Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta Là Tiểu Lang Trung (Dịch) - Chương 360: Chùa cũng không bỏ qua.

Tử bất thuyết quái lực loạn thần, Tả Quý từ nhỏ được dạy dỗ tư tưởng Nho gia chính tông, ông không đi lễ chùa, nhưng không phải là hoàn toàn không tin thần thánh, nên không phản đối. Lương thị thì dặn Tả Quý trước khi đi: “ Vậy thì phải thành tâm vào, mẹ không đi được rồi.”

Hai người Tả Thiếu Dương theo bếp đi ra cửa sau, nhìn thấy ngay có nhóm binh sĩ đứng canh, người tay không thì bỏ qua, chỉ cần là mang túi, đẩy xe gì đó là toàn bộ bị chặt lại lục soát.

Binh sĩ nhìn thấy Bạch Chỉ đỡ Tả Thiếu Dương đi tới đều cung kính chào, với người dân thì hành động mang lương thực đi ủng hộ quan binh của y có tính khuyến khích làm gương lớn, còn với những binh sĩ này bọn họ càng kính phục việc y dũng cảm lên chiến tuyến cấp cứu thương binh. Đây là sự kính phục từ tận đáy lòng, không liên quan tới việc được đội chính đại nhân căn dặn.

Đêm qua cả hai kéo lương thực đi dấu thì chẳng thấy gì, bây giờ đi người không mà gian nan, nếu không có Bạch Chỉ Hàn dìu đỡ, Tả Thiếu Dương khó đi nổi, chưa kể việc cưỡi ngựa cả canh giờ không hề sung sướng chút nào, bắp vế y cảm tưởng bị yên ngựa cọ nát, lúc xuống ngựa còn sợ chân không khép lại nổi nữa. Xem phim xem truyện thì thấy cưỡi ngựa toàn chiến bào bay bay, gió thổi ù ù qua tai gì gì đó, đại khái là oai phong lẫm liệt lắm, chả thằng cha nào nói cưỡi ngựa lại đau háng thế này, tiên sư.

Đội lính kiểm tra đã qua chỗ đất trống có cái giếng, có vẻ không ai để ý cái nơi chỉ có cỏ dại, giếng khô với một cây mai rụng lá này, nhìn xa xa thì cái giếng bị bụi cây mọc hoang che khuất, quan binh không phải người sống ở đây, tất nhiên không tới xem. Lương thực là quý giá, trong tiềm thức ai chả muốn giữ bên cạnh, sao để nơi đồng không mông quạnh thế này, huyện thành tuy nói là nhỏ thì đó là khu dân cư sinh sống thôi, còn nhiều khu vực hoang vu, sức đâu mà tìm hết.

Thế nhưng cũng chỉ yên tâm được một nửa thôi, Tả Thiếu Dương nhìn thấy quân sĩ đã sắp kiểm tra tới chùa Thanh Phong rồi.

Chùa Thanh Phong vẫn vắng tanh vắng ngắt, chỉ có gió đang chơi đùa với cỏ dại lá rụng, ai không sống gần đây chắc còn nghĩ nó là chùa hoang, trước kia vốn vắng, càng chẳng nói tới thời kỳ phi thường như thế này.

Trong đại điện tàn tạ, Trí Không đại sư ngồi khoanh chân trên bồ đoàn cỏ trước bàn cúng chỉ có mỗi lọ hương, một thân cà sa rách nát, khuôn mặt già nua nhăn nhúm, mắt khép lại, đang tụng kinh cùng bốn hòa thượng khác từ tuổi tác tới ăn mặc không khác là bao .

Tả Thiếu Dương không làm phiền họ, im lặng quan sát tượng Phật, đêm qua tối trời không thấy rõ, nhìn trái nhìn phải một hồi cũng không thấy bất kỳ sơ hở gì, chỉ thấy đây là bức tượng Phật đáng đập bỏ mà thôi.

Trí Không và mấy vị sư nhắm mắt tụng kinh, kệ Bạch Chỉ Hàn dìu Tả Thiếu Dương đi quanh đại điện nhìn ngó, sờ mò, coi như họ không tồn tại vậy.

Không lâu sau bên ngoài có nhiều tiếng bước chân lạo xạo đạp tuyết, khỏi đoán cũng biết là quan binh đã lục soát tới chùa Thanh Phong, nhìn ra ngoài quả nhiên thấy một đội binh sĩ đang tản ra khắp nơi, chỉ một mình viên giáo úy đi vào đại điện.

