nghĩ, chúng ta có thể làm thế này…”

Lâm Phong bắt đầu trình bày giải pháp của mình một cách rõ ràng, mạch lạc, phân tích từng chi tiết nhỏ về ranh giới, về công sức bỏ ra, về nhu cầu của từng gia đình. Cậu đề xuất một phương án mà ở đó, cả hai bên đều phải nhượng bộ một chút, nhưng đổi lại là sự ổn định và công bằng lâu dài. Cậu đề nghị Lão Lý nhượng lại một phần nhỏ đất đang tranh chấp cho Tiểu Cương để cậu ta có đủ diện tích canh tác, bù lại, Tiểu Cương phải giúp Lão Lý xây dựng một đoạn kênh dẫn nước mới đến phần đất còn lại của lão, đảm bảo nguồn nước dồi dào. Đồng thời, toàn bộ chi phí sửa chữa, cải tạo kênh mương đó sẽ được trấn hỗ trợ một phần, coi như là công sức khai hoang của Tiểu Cương, và cũng là để trấn thể hiện sự quan tâm đến mọi nhà.

Một giải pháp vẹn cả đôi đường, không chỉ giải quyết được tranh chấp tức thời mà còn củng cố thêm hạ tầng thủy lợi cho cả vùng. Đám đông im lặng lắng nghe, rồi dần dần, những tiếng tán thành bắt đầu vang lên.

“Được đó! Như vậy là công bằng nhất rồi!”

“Phong nhi làm rất tốt! Không hổ là người lãnh đạo của chúng ta!”

Lão Lý và Tiểu Cương nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Phong. Ban đầu vẫn còn chút lưỡng lự, nhưng trước sự phân tích thấu tình đạt lý và sự ủng hộ mạnh mẽ của dân làng, họ cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Hai hộ tranh chấp, ban nãy còn mặt nặng mày nhẹ, nay đã bắt tay làm hòa, nở nụ cười nhẹ nhõm. Cuộc hòa giải kết thúc trong tiếng vỗ tay và reo hò của người dân, niềm tin vào vị thủ lĩnh trẻ tuổi lại càng được củng cố.

Xa xa, khuất sau một góc chợ, Trần Phú Quý đứng đó, vẻ mặt béo tốt của hắn giờ đây nhăn nhúm lại vì tức tối. Hắn mặc gấm lụa, phô trương sự giàu có của mình, nhưng lại bị cộng đồng cô lập hoàn toàn. Hắn vốn định nhân cơ hội này để kích động thêm mâu thuẫn, gieo rắc sự ngờ vực vào Lâm Phong, nhưng mọi kế hoạch của hắn đều đổ bể.

“Một lũ ngu ngốc! Rồi sẽ có ngày các ngươi hối hận!” Trần Phú Quý lẩm bẩm, giọng nói đầy khinh miệt. Hắn không thể hiểu nổi tại sao những người dân ngu dốt này lại có thể tin tưởng tuyệt đối vào một thằng nhóc miệng còn hôi sữa như Lâm Phong, thay vì nghe theo những kẻ có quyền lực, có tiền bạc như hắn. Hắn căm ghét sự đoàn kết này, căm ghét cái cách Lâm Phong dễ dàng giải quyết mọi chuyện, và căm ghét hơn cả là sự phớt lờ của dân làng dành cho hắn. Trong mắt hắn, những kẻ này rồi sẽ lại trở nên yếu đuối, dễ bị thao túng, và khi đó, hắn sẽ lại là kẻ nắm quyền. Nhưng giờ đây, hắn chỉ có thể bỏ đi trong sự bực tức và cô lập, như một bóng ma lạc lõng trong chính ngôi làng của mình. Hắn không biết rằng, khả năng giải quyết các vấn đề xã hội phức tạp của Lâm Phong ở Thanh Thủy Trấn này không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà còn là một bài học quý giá, báo hiệu cho vai trò của cậu trong việc định hình cấu trúc quyền lực và chính sách của kỷ nguyên mới ở quy mô lớn hơn trong Tu Tiên Giới. Thị trấn nhỏ bé này, dưới bàn tay của Lâm Phong, đang dần trở thành một mô hình, một tiền đề cho sự tái thiết của cả một thế giới.

***

Khi mặt trời đã ngả về phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Quán Trà Thanh Phong lại càng trở nên ấm cúng và thanh bình hơn bao giờ hết. Kiến trúc gỗ truyền thống với những mái ngói cong cong, sân vườn nhỏ với cây cảnh được cắt tỉa cẩn thận và hòn non bộ róc rách nước, tạo nên một không gian tao nhã, thoát tục. Tiếng nước sôi nhẹ nhàng trên bếp lửa, tiếng chén trà chạm nhau khe khẽ, tiếng nói chuyện thì thầm của khách hàng và thoang thoảng tiếng đàn cổ cầm thanh thoát từ đâu đó vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự yên bình. Mùi trà thơm lừng, mùi gỗ trầm ấm và hương hoa nhài từ vườn tản mát khắp nơi, khiến lòng người thư thái lạ thường.

