Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 47: Hắc Khí Lan Tỏa: Tiếng Gọi Từ Vực Sâu
Thẩm Quân Hành lặng lẽ rời Quán Trà Thanh Phong, bước đi trên con đường đá quen thuộc của Thanh Thủy Trấn. Hương trà thơm thoang thoảng còn vương vấn trong tâm khảm, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa và hương hoa dại ven đường. Ánh nắng ban mai rót mật, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mái ngói, trên những khuôn mặt người dân đang dần hồi sinh. Hắn không ở lại lâu, bởi lẽ mỗi giây phút trôi qua đều là một gánh nặng, mỗi bước chân đều mang theo một mục đích riêng mà không ai thấu hiểu.
Cổ Đạo Thương Lữ trải dài như một dải lụa bạc uốn lượn giữa những triền đồi xanh mướt, dẫn hắn đi xa khỏi Thanh Thủy Trấn đang dần tìm lại bình yên. Con đường lát đá sỏi, chỗ mòn chỗ lún, in hằn dấu chân của vô số lữ khách, của vó ngựa, bánh xe kẽo kẹt theo năm tháng. Hai bên đường, những hàng cây cổ thụ vươn mình soi bóng, lá xanh rì rào trong gió nhẹ, xen kẽ là những thửa ruộng bậc thang vàng óng mùa gặt, hoặc những khu rừng nhỏ ẩn mình sâu hút. Thỉnh thoảng, một dịch trạm cổ kính đổ nát, hay một miếu thờ hoang phế với những bức tượng rêu phong, lại hiện ra như minh chứng cho sự chảy trôi của thời gian, cho những câu chuyện đã bị lãng quên.
Tiếng vó ngựa lóc cóc của một đoàn thương nhân đi trước, tiếng bánh xe gỗ kẽo kẹt chở đầy hàng hóa, tiếng nói cười rộn rã của những lữ khách xuôi ngược, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi bụi đất khô nồng, mùi mồ hôi mặn chát của người và ngựa, mùi cây cỏ ven đường phảng phất, tất cả len lỏi vào khứu giác hắn, nhắc nhở hắn về sự sống đang tiếp diễn, dù mong manh. Bầu không khí nơi đây vẫn giữ được nét sôi động, nhộn nhịp của ban ngày, một vẻ an nhiên hiếm hoi giữa bối cảnh Tu Tiên Giới đang ngấm ngầm dậy sóng.
Thẩm Quân Hành bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm lướt qua khung cảnh xung quanh. Vẻ ngoài thư sinh, thanh tú, làn da trắng nhợt của hắn dường như không hợp với con đường đầy nắng gió này, nhưng bước chân hắn lại kiên định, vững chãi. Hắn mặc một bộ y phục màu xám tro đơn giản, không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Trong tay hắn, Thiên Cơ Bàn khẽ rung lên theo từng nhịp bước, như một trái tim cổ xưa đang đập, liên tục thu nhận những luồng khí vận vô hình từ tứ phương.
Nội tâm hắn, sau khoảnh khắc nhẹ nhõm hiếm hoi ở Thanh Thủy Trấn, giờ đây lại chìm vào những suy tư nặng trĩu. Niềm tin vào những "hạt mầm thiện lương" mà Diệp Thanh Hà, Dương Thợ Mộc, và những người dân chất phác kia đã gieo trồng thật đáng quý, thật đáng trân trọng. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sức sống mãnh liệt của chúng, đã chứng kiến ngọn lửa nhỏ bé đó thắp sáng một góc tăm tối. Nhưng liệu, những ngọn lửa leo lét ấy có thể chống chọi được với cơn sóng dữ đang trỗi dậy, một cơn sóng mà hắn đã cảm nhận được từ lâu, và giờ đây, nó đang ngày càng hiện hữu rõ ràng hơn?
"Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò," hắn khẽ thì thầm, giọng trầm ổn, gần như hòa vào tiếng gió. "Lòng thiện lương của con người là một thứ sức mạnh, nhưng cũng là một gánh nặng. Nó cần được bảo vệ, được vun trồng, nhưng cũng quá dễ bị tổn thương, dễ bị nhấn chìm bởi bóng tối."