“ A, Tả công tử cũng à?” Viên giáo úy thoáng bất ngờ, sau đó niềm nở chào hỏi:

“ Đại tướng quân ban thưởng quá lớn, ta vô phúc gặp ngài, cho nên lên chùa cảm tạ.

” Tả Thiếu Dương giải thích:” Các vị quân gia, đến chùa miếu cũng khám xét sao?”

“ Lệnh của Đại tướng quân, phải kiểm tra tất cả những nơi có thể cất dấu lương thực, cho dù là nhà xí cũng phải đào lên xem, đừng nói là chùa, quân lệnh như sơn, bọn ta không dám lơ là.” Viên giáo úy tỏ ra có chút bất đắc dĩ.

Tả Thiếu Dương gật đầu, tài đánh trận của vị Đại tướng quân này tới đâu thì y không đủ trình độ bình luận chứ kỷ luật nghiêm khắc thì y thấy rồi, đó chính là hôm quan binh mới vào thành còn chưa có chỗ lập doanh cắm trại, quan binh chia ra ngủ ngoài phố, xa đâu không rõ, lấy khu phố y làm ví dụ, không nghe một ai than phiền binh sĩ quấy nhiễu, thậm chí có người thương bọn họ trời giá lạnh còn ăn gió nằm sương mời vào nhà trú tạm, bọn họ cũng từ chối.

Mà nói cũng lạ, nếu một người hiểu cách trị quân như thế mà lại phạm sai lầm sơ đẳng để phản quân đốt mất lương thảo ở hảm Trường Xà, hơn nữa không chỉ một lần, sau đó vào thành rồi vẫn để phản quân đốt luôn kho lương nhà môn.

Vị Đại tướng quân này bị ngốc à? Rõ ràng không phải, chỉ cần ông ta tinh minh bằng nửa Phó Cung kia cũng sẽ không để chuyện này xảy ra, huống hồ ông ta là huynh đệ của Lý Thế Dân, được Lý Thế Dân phải đi dẹp phản loạn.

“ Tại hạ không làm phiền công tử dâng hương bái Phật chứ?” Viên giáo úy cắt ngang dòng suy nghĩ của Tả Thiếu Dương:

Không phải vấn đề mình nên suy nghĩ, Tả Thiếu Dương xua tay:” Không sao, tướng quân mời.”

“ Không dám nhận, Tả công tử, tại hạ họ Bành, là một hỏa trưởng, công tử cứ gọi một tiếng Bành hỏa trưởng là được.”

“ Thì ra là Bành hỏa trưởng.” Tả Thiếu Dương thi lễ.

“ Đại sư, ta phụng lệnh Đại tướng quân đi kiểm tra những kẻ che dấu lương thực không giao nộp, quý tự tuy là chốn Phật môn thanh tĩnh, song vẫn phải bị lục soát, mong đại sư thông cảm. Nếu trong chùa có số lương thực vượt quá quy định, mong đại sư nộp lên, đánh đòn cũng được miễn.” Quan binh đều thô bạo, nhưng ở chỗ thờ phụng Phật tổ thế này, Bành hỏa trưởng tỏ ra rất khách khí:

Trí Không lúc này mới ngẩng đầu lên, giọng đều đều chậm rãi:” Mấy vị sư huynh đệ của tiểu tự mỗi năm tới mùa xuân đều ích cốc, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt. Cho nên thời gian qua không đi hóa duyên, cũng không nhận bố thí, bởi vậy trong chùa không có cái gì ăn hết ..”

Bành hỏa trưởng cẩn thận nói thêm lần nữa:” Đại sư, vậy ta cho kiểm tra, một khi thấy lương thực vượt quá quy định sẽ xử trảm, người xuất gia cũng không ngoại lệ, đại sư, hãy nghĩ cho kỹ, bây giờ nộp lương thực vẫn còn kịp.”

Trí Không khép mắt lại, quay về phía tượng Phật, bình thản nói:” Thì chủ cứ làm phận sự của mình.”

“ Vậy thì tìm kiếm đi.” Bành hỏa trưởng tuy không phải là tín đồ Phật giá, song người xưa với thần phật nói chung luôn mang ba phần kính sợ, dặn thêm một câu:” Chú ý đó, đừng có lục tung đồ đạc của các vị đại sư lên.”

Binh sĩ đồng thanh đáp lời, bắt đầu cẩn thận tìm kiếm các phòng, bốn binh sĩ cầm bốn đầu xích sắt nối với cái cọc gỗ lớn nện xuống đất từ cổng chùa vào, hai tên đạo mộ già cải trang thành binh sĩ thì áp tai xuống đất lắng nghe.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free