Ta Sửa Đổi Cảnh Giới Tại Tu Tiên Giới - Chương 5: Chapter 5: Dung Huyết Cảnh
Nữ hài vò đầu bứt tóc nói :”Aiz, huynh cứ làm cho người ta lo lắng ấy…”
Mộng Nhi cố gắng kéo dài chữ “ấy”, tỏ ra sự đáng yêu kèm theo một chút nũng nịu hờn dỗi nhẹ.
Việt Thần gãi đầu ngượng ngùng :”Hề hề, chẳng phải như thế muội mới khoẻ lại sao?”
Mộng Nhi cứng đờ, lời này nói ra nàng không thể cãi.
Sỡ dĩ mà hắn nằng nặc muốn tiến vào Mộng Cảnh cũng là vì muốn tìm hiểu nguyên do Mộng Nhi mất trí nhớ và muốn điều trị cho nàng.
Nữ hài cũng không có đáp lại lời hắn nói, bản tính nàng khá ương ngạnh, mặc dù cảm động trước hành động của Việt Thần nhưng nàng vẫn không muốn nói cảm ơn mà chỉ trề môi với hắn một cái.
Việt thần xốc lấy tay áo đứng dậy, hắn cuời lắc đầu, ý niệm vừa động đã hút Mộng Nhi vào trong.
Nàng cần dương khí để uẫn nhưỡng linh hồn, để nàng lơ lửng ở ngoài sẽ rất hao tổn thần lực.
Ngắm nghía xung quanh một hồi, xác nhận đây là sự thật thì hắn đã yên tâm một phần nào.
Việt Thần lúc này mới thở dài cảm khái :”Thân xác cũ này không biết kiếp này đã làm gì mà lại bị đầy đoạ tới thân tàn ma dại đến vậy…”
Hắn aiz lên một cái, ký ức nhỏ nhặt vụn vặt ùa về, một nam hài chừng 5 tuổi, quần áo rách rưới, đang nằm co ro ở Cửu Tiêu Sơn, sinh cơ dần lụi tàn.
Nơi này là Cửu Tiêu Sơn, một dãy núi chụm lại vào nhau, đâm lên đến tậng chín tầng trời.
Phần giữa chìm trong biển mây, tên gọi Vân Hải Cốc, cũng là nơi hắn đang ở.
Việt Thần đi tới một cánh cổng đá, trước mặt hắn là một tảng đà dày cộm, ba chữ Vân Hải Cốc cũng chính tay hắn khắc lên, đương nhiên là tiếng việt rồi.
Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó quát khẽ.
“Khai!”
Lời nói vừa dứt, cả người Việt Thần da thịt như bị nung đỏ, hai mắt hắn hằn lên từng đường tơ máu, cơ bắp cuồn cuộn bung ra, một nắm đấm thô bạo đánh vào giữa trung tâm.
Ầm! Ầm!
Một tiếng nổ vang trời rồi chợt tắt, kèm theo đó là mặt đất rung chuyển, tảng đá đổ rầm rập mà rạn nứt…
Một lát sau, chừng một hơi thở, những phiến đá bắt đầu tự động trở về như lúc ban đâu như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chỉ riêng sắc mặt Việt Thần thì có chút bất ngờ.
“Đáng sợ như vậy sao? Một đấm của ta bây giờ đã có thể phá vỡ bức tượng kì lạ này”
Việt Thần ngẫm nghĩ một hồi lại nói
“Chẳng lẽ là do quá trình Dung Huyết sao?”
Riêng phần giai đoạn Dung Huyết là tự hắn sau khi tán công đã nghĩ ra, thân xác này từ lúc nhập thể đã có tu vi Bàn Huyết Cảnh hậu kỳ.
Nhưng do căn cơ quá thiếu ổn định nên hắn đã quyết định tán công và bắt đầu lại từ đầu, chỉ là hắn không tài nó có thể đánh ra được một quyền mạnh mẽ tàn bạo như thế
Ở Bàn Huyết Cảnh đều phân ra ba cái tiểu cảnh giới nhỏ, gồm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.
Theo kiến thức từ Cổ Tích Nhân Gian bí điển có chép qua nhưng điều kì lạ là lại có thêm những tiểu cảnh giới nhỏ khác như Dung Huyết, Nung Huyết và Ngưng Huyết.
Chẳng phải chỉ là ba tiểu cảnh giới nhỏ trong Bàn Huyết Cảnh thôi sao, tại sao chúng vẫn có một cái tên rõ ràng như vậy?
Việt Thần vừa nghiền ngẫm vừa chậm rãi suy đoán :"Có thể theo lý mà nói, căn cơ thời đại này hao tổn một phần cũng là do những cảnh giới này đã bị hư hoá chăng?"
Bàn Huyết Cảnh, khi ngưng tụ được Huyết Châu thì chính thức đặt chân lên Bàn Huyết Cảnh.
Một nắm đấm phá vạn cân.
“Đúng gòi đó! Ở trong Cổ Tích Nhân Gian bí điển có chép qua thể chất này, cần biết người bình thường không thể hấp thụ tinh huyết hung thú, nếu cưỡng chế sẽ bị bạo nổ, có huynh phế vật nên may mắn á”
Mộng Nhi xuất hiện vội nói ra một tràn.
Lông mày hắn giựt giựt, ngươi đang khen ta đó hả?
Việt Thần muốn nói gì đó thì bất chợt thức hải của hắn nghe lên một tiếng động kì lạ.
Phành! Phành!
Phành! Phành!
Mộng Nhi tinh mắt nhìn ra ngoài rồi nhíu mày nói :”Có người!”
Lời vừa nói xong, bức tượng kì lạ liền nhanh chóng mở ra.
Đập vào mắt hắn là ba người, một nam tử, 1 thiếu nữ, chính giữa là một lão già đã đến tuổi tứ tuần.
Nam tử khí chất cương lãnh, nhìn thoáng qua liền biết ánh mắt đã có dấu vết tanh máu, lão già tóc bạc, tướng mạo điềm đạm, hóp mắt hơi sâu.
Cuối cùng là một nữ tử vận y phục lam tuyền, mai tóc dài thướt tha, dung mạo có nét ngây thơ hồn nhiên.
Việt Thần lướt qua ba người, dừng lại gương mặt nữ tử một chút thở dài.
Cuối cùng cũng đến rồi, kiểu gì cũng sẽ gặp mấy người mắt mù coi thường người khác, rồi bảo ta phải đi vả mặt bọn họ đây.
“A con mẹ nó tác giả thối!” - Việt Thần giữ vẻ mặt bình tình nhưng nội tâm hắn đang gào thét.