(Đã dịch) Ta Tại Cửu Thúc Thế Giới Làm Đại Lão - Chương 412: Lừng danh song tiêu
"Con chồn mà cũng có thể khiến người ta hóa điên được sao?" Tiểu Sương vừa kinh ngạc vừa sợ hãi hỏi.
"Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tôi cũng tuyệt đối không thể tin nổi chuyện này." Bà thím nhớ lại hình ảnh đã từng chứng kiến, mặt vẫn còn lộ rõ vẻ lo lắng: "Con chồn ở sát vách kia không hề tầm thường chút nào."
Từ cái ngày định mệnh ấy, nó đột nhiên xuất hiện trong thôn. Đầu tiên là trộm gà trong nhà lão Cảnh, bị đuổi ra ngoài rồi, quay lại trộm lương thực của lão Cảnh.
Từ đó về sau, nó dường như có thù oán với lão Cảnh, cứ nhắm vào nhà ông ta mà trộm, trộm đến nỗi lão ta không còn gì ăn. Lão Cảnh tức điên, hễ bắt được nó là lại trút một trận đòn tơi bời, với vẻ mặt điên dại, ra tay vô cùng tàn độc, đánh cho nó kêu gào thảm thiết.
Bởi vì Hoàng tiên có địa vị đặc biệt ở vùng chúng tôi, có người sợ đánh chết Hoàng tiên sẽ rước phiền phức về cho cả thôn, liền khuyên nhủ lão Cảnh tha cho con chồn này.
Ai ngờ được, ngày hôm sau, con chồn này liền xuất hiện ở nhà của người đã khuyên can, bắt đầu không ngừng trộm đồ đạc trong nhà hắn. Rất nhanh, nó trộm đến mức nhà hắn chẳng còn gì, khiến chủ nhà phát điên, như thể muốn đánh cho con chồn đó một trận tơi bời, cứ thế cho đến khi người tiếp theo xuất hiện khuyên can.
Một người, hai người, ba người...
Dần dần, mọi người đều biết chuyện này. Người xui xẻo cuối cùng chính là hàng xóm nhà tôi, hiện giờ đã cận kề điên dại.
Và cho đến bây giờ mọi người mới phát hiện, con chồn kia, có lẽ là không thể đánh chết được.
Nghe đến đó, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.
Cái cách báo ân của con chồn này, thật là hết nói nổi...
Tuyệt!
"Cho nên tôi mới nói, may mà vừa nãy các cô không xen vào, nếu không thì, bị con chồn kia làm phiền rồi các cô sẽ biết thế nào là tuyệt vọng!" Bà thím cảm khái nói.
"Nó tại sao lại có thể như vậy chứ?" Tiểu Sương thì thào.
Bà thím: "Có trời mới biết... Bất quá cũng may nó chỉ trộm đồ, không hại người. Nếu không kẻ chết thì chết, kẻ trốn thì trốn, ngôi làng này đã sớm không còn ai rồi."
"Thì ra là thế." Tần Nghiêu yên lặng gật đầu, thấp giọng nói: "Đã biết rồi thím, thím cứ đi làm việc đi, dọn dẹp xong phòng rồi gọi chúng tôi một tiếng là được."
"Được rồi."
Sau khi bỏ qua chủ đề nặng nề về con chồn, lòng bà thím nhất thời nhẹ nhõm hẳn đi nhiều, mỉm cười đi về phía gian phòng khách.
"Tần tiên sinh, chuyện này ngài có quản hay không?" Đợi bà thím rời đi rồi, Ngao Thiên Long thấp giọng hỏi.
Tần Nghiêu lắc đầu: "Ta là Phong Đô thần quan, bắt quỷ là thiên chức của ta, bắt yêu không phải."
Trên thực tế, nguyên nhân căn bản nhất là hắn đối với việc này không thấy có lợi ích gì, ngược lại cảm thấy như một cái vũng lầy.
Không có lợi thì không dậy sớm là một lẽ, không nguyện ý nhảy vào vũng lầy lại là một lẽ khác.
Dù sao hắn cũng không phải Cửu thúc, chấp nhận làm mọi việc bẩn thỉu, cực nhọc vì chính nghĩa!