Thẩm Quân Hành ngồi ở một góc khuất nhất của quán, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng lụa vàng phủ xuống, tạo nên một quầng sáng ấm áp. Vẻ ngoài thư sinh, thanh tú của hắn vẫn không thay đổi, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc ánh mặt trời càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm. Hắn mặc y phục màu xanh đậm không họa tiết, đơn giản nhưng lại toát lên một khí chất khó tả. Đôi mắt ấy, lúc này, không còn vẻ suy tư sắc lạnh mà thường thấy, mà thay vào đó là một sự bình yên hiếm có, một chút hài lòng. Hắn nhấp một ngụm trà Lục Trà Thanh Tâm thơm nồng, vị chát nhẹ tan dần trong khoang miệng, để lại dư vị ngọt ngào.

Hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm của người dân xung quanh, những lời ca ngợi không ngớt về Thanh Thủy Trấn, về sự phồn thịnh chưa từng có. “Mấy năm trước, ai mà nghĩ Thanh Thủy Trấn chúng ta lại có ngày này chứ? Nước về, đất đai màu mỡ, làm ăn khấm khá, con cháu được no ấm.” Một giọng nói trung niên vang lên.

“Đúng vậy đó! Tất cả là nhờ Tiểu Lâm! Nó đúng là phúc tinh của trấn ta. Chẳng những giải quyết được chuyện nước non, mà ngay cả mấy vụ tranh chấp phức tạp, nó cũng giải quyết đâu ra đấy, công bằng vô cùng.” Một người khác tiếp lời, giọng đầy tự hào.

Thẩm Quân Hành khẽ mỉm cười, nụ cười nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra, ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Những lời nói ấy, dù không trực tiếp ca ngợi hắn, nhưng lại là minh chứng sống động nhất cho những “gieo hạt” mà hắn đã âm thầm thực hiện. Hắn đã thấy, đã chứng kiến hạt mầm trí tuệ và niềm tin mà hắn gieo vào Lâm Phong nay đã trổ bông, kết trái. Thanh Thủy Trấn đang trở thành một hình mẫu sống động, một minh chứng cho khả năng tự tái sinh của thế giới, dưới sự dẫn dắt của một thế hệ mới.

Tô Tiểu Ngư, với vẻ ngoài duyên dáng, giản dị và nụ cười tươi tắn, nhẹ nhàng đặt ấm trà mới lên bàn Thẩm Quân Hành. Đôi mắt nàng long lanh, như chứa đựng vô vàn điều muốn nói. Nàng vẫn mặc y phục vải thô sạch sẽ, nhưng đôi tay thoăn thoắt rót trà lại rất điệu nghệ. “Tiên sinh, Thanh Thủy Trấn của chúng con giờ đây thật sự đã thay đổi rất nhiều. Lâm Phong đã làm rất tốt.” Nàng nói, giọng nói ấm áp, nhưng ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt Thẩm Quân Hành lại thoáng buồn, như cảm nhận được điều gì đó ẩn sâu trong con người hắn, một nỗi cô độc mà ít ai có thể thấu hiểu.

Thẩm Quân Hành khẽ ngước mắt lên, nhìn nàng. “Ừm.” Hắn chỉ khẽ đáp, giọng nói trầm ổn, chậm rãi. Ánh mắt hắn lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi xa xa là những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời, gợn sóng dưới làn gió chiều. Hắn không nói nhiều, bởi lẽ, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi trước những gì hắn đã nhìn thấy, đã cảm nhận. Sự bình yên này, sự phồn thịnh này, là thành quả của cả một quá trình dài, của những mưu tính thâm sâu và những hy sinh thầm lặng.

Trong tay áo, Thiên Cơ Bàn khẽ rung động, một rung động rất nhẹ, chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Chiếc la bàn cổ xưa không chỉ dẫn đường trên địa lý, mà còn chỉ dẫn cả vận mệnh, và nó đang báo hiệu. Luồng khí vận mới của Thanh Thủy Trấn đang dần hình thành, mạnh mẽ và ổn định, nhưng cùng với đó, những gợn sóng nhỏ của các vấn đề mới đang nảy sinh. Những thách thức nhỏ về giao thương, về quản lý tài nguyên bền vững, về sự xuất hiện của những kẻ cơ hội từ bên ngoài – tất cả đều là những thử thách không ngừng nghỉ của một xã hội đang trên đà phát triển.

Hắn biết, công việc của mình không bao giờ kết thúc, nhưng vai trò của hắn, kẻ dẫn đường, lại đang dần đi đến hồi kết. Lâm Phong, người học trò vô hình của hắn, đã sẵn sàng. Cậu đã học được cách không chỉ giải quyết vấn đề vật chất, mà còn thấu hiểu và quản lý nhân tâm, xã hội. Đây là tiền đề để Thanh Thủy Trấn trở thành ‘hình mẫu’ tái thiết, và cũng là bài học để các vấn đề tương tự được giải quyết ở quy mô lớn hơn, với Lâm Phong và thế hệ mới là những người kế thừa tinh thần ‘dẫn đường’. Cậu đã đủ trưởng thành để gánh vác những thử thách tiếp theo trên con đường trở thành một trụ cột của thế giới mới, một thế giới mà Thẩm Quân Hành đã dốc hết tâm huyết để định hình.

