(Đã dịch) Ta Làm Công Cho Thiên Đạo - Chương 28: Thẳng Thắn
Sau cuộc trò chuyện với lão Thiên, Lê Khiếu Long đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao hiệu quả khi sử dụng tụ linh đan của bản thân lại thấp như vậy. Tuy nhiên, dù thấp thì thấp, hắn vẫn có thể tiếp tục dùng để tu luyện. Lấy ra viên tụ linh đan khác, Lê Khiếu Long lại vận công tu luyện.
Sáng hôm sau, tỉnh lại, Lê Khiếu Long kiểm tra sơ qua tu vi. Luyện khí tầng tám (40%) không nằm ngoài dự đoán của hắn, bởi lẽ luyện hóa thứ này tốn khá nhiều thời gian. Nguyên một buổi tối hắn chỉ luyện hóa được bốn viên tụ linh đan, nên đạt 40% là chuyện hiển nhiên.
Sau đó, A Tài hưng phấn bước vào trong, mang khăn và nước cho hắn. Nhìn qua A Tài, tên này trông trẻ hơn một chút, dù không nhiều, nhưng hắn đoán đây có lẽ là hiệu quả của bình dược dịch ngày hôm qua.
"Đa tạ Nhị thiếu gia ban thưởng!"
Lê Khiếu Long xua tay: "Không có gì! Chỉ cần ngươi trung thành thì ta sẽ không bạc đãi ngươi đâu!"
"Tiểu nhân nguyện chết vì Lê gia, vì Nhị thiếu gia!"
"Được rồi, cứ để trong lòng là được. Đúng rồi, sáng nay có chuyện gì không?"
"Tiểu nhân xin lỗi! Tiểu nhân quên mất! Vừa rồi, lão gia có dặn thiếu gia đến dùng cơm!" A Tài vội vàng hối lỗi.
"Ta biết rồi, ngươi lui đi!"
Sau khi Lê Khiếu Long rửa mặt xong, A Tài liền dọn đồ đi. Lê Khiếu Long cũng chỉnh trang lại quần áo qua loa rồi rời khỏi tiểu viện.
***
Hậu viện Lê phủ, vẫn như thường lệ, mọi người vẫn chờ Lê Khiếu Long đến rồi mới dùng bữa. Chỉ khác là lần này số lượng người không chỉ dừng lại ở ba, mà đã tăng lên năm. Có thêm hai người mới là nhị thúc và tam thúc của Lê Khiếu Long.
Điều này khiến Lê Khiếu Long không khỏi cảm thấy ngượng ngùng, toàn bộ trưởng bối đều phải chờ, lẽ nào lại có hậu bối nào như hắn đây chứ.
Tuy nhiên, việc trưởng bối đã làm, hắn không thể can ngăn được. Ngồi xuống cạnh nãi nãi, hắn cùng thưởng thức bữa sáng.
Sau bữa sáng, sáu người lại tiếp tục ngồi uống trà, trò chuyện.
"Long nhi, vốn định lát nữa ra đại sảnh sẽ đưa cho con! Nhưng tiện đây thì ta đưa luôn cho con!" Đúng lúc này, phụ thân hắn, Lê Phá Thiên, chợt lên tiếng. Nói rồi, ông đưa cho hắn một chiếc túi nhỏ.
Lê Khiếu Long nhận lấy, mở ra, bên trong là năm bình chất lỏng màu lam đậm, còn vương chút vẩn đục. Hắn ngạc nhiên nhìn phụ thân, ánh mắt như muốn hỏi thứ này là gì.
Lê Phá Thiên lên tiếng giải thích: "Đây chính là cường thể dịch mà Dược lão đã luyện chế được. Sau khi cho một vài người thử nghiệm thì hiệu quả của nó khá tốt. Bên trong đó là năm bình, con mang về đổ vào nước rồi ngâm, kết hợp với vận chuyển công pháp là được."
"Không phải chúng ta không muốn cho con nhiều, mà là thứ này tuy rất hiệu quả nhưng Dược lão còn chưa hoàn toàn thuần thục cách chế tạo, nên tạm thời không có nhiều. Với lại thứ này chỉ nên sử dụng năm bình là đủ. Sang bình thứ sáu, dù vẫn còn có hiệu quả nhưng nó cực kỳ yếu ớt."
Tam thúc Lê Phá Sơn của hắn cũng lên tiếng: "Ha ha, đúng đấy Long nhi, món đồ này của con rất tốt. Tuy nhiên tác dụng chính của nó là cường hóa thân thể, tẩy rửa độc tố trong người. Dù cho trúc cơ tu sĩ như chúng ta cũng có chút hiệu quả. Tuy nhiên, chỉ cần năm bình là đã sạch sẽ rồi, không cần tẩy rửa thêm."
Nhị thúc Lê Phá Hải gật đầu, nói: "Long nhi, tam thúc của con nói đúng. Nhưng lần này, đan phương của con đã lập một đại công cho Lê gia. Có thứ này, nền tảng của Lê gia chúng ta không những sẽ vững chắc hơn mà chúng ta cũng không cần sợ những khó khăn trước mắt nữa."