Ngao Thiên Long khựng lại, liếc nhìn cô con gái đang thơ thẩn không biết nghĩ gì, rồi nhìn sang Tần Nghiêu, đoạn lặng lẽ bỏ đi ý định tìm hiểu sự việc này.
Một chuyện lạ ngay cả Phong Đô thần quan còn không muốn nhúng tay, nếu là một mình hành động thì còn tạm, chọc phải tổ ong vò vẽ thì cùng lắm là bỏ chạy, nhưng mang theo con gái mình mà chọc tổ ong vò vẽ, hiển nhiên không phải là chuyện tốt đẹp gì cho cam...
Sân viện sát vách.
Trong hành lang.
Gã đàn ông da đen sạm đã từng đánh đập con chồn ở bên ngoài, giờ phút này đang khóc lóc quỳ gối trước mặt con chồn, cầu khẩn nói: "Hoàng gia, tổ tông ơi, cầu xin ngài tha cho tôi đi.
Ngài ở nhà tôi ăn hai tháng trời, tôi nhịn ăn nhịn mặc để ngài ăn, ngài nỡ lòng nào.
Lúc tôi còn chưa đói, khẩu vị của ngài còn tốt hơn cả tôi.
Hai tháng, sáu mươi ngày, lương thực dự trữ đã hết sạch, tiền tiết kiệm cũng chẳng còn, gia đình thì kiệt quệ.
Vợ tôi mang theo con bé lén trốn về nhà mẹ đẻ trong đêm, chỉ sợ ngài cướp nốt chút thức ăn ít ỏi trong tay chúng nó.
Có thể tưởng tượng được, nếu như ngài còn không đi thì ngôi nhà này e rằng cũng muốn tan nát.
Hoàng gia, tôi nhớ vợ con quá rồi..."
Con chồn đứng trước mặt gã đàn ông đang suy sụp tinh thần, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt xa cách, dường như vị thần Phật cao cao tại thượng trong chùa miếu kia, ánh mắt đối đãi phàm nhân hệt như đối đãi lũ kiến...
"Hoàng gia, tôi biết ngài có thể nghe hiểu lời tôi nói, nếu không ngài cũng sẽ không ám vào tôi. Cầu ngài rủ lòng từ bi, cho tôi một cơ hội, tha cho tôi một con đường sống đi." Nước mắt gã đàn ông lã chã rơi xuống nền đất, giữa trán đã sưng tấy đỏ bầm vì va đập.
"Hôm nay trong thôn có mấy người xứ khác đến." Con chồn lặng im một lát, đột nhiên cất tiếng nói tiếng người.
Đây vốn là một cảnh tượng đáng lẽ phải khiến người ta kinh hãi, nhưng trên mặt gã đàn ông lại đầy vẻ kinh hỉ, mắt sáng rực.
Đã đến mức này rồi, gã không sợ Hoàng tiên nói chuyện, chỉ sợ Hoàng tiên không chịu giao lưu với gã!
"Hoàng tiên, ngài nói tôi phải xử lý mấy người lạ mặt kia thế nào, giết hay phá, luộc hay nướng, chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng."
Trong đôi mắt lạnh như băng của con chồn hiện lên một tia gợn sóng, nó lắc đầu: "Ngươi không có năng lực này!"
"Vâng, vâng, vâng." Gã đàn ông vội vàng phụ họa: "Ngài xem với năng lực của tôi, thì có thể làm được gì chứ?"
"Trong đám người lạ mặt kia, có một người phụ nữ tóc vàng mắt xanh, ta muốn ngươi nghĩ cách để nàng làm hương đồng cho ta. Nếu như ngươi có thể làm được điều này, về sau ta sẽ không quấn lấy ngươi nữa. Nếu như ngươi làm không được..." Con chồn lạnh lùng nói: "Vậy tương lai chúng ta cứ thế mà sống chung đi."
Bởi vì hai người phụ nữ mới đến kia đều đội mũ rộng vành che mặt, gã đàn ông vẫn chưa thấy ai tóc vàng mắt xanh cả, nhưng Hoàng tiên chắc chắn sẽ không sai, nó nói có, vậy thì nhất định có.
