Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Làm Công Cho Thiên Đạo - Chương 7: Có Muội Ở Đây

"Long ca ca, chờ muội với!"

Bên ngoài đại sảnh Lê gia, một thiếu niên thân ảnh cao ráo sải bước nhanh ra. Phía sau, một thiếu nữ trong bộ hồng y không ngừng gọi với, hối hả đuổi theo. Thế nhưng, thiếu niên bạch y vẫn cứ thế thẳng tiến, dường như chẳng hề bận tâm đến cô gái đang bám theo sau.

Lê Khiếu Long lúc này cũng chẳng thể hiểu rõ vì sao mình lại bỏ đi khi trông thấy Chu Nguyệt Nhi. Hắn đoán, một phần là do bản năng của cơ thể này muốn tránh né, phần còn lại là do chính hắn. Kiếp trước, dù đã trải qua hai sáu, hai bảy nồi bánh chưng mà hắn vẫn chưa hề biết tay con gái mềm hay cứng. Bởi vậy, đối diện với một thiếu nữ xinh đẹp, đáng yêu như Chu Nguyệt Nhi lúc này, hắn không bủn rủn mới là chuyện lạ.

Đang chìm trong suy nghĩ, hắn chợt cảm thấy một vòng tay mềm mại ôm lấy cánh tay mình. Một thứ gì đó êm ái khẽ chạm vào, khiến hắn theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng đối phương ôm quá chặt, không tài nào thoát ra được.

"Long ca ca, sao mỗi lần muốn gặp huynh, huynh đều tránh muội? Có phải huynh chê muội phiền, chỉ biết gây rắc rối cho huynh không?"

Thiếu nữ bên cạnh bắt đầu làm nũng, cặp mắt long lanh như muốn chảy nước khiến Lê Khiếu Long không thể nào bỏ mặc như trước được nữa, vội vàng đáp:

"Không không! Huynh chưa bao giờ trách cứ muội điều gì cả!"

"Hi hi, muội biết mà! Huynh thương muội lắm sao mà lại trách muội được chứ!"

Chu Nguyệt Nhi thay đổi sắc mặt, tươi cười rạng rỡ, buông tay hắn ra rồi nhảy chân sáo phía trước mặt.

"À, muội biết rồi, là do hiện tại tu vi của huynh thấp hơn muội nên huynh ngại, đúng không?"

"Nhưng trước kia huynh bị đoạn kinh mạch thì muội có thể hiểu được. Giờ huynh đã tố mạch thành công, sao huynh vẫn còn tránh muội chứ?"

Thiếu nữ lại trở về bên cạnh, lần nữa ôm lấy cánh tay hắn. Với vẻ mặt ngây thơ vô số tội cùng sự hiếu kỳ, nàng hỏi:

"Có phải là do tu vi huynh còn thấp không? Nhưng có sao đâu, muội vẫn tin huynh, huynh sẽ nhanh chóng lấy lại được tất cả mà."

Sau đó, thiếu nữ lại rời khỏi hắn, nhảy tung tăng đến phía trước, rồi quay người về phía hắn. Nàng dùng tư thế mà mình cho là oai hùng nhất, vỗ nhẹ vào lồng ngực tự tin kia, nói lớn:

"Hiện tại tu vi của muội đã là Luyện Khí tầng 6 rồi! Nên thời gian tới, nếu có ai dám bắt nạt huynh, huynh cứ nói cho muội, muội sẽ đánh cho kẻ đó răng rơi đầy đất."

Nhìn thiếu nữ đáng yêu trước mặt, Lê Khiếu Long tự nhủ: "Vì sao mình lại mặc cảm trước nàng chứ? Nam nhi đại trượng phu, chí khí ở đâu?"

Hiện tại đã có hệ thống trong tay, sợ gì nữa! Thế là hắn tươi cười, bước lên tr��ớc, cầm lấy tay thiếu nữ.

"Được, huynh sẽ nghe muội. Nếu có kẻ nào bắt nạt huynh mà huynh đánh không lại, huynh sẽ đi tìm muội đến đánh hộ."

"Ừm!"

Bị hắn cầm tay, thiếu nữ đột nhiên trở nên rụt rè, trên khuôn mặt hiện lên một áng mây hồng hồng, khiến Lê Khiếu Long rất muốn bỏ qua tất cả, muốn làm liều một phen. Mặc dù ở thế giới này, với tuổi tác của Chu Nguyệt Nhi đã không sao rồi, nhưng do ảnh hưởng từ nền giáo dục của kiếp trước, cuối cùng hắn vẫn kìm nén được ham muốn trong lòng, chỉ lén lút hôn nhẹ một cái vào trán như chuồn chuồn đạp nước rồi thôi.

Nhưng nhiêu đó thôi đã đủ khiến Chu Nguyệt Nhi thẹn thùng, quay đầu, đi thẳng về phía trước.

Thấy bộ dạng này của nàng, Lê Khiếu Long cười ha hả, tâm tình cũng sảng khoái hơn, từ từ theo phía sau.

"Nguyệt Nhi, nàng đi nhanh thế, chờ ta với!"

...

Hai người cứ thế sóng vai nhau đi dạo bên trong phủ Lê gia, dần hướng về tiểu viện của Lê Khiếu Long. Nhưng khi đi ngang qua luyện võ trường, Chu Nguyệt Nhi đột nhiên nổi hứng muốn đi vào chơi. Thế là cả hai cùng nhau bước vào.