Nhìn mấy người này, Lê Khiếu Long có chút dở khóc dở cười. Hắn có phải không biết thứ này là g�� đâu, cũng đâu phải không hiểu giới hạn của nó. Vừa mở, bảng thông tin lập tức hiện ra, hắn liền biết thứ này chính là Cường thể dịch, đồng thời cũng biết đây là cường thể dịch hạ phẩm, nên nó mới có màu lam đậm, kèm theo ít vẩn đục bên trong. Điều hắn muốn hỏi là đưa thứ này cho hắn làm gì, chứ hắn nào có cần đến.
Nhưng sau đó, hắn chợt nhận ra, chuyện hắn đã có Cường thể dịch hoàn mỹ dường như không ai biết, ngoại trừ Chu Nguyệt Nhi. Thế nên việc mọi người đưa cho hắn thứ này là điều đương nhiên.
Nhớ lại chuyện tối qua lão Thiên nói, bản thân không chỉ cần nâng cao tu vi và tu luyện vũ kỹ, mà còn phải trải qua thực chiến, cần đi lịch luyện. Lê Khiếu Long liền đưa ra một quyết định: cần phải tiết lộ một chút gì đó về bản thân.
Chứ nếu cứ giữ tình hình như hiện tại, e rằng nếu hắn mở lời xin phép rời nhà đi lịch luyện, chắc chắn tất cả mọi người đều sẽ phản đối, nhất là sau chuyện đã xảy ra vào năm ngoái.
Thật ra, hắn hoàn toàn có thể lén lút rời nhà đi lịch luyện mà không cần nói với bất kỳ ai. Tuy nhiên, điều đó chỉ xảy ra nếu hắn không xem nơi này là nhà. Còn một khi đã coi đây là nhà, hắn không thể nào làm thế. Bởi vì, một khi hắn đột ngột mất tích, sẽ không chỉ khiến người thân hắn lo lắng, nháo nhào tìm kiếm, mà hậu quả sau đó cũng vô cùng phiền toái.
Vì vậy, hắn cần tiết lộ chút sức mạnh của mình để mọi người yên tâm, có như vậy hắn mới dễ dàng xin phép rời nhà đi lịch luyện.
***
Đầu tiên, hắn ra hiệu cho toàn bộ nha hoàn xung quanh lui đi.
Sau đó, hắn ngồi ngay ngắn lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, đồng thời đẩy chiếc túi nhỏ lại về phía phụ thân: "Nãi nãi, phụ thân, mẫu thân, nhị thúc, tam thúc, con có chuyện muốn nói với mọi người, đồng thời cũng có chuyện muốn nhờ!"
Mọi người thấy biểu tình của hắn nghiêm túc như vậy liền không khỏi tò mò. Lê Phá Thiên lên tiếng hỏi: "Long nhi, con có chuyện gì khó nói sao?"
Lê Khiếu Long gật đầu: "Con có một bí mật."
"Bí mật..." Mọi người đồng loạt nhìn hắn đầy nghi hoặc.
"Đúng thế! Một bí mật liên quan đến quá trình tu luyện của con hi��n tại cũng như tương lai sau này. Tuy nhiên, hiện tại con vẫn chưa thể nói ra được, mong mọi người đừng hỏi. Đến một ngày thích hợp, con sẽ tự khắc nói cho mọi người biết."
Mọi người ngơ ngác không hiểu tên tiểu tử này đang nói gì. Mẫu thân hắn là người đầu tiên lên tiếng, vừa lo lắng vừa quan tâm: "Long nhi, con có sao không? Có gì khó xử không?"
Lần này đến lượt Lê Khiếu Long sững sờ, hỏi ngược lại: "Mọi người không ngạc nhiên sao?"
Lê Phá Sơn cười lớn: "Tên tiểu tử này, ai mà chẳng có bí mật. Nhất là tu sĩ chúng ta, ít nhiều đều có bí mật. Đó là điều hiển nhiên. Con nói những điều này ra làm gì chứ?"
Phụ thân và tam thúc của hắn đều cười lớn.
"Nhưng bí mật này của con lớn lắm!"
Tam thúc của hắn tò mò hỏi: "Bí mật của ngươi lớn đến chừng nào?"
Lê Khiếu Long không còn cách nào khác, đành vận công. Một luồng khí tức mạnh mẽ tỏa ra, khiến tất cả những người có mặt đều phải trợn mắt há mồm. Vẻ mặt họ kinh ngạc hơn cả lần trước, khi hắn thành công đột phá luyện khí tầng bảy ở tuổi mười lăm. Bởi vì những người ở đây đều là trúc cơ tu sĩ, nên chỉ cần hắn tiết lộ một chút là họ liền nhận ra tu vi của Lê Khiếu Long đã đạt luyện khí tầng tám.
Mãi một lúc lâu sau, Lê Phá Thiên mới lấy lại bình tĩnh, lắp bắp hỏi: "Long nhi... Là... là thế nào vậy? Con đã đạt luyện khí tầng tám rồi sao?"
Lê Khiếu Long chỉ gật đầu, chứ không nói gì thêm.
Một lần nữa, tất cả lại hít phải một ngụm khí lạnh.
Tuyệt tác này là của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.