Sự hài lòng dâng trào trong lòng hắn, nhưng nó cũng đi kèm với một nỗi cô độc sâu sắc. Hắn đã thấy họ trưởng thành, đã thấy họ tự mình đứng vững, và điều đó có nghĩa là hắn không còn cần thiết nữa. Cái giá của sự dẫn đường, đôi khi, chính là sự biến mất vào hư vô, là sự lãng quên. Thẩm Quân Hành khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi trà, cố gắng giữ lại chút bình yên cuối cùng trước khi đối mặt với màn đêm.

***

Khi vầng trăng bạc đã lên cao, treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm điểm xuyết muôn vàn vì sao, Thanh Thủy Trấn chìm vào giấc ngủ yên bình. Ánh đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa hy vọng, vẽ nên một bức tranh lung linh huyền ảo dưới ánh trăng. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió đêm xào xạc qua những rặng tre, và tiếng chó sủa vọng từ xa xa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu tĩnh mịch của đêm khuya.

Trên Đồi Cỏ Gió, một ngọn đồi thoai thoải nằm ở rìa trấn, Thẩm Quân Hành đứng đó. Đồi cỏ xanh mướt, chỉ có vài cây cổ thụ đơn độc đứng sừng sững, làm chứng cho bao thăng trầm của thời gian. Gió mát lướt qua, mang theo mùi cỏ tươi, mùi đất và sự tĩnh mịch của đêm. Bầu trời rộng lớn, trăng sáng vằng vặc, chiếu rọi bóng hắn đổ dài trên thảm cỏ. Hắn đã rời khỏi Quán Trà Thanh Phong từ lúc nào không hay, như một bóng ma vô hình, lặng lẽ đến đây.

Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn xuống Thanh Thủy Trấn. Hắn cảm nhận được sự bình yên mà mình đã tạo ra, cảm nhận được nhịp thở đều đặn của cuộc sống đang hồi sinh dưới kia. Những hạt giống hắn gieo đã trổ bông, rực rỡ và đầy sức sống. Lâm Phong đã không phụ sự kỳ vọng của hắn, đã trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ, không chỉ với tài năng mà còn với cái tâm vì dân. Nỗi hài lòng len lỏi trong từng tế bào của hắn, một cảm giác ấm áp hiếm hoi.

Tuy nhiên, cùng lúc đó, một nỗi cô đơn sâu sắc bao trùm lấy hắn. Nó không phải là nỗi cô đơn của một người không có bạn bè hay người thân, mà là nỗi cô đơn của một kẻ dẫn đường, một người luôn đi trước thời đại, luôn nhìn thấy những điều mà người khác không thấy, và phải chấp nhận rằng, khi sứ mệnh hoàn thành, hắn sẽ phải rời đi, tan biến vào hư vô.

Thẩm Quân Hành khẽ siết chặt Thiên Cơ Bàn trong tay áo. Bàn tay trắng nhợt của hắn khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà vì một cảm xúc khó tả, một sự giao thoa giữa niềm vui và nỗi đau. Hắn đã gieo những hạt giống, đã dẫn đường cho vô số cá nhân và thế lực, để họ có thể tự mình tìm thấy con đường của mình, để thế giới không rơi vào vực thẳm. Nhưng liệu kẻ gieo hạt, khi vườn hoa đã nở rộ, còn có chỗ đứng trong khu vườn ấy nữa không?

"Thế giới này đã có thể tự đứng vững. Hạt giống đã trổ bông," hắn thầm nhủ trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn. "Nhưng kẻ gieo hạt, liệu có còn chỗ trong vườn hoa ấy?"

Hắn ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi buồn khôn tả. Vầng trăng kia vẫn cô độc giữa bầu trời bao la, giống như hắn, người luôn cô độc trên con đường dẫn dắt. "Càng nhìn thấy tương lai tươi sáng của họ, càng thấy rõ con đường tan biến của mình. Vô danh... là cái giá phải trả cho sự dẫn đường."

Sự tăng cường cảm giác cô độc và gánh nặng này báo hiệu cho việc hắn đang tiến gần hơn đến thời điểm biến mất, chuẩn bị cho những 'sắp đặt' cuối cùng. Hắn đã làm tất cả những gì có thể, đã đặt nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Giờ đây, những người mà hắn đã dẫn dắt, như Lâm Phong, sẽ tiếp tục con đường, định hình tương lai mà không cần đến sự hiện diện của hắn.

Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo hương cỏ và sự tĩnh mịch của đêm, như muốn cuốn đi mọi dấu vết của hắn. Thẩm Quân Hành biết rằng, mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh. Đó là định mệnh của một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng, dù cho cái giá phải trả là sự cô độc tột cùng và sự lãng quên vĩnh viễn. Đôi mắt hắn khép lại, để lại Thanh Thủy Trấn lung linh dưới ánh trăng, và một bóng hình cô độc, dần hòa mình vào màn đêm huyền ảo.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free