Ta Là Tiểu Lang Trung (Dịch) - Chương 409: Bí mật, thật và giả. (1)
Lập luận của Vượng Tài rất đơn giản nhưng không phản bác được, lão giả ngẩn ra, nhận thấy mình định luận quá gượng ép:” Tiểu ca nói vậy cũng phải, nhưng nếu thế thì hung thủ là ai chứ?”
Vượng Tài chỉ Bá Đào:” Còn phải nói sao, chính là hắn.”
Bá Đào lúc tới đây thái độ rất ngông nghênh, không coi ai ra gì, lão giả không hề ưa, gật đầu:” Ừm, lão cũng sớm đoán là hắn, cứ hau háu nhìn tức phụ nhà người ta, hẳn là định giết trượng phu, khiến người ta không chỗ dựa cho hắn thừa cơ lợi dụng.”
Bá Đào rống lên:” Không phải ta, con mẹ nó, dám ngậm máu ...”
“ Ngươi hung hăng cái gì.” Tả Thiếu Dương hai lần lên chiến trường cứu chữa thương binh, nhìn quá nhiều người chết, nên cực ghét loại người lâm trận bỏ chạy này, hơn nữa làm một kẻ bổ trốn lại còn hung hăng ngang ngược, loại đớn hèn chỉ biết ức hiếp kẻ yếu:” Trong tất cả chúng ta, chỉ ngươi được huấn luyện quân sự, nếu không đêm tối gió tuyết thế này, ai có thể giết người như thế? Ngươi hiềm nghi lớn nhất, mai cứ đưa ngươi về chỗ quân gia, họ sẽ có cách khiến ngươi nói thật, tiện thể trị luôn tội ngươi làm đào binh.”
“ Tiểu huynh đệ, ta nói lần nữa, lão tử tự nhận mình chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhưng không phải là đào binh, ngươi đừng xúc phạm danh dự quân nhân của ta.” Bá Đào mặt âm trầm, gằn giọng nói từng chữ một:” Ta không phải đào binh.”
Lão giả này ra đoán sai mấy lần rồi, lần này muốn củng cố thêm phán đoán của mình, hơn nữa sợ tên này thoát tội trả thù thì phiền:” Nếu ngươi không phải đào binh sao không ở lại chiến đấu bảo vệ bách tính? Hay ngươi là phản quân.”
“ Câm mồm, lão tử đường đường là một liên trưởng, kẻ nào bảo ta là phản quân.”
Liên trưởng? Tả Thiếu Dương kinh hãi, y chỉ biết cấp bậc này khá cao, trên cả Phàn Mặt Đen, mà Phàn Mặt Đen chỉ huy cả trăm người, nếu một vị liên trưởng còn bỏ trốn thì tình hình quân triều đình đã tồi tệ tới mức nào:” Ngươi thực sự là liên trưởng à, sao mặc y phục binh sĩ mà không phải quan quân?”
Bà Đào có chút ngập ngừng:” Ta từng là liên trưởng, nhưng sau trận đánh ở hẻm Trường Xà thì bị cách chức.”
Địa danh này với Miêu Bội Lan rất quen thuộc, chỉ mặt hắn:” Hẻm Trường Xà, là nơi quan binh bị đốt mất lương thực, nói thế hắn là kẻ phạm lỗi.”
Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Bá Đào, không khó liên tưởng hai sự kiện với nhau.
Thời gian qua Bá Đào cũng chịu đựng đủ những ánh mắt kiểu này rồi, đứng bật dậy quát:” Mẹ kiếp, các ngươi nhìn cái gì, đúng ta là liên trưởng phụ trách quân nhu hậu cần, lo bảo vệ lương thảo, nhưng lương thảo bị không phải lỗi của ta. “
Tả Thiếu Dương từ lâu đã thấy chuyện lương thảo bị đốt có điểm đáng ngờ, hỏi:” Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
“ Lão tử tòng quân từ năm mười bốn tuổi, tới giờ đã hơn hai mươi năm, giết địch lập công, trải qua trăm trận lớn nhỏ mới lên được vị trí này, đâu giống hạng công tử nhờ phúc âm của tổ tiên được chức vị.
Sao không hiểu đạo lý ba quân chưa xuất phát, lương thảo đã sẵn sàng, lương thảo là tối quan trọng với đại quân, nếu không phải đang ở hậu phương, lúc nào chẳng hết sức cẩn trọng chứ?”
