Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Làm Công Cho Thiên Đạo - Chương 34: Phong Lang

Sau khi nghỉ ngơi, hồi phục lại thể lực và linh lực, Lê Khiếu Long thay một bộ y phục khác rồi tiếp tục hành trình lịch luyện của bản thân. Thật ra, hắn mang theo cả một đống quần áo trong túi đồ. Được cái là hệ thống có tính năng xếp chồng, giới hạn lên đến 999 lận, nên dù 999 bộ quần áo cũng chỉ chiếm có một ô trong túi đồ. Dù vậy, hắn cũng không thể mua đến 999 bộ, chỉ chuẩn bị khoảng hai mươi, ba mươi bộ mà thôi.

Trong quá trình di chuyển, hắn tiện thể vận dụng Đạp Địa để luyện tập. Thông thường, nơi tốt nhất để nhập môn bộ pháp này là những địa hình bằng phẳng. Tuy nhiên, việc vận dụng khi đang di chuyển như lúc này cũng khá thích hợp để luyện tập.

Nguyên lý của loại bộ pháp này cũng tương đối đơn giản, nó hoạt động tương tự như động cơ phản lực. Dồn linh lực xuống chân, bộc phát tạo ra lực đẩy, đưa người vọt tới.

Linh lực thoáng chốc vận chuyển, dựa theo lộ tuyến kinh mạch ở hai chân. Ngay lập tức, hai chân hắn đột nhiên trở nên nặng nề hơn, cứ như toàn bộ trọng lượng của cơ thể đã dồn hết vào đó. Sau đó, linh lực bộc phát, dưới chân hắn như có một lực nâng, đẩy người hắn về phía trước. Cả người Lê Khiếu Long bay lên, tiến về phía trước khoảng bốn, năm mét, sau đó hạ xuống. Hắn liền đổi chân, dồn linh lực rồi bùng nổ, lại một lần nữa bay vút về phía trước. Cứ thế, thân ảnh hắn lao đi với một tốc độ đáng kinh ngạc.

Ban đầu, mỗi cú Đạp Địa của hắn khá khó khăn, không những không khống chế được phương hướng, mà còn để lại những hố sâu trên mặt đất sau mỗi lần đạp. Nhưng dần dần, khả năng khống chế của hắn trở nên tinh tế hơn, không những có thể đạp nhẹ nhàng hơn, mà còn dễ dàng khống chế phương hướng. Mặc dù chưa đến mức độ thuần thục, nhưng xem như đã chính thức nhập môn.

Dần dần, bên trong rừng cổ thụ thuộc Dãy Trường Sơn, một bóng người màu trắng nhanh chóng di chuyển bên trong, thoắt ẩn thoắt hiện, lúc bay lên, lúc hạ xuống, rồi lại bay lên. Mỗi lần như thế trên mặt đất lại xuất hiện một hố nhỏ, còn bụi cây thấp bé xung quanh thì gãy nát. Bóng người kia cứ thế nhấp nhô, càng lúc càng nhanh, tiến sâu vào trong dãy núi theo một lộ tuyến định sẵn.

Dãy Trường Sơn, đúng như tên gọi, nó là một dãy núi kéo dài từ nam đến bắc của Việt Quốc. Không ai biết nó còn kéo dài đến đâu, bởi vì đi đến biên giới giữa Việt Quốc và Bắc Việt mà vẫn chưa thấy điểm cuối. Đây là thiên đường của yêu thú, đồng thời cũng là nơi cất giấu vô vàn tài bảo của tu sĩ. Mỗi tu sĩ đều khao khát chinh phục Dãy Trường Sơn, nắm giữ những tài bảo ẩn chứa bên trong. Và bên trong đó, cũng đang ẩn chứa mục tiêu cho chuyến đi lần này của Lê Khiếu Long.

Trước đó, hắn mua được một đan phương giảm giá từ cửa hàng, nhưng vì nguyên liệu chính quá quý giá, hắn không đủ tiền mua, nên không còn cách nào khác ngoài việc tự mình đi tìm.

Thật trùng hợp, khi hắn nhờ lão Thiên giới thiệu về loại linh thảo này, đặc tính cùng những nơi nó thường xuất hiện, lão Thiên liền nhắc nhở về một chức năng khác của hệ thống. Đó chính là chức năng dò tìm bảo vật.

Nói nôm na là thế này, hắn chỉ cần nói thứ muốn tìm, sau đó hệ thống sẽ căn cứ vào vị trí của hắn cùng mọi thứ xung quanh để quét, rồi xây dựng bản đồ lộ tuyến dẫn hắn đến vật đó. Nhưng thứ gì cũng có cái giá của nó, muốn quét bảo vật thì phải tốn điểm công đức.

May là lần này, khoảng cách từ chỗ hắn đến Linh Lung Thảo không hề xa. Tại một vị trí cách Lê phủ khoảng mười cây số về hướng tây tây nam, có một cây Linh Lung Thảo. Hắn không biết vì sao nó lại nằm gần Thạch Thành như vậy. Bởi vì đặc tính của Linh Lung Thảo là tính nóng, thường chỉ sinh trưởng ở những nơi cực nóng. Mà xung quanh Thạch Thành trong phạm vi 20 cây số không hề có ngọn núi lửa nào, đồng thời khí hậu cũng ôn hòa.