Vấn đề là hắn lại không quen biết những người đó, hơn nữa những người kia vừa nhìn đã thấy không dễ chọc, làm sao mới có thể khiến đối phương tự nguyện trở thành hương đồng của Hoàng tiên đây?
Càng nghĩ, hắn nghĩ nát óc mà cũng không nghĩ ra được biện pháp gì hay, nhịn không được đưa tay gãi gãi mái tóc rối bời...
Khó quá!
Sát vách.
Trong viện.
Những người xứ khác tụ tập trong hành lang, nhìn những giọt nước mưa dần rơi xuống từ bầu trời mây đen.
"Nghe nói ở Đông Bắc này xuất mã tiên rất lợi hại, Ngao tiên sinh có hiểu biết về điều này không?" Giữa lúc tĩnh lặng, Trương Linh đột nhiên hỏi.
Sớm từ trước khi nghe nói muốn tới Đông Bắc, nàng đã tràn đầy tò mò với nghề nghiệp đầy bí ẩn này, chỉ tiếc là cho đến bây giờ vẫn chưa từng thấy qua xuất mã đệ tử.
Ngao Thiên Long gật gật đầu, nói: "Xuất mã, chỉ là tiên động vật. Chúng trải qua mấy trăm năm tu luyện, khi tu vi đạt tới ngưỡng cảnh giới của mình, vì phá bỏ bình cảnh, hoặc là tích lũy công đức, liền sẽ lựa chọn trừng ác dương thiện, phổ độ chúng sinh.
Nhưng chúng chưa tu thành hình người, di chuyển trên thế gian rất bất tiện, thế là sinh ra hình thức xuất mã mở đường, tức là nhập vào thân người có tiên duyên, mượn thể xác này đi khắp thiên hạ để phổ độ chúng sinh.
Họ gọi loại người được nhập thể này là hương đồng, mà nhân loại chúng ta thì thường gọi là xuất mã đệ tử."
Trương Linh gật gật đầu, nói: "Ngài gặp qua xuất mã đệ tử bao giờ chưa, thực lực thế nào?"
"Ngược lại là đã gặp qua một người, nói thế nào nhỉ... Thần bí mà mạnh mẽ."
Ngao Thiên Long nói: "Tiên gia xuất mã mở đường càng mạnh, thực lực hương đồng liền càng mạnh.
Mà theo thời đại diễn biến, hương đồng của các tiên gia xuất mã khác nhau kết hôn với nhau, dần dần liền xuất hiện một số hương đồng thế gia, cùng ngũ đại gia tiên bắt đầu cạnh tranh trong tình yêu và thù hận, cho đến tận ngày nay."
"Vị hương đồng này ngược lại rất giống Triệu Hoán sư." Tần Nghiêu lẩm bẩm.
"Cái gì là Triệu Hoán sư?" Ngao Thiên Long tò mò hỏi.
"Chính là pháp sư thu phục quái vật, sai khiến quái vật." Tần Nghiêu nói: "Hoặc là, pháp sư triệu hồi các sinh vật thần kỳ đến từ các không gian dị giới."
"Xác thực rất giống."
Ngao Thiên Long gật đầu: "Xuất mã đệ tử ngoài xuất mã tiên ra, cũng có thể triệu hồi thần quỷ nhập thể để chiến đấu."
"Xuất mã tiên nhập thể hương đồng để phổ độ chúng sinh, tích lũy thiện công, cuối cùng có thể tu thành chính quả. Vậy còn hương đồng thì sao, liệu có thể theo đó mà thành đạo không?" Trương Linh hỏi: "Đạo gia chúng tôi có loại thuyết pháp này, một người đắc đạo, gà chó lên trời."
Ngao Thiên Long trầm ngâm một lát, lắc đầu nói: "Chỉ nghe nói tiên xuất mã thành thần lập tổ, chưa từng nghe qua xuất mã đệ tử tu thành chính quả."
Trương Linh: "..."
Nàng không phải rất rõ ràng.
Ngươi nói ngươi nhờ người ta mà thành thần lập tổ, vì sao không thể quay đầu lại giúp đỡ đối phương một chút chứ?
"Thời gian không còn sớm, mọi người đều đi về nghỉ ngơi đi."
Tần Nghiêu từ trên ghế đứng lên, duỗi lưng một cái: "Hi vọng ngày mai có một thời tiết tốt..."