Hắn khẽ xoa Thiên Cơ Bàn trong tay, cảm nhận những đường vân cổ xưa trên mặt đá lạnh lẽo. Ánh mắt thấu thị của hắn lướt qua những dòng vận mệnh đang bắt đầu trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Những sợi chỉ đỏ của thiện lương, của sự sống, giờ đây lại bị xen lẫn bởi những luồng hắc khí u ám, những sợi chỉ đen tối của tham lam, thù hận và sự hủy diệt. Chúng đang đan xen, quấn quýt vào nhau, tạo thành một tấm lưới chằng chịt, báo hiệu một cuộc giằng co khốc liệt sắp sửa bùng nổ.
Thẩm Quân Hành biết, việc hắn can thiệp vào vận mệnh, dù là để cứu lấy một thị trấn nhỏ, hay để dẫn dắt một thiên tài, đều sẽ tạo ra những gợn sóng. Những gợn sóng ấy, có thể là những điều tốt đẹp, nhưng cũng có thể là những hậu quả không lường. Việc dịch bệnh ở Thanh Thủy Trấn có liên quan đến một điểm yếu của ma khí cục bộ mà hắn đã gián tiếp giải quyết trước đó, điều này càng củng cố niềm tin của hắn vào sự phức tạp của "thiên cơ". Mọi thứ đều có nhân quả, và hắn, kẻ dẫn đường, đang đứng giữa dòng xoáy ấy, một mình gánh vác trách nhiệm điều chỉnh chúng.
Hắn nhớ lại thị kiến về Đại Chiến Tiên Ma 5000 năm trước, về bản chất của ma khí và sự phức tạp của vận mệnh mà hắn đã cảm ngộ trong Hắc Ám Thâm Uyên. Những tàn dư của cuộc chiến ấy, hắn biết, vẫn còn tiềm ẩn, chực chờ cơ hội bùng phát. Và giờ đây, những luồng khí tức bất an mà Thiên Cơ Bàn liên tục thu nhận, những dấu hiệu của sự tha hóa và hỗn loạn đang lan rộng, không còn chỉ là những gợn sóng nhỏ nữa. Chúng là những tiếng trống trận xa xôi, báo hiệu một cơn bão lớn đang tới gần.
Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những dãy núi hùng vĩ ẩn mình trong màn sương mờ ảo. Phía sau những ngọn núi ấy, hắn biết, là một vùng đất hoang tàn, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng từ sau Đại Chiến Tiên Ma. Đó là Thượng Cổ Chiến Trường, nơi sẽ là điểm đến tiếp theo của hắn, nơi hắn hy vọng tìm ra câu trả lời cho những bất an đang dâng trào trong lòng. Trách nhiệm của một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, giờ đây lại càng thêm nặng nề. Hắn phải nhìn thấy, phải thấu hiểu, và phải tìm ra con đường để ngăn chặn thế giới này rơi vào vực thẳm diệt vong.
***
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Thẩm Quân Hành đã đến rìa của Thượng Cổ Chiến Trường. Không khí nơi đây đột ngột thay đổi, từ sự sôi động của Cổ Đạo Thương Lữ chuyển sang một vẻ u ám, hoang tàn đến đáng sợ. Gió lớn rít gào như tiếng than khóc thê lương của hàng vạn linh hồn oan khuất, cuốn theo những đám bụi mù mịt, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế. Đất đai khô cằn, nứt nẻ, có những hố sâu khổng lồ do pháp thuật để lại từ hàng ngàn năm trước, trông như những vết sẹo vĩnh viễn trên da thịt của đại địa.
Thượng Cổ Chiến Trường không có kiến trúc hoàn chỉnh, chỉ còn lại những tàn tích đổ nát của các thành lũy hùng vĩ một thời, những tháp canh sừng sững giờ chỉ còn là những khối đá méo mó, những kiến trúc quân sự đã bị phá hủy tan hoang. Các mảnh vỡ pháp khí đủ hình thù, những thanh kiếm gãy nát, những mũi giáo cong queo, nằm rải rác khắp nơi, như những chứng tích đau thương của một cuộc chiến tranh tàn khốc. Mỗi bước chân của hắn đều giẫm lên những mảnh xương cốt vụn vỡ, tạo ra những âm thanh khô khốc, ghê rợn, hòa vào tiếng gió rít gào.