“ Thế nhưng một ngày trước khi hành quân qua hẻm Trường Xà, một đạo quân lệnh hạ xuống đám huynh đệ theo ta lâu năm đều bị thay thế, đám người mới tới này không chịu nghe chỉ huy, thêm vào hành quân phân chia đội hình không hợp lý, phản quân tới xông ra, ta dốc sức chỉ huy, nhưng đội ngũ rối loạn, để bọn chúng đốt mất lương thảo bỏ trốn …” Bá Đào nói một hơi dài rồi đứng thở, xem chừng chuyện xảy ra đã lâu vẫn chưa hết ấm ức:
“ Ý ngươi nói có người cố ý để lương thảo bị đốt à?” Tả Thiếu Dương lờ mờ hiểu ra gì đó:” Vì sao?”
“ Tiểu huynh đệ, xem ra ngươi cũng không ngốc, vậy ta nói cho ngươi biết.” Bá Đào đã nói ra rồi, không cần giữ gìn nữa:” Chỉ là ta suy đoán thôi, nhưng ta thấy không sai được, nhất định có người nào đó ham lập công, nên mạo hiểm. Phải biết rằng phản quân ẩn nấp trong rừng, ít khi chịu đối chiến với quan binh, truy quét được chúng không biết ngày tháng năm nào, nên mới nghĩ cái kế này, tự đặt mình vào thế khó, dụ địch tới tấn công để tiêu diệt.”
Người nào đó chính là vị vương gia Đại tướng quân kia rồi, liên tưởng tới lần trước ông ta cũng vờ đánh huyện Song Hòe để dụ phản quân tới đánh thành, Tả Thiếu Dương thấy suy đoán của Bà Đào có lý, chợt nghĩ ra một chuyện, vui mừng hỏi:” Vậy lương thảo bị đốt là lương thảo giả? Trên xe hẳn là cỏ khô phải không?”
Trong Tam Quốc cũng hay có chiêu này, dùng để lửa địch.
Bá Đào lắc đầu:” Là lương thảo thật, ta khẳng định chắc chắn, đại tướng bên phản quân không tầm thường, dùng lương thảo giả không lừa được đâu.”
“ Thế còn lần gian tế phản quân đốt kho lương trong thành thì sao? Có phải thật không?”
Tả Thiếu Dương đoán đại tướng quân hẳn không ngốc tới mức liều lĩnh như vậy, nhớ trước khi quan binh vào thành mẹ than phiền lương thực tăng giá, cũng như Khúc chưởng quầy của Khúc thị mễ hành hiệu buôn lương thực lớn nhất Hợp Châu bị điều tra, chứng tỏ phía Hợp Châu có chuẩn bị sẵn:
Bá Đào lắc đầu:” Lúc đó ta bị cách chức rồi, không nắm rõ, thế nhưng theo như ta nghe ngóng xung quanh thì lần đó gian tế địch bắt cả nhà quan trông coi kho lương uy hiếp hắn, khiến hắn phải châm lửa đốt kho, nhưng thiệt hại không nhiều vì bọn ta đã đem lương thảo vào quân doanh rồi.”
Chuyện sau đó không khó đoán, phản quân quá xảo quyệt, tuy tới đánh thành, nhưng không thực sự ham đánh, gặp nguy là chạy, mà quan binh đã mất lương thảo, không dám liều lĩnh truy kích, bởi nếu Hợp Châu bị đánh úp thì quan binh không cần đánh cũng tan.
“ Vậy bây giờ thực lực của phản quân thế nào? Bọn chúng có khả năng hạ được Hợp Châu không?” Tả Thiếu Dương hỏi ra điều luôn lo lắng:
“ Nếu phản quân dốc toàn bộ sức lức đánh ngay trận đầu tiên trong ngày quan binh mới vào thành, mọi thứ chưa ổn định, thì khả năng bọn chúng chiến thắng rất cao, vì lúc đó sĩ khí quân ta xuống rất thấp do lương thảo bị đốt, không ai hiểu đó là mưu kế, rồi tiếp đó kho lương, đại hộ, liên tục bị gian tế đốt hết, càng khiến sĩ khí xuống cực điểm.”
Vượng Tải cũng hỏi:“ Nếu thế vì sao chúng có khả năng đánh thành mà không hạ?”
Bá Đào cười nhạt:” Các ngươi biết Đại tướng quân là ai không?”
Vương Tại lắc đầu, Tả Thiếu Dương gật đầu, đó là lục đệ của Lý Thế Dân, Triệu vương Lý Nguyên Cảnh.