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Sáng sớm hôm sau.
Ăn xong bữa sáng, gia đình bà thím vẫn nhiệt tình tiễn Tần Nghiêu và những người khác ra cổng lớn. Ngẩng đầu nhìn lên, họ đột nhiên sửng sốt, chỉ thấy trước cổng nhà mình một đám đông thôn dân đang đứng chật kín, nhiều người còn cầm liềm đao rìu.
Lòng bà thím thót lại, mí mắt giật liên hồi: "Các hương thân, vừa sáng sớm, các người đây là làm gì vậy?"
"Thím Xuân, con nhà tôi không thấy."
Một lão nông khuôn mặt nhăn nheo, dường như bị cuộc sống ép cho còng cả lưng, nói.
Thím Xuân ngạc nhiên một lát, nói: "Đứa bé không thấy thì mau đi tìm đi, vây cổng nhà tôi làm gì?"
Lão nông bờ môi run rẩy một chút, thấp giọng nói: "Tìm hơn nửa đêm, tất cả những nơi có thể nghĩ đến đều đã đi, từ đầu đến cuối không tìm được người... Thím Xuân, thím biết con bé A Ninh này mà, nó luôn luôn nhu thuận, chắc chắn sẽ không nửa đêm không nói lấy một tiếng liền chạy ra ngoài."
Thím Xuân nhíu nhíu mày, lòng bà thím trùng xuống: "Cho nên các người ngăn ở đây ý là..."
"Sáng sớm hôm qua còn rất tốt, khi nhóm người lạ mặt này đến vào buổi chiều, buổi tối A Ninh liền mất tích."
Lúc này, một cô g��i có khuôn mặt xanh xao gay gắt nói: "Chúng tôi cảm thấy bọn họ nhất định có vấn đề."
Thím Xuân ngắm nhìn Tần Nghiêu và những người khác, nhất thời không nói gì.
Ở những nơi càng vắng vẻ, ý thức pháp luật càng mơ hồ. Đối với đại bộ phận những người không hiểu biết pháp luật mà nói, có chứng cứ hay không chẳng quan trọng, điều quan trọng là, người bị hoài nghi có thể hay không chứng minh mình vô tội.
Nếu không thể chứng minh thì liền...
"Cho nên, các người muốn làm gì?" Tần Nghiêu nhàn nhạt hỏi.
"Đem A Ninh trả lại cho chúng tôi." Cô gái mặt xanh xao lớn tiếng nói.
Tần Nghiêu bình tĩnh nói: "Chúng tôi không thấy đứa bé kia."
"Ngươi chứng minh như thế nào?" Cô gái truy vấn.
"Chứng minh?"
Tần Nghiêu lắc đầu, nói: "Nói cho cô một nguyên tắc pháp lý cơ bản nhất, ai đưa ra thì người đó phải chứng minh. Không có bất kỳ chứng cứ nào liền tự dưng chỉ trích người khác, cái đó chết tiệt gọi là vu khống.
Thấy việc đứa trẻ nhà các người bị mất tích, tôi cũng không so đo với các người, nhưng nếu như các người không đưa ra được bằng chứng chứng minh chúng tôi có liên quan đến vụ việc này, thì đừng ngăn ở trước mặt chúng tôi, đừng lấy lẽ phải ra đòi chúng tôi giải thích gì cả."
"Chúng tôi không hiểu gì pháp lý, chỉ biết, không tìm được A Ninh thì các người không thể rời đi." Cô gái mặt xanh xao nghiêm nghị nói.
Tần Nghiêu: "Nói cách khác, các người muốn đối với chúng tôi tiến hành giam cầm phi pháp?"
"Chúng tôi chỉ muốn tìm được A Ninh." Cô gái mặt xanh xao khăng khăng một mực, mặt mũi tràn đầy nghiêm túc.
"Tần tiên sinh, không bằng chúng ta giúp bọn họ tìm xem đứa bé?" Ngao Thiên Long hỏi.
Tần Nghiêu khoát tay: "Muốn tìm thì ông cứ giúp họ mà tìm, ta đây cũng chẳng phải người hiền lành gì, không chịu nổi cái sự lố bịch này."