Mùi đất khô khốc, mùi kim loại gỉ sét nồng nặc, mùi tử khí và máu đã khô quyện lại thành một thứ hương vị tanh tưởi, ghê tởm, len lỏi vào từng tế bào. Đặc biệt hơn cả là mùi oán khí đậm đặc, một thứ khí tức nặng nề, âm u, dường như đã ngấm sâu vào từng tấc đất, từng viên đá nơi đây. Bầu không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở, mang theo nỗi đau và sự chết chóc của quá khứ, khiến Thẩm Quân Hành cảm thấy đôi vai mình càng thêm trĩu nặng. Ánh sáng hoàng hôn mờ ảo, yếu ớt không thể xua tan được vẻ u ám, mà trái lại, còn khiến cảnh vật trở nên ma mị và đáng sợ hơn.
Hắn ẩn mình sau một khối đá lớn đã nứt vỡ, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết. Từ những vết nứt dưới lòng đất, những luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn bốc lên, như những con rắn khổng lồ đang trườn bò, vặn vẹo. Chúng không ngừng lan tỏa, nhuộm đen cả không gian, khiến cảnh vật càng trở nên mờ ảo, quỷ dị. Thỉnh thoảng, từ sâu thẳm những hố pháp thuật, lại vang lên tiếng gầm gừ thê lương của những sinh vật bị biến dị bởi ma khí. Chúng trông giống như những con dã thú khổng lồ, nhưng thân thể bị biến dạng ghê rợn, ánh mắt đỏ ngầu đầy khát máu. Tiếng gào thét của chúng xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ, vang vọng khắp chiến trường hoang tàn.
Không chỉ có ma vật, Thẩm Quân Hành còn nhìn thấy một nhóm tu sĩ cấp thấp, vẻ ngoài tiều tụy, đang lẩn khuất giữa những tàn tích. Ánh mắt họ không còn sự thanh tịnh của người tu đạo, mà thay vào đó là sự tham lam, điên dại. Họ đang cố gắng thu thập những mảnh vỡ pháp bảo còn sót lại, những vật phẩm mang theo tàn dư linh khí, nhưng cũng bị nhiễm đầy ma khí.
Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vốn thanh tú, giờ đây nhăn nhúm lại vì dục vọng. Hắn vồ lấy một mảnh pháp kiếm gãy, lớp ma khí đen kịt từ mảnh kiếm nhanh chóng trườn lên cánh tay hắn, len lỏi vào cơ thể. Ngay lập tức, ánh mắt hắn trở nên đỏ ngầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười điên dại, đầy tàn bạo. Hắn quay sang nhìn đồng bạn với ánh mắt thù địch, dường như muốn cướp lấy tất cả những gì người kia tìm được.
Tiếng cười khằng khặc, điên dại của những kẻ bị tha hóa vang vọng, xen lẫn với tiếng gầm gừ của ma vật, tạo nên một bản hợp xướng của sự hỗn loạn và tà ác. Chúng không còn là những tu sĩ bình thường nữa, mà đã trở thành những con rối của ma khí, của dục vọng. Sự tha hóa diễn ra nhanh chóng, dữ dội, như một loại bệnh dịch vô hình đang lây lan.
Thẩm Quân Hành đứng đó, bất động. Hắn không can thiệp. Hắn biết, những tu sĩ này, những mảnh vỡ pháp bảo này, chỉ là những biểu hiện nhỏ bé của một vấn đề lớn hơn nhiều. Đây chính là mầm mống tà ác đang nảy nở từ tàn dư của chiến tranh cổ xưa, từ những oán khí tích tụ qua hàng thiên niên kỷ. Chúng đang dần hình thành, đang dần lớn mạnh, chờ đợi một thời cơ thích hợp để bùng phát thành một cơn đại họa.