Nhưng Lê Khiếu Long không để tâm. Việc tìm kiếm và xây dựng bản đồ lộ tuyến đi đến Linh Lung Thảo đã ngốn của hắn 150 điểm công đức. Dù vậy, so với cái giá mười nghìn điểm công đức của nó thì con số này chẳng thấm vào đâu.

Lê Khiếu Long không để tâm nhiều đến những thứ xung quanh, mà cứ thế dựa theo lộ tuyến hệ thống định sẵn, phi nhanh một mạch. Dù là đi lịch luyện, nhưng trước tiên hắn phải lấy lại vốn đã. Còn việc lịch luyện, đến chỗ kia chắc chắn không thiếu thứ cho hắn rèn giũa, không cần phải lo lắng.

Một lúc sau, bên trong khu rừng, bóng người đang lướt nhanh như gió đột ngột khựng lại, thoáng chậm lại vài nhịp rồi dừng hẳn, sau đó nhảy lùi ra phía sau.

Lê Khiếu Long buộc phải dừng lại, bởi vì ngay lúc này, trước mặt hắn đang xuất hiện bầy Phong Lang. Khác với bốn, năm con Phong Lang bị hắn tiêu diệt lúc trước, bầy Phong Lang này không chỉ có tu vi cao hơn, mà còn đông hơn rất nhiều so với trước, tối thiểu cũng phải hai mươi, ba mươi con. Lúc trước, tu vi của những con Phong Lang đó chỉ là yêu sĩ cấp năm, mà hiện tại chúng đồng loạt đều là cấp bảy, cấp tám.

Lúc này, đám Phong Lang đang tranh nhau gặm nhấm mấy cỗ thi thể yêu thú nào đó. Thấy có con mồi mới xuất hiện, cả đám lại ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt đỏ au đánh giá.

Lê Khiếu Long thầm kêu không ổn rồi, trước đó chỉ đánh nhau với một con Hắc Miêu mà khiến hắn mệt nhoài. Mặc dù khi đó chủ yếu là do hắn có ý muốn luyện tập, nhưng ban đầu cũng phải chịu không ít thiệt thòi. Hiện tại bầy Phong Lang còn mạnh hơn rất nhiều so với con Hắc Miêu kia. Vả lại, sau khi nhìn quanh một lượt, hắn không hề thấy bóng dáng Lang Vương đâu, điều này chứng tỏ đây chỉ là một đàn nhỏ. Điều này chứng tỏ, đàn chính của bầy Phong Lang này có thể gấp ba, gấp bốn con số này, đồng thời còn có một con Lang Vương, mạnh mẽ hơn nhiều so với những con phía trước.

Nếu là trước kia, khi chưa học được Đạp Địa, Lê Khiếu Long chắc chắn sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy. Nhưng hiện tại, không thể cứ thế mà chạy được. Khí khái nam nhi đâu rồi? Tối thiểu cũng phải biết đương đầu với gian nan, không thể lúc nào gặp nguy hiểm cũng bỏ trốn, thế thì quá mất mặt. Dù sao cũng đã nắm giữ Đạp Địa tương đối thành thục rồi, khi cần, hắn hoàn toàn có thể xoay người bỏ chạy. Thế là, hắn lại xách kiếm, vận dụng Thất Tinh Bộ, nhào vào đám Phong Lang.

"Grào! Grừ!"

Đám yêu thú vốn tưởng con mồi sẽ bỏ chạy, không ngờ lại dám xông tới. Dường như cảm thấy uy nghiêm của bản thân bị khiêu khích, chúng lập tức gào to, sau đó đồng loạt xông lên.

Thế là trong rừng lại xuất hiện một khung cảnh mới: một bóng người màu trắng, không ngừng biến ảo, thoắt ẩn thoắt hiện giữa một đám Phong Lang màu đất đang gào thét, gầm gừ vì bị thương.

Phong Lang là yêu thú thuộc hệ nhanh nhẹn, nhưng nếu xét riêng về tốc độ, thì chúng không thể nào nhanh nhẹn bằng Hắc Miêu mà Lê Khiếu Long từng chạm trán. Cho nên, đến cả Hắc Miêu còn không làm gì được Lê Khiếu Long, thì bầy Phong Lang này làm sao có thể chạm vào hắn. Tuy nhiên, Phong Lang lại có ưu thế về số lượng, nên đòi hỏi Lê Khiếu Long phải phản xạ nhanh hơn, đồng thời cũng phải né tránh nhiều hơn.

Lê Khiếu Long không kích hoạt pháp kiếm ngay từ đầu, mà chỉ khi có cơ hội kết liễu, hắn mới kích hoạt, rồi chém ra một nhát chí mạng. Thế là thi thoảng, thanh kiếm lại lóe lên ánh sáng vàng, theo đó là một cỗ thi thể Phong Lang ngã xuống. Dù vậy, điều đó cũng chẳng hề làm giảm đi sự khát máu của đám yêu thú này, chúng vẫn gầm rú, lao về phía bóng trắng trước mặt, nhưng đều bị Lê Khiếu Long linh hoạt né tránh.

Mọi bản quyền của nội dung này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free