Ngao Thiên Long bất đắc dĩ.
Hắn nguyên bản còn trông cậy vào Tần Nghiêu có thể có biện pháp nào đó, không ngờ trong mắt đối phương căn bản là không dung một hạt cát nào, đối mặt loại cục diện này cũng không chịu thỏa hiệp.
Những người dân thôn đang hoảng loạn vì chuyện này, sao có thể là đối thủ của một vị thần quan được chứ?
Trong đám người.
Con chồn giấu mình ở phía sau cùng lờ mờ nhận ra điều bất ổn, liền giẫm mạnh lên mu bàn chân của gã đàn ông da đen sạm bên cạnh.
Gã đàn ông đau điếng bàn chân, suýt nữa kêu thành tiếng, cố nén cái cảm giác đau như bị búa tạ giáng xuống, nhấc tay nói: "Tôi có biện pháp!"
Đám người đồng loạt nhìn sang, thấy rõ là hắn về sau, không ít người sắc mặt lập tức phát sinh rất nhỏ biến hóa.
Giữa bọn họ cũng không đồng lòng như một, bởi vì chuyện con chồn, hiện tại tất cả mọi người đều kính sợ và tránh xa nó, thậm chí còn mang thái độ dò xét, nghi ngờ.
"Trường Quý, ngươi có biện pháp nào?" Lão nông khuôn mặt nhăn nheo hỏi.
Cận Trường Quý cúi người bế con chồn lên, giơ qua khỏi đầu: "Đây chính là biện pháp!"
Đám người: "???"
Tần Nghiêu mắt sáng lên, khẽ cười nói: "Sự thật đã rõ ràng... Còn tốt, cái này dễ dàng giải quyết."
Ngao Thiên Long: "..."
"Ngươi làm sao đem nó tới rồi?" Lão nông đồng tử co rụt lại, ấp úng nói.
"Tôi chỉ hỏi một câu, các người xem có nhận hay không." Cận Trường Quý buông con chồn xuống, nghiêm giọng nói: "Con chồn này có linh tính, các người có nhận hay không?"
Các thôn dân: "..."
Không phải nó có linh tính sao?
Nó sắp thành họa tinh rồi!
"Nói chuyện đi, có nhận hay không." Cận Trường Quý nghiêm nghị quát.
"Nhận." Lão nông cắn răng, lớn tiếng nói.
"Thông linh tức là xuất mã tiên."
Cận Trường Quý khẽ quát lên: "Chỉ cần mời vị tiên này nhập vào thân người, mượn linh hồn của con người, liền có thể xem bói, tính toán. Mượn miệng người, liền có thể nói ra chân tướng. Muốn tìm được A Ninh, đây là biện pháp nhanh nhất."
Lão nông: "Ngươi có biện pháp để nó nhập vào thân tôi ư?"
Cận Trường Quý gật đầu: "Sớm tối ở cùng nó trong khoảng thời gian này, tôi cũng không nhàn rỗi, vẫn luôn cố gắng giao tiếp với nó, cho đến ngày nay, cuối cùng cũng có chút thành quả."
Lão nông thở ra một hơi, dứt khoát nói: "Vậy thì để nó nhập vào thân tôi đi, chỉ cần có thể tìm về con gái của tôi, quay đầu lại tôi chết cũng được."
Cận Trường Quý lắc đ���u: "Việc nhập thể cũng có điều kiện, ông không có phúc phận này. Nó là đực, nhất định phải nhập vào thân người phụ nữ mới được, đây gọi là âm dương tương hợp."
Lão nông sững sờ, vô ý thức nhìn về phía cô gái mặt xanh xao.
Cô gái mặt xanh xao cơ thể run rẩy, lập tức nghiêm nghị nói: "Không, không được, tôi sẽ không đồng ý. Cho dù chết, tôi cũng không cho phép thứ đó nhập vào thân tôi!"
"A Quyên, hiện tại chỉ có con có thể cứu em gái." Lão nông thì thào.
"Con nói rồi, không được."
Cô gái mặt xanh xao vẻ mặt u ám, lặng lẽ nắm chặt hai nắm đấm: "Cha, cha đừng ép con, cha không thể làm như vậy!"
Bản biên soạn văn bản này là công sức của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.