Trong lòng hắn, nỗi cô độc càng thêm sâu sắc. Hắn nhìn thấy, hắn cảm nhận được, nhưng hắn không thể cứu vớt tất cả. Vai trò của hắn là dẫn đường, không phải người đi đầu. Hắn phải để mọi thứ diễn ra, để những mầm mống tà ác này bộc lộ bản chất, để rồi sau đó, hắn mới có thể tìm ra con đường để dẫn dắt những 'quân cờ' của mình đối phó với chúng. Gánh nặng này, không ai có thể chia sẻ cùng hắn. Hắn là một kẻ quan sát, một trí giả hậu trường, và sự thấu thị của hắn đôi khi lại là một lời nguyền, buộc hắn phải chứng kiến những bi kịch đang dần hình thành.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tử khí và oán khí thấm vào phổi. Đây không phải là nơi hắn có thể ở lại lâu. Hắn cần một nơi cao hơn, một nơi tĩnh lặng hơn, để kích hoạt Thiên Cơ Bàn và Vận Mệnh Chi Nhãn, để nhìn thấu những dòng chảy vận mệnh đang ngày càng trở nên cuồng loạn. Hắn cần phải nhìn rõ bức tranh toàn cảnh, để hiểu được quy mô thực sự của mối đe dọa đang đến gần.
***
Đêm khuya buông xuống, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải những vệt sáng bạc huyền ảo lên cảnh vật. Gió nhẹ thổi qua đỉnh núi, mang theo hơi sương se lạnh, khiến Thẩm Quân Hành phải khẽ siết chặt vạt áo. Hắn đã leo lên một đỉnh núi nhỏ gần Thượng Cổ Chiến Trường, nơi có một Đài Quan Tinh cổ kính đã đổ nát một phần. Những cột đá gãy đổ, những phiến đá chạm khắc tinh xảo giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ nằm rải rác, rêu phong phủ kín, như một lời nhắc nhở về sự vĩ đại đã từng tồn tại và sự tàn khốc của thời gian.
Trên phiến đá trung tâm của Đài Quan Tinh, nơi từng là nơi các bậc tiền bối quan sát thiên tượng, Thẩm Quân Hành lặng lẽ ngồi xuống. Hắn đặt Thiên Cơ Bàn lên một mặt phẳng còn nguyên vẹn, đôi tay mảnh khảnh khẽ vuốt ve những đường nét cổ xưa trên mặt bàn. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, tập trung tinh thần, loại bỏ mọi tạp niệm. Sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm khuya, chỉ còn tiếng gió rì rào và tiếng côn trùng kêu khe khẽ, giúp hắn dễ dàng hòa mình vào dòng chảy của thiên địa.
Khi đôi mắt hắn mở ra, chúng không còn là đôi mắt bình thường nữa. Ánh sáng thấu thị lóe lên, sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng sức mạnh của Vận Mệnh Chi Nhãn. Hắn đặt một ngón tay lên Thiên Cơ Bàn, truyền vào đó một luồng linh lực tinh thuần. Thiên Cơ Bàn lập tức phát ra một ánh sáng mờ ảo, xanh lam, những đường vân cổ xưa trên mặt bàn bắt đầu xoay chuyển, như những vì tinh tú đang quay quanh trục của chúng. Ánh sáng từ Thiên Cơ Bàn hội tụ, rồi bắn thẳng lên không trung, hòa vào ánh trăng và hàng vạn vì sao lấp lánh.
Trước mắt Thẩm Quân Hành, một thị kiến kinh hoàng dần hiện rõ. Nó không phải là hình ảnh cụ thể, mà là những dòng chảy năng lượng, những luồng khí vận đan xen. Hắn thấy những luồng ma khí đen kịt từ Thượng Cổ Chiến Trường, từ Hắc Ám Thâm Uyên, và từ vô số những nơi khác trên khắp Tu Tiên Giới, đang dần hội tụ lại. Chúng không còn là những đám khí tức vô định nữa, mà đang dần kết tinh, hình thành nên những thực thể tà ác hùng mạnh, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh thiên động địa.
Hắn nhìn thấy những kẻ phàm nhân, những tu sĩ cấp thấp, những người từng bị ma khí xâm nhiễm, giờ đây đã hoàn toàn bị tha hóa. Ánh mắt họ điên dại, khuôn mặt méo mó vì dục vọng và cuồng tín. Họ không chỉ thu thập tàn dư, mà còn trở thành những giáo đồ trung thành, gieo rắc tai ương khắp nơi, từ những ngôi làng hẻo lánh đến những thành trì phồn hoa. Bàn tay họ nhuốm máu, lời lẽ họ đầy hận thù, và hành động của họ chỉ mang lại sự hủy diệt.