Luyện võ trường của Lê gia là nơi con cháu, người hầu cùng cận vệ rèn luyện võ kỹ, bí thuật hoặc thân thể. Đấy là mục đích ban đầu khi xây dựng, nhưng do Lê gia mới đến Thạch Thành nên tương đối neo người. Gia gia của hắn chỉ có một nhánh chính, sau đó đến phụ thân, nhị thúc và tam thúc hắn. Thế hệ tiếp theo của Lê gia cũng chỉ mới có ba người: đại ca Lê Khiếu Vũ, hắn và tam đệ Lê Khiếu Thiên, con của nhị thúc. Còn tam thúc Lê Phá Sơn vẫn chưa kết thân. Vì thế chỗ này đa phần là nơi rèn luyện dành cho người hầu và cận vệ trong phủ.

Đi vào trong luyện võ trường, nhìn khung cảnh quen thuộc, trong ký ức của Lê Khiếu Long xuất hiện cảnh tượng trước đây hắn, đại ca và tam đệ cùng nhau luyện tập ở trong này dưới tiếng quát mắng của tam thúc. Nhưng hiện tại đại ca đã thành công gia nhập đệ tử của Thiết Quyền Môn, chỉ còn lại hắn và tam đệ. Mà một năm nay hắn bị đoạn kinh mạch, ít khi đến đây. Hiện tại...

Đang chìm trong suy tư, hắn bị một giọng điệu oang oang cắt đứt:

"Ta còn tưởng là ai, thì ra là Nhị thiếu gia phế vật! Sao vậy, hôm nay ngươi lại có nhã hứng đến luyện võ trường đi dạo thế?"

Người nói là một tên mặt chuột, dáng người nhỏ thó, mặc bộ y phục xám của người hầu. Thấy Lê Khiếu Long nhìn lại với vẻ mặt khó chịu, tên này còn dương dương tự đắc:

"Sao vậy? Nhị thiếu gia cảm thấy ta nói có gì sai sao? Ngươi có biết, trong năm vừa rồi, một phế vật như ngươi đã tiêu tốn bao nhiêu tiền tài của Lê gia không? Ngươi có biết với lượng tiền tài đó có thể đào tạo được cho Lê gia bao nhiêu nhân tài không?"

Lê Khiếu Long không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm tên kia, thực chất là đang đọc thông tin vừa hiện ra trước mắt:

[A Nhân: 35 tuổi Tư chất: bình thường. Tu vi: Luyện khí tầng 4. Giới thiệu: Là người hầu của Tam thiếu gia Lê gia Lê Khiếu Thiên]

Sau đó từ từ hỏi: "Nhà ngươi là đang bất bình vì Lê gia hay bất bình vì bản thân ngươi thế?"

Tên kia ấp úng: "Đương nhiên ta là vì lợi ích của Lê gia rồi! Ngươi có biết ngươi đã khiến Lê gia tốn bao nhiêu tiền tài không?"

"Thế ngươi cảm thấy ai trong Lê gia đáng để bồi dưỡng hơn ta đây? Một tên có tư chất tầm thường như ngươi? Hay là thiên tài như ta?"

"Ngươi chỉ là một tên phế vật, lấy đâu ra thiên tài. Nếu dùng ngần ấy tiền tài kia cho Tam thiếu gia tu luyện thì hiện tại ngài ấy chắc cũng đã là Luyện khí tầng 8, tầng 9 rồi. Chứ không như kẻ phế vật đã từng đạt Luyện khí tầng 7 như ngươi. Hiện tại, sau khi tiêu tốn ngần ấy tiền của, ngươi đã đạt đến cảnh giới nào? Là tầng 9, hay vẫn chỉ là một tên phế vật?"

Lê Khiếu Long có chút muốn bật cười vì khiếu hài hước và sự liều lĩnh của tên này.

"Nhà ngươi có biết thân phận của mình không, đồng thời có biết thân phận của ta không? Thân là người hầu trong phủ, lại dám khinh thường, nhạo báng chủ nhân. Ăn cây táo lại muốn rào cây sung."

Tên kia nghe hắn nói thế thì có chút sợ, nhưng vẫn mạnh miệng:

"Hừ! Tên phế vật nhà ngươi chỉ biết dùng thân phận của mình để chèn ép người khác thôi hay sao? Sao vậy, định gọi ai đến đây lấy lại mặt mũi cho ngươi? Là gia chủ ư?"

Lê Khiếu Long thực sự cạn lời, không biết tên này lấy đâu ra tự tin nữa.

"Ngươi luôn miệng bảo ta là phế vật, vậy ta cho ngươi cơ hội để chứng minh với mọi người rằng ta là phế vật. Nhưng ngươi phải nhớ, ngươi thân là nô bộc mà dám khi nhục chủ nhân, nếu thực lực còn không bằng nữa, thì kết cục của ngươi chỉ có thể là cái chết. Tôn nghiêm của Lê gia không cho phép một kẻ vong ơn phụ nghĩa sống ở trên đời này. Ngươi hãy chuẩn bị đi, ta cho ngươi thời gian một nén nhang để trả giá cho cái tội không biết giữ miệng của mình. Sau đó gặp ta ở võ đài."

Nói xong, hắn liền quay người đi vào bên trong luyện võ trường, đến bên cạnh võ đài ngồi chờ.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free