Trong thị kiến, hắn còn thấy rõ hơn những mầm mống của U Minh Giáo đang nảy nở từ chính những tàn dư của quá khứ. Những giáo đồ cuồng tín tụ tập, xây dựng những tế đàn đen tối, thờ phụng những thực thể ma quỷ cổ xưa. Và hơn cả, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ, cực kỳ tà ác, đang dần thức tỉnh từ sâu thẳm vực thẳm. Đó là Ma Tôn Thiên Khuyết, kẻ đã từng gieo rắc kinh hoàng trong Đại Chiến Tiên Ma 5000 năm trước, và giờ đây, hắn đang trở lại.
Thị kiến như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can Thẩm Quân Hành, khiến hắn cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng. Quy mô của sự hỗn loạn sắp tới vượt xa mọi suy đoán của hắn. Những gì hắn từng can thiệp, những vấn đề cục bộ mà hắn đã giải quyết, giờ đây chỉ như những giọt nước giữa đại dương giông bão. Lòng thiện lương mà hắn đã tìm thấy ở Thanh Thủy Trấn, ở Diệp Thanh Hà, giờ đây chỉ là một ngọn nến le lói, mong manh trước cơn bão tố khốc liệt này.
"Đây mới là khởi nguyên thực sự của loạn thế sao?" Thẩm Quân Hành khẽ thì thầm, giọng nói trầm ổn như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự chua xót sâu sắc. "Lòng thiện lương chỉ là ngọn nến le lói trước cơn bão tố này... Nhưng ta không thể lùi bước."
Hắn nắm chặt Thiên Cơ Bàn trong tay, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng, lạnh lẽo của nó. Ánh sáng thấu thị trong đôi mắt hắn càng thêm sâu thẳm, dường như đã nhìn xuyên qua cả thời gian và không gian. Đôi vai hắn dường như đang gánh vác cả một thế giới sắp sụp đổ, một gánh nặng mà không một phàm nhân hay tu sĩ nào có thể tưởng tượng được. Nhưng đôi môi hắn mím chặt, biểu lộ một sự kiên định không lay chuyển.
Nỗi cô độc bao trùm lấy hắn. Hắn là người duy nhất nhìn thấy bức tranh toàn cảnh này, là người duy nhất hiểu được mức độ nghiêm trọng của nó. Hắn sẽ phải can thiệp vào các vấn đề có quy mô lớn hơn, phức tạp hơn và nguy hiểm hơn nhiều, đòi hỏi những kế hoạch sâu xa và liều lĩnh hơn. Gánh nặng tâm lý của hắn sẽ ngày càng tăng lên, và sự cô độc của hắn sẽ trở thành một chủ đề xuyên suốt, đối lập với hình ảnh 'người hùng' mà hắn đang cố gắng tạo ra cho người khác.
Thẩm Quân Hành biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, đầy rẫy bi kịch. Những tin đồn về U Minh Giáo và Ma Tôn Thiên Khuyết sẽ sớm lan rộng, báo hiệu cho một kỷ nguyên đen tối hơn. Hắn không thể ngăn chặn tất cả, nhưng hắn có thể dẫn dắt. Hắn có thể gieo những hạt mầm hy vọng, vun trồng những ngọn lửa thiện lương, để chúng có thể cùng nhau chống lại bóng tối.
Hắn đứng dậy, Thiên Cơ Bàn trong tay vẫn phát ra ánh sáng mờ ảo. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi bình minh sắp ló rạng. Ngày mới đến, mang theo hy vọng, nhưng cũng mang theo những thử thách mới. Dù thế nào đi nữa, Thẩm Quân Hành vẫn sẽ tiếp tục con đường của mình, con đường của một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, lặng lẽ tiến bước trên con đường dẫn dắt vận mệnh, không phải vì danh lợi cá nhân, mà vì một lý tưởng cao cả hơn: ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn, sẽ chỉ là một cái bóng, một tiếng thở dài trong dòng chảy vĩnh cửu của thời gian.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.